Những Người Bạn Sư Phạm Saigon
3 thg 3, 2025
Những ngày đầu tới Mỹ, bơ vơ lạc lõng. - Lê Thanh Hoàng Dân
2 thg 3, 2025
Nhớ ba_Trần-Văn Phét
Năm bảy chín tiển ba về quê cũ
Rồi vượt biên với áo vũ cơ hàn
Bước đường đầu sao tránh khỏi lầm than
Nơi đất khách không thân bằng quyến thuộc
Nhìn tuyết phủ mà lòng con não nuột
Để cha già ở lại với nhớ thương
Rồi một hôm con ủ dột đoạn trường
Nghe ba mất mà đầu không khăn trắng
Nhìn di ảnh mà bờ môi đăng đắng
Hơn năm mươi năm chẳng bớt nguôi ngoai
Hằng năm vào ngày cuối của tháng hai
Mắt con đo đỏ lệ dài hai bênFeb. 2025
Trần-Văn Phét
Bước đường đầu sao tránh khỏi lầm than
Nơi đất khách không thân bằng quyến thuộc
Nhìn tuyết phủ mà lòng con não nuột
Để cha già ở lại với nhớ thương
Rồi một hôm con ủ dột đoạn trường
Nghe ba mất mà đầu không khăn trắng
Nhìn di ảnh mà bờ môi đăng đắng
Hơn năm mươi năm chẳng bớt nguôi ngoai
Hằng năm vào ngày cuối của tháng hai
Mắt con đo đỏ lệ dài hai bên
áo vũ cơ hàn 襖羽飢寒: biểu tượng của sự nghèo khổ. Thuở xưa người ta dùng lông chin để làm áo chống lại sự rét mướt
Trong bài Phụng hoàng đài 鳳凰臺 của Đổ Phủ 杜甫 có câu:
Khủng hữu vô mẫu sồ 恐有無母鶵 : Sợ chim con không có mẹ
Cơ hàn nhật thu thu 飢寒日啾啾: Ngày ngày đói khác kêu ti tỉ
Không thể đọc viết nhưng vẫn ra được high school .Tức mình đi thưa
1 thg 3, 2025
Vườn Thơ Mới Kỳ 165_XUÂN SANG_ Mỹ Ngọc
Xướng:
Xuân sang
Đông tàn hoa nở xuân sang,
Cội đào đỏ thắm mai vàng cành lan.
Hoàng oanh qui tổ hót ran,
Nắng hồng ấm áp đón đàn bướm bay.
Trời cao đôi én tung mây,
Hồi sinh cây cảnh đơm đầy mầm xanh.
Giọt sương trên lá long lanh,
Bên hồ dương liễu buông mành phất phơ.
Đường hoa thi sĩ làm thơ,
Sông xanh cỏ dại đôi bờ đơm bông.
Mỹ Ngọc
Feb. 13, 2025.
Họa1:
Du xuân
Quán cà phê nhạc râm ran
Trời cao lồng lộng rợp đàn én bay
Xa kia lờ lững trắng mây
Trước tầm tay cỏ biếc đầy thông xanh
Một vòng hết chậm lại lanh
Mười chùa hai tháp cổ mành lơ phơ
Thi nhân dào dạt hồn thơ
Bước du xuân mộng liền bờ diêu bông
Feb 15, 2025
Họa2:
Học đòi sắm sửa mâm vàng chơi lan
Lại thêm to tiếng rầm ran
Bô bô giai điệu cung đàn cao bay
Vượt xa lên chín từng mây
Ngỡ còn công lực tràn đầy xuân xanh
Nhìn đời đôi mắt khôn lanh
Nào hay bản chất là mành lơ phơ
Tài hèn sức mọn họa thơ
Cả gan lớn mật qua bờ ngắt bông
Họa 3:
Đào hồng tươi thắm cúc vàng hoa lan
Đầu làng tiếng pháo nổ ran
Chim ruồi hút mật từng đàn én bay
Trời cao xanh biếc màu mây
Tuổi đời như đã đong đầy ngày xanh
Se sua áo vải sợi lanh
Lưa thưa giọt nắng xuyên mành phỡn phơ
Ngày xuân viết mấy vần thơ
Hương hoa thoang thoảng quanh bờ đầy bông
Trong vườn tỏa sáng hoa vàng tràn lan
Người Mông lễ hội pháo ran
Giọng ca hòa điệu tiếng đàn xa bay
Bên trong khung cửi dưới mành trắng phơ
Vừa làm vừa lại ngâm thơ
Hàng cây nổi trội hai bờ lắm bông
Họa 5:
Một thoáng hương xưa
Đông tàn hoa nở mùa sang
Dã quỳ trải thảm bông vàng tràn lan
Trong nhà bếp lửa nóng ran
Ngoài hiên chao liệng từng đàn én bay
Một con lẻ bạn chân mây
Bao la ruộng bắp lấp đầy đồng xanh
Trăng khuya đọng hạt sương lanh
Bóng người mỹ nữ sau mành phất phơ
Xa rồi kỷ niệm tuổi thơ
Đường xưa mất dấu bến bờ lông bông
Nguyễn Cang
Mời Xem :
LUÂN HỒI - Thơ Thái Dương
Có bao nhiêu chữ trong một tờ giấy trắng? - Đoản văn của Đinh Trung Tâm
núi Phú Sĩ (tranh Hokusai)
Tặng anh Chính
Lúc đó là buổi chiều chủ nhật cuối cùng của tháng mười, cũng là buổi chiều ngày Halloween. Tôi ngồi trên bậc thềm trước nhà kho sau vườn, vừa ngồi phơi nắng cho ấm vừa dùng iphone đọc bài trên trang mạng. Vừa lúc tôi đọc xong bài của tác giả Nguyễn Thị Hải Hà trên trang mạng Gío-O về danh họa Hokusai thì một con magpie màu đen từ đâu đáp xuống trước mặt tôi. Nó bước ra khỏi bóng rợp in trên sân cỏ của một phần mái sau căn nhà. Hai chân nó ngập ngừng bước về phía tôi ngồi. Ngập ngừng nhưng đều đặn. Mỗi lúc một gần hơn. Cho đến khi khỏang cách xa lạ giữa nó và tôi biến mất. Trong khỏanh khắc đó tôi mơ hồ thấy nó đến bên tôi như chủ nó. Nhưng không, đúng ở lằn ranh của sự thân quen đó, nó đứng lại. Nó nhìn vào mắt tôi rồi rẽ về phía sân bên trái của nó. Nó bước hai ba bước rồi dừng lại, ngẩng đầu nhìn, xem xét, trước khi bước đi tiếp. Nhìn từ phía đuôi của nó tôi mới thấy ra vệt lông mầu trắng trên lưng. Nó lại bước hai ba bước nữa rồi dừng lại, xoay đầu qua bên phải, xoay đầu qua bên trái, có khi như dò xét, có khi như nghe ngóng. Cái mỏ như cái ngòi bút chì thật lớn lâu lâu mổ phập xuống đất. Có khi kẹp được trái gì đó rất nhỏ màu xanh lúc nhấc mỏ lên, có khi là lòai côn trùng có cánh nào đó, có khi cái gì đó khô khốc vỡ tung ra như gỗ mục. Điều thú vị là nhiều khi sau lần mổ sâu xuống, mỏ nó kéo lên cái gì đó nửa chừng, rồi thật lẹ nó mổ xuống một hai lần nữa, và kéo lên hết phần còn lại của con côn trùng có độ giãn mang mầu đỏ như sợi thung. Cứ thế nó miệt mài làm việc không ngừng trước mắt tôi, trong một khỏang sân trong vườn không rộng qúa hai ba mét vuông. Hết ‘sợi thung’ này đến ‘sợi thung’ khác bị nó phát hiện và kéo lên khỏi mặt đất, như thể moi ra từ hư không. Tôi bị lôi cuốn vào từng động tác của nó từ lúc nào không hay và không ngớt kinh ngạc về những gì đang tiềm ẩn ngay trước mắt mình. Phải có một con magpie để chỉ ra cho tôi điều đó.
Trong bài viết về danh họa Hokusai, tác giả Nguyễn Thị Hải Hà có kể rằng ‘Người Nhật theo Thần giáo nên tin rằng vạn vật có linh hồn. Tiên hay thần linh có khi là cáo hay gấu mèo.’ Từ chiều Halloween hôm đó, tôi còn có thể nói, thầy dậy cầm bút có khi là một con magpie.
Đinh Trung Tâm






