3 thg 3, 2025

Những ngày đầu tới Mỹ, bơ vơ lạc lõng. - Lê Thanh Hoàng Dân

 

Như trên đã nói mấy tháng sau khi đến New York, một nhân viên Chase đã tìm được nơi bán gạo và nước mắm.
Vợ chồng tôi ở rất xa thành phố. Muốn đi New York, chúng tôi phải đi xe lửa, xong lấy xe điện ngầm (Subway), xong đi bộ xa xôi mới mua được chai nước mắm đầu tiên.

Nhân cơ hội "host" đi vắng, vợ chồng tôi nấu cơm, luộc hột gà (không biết hột vịt bán ở đâu) dầm nước mắm, ăn ngon quá. Mấy tháng chưa ăn cơm. Buổi cơm đạm bạc đầu tiên ở Mỹ ngon quá sức.
Nước mắm thơm với người Việt Nam chúng ta. Nhưng đối với người Mỹ họ không chịu nổi mùi này.
Chúng tôi rất kỹ lưỡng mỗi khi rót nước mắm. Nhè nhẹ mở nút. Đổ một vài nhiễu nước mắm. Đậy nút lại chắc chắn. Lấy giấy lau kỹ miệng chai.
Tình cờ người nhà của Host thấy được, kể lại cho Host. Tao thấy tụi nó ăn cái gì quí lắm. Chúng mở chai rất trịnh trọng. Còn lau chai sau khi đổ nước đó ra chén. Tụi nó quí nước này lắm. Không biết nước gì..."
(Trích sách "42 năm sống ở Mỹ: Được gì, Mất gì?" của Lê Thanh Hoàng Dân, đã phát hành, có bán trên Amazon và BookBaby).
Sách bán trên Amazon rất mắc, các bạn đừng mua, tôi sẽ từ từ trích đăng các bạn đọc miển phí.

Người Trên 60 Tuổi Cần Biết: 5 Thói Quen Tưởng Vô Hại Nhưng Lại Gây Nguy Hiểm!

 


2 thg 3, 2025

Nhớ ba_Trần-Văn Phét

 

NHỚ BA


Năm bảy chín tiển ba về quê cũ
Rồi vượt biên với áo vũ cơ hàn
Bước đường đầu sao tránh khỏi lầm than
Nơi đất khách không thân bằng quyến thuộc
 
Nhìn tuyết phủ mà lòng con não nuột
Để cha già ở lại với nhớ thương
Rồi một hôm con ủ dột đoạn trường
Nghe ba mất mà đầu không khăn trắng
 
Nhìn di ảnh mà bờ môi đăng đắng
Hơn năm mươi năm chẳng bớt nguôi ngoai
Hằng năm vào ngày cuối của tháng hai
Mắt con đo đỏ lệ dài hai bên
Feb. 2025
Trần-Văn Phét

áo vũ cơ hàn 襖羽飢寒: biểu tượng của sự nghèo khổ. Thuở xưa người ta dùng lông chin để làm áo chống lại sự rét mướt

Trong bài Phụng hoàng đài 鳳凰臺 của Đổ Phủ 杜甫 có câu:

Khủng hữu vô mẫu sồ 恐有無母鶵 : Sợ chim con không có mẹ

Cơ hàn nhật thu thu 飢寒日啾啾: Ngày ngày đói khác kêu ti tỉ

Không thể đọc viết nhưng vẫn ra được high school .Tức mình đi thưa

 

Một học sinh tốt nghiệp Trường Công lập Hartford đang có hành động pháp lý chống lại thành phố, Hội đồng Giáo dục và một trong những giáo viên giáo dục đặc biệt của cô. Aleysha Ortiz tuyên bố cô đã yêu cầu các nguồn lực giáo dục và hỗ trợ trong nhiều năm, nhưng sự giúp đỡ đó không bao giờ đến.
Thay vào đó, cô cho biết cô đã tốt nghiệp mà không biết đọc hoặc viết.
Ortiz chuyển từ Puerto Rico đến Connecticut, trở thành học sinh của Trường Công lập Hartford vào lớp một. Cô đã phải vật lộn với chứng nói lắp, chứng khó đọc, ADHD và ban đầu là rào cản ngôn ngữ.
“Mỗi ngày đầu tiên đi học, tôi đều nói với giáo viên rằng tôi không biết đọc và viết, vì vậy hãy kiên nhẫn với tôi, để mọi người đều biết”, Ortiz nói với News 8.
Khi ngồi xuống với News 8, Ortiz cho biết cô đã bị bắt nạt, quấy rối và bị các nhân viên của quận bỏ mặc.
“Tôi đã khóc khi biết những người có chức vụ lớn biết chuyện này đang xảy ra, nhưng không ai đứng ra làm gì đó về chuyện này”, Ortiz nói.
Cô đã đệ đơn kiện Hội đồng Giáo dục Hartford, Thành phố Hartford và một trong những giáo viên giáo dục đặc biệt của cô, với lý do “Hội đồng không giải quyết thỏa đáng các khuyết tật học tập của cô, và kết quả là cô vẫn tiếp tục gặp khó khăn trong học tập”.
Khiếu nại cụ thể này nêu tên Tilda Santiago, một giáo viên và quản lý trường hợp giáo dục đặc biệt, người bị cáo buộc “la hét, hạ thấp và làm nhục [Ortiz] trước mặt các học sinh và giáo viên khác”.
Đơn kiện cũng nêu rõ, “Ortiz thường xuyên chạy đến gặp các giáo viên và/hoặc quản lý khác trong nước mắt và đau khổ về mặt cảm xúc”.
Thất vọng, Ortiz cho biết cô đã tự mình làm việc — dành phần lớn thời gian rảnh rỗi cho việc học, nghe lại các bản ghi âm các lớp học và sử dụng công nghệ (như ứng dụng Talk-to-Text) để hoàn thành bài tập.
“Lần đầu tiên đạt điểm ‘A’ thật xúc động”, Ortiz chia sẻ trong nước mắt. “Đôi khi, tôi phải giả vờ đạt điểm ‘A’; thật xúc động khi biết mình đã đạt được điểm ‘A’ đó”.
Ortiz đã có thể nâng cao điểm số, đáp ứng các yêu cầu về tín chỉ và bước lên sân khấu cùng các bạn tốt nghiệp khác. Đó là khoảnh khắc tràn ngập cảm xúc lẫn lộn.
“Đó là cách đối xử mà cô ấy phải trải qua dưới bàn tay của một số người, những người lớn tuổi trong phòng, những người được cho là sẽ giúp đỡ cô ấy”, Anthony Spinella, luật sư đại diện cho Ortiz trong vấn đề này cho biết. “Họ thực sự, thực sự làm cô ấy tổn thương”.
Carol Gale, Chủ tịch Liên đoàn Giáo viên Hartford, cho biết bà không thể nói về vụ kiện cụ thể này nhưng cho rằng cần phải xem xét lại chính sách:
“Điều này khiến các nhà giáo dục ở Hartford phải dừng lại để suy nghĩ về các mục tiêu đôi khi xung đột là tăng tỷ lệ tốt nghiệp trong khi vẫn duy trì kỳ vọng cao phù hợp với ý nghĩa của bằng tốt nghiệp trung học phổ thông”.
Ortiz muốn thấy sự thay đổi xảy ra để không có học sinh nào khác phải trải qua những gì cô đã trải qua.
“Giáo dục rất quan trọng và tôi tin rằng chúng ta đã quên mất ý nghĩa của nó”, Ortiz nói. “Tôi sẵn sàng và quyết tâm hỗ trợ những học sinh gặp khó khăn”.
Nhiều người đã tập hợp xung quanh Ortiz, giúp cô có được sự hỗ trợ cần thiết. Cô đã được UConn chấp nhận và muốn tập trung vào chính sách giáo dục đặc biệt và hoạt động vận động.
Đối với vụ kiện, họ đang tìm kiếm một khoản tiền bồi thường thiệt hại không được tiết lộ.
Một vụ kiện khác, là khiếu nại về quy trình tố tụng giáo dục đặc biệt, đã được giải quyết. Courtney Spencer, người đại diện cho Ortiz trong vấn đề này, gọi đây là một trong những vụ án "nghiêm trọng" nhất mà bà từng gặp:
"Trong hai mươi bốn năm hành nghề luật giáo dục đặc biệt, đây có lẽ là một trong những vụ án nghiêm trọng nhất mà tôi từng gặp. Chỉ nhờ vào sức bền bỉ và tinh thần đáng kinh ngạc của mình mà Aleysha mới có thể mạnh mẽ như vậy. Cô ấy là một cô gái trẻ đáng chú ý. Đây thực sự là triệu chứng của một vấn đề lớn hơn nhiều ở tiểu bang của chúng ta, nơi nhóm dân số mắc chứng khó đọc cực kỳ thiếu thốn và chúng ta đang đào tạo ra nhiều sinh viên không biết đọc. Tôi không nghi ngờ gì rằng khi Aleysha tiếp tục học đại học và theo đuổi sự nghiệp của mình, cô ấy sẽ thực sự thay đổi cách chúng ta nhìn nhận về việc đọc ở tiểu bang Connecticut."
Vào tháng 7 năm 2024, Ủy ban Giáo dục của Hartford đã được thành lập để đánh giá dữ liệu, thu hút các bên liên quan và tạo ra các chiến lược khả thi để nâng cao bối cảnh giáo dục của thành phố. Ủy ban cũng thành lập bốn tiểu ban chuyên trách, bao gồm cả Giáo dục đặc biệt.
Ủy ban gần đây đã công bố một kế hoạch hành động để đảm bảo “tất cả học sinh đều được tiếp cận với các trường học an toàn, thân thiện và nền giáo dục chất lượng cao”.
(Chú thích : Pueto Rico là một lãnh thổ ngoài Mỹ ,những công dân ở đây cũng được coi như công dân Mỹ .Tuy nhiên đa số họ lại dùng tiếng Spanish .Họ có đại biểu tại QH Mỹ , nhưng chưa được quyền bỏ phiếu .
Nhiều học khu ở Mỹ có ch/ tr đặc biệt dành cho học sinh khuyết tật và học sinh nhập cư không rành tiếng Anh hay không thể nói tốt như cà lăm , ngọng .Cô này là một học sinh như vậy ).

FB TongNguyen

Nguồn : CNN
https://edition.cnn.com/2025/02/27/us/connecticut-aleysha-ortiz-illiterate-lawsuit-cec/index.html?Date=20250227&Profile=CNN&utm_content=1740657613&utm_medium=social&utm_source=facebook&fbclid=IwY2xjawIuQOhleHRuA2FlbQIxMQABHcKKLtlueJplkXMfUssFfE9A7hzBCk9-jucc2OUKWxDRwo4r2BClO2bi8Q_aem_9CJq2KZxTxn99ebPSIDV8Q

1 thg 3, 2025

Vườn Thơ Mới Kỳ 165_XUÂN SANG_ Mỹ Ngọc

Xướng:

Xuân sang
Đông tàn hoa nở xuân sang,
Cội đào đỏ thắm mai vàng cành lan.
Hoàng oanh qui tổ hót ran,
Nắng hồng ấm áp đón đàn bướm bay.
Trời cao đôi én tung mây,
Hồi sinh cây cảnh đơm đầy mầm xanh.
Giọt sương trên lá long lanh,
Bên hồ dương liễu buông mành phất phơ.
Đường hoa thi sĩ làm thơ,
Sông xanh cỏ dại đôi bờ đơm bông.
Mỹ Ngọc

Feb. 13, 2025.

Họa1:


Du xuân

Tuyết tan nắng ấm mùa sang
Phố xuân rực rỡ cúc vàng mai lan
Quán cà phê nhạc râm ran
Trời cao lồng lộng rợp đàn én bay
Xa kia lờ lững trắng mây
Trước tầm tay cỏ biếc đầy thông xanh
Một vòng hết chậm lại lanh
Mười chùa hai tháp cổ mành lơ phơ
Thi nhân dào dạt hồn thơ
Bước du xuân mộng liền bờ diêu bông
Tâm Quã
Feb 15, 2025

Họa2:


Dỏm
Ngô nghê trưởng giả làm sang
Học đòi sắm sửa mâm vàng chơi lan
Lại thêm to tiếng rầm ran
Bô bô giai điệu cung đàn cao bay
Vượt xa lên chín từng mây
Ngỡ còn công lực tràn đầy xuân xanh
Nhìn đời đôi mắt khôn lanh
Nào hay bản chất là mành lơ phơ
Tài hèn sức mọn họa thơ
Cả gan lớn mật qua bờ ngắt bông
THT

Họa 3:


Xuân Mới
Mỗi độ đông tàn xuân mới sang
Đào hồng tươi thắm cúc vàng hoa lan
Đầu làng tiếng pháo nổ ran
Chim ruồi hút mật từng đàn én bay
Trời cao xanh biếc màu mây
Tuổi đời như đã đong đầy ngày xanh
Se sua áo vải sợi lanh
Lưa thưa giọt nắng xuyên mành phỡn phơ
Ngày xuân viết mấy vần thơ
Hương hoa thoang thoảng quanh bờ đầy bông
Hương Lệ Oanh VA
Feb, 15.2025 
Vải lanh là chất liệu được sản xuất từ các phần vỏ, phần xơ hoặc là sợi của cây lanh.

Họa 4:

Xuân xóm cây lanh
Trung du xuân ấm vừa sang
Trong vườn tỏa sáng hoa vàng tràn lan
Người Mông lễ hội pháo ran
Giọng ca hòa điệu tiếng đàn xa bay

Bầu trời không chút gợn mây 
Hào quang rực rỡ tràn đầy màu xanh
Nắng chiều bao phủ cây lanh
Bên trong khung cửi dưới mành trắng phơ
Vừa làm vừa lại ngâm thơ
Hàng cây nổi trội hai bờ lắm bông
PTL
Cây lanh có tên khoa học là Linum usitatissimum, thuộc chi Linum, họ Linaceae. Nó là cây công nghiệp ôn đới, thân thảo. Đây là đặc sản của người Mông ở miền Trung du, họ trồng để lấy sợi ở thân cây.












Họa 5:

Xuân sang
Xuân về chuyển tiết mùa sang,
Ngàn hoa đua thắm, đỏ vàng sắc lan.
Bình minh chim hót râm ran,
Bầu trời nắng nhẹ ngắm đàn chim bay.
Mặt hồ pha chút màu mây
Giữa ngàn hoa thắm cỏ đầy sắc xanh.
Sương mai đọng lá long lanh
Mây giăng đỉnh núi xây mành bạc phơ.
Thi nhân bàng bạc hồn thơ
Cưỡi thuyền lướt sóng sang bờ ngắm bông.
Minh Tâm

Họa 6:

Một thoáng hương xưa
Đông tàn hoa nở mùa sang
Dã quỳ trải thảm bông vàng tràn lan
Trong nhà bếp lửa nóng ran
Ngoài hiên chao liệng từng đàn én bay
Một con lẻ bạn chân mây
Bao la ruộng bắp lấp đầy đồng xanh
Trăng khuya đọng hạt sương lanh
Bóng người mỹ nữ sau mành phất phơ
Xa rồi kỷ niệm tuổi thơ
Đường xưa mất dấu bến bờ lông bông
Nguyễn Cang

Feb. 14, 2025


 Mời Xem :

Vườn Thơ Mới kỳ 164_ Bài Xướng :Chào Xuân_Minh Tâm

LUÂN HỒI - Thơ Thái Dương

 LUÂN HỒI

Yêu em
Với tình yêu của Phật
Với em
Tài sắc vẹn mười
Hai tay dâng chén trà mời
Xin em uống cạn
Những lời thuỷ chung !
Làm sao nói hết tình chân lý
Dù anh chết nghẹn
Cũng cam lòng
Chỉ mong em thấu
Lời tri kỳ
Mà đưa tay nhận mối tình si….
Có lẽ duyên tình chẳng kết đôi
Gắng tu em nhé đợi luân hồi
Chánh đẳng tựu thành
Ngôi chánh giác
Nụ cười hoan lạc nở trên môi !
Ta sợ rằng mai
Quên hết cả
Quên ta
Và cũng sợ quên em
Nếu em còn nhớ
Trong đời sống
Xin nhớ giùm anh
Một trái Tim….
Anh vẫn ngàn năm
Vỗ cánh chim
Luân hồi công lý mãi truy tìm
Còn anh trọn vẹn
Tình chung thuỷ
Mong rằng Tim mở
Một ngăn thêm !
Thái Dương Feb 25-2025

Có bao nhiêu chữ trong một tờ giấy trắng? - Đoản văn của Đinh Trung Tâm


 
núi Phú Sĩ (tranh Hokusai)

Tặng anh Chính

Lúc đó là buổi chiều chủ nhật cuối cùng của tháng mười, cũng là buổi chiều ngày Halloween. Tôi ngồi trên bậc thềm trước nhà kho sau vườn, vừa ngồi phơi nắng cho ấm vừa dùng iphone đọc bài trên trang mạng. Vừa lúc tôi đọc xong bài của tác giả Nguyễn Thị Hải Hà trên trang mạng Gío-O về danh họa Hokusai thì một con magpie màu đen từ đâu đáp xuống trước mặt tôi. Nó bước ra khỏi bóng rợp in trên sân cỏ của một phần mái sau căn nhà. Hai chân nó ngập ngừng bước về phía tôi ngồi. Ngập ngừng nhưng đều đặn. Mỗi lúc một gần hơn. Cho đến khi khỏang cách xa lạ giữa nó và tôi biến mất. Trong khỏanh khắc đó tôi mơ hồ thấy nó đến bên tôi như chủ nó. Nhưng không, đúng ở lằn ranh của sự thân quen đó, nó đứng lại. Nó nhìn vào mắt tôi rồi rẽ về phía sân bên trái của nó. Nó bước hai ba bước rồi dừng lại, ngẩng đầu nhìn, xem xét, trước khi bước đi tiếp. Nhìn từ phía đuôi của nó tôi mới thấy ra vệt lông mầu trắng trên lưng. Nó lại bước hai ba bước nữa rồi dừng lại, xoay đầu qua bên phải, xoay đầu qua bên trái, có khi như dò xét, có khi như nghe ngóng. Cái mỏ như cái ngòi bút chì thật lớn lâu lâu mổ phập xuống đất. Có khi kẹp được trái gì đó rất nhỏ màu xanh lúc nhấc mỏ lên, có khi là lòai côn trùng có cánh nào đó, có khi cái gì đó khô khốc vỡ tung ra như gỗ mục. Điều thú vị là nhiều khi sau lần mổ sâu xuống, mỏ nó kéo lên cái gì đó nửa chừng, rồi thật lẹ nó mổ xuống một hai lần nữa, và kéo lên hết phần còn lại của con côn trùng có độ giãn mang mầu đỏ như sợi thung. Cứ thế nó miệt mài làm việc không ngừng trước mắt tôi, trong một khỏang sân trong vườn không rộng qúa hai ba mét vuông. Hết ‘sợi thung’ này đến ‘sợi thung’ khác bị nó phát hiện và kéo lên khỏi mặt đất, như thể moi ra từ hư không. Tôi bị lôi cuốn vào từng động tác của nó từ lúc nào không hay và không ngớt kinh ngạc về những gì đang tiềm ẩn ngay trước mắt mình. Phải có một con magpie để chỉ ra cho tôi điều đó.

Trong bài viết về danh họa Hokusai, tác giả Nguyễn Thị Hải Hà có kể rằng ‘Người Nhật theo Thần giáo nên tin rằng vạn vật có linh hồn. Tiên hay thần linh có khi là cáo hay gấu mèo.’ Từ chiều Halloween hôm đó, tôi còn có thể nói, thầy dậy cầm bút có khi là một con magpie.

Đinh Trung Tâm