4 thg 2, 2016

LỜI BAO DUNG. - Đỗ Mỷ Loan (SPSG)


Đã bao lần em nói với riêng em
Đừng hờn dỗi đừng lao xao vô nghĩa

Em và anh mỗi người đi một phía

Đường em qua ngược gió thẩn thơ chiều

Đã bao lần em tự biết tình yêu
Đầy ngăn cách vì bất đồng tôn giáo
Em lịm chết trong cuộc tình giông bão
Nên mắt sầu mãi khóc chuyện ly tao
Đã bao lần em thầm lặng ước ao
Ngày xưa ấy đừng vội vàng quen biết
Đừng rung động trước lời thơ tha thiết
Một chiều mưa anh khe khẽ đọc thầm
Cho nên giờ em cúi mặt lặng câm
Và lẩn tránh cả con đường hò hẹn
Lời bao dung nhưng sao đầy uất nghẹn
Mây tím buồn lãng đãng ngập hồn em
hoangthilangmay
Trích tập thơ MÂY TÍM

1 thg 2, 2016

Những Luật Ăn Uống Kỳ Quặc Trên Thế Giới

Ép lon bia giữa ngực có thể bị phạt tù ở Australia, hay không được cho chim ăn ở San Francisco... là những điều luật lạ lùng trên thế giới. 
Trên thế giới có rất nhiều luật lệ nghiêm khắc liên quan đến thức ăn và đồ uống, dưới đây là một số luật kỳ quặc: 
Không ép lon bia bằng ngực ở Australia
Bạn có thể bỏ tù nếu cố tình thực hiện phần "tài năng" này của mình tại Australia. Nghe qua như một trò đùa, nhưng thực tế bạn nên bỏ ngay ý định trổ tài ép lon bia bằng ngực. Một nữ nhân viên pha chế từng bị bắt và phạt tiền vì thể hiện khả năng này. 
Cấm nhập khẩu bia ở Nigeria
Nigeria có một luật riêng cấm việc nhập khẩu bia vào đất nước của họ. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa bạn không được uống bia. Bạn có thể mua và uống các loại bia địa phương nếu có thể tìm thấy, miễn là bạn trên 21 tuổi. 
Trả lại cá bắt được ở Vương Quốc Anh
Bất cứ con cá tầm, cá voi hay cá heo nào được đánh bắt ngay bờ biển của Vương Quốc Anh đều là tài sản thuộc về Nữ hoàng. Đây là một điều luật được ban hành dưới thời trị vì của vua Edward II. Do đó, nếu bạn đánh bắt được những loài cá trên, thì hãy đi thẳng đến cung điện hoàng gia để trả lại.
Sầu riêng bị cấm ở nhiều sân bay Đông Nam Á
Loại quả được nhiều người châu Á yêu thích này lại bị cấm ở các sân bay và khách sạn ở Đông Nam Á vì đặc tính có mùi khó ngửi và dai dẳng của chúng. Tại Singapore, loại quả này cũng bị cấm trên hệ thống giao thông công cộng. 
nhung-luat-an-uong-ky-quac-tren-the-gioi
Sầu riêng tuy khá quen thuộc với người dân châu Á, nhưng lại bị cấm ở nhiều sân bay, khách sạn ở Đông Nam Á. Ảnh: ngoisao
Xử bắn nếu say rượu lái xe ở El Salvador
Uống rượu lái xe đúng là thiếu khôn ngoan, nguy hiểm và ngớ ngẩn. Tuy nhiên, hình phạt của việc này là cái chết thì quá nặng nề. Tại El Salvador, một đất nước Trung Mỹ, nếu bạn say rượu mà lái xe có thể dẫn đến bản án tử hình bằng cách xử bắn. 
Sinh hoạt giống dân địa phương ở Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất
Đây không hẳn là điều luật khắc nghiệt, nhưng là một trong những quy định du khách cần chú ý khi đến thăm Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất. Năm 2011, Bộ ngoại giao của Dubai đã có lệnh khách du lịch nghỉ dưỡng ở Dubai trong tháng Ramadan cần cân nhắc sinh hoạt theo phong tục và luật lệ của người địa phương, nghĩa là không được ăn uống suốt cả ngày. May mắn là luật này chỉ áp dụng ở những nơi công cộng. Những du khách không biết luật có thể được bỏ qua, còn lại người Hồi giáo có thể bị phạt tù. 
Không cho chim ăn ở San Francisco, Mỹ
Ngồi trên ghế dài ở công viên, bẻ những mẩu bánh mì và cho chim ăn là hành động thư giãn và đáng yêu trong cuộc sống. Tuy nhiên, cho chim ăn ở San Francisco thì khác, bạn có thể sẽ bị phạt. Luật ở đây cấm người cho bồ câu ăn trên đường hoặc vỉa hè. 
nhung-luat-an-uong-ky-quac-tren-the-gioi-1
Cho chim ăn ở San Francisco, Mỹ có thể phải nộp tiền phạt. Ảnh: Wiki
Không dùng dao nĩa khi ăn ở Georgia
Nếu bạn có ý định dùng dao nĩa để ăn món gà rán ở Gainesville, Georgia, thì có lẽ cần nghĩ lại. Thành phố này đã đưa ra một pháp lệnh yêu cầu thực khách phải dùng tay ăn các loại thực phẩm mang tính biểu tượng của miền nam. 
Miễn phí nếu chưa ăn no ở Đan Mạch
Tại những nhà hàng ở Đan Mạch, các thực khách có thể không cần phải trả tiền cho món ăn của mình trừ khi họ đã cảm thấy no bụng. Quả là những nhà hàng hiếu khách. 
Dưa hấu bị cấm ở Rio Claro, Brazil
Không gì tuyệt vời hơn một ly nước ép dưa hấu trong thời tiết nóng bức của mùa hè. Tuy nhiên, bạn sẽ không tìm thấy được điều này tại Rio Claro, Brazil. Dưa hấu bị cấm ở đây và người ta vẫn không hiểu vì sao lại có luật kỳ lạ này.
nhung-luat-an-uong-ky-quac-tren-the-gioi-2
Dưa hấu bị cấm ở Rio Claro, Brazil. Ảnh: womenitely
Phụ nữ có chồng chỉ được uống một ly rượu ở Bolivia
Tại La Paz, Bolivia, những phụ nữ đã kết hôn chỉ được phép uống một ly rượu khi vào nhà hàng hoặc quán bar. Luật này được đưa ra nhằm ngăn họ tán tỉnh những gã đàn ông khác ngoài chồng mình. Luật không có giá trị với đàn ông. 
Tường Ý.
(từ vnexpress)

Suy tĩnh mạch: Phòng hơn chữa



Ở các nước tiên tiến như châu Âu, Mỹ…, bệnh lý tĩnh mạch rất thường gặp. Ở Pháp, bệnh suy tĩnh mạch mạn tính chiếm 1% ở nam giới và 4,5% ở nữ giới tuổi trưởng thành, trong đó khoảng 35% là những người đang làm việc.


Tại Việt Nam, bệnh cũng rất thường gặp nhưng chưa thực sự được giới thầy thuốc và bệnh nhân chú ý. Cho đến nay, chưa có một thống kê đầy đủ về loại bệnh này. Tuy nhiên, theo dự đoán của các chuyên gia y tế, bệnh sẽ gia tăng cùng với sự phát triển của nền kinh tế và thay đổi nếp sống ở nước ta.
Tùy theo vị trí và nguyên nhân của tổn thương, bệnh giãn tĩnh mạch chi dưới được chia làm 4 nhóm:
- Nhóm giãn tĩnh mạch tiên phát hay còn gọi là giãn tĩnh mạch vô căn.
- Nhóm giãn tĩnh mạch thứ phát (thường do viêm tĩnh mạch).
- Giãn tĩnh mạch ở người có thai (do tác dụng của nội tiết tố sinh dục nữ và chèn ép của tử cung khi có thai).
- Giãn tĩnh mạch bẩm sinh (do sự bất thường của thành tĩnh mạch).
Về biến chứng của suy tĩnh mạch, trước hết, có thể đề cập các biến chứng về rối loạn huyết động học: cẳng chân bệnh nhân bị sưng to, có triệu chứng đau buốt mặt sau cẳng chân, chuột rút về đêm. Nặng hơn, bệnh nhân có thể bị viêm tắc tĩnh mạch, chân nóng, sưng đỏ, các tĩnh mạch nông nổi rõ và viêm cứng.
Giai đoạn cuối có thể diễn tiến đến tình trạng giãn to toàn bộ hệ tĩnh mạch, các tĩnh mạch giãn rất lớn, ứ trệ tuần hoàn và rối loạn dinh dưỡng của da chân phía dưới gây viêm loét, nhiễm trùng rất khó điều trị. Đáng chú ý là cục thuyên tắc có thể tách rời khỏi thành tĩnh mạch, đi về tim và gây thuyên tắc động mạch phổi, một biến chứng rất nặng có thể đưa đến tử vong nếu không cấp cứu kịp thời.
Trên thực tế, chỉ có một số người thuộc nhóm có nguy cơ cao là hay bị bệnh giãn tĩnh mạch. Di truyền là mẫu số chung cho những bệnh nhân này. Trong thực hành bệnh viện hằng ngày, chúng tôi nhận thấy có một số người dễ bị mắc bệnh hơn những người khác là do di truyền. Nữ thường bị nhiều hơn nam do ảnh hưởng của nội tiết tố nữ, thai nghén lên thành tĩnh mạch, do phải đứng lâu trong một số ngành nghề đặc biệt như bán hàng, thợ dệt; do khối lượng cơ thấp hoặc dùng giày không thích hợp. Ngoài ra, những người tăng trọng quá mức, ăn nhiều chất bột, ít chất xơ hay bị táo bón cũng rất dễ bị giãn tĩnh mạch.
Thực tế cho thấy bệnh suy tĩnh mạch mạn tính làm giảm mạnh chất lượng cuộc sống, nhất là ở những người trẻ tuổi. Bệnh nhân luôn khó ngủ vì cảm giác tê rần 2 chân và chuột rút, đi lại khó khăn, mặc cảm với bạn bè vì nổi tĩnh mạch ở chân (không thể mặc váy hay quần ngắn ở phụ nữ), ngại đi ra ngoài, khó khăn trong việc đi bộ và chơi thể thao...
Trong vấn đề giãn tĩnh mạch, hãy phòng bệnh bằng các phương pháp rất đơn giản như tránh béo phì, tránh đứng lâu, tránh táo bón, siêng tập thể dục, ăn các thức ăn giàu vitamin và nhiều chất xơ... Luôn nhớ rằng phòng bệnh hơn chữa bệnh!
Theo PGS.TS.BS Nguyễn Hoài Nam
Chủ tịch Hội Tĩnh mạch học TP HCM

Chùm thơ ngắn Lê hà Thăng (SPSG)



THÈM

Thời khốn khó thèm miếng cơm, miếng cá

Thèm thịt thà đến mắm, muối, chao, tương
Giờ no đủ chẳng còn thèm chi cả
Có thèm chăng những... miếng lạ ven đường.
2-12-2015

 NHÂN TÌNH

Cơn địa ốc xoáy vào lòng tham vọng

Giá càng lên càng đi xuống nhân tâm
Một thước đất cũng lìa tình bè bạn
Một bờ mương cũng dứt nghĩa anh em.
18-12-2015


CẬY

Bé cậy cha: Lẽ thường tình vẫn vậy
Già cậy con: Là hiếu đạo muôn nhà
Giờ lọm khọm cuối đời cha...cậy gậy
Ngóng đàn con lặn lội khắp phương xa.
22-12-2015

31 thg 1, 2016

Radio FM974 : Rumani: Những Người Sống Dưới Đường Cống Của Thành Phố Bucharest

Radio FM974

Chuyện Thế Giới Trong tuần
Thứ Hai 25/01/2016
 
    Đã có một thời được gọi là “Ba Lê phương đông”, Bucharest, thủ đô của Rumani, là thành phố của những lâu đài cỗ kín Baroque, kiến trúc tuyệt tác và những đại lộ cây dài bóng mát nhưng không ai biết rằng, ở bên dưới mặt đất của nó là một thành phố thứ hai, chưa có người du khách nào được thấy, đó là một “vương quốc” đầy bí ẩn của những người bụi đời, vô gia cư và nghiện ngập ma túy, sống chen chúc nhau trong các đường cống rảnh chằng chịt, không cần biết ngày mai ra sao.
      Người sống dưới những đường cống ngầm này, phần lớn còn trong tuổi thanh niên hay trung niên, đều mắc phải bệnh liệt kháng HIV và một phần tư trong số đó bị bệnh lao phổi. Để chống lại cái lạnh buốt khắc nghiệt của trời đất, họ không còn có cách nào khác hơn là ôm các ống dẩn nước nóng và hít hơi nước sơn để có được chút hơi ấm cho mình.  Người đượx xem là thủ lảnh của nhóm, có biệt hiệu là Bruce Lee, tên mà ông ta có từ kết quả của những trận đánh đấm nhau trên đường phố Bucharest, Bruce Lee vừa là một người cha, một người dẩn dắt và một tên chuyên buôn bán ma túy cho họ nhưng với họ, Bruce Lee cũng là người đã đem đến cho họ sự an toàn, từ nơi ăn chốn ở đến sự sống còn. Nhóm người này, tự đặt tên gọi là “những đứa con của cống rảnh Bucharest”, phần lớn đã sống ở đây, từ những ngày chế độ cộng sản Rumani sụp đổ hơn hai thập niên trước.
   
    Người ký giả dài truyền hình số 4 của Pháp, đứng bên lề đường, phía bên kia nhà ga Bắc Bucharest, giữa cơn mưa lớn, kiên nhẩn chờ được Bruce Lee mời xuống thăm địa đạo của họ. Người ta có thể đi du lịch khắp nơi, khắp chỗ, trong vùng cộng đồng Âu châu, từ nhà ga này nhưng chuyến đi thăm nhà của Bruce Lee, chỉ cách đây vài ba thước đường. Khi chế độ Ceausescu sụp đổ, đã có hàng ngàn đứa trẻ mồ côi do nhà nước cộng sản Rumani nuôi dưỡng, trở thành người vô thừa nhận, lối vào của cái thế giới dưới mặt đất này chỉ là một cái lổ nhỏ, nằm dưới lề đường, chỗ xe cộ qua lại trước cổng nhà ga, thường thì cứ xế chiều là họ bắt đầu chui lên, như những người chết đội mồ sống lại từ huyệt lạnh, hòa nhập trong giòng người, xe cộ trên các đường phố.

    Trong nhóm họ, có một đứa con trai tên Nico, trạc chừng mười hai tuổi, nó đồng ý mang giùm lời yêu cầu cho gặp ông thủ lảnh Bruce Lee của người ký giả xuống đường cống. Ở đây, ai cũng biết dưới địa đạo này, không ai được phép đến, nếu không có sự đồng ý của ông ta. Vài tiếng đồng hồ sau, thằng nhỏ trở lên, với lời nhắn là Bruce Lee vui vẻ chịu gặp người ký giả ở dưới đường cống. Theo sự hướng dẩn của thằng Nico, người ký giả ngã người nằm xuống đường, chui sát vào cái lổ nhỏ, vừa đủ chun vào đầu đường cống, tối om và buốt lạnh một màn sương khói tỏa. Khúc đườn hầm cũ này là một phần kiến trúc trung tâm của hệ thống sưỡi ấm do nhà độc tài Ceausescu ra lệnh thiết lập, vừa qua khỏi phía đầu đường cống, người ta có thể ngữi được mùi hôi của nước sơn có tên là Aurolac tràn lan, do nhóm người nghiền ma túy hít vào thở ra, từ các bao ni long đen đúa, rồi kế tiếp là tiếng nhạc kích động cực mạnh, chát chúa, vì âm thanh vọng vào thành vách xi măng, giây điện chẳng chịt theo chân người ký giả, cho tới khu nhà ăn ở đầu tiên, mà người ở đây gọi là văn phòng làm việc. Ở một góc xa hơn, một cô gái với cái ống chích giữa hia chân dang rộng, một đứa bé trai nhỏ ngậm tòn ten cái bao ni long nước sơn trên miệng, mắt nhắm mắt mở, một nhóm khác, bốn năm người trên đường đến cái quầy bán đồ, người trung niên đi phía sau là Bruce Lee, thủ lảnh của số người sống dưới “vương quốc đường cống” này, tay chân ông ta đeo toàn là dây xích, dây nịt treo lủng lẳng không biết bao nhiêu là chìa khóa, ống khóa, huy chương cũ kỹ gì đó, tay và bụng xâm đầy hình chữ và cả chục vết thẹo sâu chắc cũng đã có từ lâu lắm.
   
    Bruce Lee bán mỗi một túi đựng nước sơn Aurolac giá 50 xu Anh và chích mê-tha-đôn hay hê-rô-in nếu muốn, trong cái tủ kiếng đựng thuốc, có hình của thằng con trai tên Nico, mà người ký giả đã gặp ở miệng đường cống, nhờ liên lạc với Bruce Lee. Sau khi cúi người thấp đi qua chừng vài phút là đến gian phòng thứ hai, đây là phòng ngủ của Bruce Lee, ông chỉ tấm hình đứa bé trai, mặc quần ngắn, là ông ta khi còn nhỏ, bị mẹ bỏ sau khi sinh ra vài ngày trong bệnh viện, nhân viên bệnh viện đem ông vào nuôi trong cô nhi viện cho tới ngày cộng sản Rumani sụp đổ, Bruce Lee đã sống dưới đường cống này khi còn là một đứa bé với nhiều đứa khác nhưng hiện giờ số đó đã chết. Khu kế tiếp được họ gọi là “khách sạn”, đi lần từng phòng một, người ta thấy nhiều tranh ảnh cũ kỹ treo trên thành cống, một phòng có máy truyền hình màu và tượng đức Mẹ kê phía trên, phòng khác lát đầy cỏ nhân tạo. Những ngày đông, khu “khách sạn” đầy nghẹt người nhưng chiều nay chỉ có cặp trai gái nằm ôm nhau trện cỏ.

    Bruce Lee hảnh diện và hân hoan chỉ cho thấy những gì ông ta làm nên, tại “tại vương quốc đường cống” này, hầu hết, người ở đây đều là trẻ mồ côi lớn lên, Bruce Lee cố gắng tụ họp họ lại thành một cộng đồng nhỏ, có kỹ luật riêng, ông muốn chứng tỏ cho thiên hạ thấy, họ, những người sống dưới đường cống, không giống như những gì họ đã tin, một xã hội dơ bẩn, chuột bọ hay tôi nhân hoặc bất cứ cái xấu xa gì đó mà thiên hạ gọi. Người vô gia cư, vô thừa nhận đến đây tìm được sự an ủi, ấm áp, có thức ăn, và thông cảm nhau từ nổi đau đồng cảnh ngộ. Tất cả là một cái gia đình lớn và đó là cái mà họ không tìm được ở nơi nào khác. Người ký giả đài số 4 của Pháp cùng Bruce Lee đi đến chỗ thằng Nico chơi ở cuối khúc ngã rẽ của đường cống khác, Bruce Lee cho biết, khi cha mẹ Nico bỏ nhau, cha nó mang nó đến ở tại khu chứa rác bên ngoài thành phố Bucharest, Nico đi lượm các thứ có thể bán được kiếm tiền trong khi cha nó chỉ lo uống rượu, cuối cùng, Nico bỏ nơi đó đi, bắt đầu tập tành hút ma túy xì ke và sống lang thang đầu đường xó chợ.

    Bruce Lee gặp, thương tình, đem nó về sống dưới đường cống, không cho nó chích ma túy nữa nhưng phải cho hít hơi nước sơn như là một cách làm cho nó yên tâm, Bruce Lee cùng người ký giả và một nhóm nhỏ người của ông ta, chui lên một miếng lổ cống khác, không xa trạm xa buýt gần đó, khách đứng chờ xe, giương mắt nhìn kinh ngạc. Bruce Lee dẩn họ tới một cái nhà tạm trú cho đám dân vô gia cư, đứng chờ, lúc người chủ căn nhà tới thì trời cũng đã xế chiều, Raluca, chủ nhà, khi hỏi về chuyện Bruce Lee bán ma túy, bà nghiến răng tỏ thái độ tức giận nói bà muốn giết ông ta chết cho rồi, để trừng phạt cho đích đáng nhưng, vì sự sống của đám dân bụi đời vô gia cư này mà bà không thể làm được, họ tùy thuộc vào Bruce Lee nhiều quá, ân nghĩa, hận thù, đau buồn, tuyệt vọng. Nghe bà Raluca nói, Bruce Lee lặng im không nói gì, từ từ đi đến ôm ngang lưng bà, xiết nhẹ, thằng Nico chuẩn bị làm chỗ ngủ cho nó đêm nay, thay vì phải trở xuống đường cống, ngó mọi người mĩm cười hồn nhiên. Ngày mai, khi bình minh lên, Nico sẽ không quên hai người thân trong đời nó, Bruce Lee và bà Raluca. Bà ôm Nico vào lòng hôn mạnh trên má nó, nhìn Bruce Lee và nhóm người đi theo, bùi ngùi nói với người ký giả, họ là một gia đình và họ có những nổi khổ riêng nhưng tất cả đã thương mến nhau và vì nhau mà sống.

    Dưới ánh nắng chiều chập chững úa màu tối xám, người ký giả bắt tay, cám ơn Bruce Lee và đưa máy chụp hình chụp ba người. Đêm bắt đầu xuống thấp trên bầu trời Bucharest, lại một đêm nữa, những người dân của cái gọi là “vương quốc đường cống Bucharest” tạm yên lòng với phận đời khốn khổ trong hy vọng ngày mai sẽ có chút gì sáng sủa hơn.
   
   
Thuyên Huy
Monday 25/01/2016

Nữ giám đốc mất việc chỉ bởi một câu nói của “ông lão quét rác”

Tác giả: Theo Ntdtv | Dịch giả: Tiểu Thiện

Ảnh Pixabay
Ảnh Pixabay

Quý bà sang trọng và ông lão quét rác

Một người phụ nữ hơn 40 tuổi sang trọng quý phái dẫn theo đứa con trai đi đến hoa viên ở lầu dưới một cao ốc, vốn là tổng bộ xí nghiệp nổi tiếng tại Thượng Hải, ngồi xuống một chiếc ghế dài ăn đồ.
Một lúc sau, người phụ nữ vứt một mẩu giấy vụn xuống đất, cách đó không xa có một ông lão đang quét rác, ông không nói lời nào, đi đến lượm mẩu giấy đó lên, và bỏ nó vào trong thùng rác bên cạnh.
Lại qua một lúc nữa, người phụ nữ lại vứt một mẩu giấy nữa. Ông lão một lần nữa lại đi đến nhặt mẩu giấy đó lên bỏ vào trong thùng rác. Cứ như vậy, ông lão đã lượm ba lần liên tục.
Người phụ nữ chỉ vào ông lão, và nói với cậu con trai mình rằng: “Đã nhìn thấy chưa, con bây giờ nếu không cố gắng học hành, tương lai sẽ giống như ông ta, chẳng có tiền đồ gì cả, mà chỉ có thể làm cái công việc thấp kém này thôi!”.
Ông lão nghe xong liền buông cây chổi xuống, đi đến nói: “Chào cô, nơi đây là hoa viên tư gia của tập đoàn này, cô đã vào đây như thế nào vậy?”.
Người phụ nữ trung niên cao ngạo nói: “Tôi là giám đốc bộ phận vừa mới được tuyển vào đây”.
Lúc này, một người đàn ông vội vàng đi đến, rất mực cung kính đứng trước mặt ông lão. Nói với ông lão rằng: “Thưa tổng giám đốc, hội nghị sắp bắt đầu rồi!”.
Ông lão nói: “Tôi đề nghị hãy cách chức người này ngay lập tức!”.
Người đó luôn miệng nói: “Vâng, tôi sẽ lập tức làm theo chỉ thị của ngài!”.
Ông lão dặn dò xong rồi đi thẳng đến chỗ cậu bé, ông đưa tay sờ sờ đầu của cậu, nói một cách ngụ ý sâu xa rằng:

“Ông mong cháu hiểu rằng, điều quan trọng nhất trên đời này là cần phải học cách tôn trọng mỗi người và thành quả lao động của họ”.

Người phụ nữ trung niên sang trọng đó kinh ngạc đến ngây người trước sự việc diễn ra trước mắt.
Một lúc sau bà vẫn ngồi liệt trên chiếc ghế dài, nếu như biết đó là tổng giám đốc thì nhất định bà sẽ không có cái thái độ vô lễ đến như vậy.
Nhưng bà đã làm rồi, hơn nữa còn làm trước mặt của tổng giám đốc đang trong thân phận một người làm vườn. Tại sao vậy? Lẽ nào là bởi sự sang hèn của thân phận chăng?
Tôn trọng mỗi một người, chớ lấy thân phận mà phân biệt, đây là thói quen của bạn, vốn là điều không thể giả được, nó sẽ luôn để lộ ra một mặt chân thật trong nhân cách của bạn.

Tài sản là thứ không vững bền, học được cách tôn trọng mới là tài sản của một đời vậy. Đó mới là cảnh giới cao nhất của đời người.

Sự chân thành là điều vô giá

Ở nước Mỹ, có giám đốc A của một xí nghiệp nhỏ cứ mãi bàn về vấn đề hợp tác với giám đốc B của một tập đoàn lớn khác, nhưng lần nào cũng thất bại.
Lần này, giám đốc A lại từ phòng làm việc của giám đốc B đi ra, việc đàm phán hợp tác lại không thành.
Ông nhìn thấy bên đường có một cái cây nhỏ bị gió thổi ngã, thế là bèn đi qua đỡ cái cây đó dậy.
Vì để tránh cho cái cây lại bị gió thổi ngã lần nữa, ông còn đặc biệt lấy từ trong xe một sợi dây để cố định cái cây.
Không ngờ được rằng, hành động đó của giám đốc A đã được tổng giám đốc trên lầu làm việc từ đầu đến cuối chứng kiến rõ ràng, chính là hành động vô ý này, đã cảm động tổng giám đốc B, hợp tác cuối cùng cũng đã đàm phán thành công.
Trong lúc ký kết hợp đồng, tổng giám đốc B nói rằng: “Cậu biết không? Điều cảm động tôi không phải là chuyện cậu đỡ cái cây nhỏ kia, mà là vì cái cây nhỏ, cậu đã đi một quãng rất xa để lấy sợi dây cố định nó lại. Trong lúc người khác cần sự giúp đỡ, nếu như một người có thể trong tình huống người khác không biết chuyện, mà vẫn có thể hy sinh lợi ích của bản thân không một chút do dự, dẫu cho điều hy sinh chỉ là một chút xíu, cũng thật là quý hóa biết bao! Tôi thật sự không có lý do để không hợp tác với người như vậy, và người như vậy cũng không có lý do gì mà không gặt hái được thành công!”.
Về sau, sự nghiệp của giám đốc A quả nhiên vì vậy mà càng ngày càng đi lên, càng làm càng lớn!

Cơ hội luôn khảo nghiệm sự chân thành của người ta vào lúc ta không ngờ nhất

Ảnh Pixabay
Ảnh Pixabay
Ở nước Mỹ, trong một cửa hàng bách hóa, bởi trời đột nhiên đổ cơn mưa lớn, một bà lão ăn mặc giản dị, khắp người ướt sũng đi vào tránh mưa, gần như toàn bộ nhân viên bán hàng đều không muốn để mắt đến bà lão này.
Có một chàng trai rất thành kính nói với bà rằng: “Phu nhân, chào bà, tôi có thể giúp gì cho bà đây?”.
Bà lão cảm thấy mượn chỗ của người khác để tránh mưa, trong lòng cũng có chút khó chịu, liền muốn mua một vài món đồ, nhưng đi vòng quanh mãi mà không biết mua gì nữa.
Chàng trai này nhìn thấy liền nói với bà lão rằng:
“Phu nhân, bà không cần cảm thấy khó xử! Tôi đã để một chiếc ghế ở trước cửa, bà cứ yên tâm ngồi ở đó là được rồi”.
Sau hai tiếng đồng hồ thì mưa đã tạnh, bà lão xin danh thiếp của chàng trai này rồi đi mất.
Mấy tháng sau, chàng trai này đã được một cơ hội hiếm có, anh được chỉ định làm đại biểu cho công ty bách hóa này đàm phán nghiệp vụ với công ty gia tộc lớn khác, lợi nhuận rất lớn.
Về sau mới biết là bà lão đó đã cho cậu cơ hội này, hơn nữa bà lão này không phải ai khác, mà chính là mẹ của “Vua Thép” Carnegie, tỷ phú nước Mỹ.
Thế là, chàng trai này từ đây đã thuận buồm xuôi gió, một bước lên mây, trở thành trợ thủ đắc lực của “Vua Thép” Carnegie, đồng thời cũng là một trong số nhân vật trọng yếu giàu có bậc nhất, địa vị chỉ đứng sau Carnegie mà thôi.
Chẳng cần lời ngon tiếng ngọt, chỉ cần chân thành là tốt rồi;
Chẳng cần thề non hẹn biển, chỉ cần thật sự làm được là tốt rồi;
Chẳng cần oán trách lẫn nhau, chỉ cần hai bên hiểu nhau là tốt rồi;
Chẳng cần ngờ vực lẫn nhau, chỉ cần tin tưởng lẫn nhau là tốt rồi;
Chẳng cần phải tức giận cả ngày, chỉ cần hiểu được bao dung là tốt rồi;
Chẳng cần gắn bó chẳng rời, chỉ cần trong lòng có nhau là tốt rồi.
Giữa người với người, điều cần nhất chính là một tấm lòng chân thành kia vậy!

Báo Cáo Mới Dự Tính Vào Năm 2050 Trong Các Đại Dương Có Nhiều Nhựa Hơn Cá

Tác giả: Jonathan Zhou, Epoch Times | Dịch giả: Xuân Dung

Đến khoảng năm 2050, tổng số nhựa trong đại dương sẽ vượt số cá nếu những xu hướng ngày nay vẫn tiếp diễn, theo một báo cáo mới từ Quỹ Ellen MacArthur.
Việc sản xuất nhựa đã không ngừng phát triển trong 50 năm qua, tăng từ 15 triệu tấn vào năm 1964 lên 311 triệu tấn năm 2014, và dự kiến ​​sẽ tăng gấp bốn lần vào năm 2050. Vào lúc này, nếu tính theo trọng lượng, sẽ có nhiều nhựa hơn cá trong đại dương.
Quỹ Ellen MacArthur là một tổ chức từ thiện đang tìm cách thúc đẩy một nền kinh tế chuyển động theo vòng tròn, là một mô hình kinh tế trong đó ngành công nghiệp sẽ ít gây ô nhiễm hoặc lãng phí nguồn tài nguyên.
Báo cáo ước tính rằng bao bì nhựa hầu hết chỉ được sử dụng một lần, và kết quả là nền kinh tế mất từ 80 tỷ đến 120 tỷ đôla mỗi năm. Đến năm 2050, các sản phẩm nhựa được dự kiến ​​sẽ chiếm 20 phần trăm mức tiêu thụ dầu thế giới.
Bản báo cáo đã được trình bày tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại Davos.
“Để chuyển từ nhận thức sâu sắc tới hành động trên quy mô lớn, rõ ràng là không một nhân tố nào có thể hành động đơn độc. Tất cả khu vực công, khu vực tư nhân, và xã hội dân chủ đều cần huy động để nắm bắt cơ hội của nền kinh tế đồ nhựa mới chuyển động theo vòng tròn”, Dominic Waughray, Giám đốc cấp cao và người đứng đầu các sáng kiến ​​môi trường của Diễn đàn Kinh tế Thế giới, cho biết trong một tuyên bố.
Để ngăn chặn tình huống này, điều cơ bản là thành lập một tổ chức độc lập để tạo ra một giao thức toàn cầu về chất dẻo và phối hợp nỗ lực này với các bên liên quan, từ người tiêu dùng đến những người sản xuất nhựa đến các cơ quan quản lý và nhiều hơn nữa.