12 thg 1, 2015

Hẹn nhau ở một chỗ thiên thu - Thơ Thuyên Huy

Hn Nhau Mt Ch Thiên Thu
Đ nh Nguyn Thanh Nhã và Lê Th Hòa Xuân, ngưi đã không còn phi lao xao vi sóng đi nghit ngã.

Bui sáng
bên này đu sông
Mưa lt pht như sương dc theo b lau sy
Con chim ăn đêm v xoãi cánh lnh mm run ry
Đu rã ri
Trên nóc giáo đưng nghèo mái đã ngã màu rêu
ng Chúa đng mt mình gia cô tch qunh hiu
Ngn cây già trưc sân
Không còn gì đ thay lá
Đu Thu cũng su như cui H
Đâu đó mù m
Đôi ba ngưi lng l quỳ đc khúc Kinh quen
Sóng ngoài sông mt mi ch con c lên
Bt cht quanh đây tri ni gió
i chân tưng Chúa khng khiu
Ngưi con gái t nãy gi ngi im đó
Tóc ch si ri bi
Đ mc mưa ti tình trên đôi vai gy ưt tng mi git sương
Con đưng đt mòn đến b
Đám hoa di không còn na chút hương
Trong cái lng im ca đt tri có tiếng khóc
Tay mân mê xp thơ tình
Và cun nht ký khô màu Phưng tím bm
Viết t ngày đu chung hc
T bui trm nhìn mà không biết nói làm sao
Gi còn gì ngoài nhng ni đau
Chưa trn na đi đã đem cuc tình chôn vi
Ch gì đây đ cht chng bun ti
Đi ngn dài gì ri cũng mt ln đi
c mt khô dn l bn cui b mi
Xin Chúa xót thương ban cho ngưi hnh phúc
Mưa bng dưng như trút
Ngưi con gái thn th trong sương mù giăng đc
Tng bưc chân trn buông ni xung dòng nưc gia sông
Sóng nhp nhô theo con nưc mênh mông
Đưa xác ngưi và nhng lá thư tình trôi đi xa theo chiu ra bin
Ngưi con gái b đi không ch ai tin
Cun nht ký úa màu nương theo b lau sy ngưc dòng nưc
Vng cui  sông.

Cũng bui sáng
bên kia cui sông
Bến cũ  không ai ngưi đón đi
Con đò xưa cũng chng có ngưi đi
Sóng gia dòng tan tác cõi u mê
Cái quán nh ven b ngn đèn đêm chưa tt
Mưa cui sông tím ngt
Ngưi con trai ngi gc đu mt góc âm u
Gin gì ai sương vn c mt mù
Mõi mt nhìn ra sông
Ming thì thm hình như c đc bài cu nguyn
Chút dư l không ch cũng đến
Khóc ln này ri s không còn khóc ln sau
ng như là hnh phúc lúc b nhau
Ch là nhng lnh lùng ca tháng ngày h chăn gi
Ngưi con trai đc lá thư tình ln cui
Gia nht nhòa ca bui sáng chưa kp mt tri lên
Phía ngoài kia đưng
Đôi ba ngưi li qua chp chn như nhng bóng ma đêm
Đâu đó bên này sông
Giáo đưng nghèo vn chưa có hi chuông đ
Tng bưc chm đi vng bc l
Ép lá thư gn nếp lên ngc áo mĩm cưi
Sóng chp chùng sóng vi vã ra khơi
Ngưi con trai buông theo con sông mênh mông dòng nưc ln
Xuôi đi xa
V mt nơi không còn na gin hn
Tri đt vô tình mưa tng chp mưa tuôn
Cun nht ký úa màu lng l bên xác ngưi trôi theo chiu ra bin
Cũng ln đi không ch ai tin
Vĩnh bit đi
Hn nhau mt ch thiên thu

Thuyên Huy
(ảnh;nhacnheo.blogspot.com) 




Cùng tạm lãng quên đời - Thơ QNN

Cùng tạm lãng quên đời
 
Bay cùng em lên đến mặt trăng
Ta cùng nghịch với muôn nghìn tinh tú
Hai chúng mình cùng cười vang thích thú
Hahaha… mình dạo chốn cung hằng
 
Cho em thấy mùa Xuân trời ấm áp
Dẫu ngoài trời đang tuyết giá anh ơi
Nắm tay em, hãy nhìn em đắm đuối
Ở bên nhau mình tạm lãng quên đời
 
Anh yêu à, hãy hôn em, hôn mãi
Mình cho nhau, mình tạo dựng thiên đàng
Lấp tim em bằng những bản nhạc vàng
Hai đứa mình cùng vào chốn thiên thai
 
Quên hết nhé, mình quên đời bão nỗi
Thế gian này quá quắt chuyện lôi thôi
Anh nào biết em yêu anh, yêu lắm!
“Sóng ngầm” mà… em không nói ra thôi!
(Hihihi…)
Như Nguyệt
Jan. 9th, 2015

 
 

10 thg 1, 2015

Truyện ngắn của Nguyễn Hoa Lư: Bộ rèn giáo và...

Bộ Rèn Giáo và câu chuyện về ngài giáo sư bộ trưởng


Xứ Đầm Lác có cái tên đọc lên nghe âm vang tiếng gươm đao chiến trận, đó là bộ Rèn Giáo. Xin đừng vội hốt hoảng, tên gọi này nếu dịch ra các thứ tiếng, thì đó là bộ Giáo Dục vậy.
Cái sự rắc rối xẩy ra vào một ngày đẹp trời, một số vị tự cho là có chữ nghĩa trong triều đình tâu rằng tên gọi các bộ chưa hoành tráng, chưa thể hiện hết nguyện vọng của đông đảo đồng bào. Các bộ óc thông kim bác cổ bèn chuyển tên bộ Giáo Dục thành bộ Rèn luyện và Giáo dưỡng! Tên gọi quả là chuyển tải hết sứ mạng cao cả mà bộ này gánh vác. Tên bộ được nhà vua long trọng ban ra.
Vài tuần sau, trong một buổi thiết triều, đại biểu Heo Mọi xù bộ lông đen cứng tua tủa như chông, đứng ra phân trần:
Chúng tôi về cơ sở triển khai nhưng đồng bào mãi không thuộc được, tên dài như rau muống trời mưa, làm sao nhớ cho đặng!”.
Thật đúng với tinh thần bộc trực của họ nhà Heo. Nhưng tên gọi đã được nhà vua ban ra, không thể một sớm một chiều mà thay được. Triều đình không đổi nhưng dân chúng thì lẹ lắm, chẳng cần mất công trình tấu hay lấy phiếu tín nhiệm, tất thảy dân chúng đều gọi là bộ Rèn Giáo. Nhà vua nghe chuyện, ngài không những không nổi giận mà còn ôm bụng cười ngất và phán rằng:
“Hay, hay… đọc lên nghe vừa vui tai, dễ nhớ lại vừa có khí thế tiến công cách mạng nữa chứ!”.
Bộ Rèn Giáo vừa có tân bộ trưởng là giáo sư Vẹt. Trong lịch sử ngành Rèn Giáo, GS Vẹt là công thần đầu tiên được đào tạo bài bản, công phu nhất. Thoạt tiên ngài tu nghiệp ở Đức, một thời gian sau lại mài đũng quần trên các giảng đường của trường đại học hạng nhất xứ Huê Kỳ là học viện Harvard.
Không ai biết cái sự học hành của ngài GS thâm hậu đến đâu. Chỉ một lần, ngài tâm sự với tay phóng viên tờ “Thời báo Vịt trời” về cảm giác hân hoan khi đọc bộ “Tư bản luận” bằng nguyên bản. Phóng viên tờ Vịt Trời, quá ngưỡng mộ ngài tân bộ trưởng, dùng lời lẽ hơi rổn rảng tán dương khiến dân chúng xì xào về một quan chức có bộ óc thông tuệ. Ngài GS ngượng, nhiều năm sau, mỗi khi ai đó vô tình nhắc đến “Tư Bản luận” là mặt ngài lại đỏ nhừ như tân lang ngày đầu tiên ra mắt họ hàng bên vợ.
Vừa ngồi ghế bộ trưởng, vị tổng tư lệnh ngành Rèn Giáo truyền đi thông điệp mới. Khắp Đầm Lác, những cơn gió rì rào “nói không…”, những đàn ngỗng trời quàng quạc “nói không…”, đám chẫu chàng rền vang thông điệp “nói không…”, đến lũ dế mèn trong hang cũng ré lênh lanh lảnh “nói không… nói không”.
Cái sự “nói không” thật thiên biến vạn hóa, có chặt hết nửa rừng trúc bên Đầm Lác cũng khó ghi hết chuyện, toàn chuyện vui thôi. Ở đây xin dẫn ra chuyện thi tú tài. Xưa nay, ngày thi tú tài là ngày hội của toàn dân, một sĩ tử cắp sách đi thi, cả bầu đoàn thê tử rồng rắn nối đuôi ủng hộ. Vậy nên mới có cảnh sau thi, sân trường rợp trắng phao thi. Những tờ phao bay tơ tả trong gió chiều như bướm mùa Xuân. Lệnh “nói không với tiêu cực trong thi cử” phát ra, tỉ lệ đậu hàng năm là 99% rớt ngay xuống đáy, có nơi chỉ còn 67%. Thậm chí có trường trăm phần trăm hỏng thi! Nhân gian sụt sùi rơi lệ nhưng giám đốc Ngỗng Trắng lại ngoác miệng cười, hớn hở thông báo với báo chí:
“Lượng xuất khẩu trứng ngỗng xứ Đầm Lác tăng đột biến. Các loại trứng từ các hội đồng chấm thi đổ về ngày một nhiều. Trứng ngỗng môn lịch sử đạt kỷ lục!”.
Kì thi năm sau, mỗi hội đồng coi thi, chủ tịch hội đồng đều rơm rớm nước mắt mà dốc bầu tâm sự. Ngài nói rằng công phu ăn học bao nhiêu năm của các cháu không thể đổ xuống sông xuống đầm được. Đề nghị giám thị kiên quyết nói không. Ấy là không được rời mắt khỏi cổng trường. Một công hai việc, một là để thí sinh được tự do sáng tạo trong việc làm bài, hai là để kịp thời đón tiếp các đoàn thành tra cấp trên. Kết quả của việc “nói không” kiểu đó đã đem lại thành tích chói sáng. Các trường lại chen vai thích cánh trên các bản tin với những phần trăm cao ngất. Cũng trong sự ngây ngất đó mà nhân gian tặng cho bộ Rèn Giáo cái tên thân thiết là bộ Học Vẹt.
Rồi GS Vẹt được phong lên làm phó tướng, bỏ lại một công trường ngổn ngang cho hậu thế dọn dẹp và gây dựng.
Không hổ danh sự tin cậy của tiền bối, nhiều sáng kiến được áp dụng, một trong số có việc xây dựng lò ấp tiến sĩ. Sáng kiến này của loài Vịt Đồng. Trứng vịt được tuyển chọn theo những tiêu chí nghiêm ngặt, sau đó cho vào lò ấp. Vịt nở ra thành ngay những tiến sĩ vịt kiến thức đầy mình. Gần đây nền giáo dục An Nam áp dụng công nghệ tiên tiến này, chỉ trong một thời gian ngắn, “ấp” được 24.000 tiến sĩ. Việc áp dụng các thành tựu tiên tiến của thời đại là điều đáng khen, chỉ  một chút đáng trách, ấy là cái bản quyền, lẽ ra phải ghi rõ “Công nghệ được chuyển giao từ dự án ấp Vịt xứ Đầm Lác” thì mới gọi là phải đạo.
Bây giờ thì ngài phó tướng đảm nhận trọng trách mới của triều đình giao cho. Ngài trở thành chủ tịch mặt trận đoàn kết các loài vật xứ Đầm Lác. Xem tivi, thiên hạ biết công việc của ngài GS là đi đây đó phát động phong trào, cắt băng khánh thành, trao học bổng, gây dựng quỹ tình thương…Mới hôm qua, thấy cảnh ngài đến xoa đầu mấy cháu Cà Cuống, khen ngợi tinh thần vượt khó, chiều nay đã thấy ngài đến úy lạo, tặng kỉ niệm chương cho mấy Cụ Bồ Nông.
Không biết trong sự bận rộn bất tận đó, có lúc nào ngài GS Vẹt ngồi một mình, ngẫm nghĩ về những ngày cầm quân, từ tổng hành dinh bộ Rèn Giáo truyền hịch “nói không” đến với muôn dân xứ Đầm Lác? Ngài có tiếc không bao nhiêu công phu đèn sách, giờ hàng ngày đi trao kỷ niệm chương và nói những lời có cánh về tình đoàn kết giữa các loài vật trong xứ sở  Đầm Lác thanh bình này?


Khám phá lăng mộ Triệu văn Vương(VTC news)


"Việc phát hiện lăng mộ Triệu Văn Vương, vào thời kỳ đó, khiến các nhà khảo cổ Việt Nam quan tâm đặc biệt. Theo sử Việt, Triệu Đà được coi là một triều đại của Việt Nam trước công nguyên. Ông cùng với tướng Lữ Gia đã quật cường chống lại sự xâm lược của nhà Hán.Theo sử Việt, Triệu Đà sống tới 121 tuổi, ở ngôi gần 70 năm. Vì sống thọ, nên truyền ngôi cho cháu là Triệu Văn Đế, chứ không truyền ngôi cho con."



(VTC News) - Các nhà khoa học đã kinh ngạc khi phát hiện tất cả các gian phòng đều chứa ăm ắp cổ vật, toàn vũ khí, vật dụng và châu báu.

Vào tháng 8/1980, trong quá trình san lấp quả đồi Tượng Cương (Quảng Châu, Trung Quốc), để xây cao ốc, khi đào sâu vào núi đá khoảng 20m, đã phát hiện lăng mộ khổng lồ. Theo tường thuật, thì hôm đó, chiếc máy múc xúc đất sâu vào núi, tạo ra lỗ thủng lớn. Dưới lỗ thủng là những phiến đá khổng lồ, máy múc không phá nổi. Doanh nghiệp đã dừng công việc, báo cáo chính quyền. Khi điều tra, các nhà khảo cổ khẳng định đây là ngôi mộ đá, được tạc vào trong lòng núi. Như vậy, chắc chắn phải có lối vào. Mở rộng khai quật, các nhà khảo cổ đã phát hiện một lối vào, sâu đến 20m. Lối vào đã bị lấp bởi những tảng đá lớn. Ngôi mộ nằm sâu trong núi đá, nên đã được bảo quản toàn vẹn suốt hơn 2.000 năm.

Ngay lập tức, công tác khai quật bắt đầu. Các nhà khoa học đã gặp nhiều khó khăn khi tìm đường vào ngôi mộ, bởi lối vào được bố trí bởi các cơ quan bí mật. Phía sau cánh cửa đá có một bộ phận, mà khi đóng cửa, bộ phận đó tuột ra, làm vòm cửa đóng xuống. Khi cửa được đóng lại, thì ngôi mộ vĩnh viễn chìm vào quên lãng, không ai vào ra được nữa. Các nhà khoa học đã phải phá đá mới vào được bên trong. Phần chính lăng mộ có diện tích 100 mét vuông, gồm 7 gian phòng, tường ốp đá xanh, trần được lắp ghép bằng những phiến đá lớn, dày, nặng cả chục tấn. Các nhà khoa học đã kinh ngạc khi phát hiện tất cả các gian phòng đều chứa ăm ắp cổ vật, toàn vũ khí, vật dụng và châu báu.
 
Vét hết lớp đất mịn, lộ ra quan tài gỗ và bộ quần áo được dệt bằng hàng ngàn mảnh ngọc, kết bởi sợi vàng. Bên trong bộ quần áo là dấu vết xương cốt đã mủn hết. Trong quan tài có 10 thanh kiếm khảm vàng. Xung quanh chủ nhân ngôi mộ là vố số vật dụng bằng vàng, ngọc cực kỳ tinh xảo. Tiếp tục bới lớp đất phủ ở phần ngực, thì phát hiện chiếc ấn vàng, núm rồng cuộn.
 Đáy ấn vàng khắc chữ “Văn Ðế Hành Tỷ”, theo lối tiểu triện. Qua chiếc ấn này, các nhà nghiên cứu đã xác địnhngười nằm trong mộ chính là Triệu Văn Vương (Triệu Muội, Triệu Mạt, hoặc Triệu Hồ, lên ngôi 137 TCN), là cháu gọi bằng ông của Triệu Vũ Đế (Triệu Đà), đời vua thứ 2 của nhà Triệu nước Nam Việt. 
Trong sử sách, thời Tam Quốc, Tôn Quyền biết trong lăng mộ của nhà Triệu có rất nhiều châu báu, bảo vật, nên sai các tướng xua quân xuống Giang Đông tìm kiếm nhiều năm ròng. Tuy nhiên, quân Ngô chỉ tìm được mộ của Anh Tề, cháu gọi Triệu Đà bằng ông cố. Mặc dù vậy, quân Ngô cũng lấy được vô số vật báu, toàn là vàng, ngọc. Tuy nhiên, lăng mộ Triệu Đà, Triệu Muội ở đâu không ai biết, mặc dù giới khảo cổ, giới trộm cổ vật săn lùng ráo riết suốt hơn 2.000 năm qua.

Việc phát hiện lăng mộ Triệu Văn Vương, vào thời kỳ đó, khiến các nhà khảo cổ Việt Nam quan tâm đặc biệt. Theo sử Việt, Triệu Đà được coi là một triều đại của Việt Nam trước công nguyên. Ông cùng với tướng Lữ Gia đã quật cường chống lại sự xâm lược của nhà Hán. Theo sử Việt, Triệu Đà sống tới 121 tuổi, ở ngôi gần 70 năm. Vì sống thọ, nên truyền ngôi cho cháu là Triệu Văn Đế, chứ không truyền cho con. Lăng mộ có kiến trúc tiền triều hậu tẩm, tức phía trước là triều đình, phía sau là cung điện, nơi vua ở. Tổng cộng có 7 căn phòng. Tiền thất không có cổ vật, mà chỉ có những biểu tượng văn hóa. Nhưng từ căn phòng này, có 4 cửa thông sang các phòng bên. Hai phòng phía đông và tây, bên hông mộ, gọi là nhĩ thất, chứa nhiều món đồ đồng, gồm chuông, nhạc nhí, binh khí và vô số món ngọc.

Đằng sau phòng chính, tức địa cung, nơi đặt quan tài, là một căn phòng làm kho chứa. Đây là nơi chứa hàng ngàn cổ vật, là vật dụng vua dùng, toàn bằng vàng hoặc nạm vàng, đồ ngọc, đồ sứ, sành, đồng, sắt. Các nhà khoa học đã lấy được tới hơn 200 món ngọc khí. Tất cả các món ngọc đều được chạm khắc tinh xảo, khiến các nhà điêu khắc ngày nay cũng phải kinh ngạc bởi sự sáng tạo, cầu kỳ. Hơn 500 món đồng gồm đủ các loại, từ vật dụng đến binh khí. Phần lớn các món đồng đều nạm vàng. Đặc biệt quý là bộ áo bằng ngọc khâu bằng tơ vàng, gọi là ti lũ ngọc y. Đây là ti lũ ngọc y sớm nhất được tìm thấy ở Trung Hoa. Trong mộ, quý nhất là 23 chiếc ấn, toàn bằng ngọc và vàng, một số ít bằng đồng mạ vàng. Như đã nói ở trên chiếc ấn Văn Đế Hành Tỷ là ấn vàng lớn nhất tìm thấy ở đời Hán. Hành Tỷ lớn, bằng vàng, lại núm rồng, chứng tỏ Triệu Vũ Đế, đến Triệu Văn Vương, dù thần phục nhà Hán, nhưng vẫn coi mình là vua, xã hội Nam Việt hoàn toàn độc lập với Trung Hoa.Ngoài ra, còn có 36 đỉnh đồng, khắc chữ Phiên Ngung. Vô số vật dụng có nguồn gốc từ Trung Đông, Châu Phi. Những vật dụng phương Tây này chủ yếu là trang sức vàng, hạt châu, hộp bạc, hộp vàng, ngà voi.


Có 9 chiếc bình đồng khảm vàng lấp lánh tuyệt đẹp. 9 cái thạp đồng, với những hoa văn thuyền, người đội mũ lông chim, đi chân đất… là thứ đặc trưng của người Việt, giống hệt hoa văn trên các trống đồng, thạp đồng ở Việt Nam. Điều khiến các nhà sử học Việt quan tâm, là rất nhiều món đồ tinh xảo bằng đồng như nữu chung, gương đồng, bình hương liệu… có nguồn gốc từ Lĩnh Nam, gồm cả phần miền bắc Việt Nam và nam Trung Quốc bây giờ. Nhiều món đồ đến từ miền trung của Việt Nam. Điều đáng lưu tâm nữa trong lăng mộ Triệu Văn Vương, là có tới 15 người bị chôn sống. Những người bị tuẫn táng gồm người gác cửa, nhạc công, 4 cung phi và 7 người trong nhà bếp cùng các vật dụng, để phục vụ việc ăn uống. Ngoài ra còn có 2 người ở cạnh mộ chủ, có thể là vệ sĩ. Tục chôn sống theo người chết phổ biến thời phong kiến cổ đại, từ đời Tần về trước. Đến thời Hán, tục này không còn, nhưng rõ ràng vẫn duy trì ở Nam Việt. Qua giám định pháp y, thấy rằng, những người này đều bị đánh mạnh vào ngực cho chết rồi mới chôn theo.
 Qua nghiên cứu những di vật trong ngôi mộ này, nhiều nhà nghiên cứu khẳng định rằng, từ hơn 2000 năm trước, vùng Lĩnh Nam đã phát triển rực rỡ cả về kinh tế lẫn văn hóa. Vùng đất này không bị lệ thuộc vào Trung Nguyên. Các nền văn hóa tồn tại song hành, giao lưu, trao đổi với nhau, ảnh hưởng lẫn nhau, chứ không phải một chiều từ phương bắc đi xuống như người phương Bắc vẫn tuyên truyền.
 Những vật dụng ở vùng Lĩnh Nam có niên đại trước thời Nam Việt, cũng đã khẳng định nền văn minh rực rỡ từng tồn tại ở vùng đất này. Nhiều vấn đề lịch sử cần được tiếp tục nghiên cứu và nhìn nhận lại từ lăng mộ Triệu Văn Vương.
(st va chuyen:T.Tuyen)


Đổi thay - Q. Như Nguyệt - Thúy Nga



 Đổi thay
Hôm qua trăng tỏ
Đêm nay trăng mờ
Tình em chưa ngỏ
Lòng còn bâng quơ
 
Tối qua trời trong
Tối nay mây phủ
Sao em trông ngóng
Chờ tình phù du
 
Chiều qua trời nắng
Chiều nay trời mưa
Nắng mưa cũng thế
Người xưa chưa về
 
Sáng qua mưa lớn
Sáng nay sương mù
Lòng sao ủ rủ
Tình buồn thiên thu
 
Hôm qua nóng bức
Hôm nay lạnh căm
Ngồi ngắm trăng rằm
Thấy đơn côi lắm!
 
Đổi thay thay đổi
Ôi chuyện thường tình
Sao em biết thế
Vẫn còn u mê?
 
Đêm nay tư lự
Trầm tư một mình
Nhớ ai, ai nhớ?
Chuyện mình hư vô…
 
Như Nguyệt
 

9 thg 1, 2015

Thư của BT.GD.Pháp gửi các Thầy Cô giáo ( sau vụ khủng bố tai TS báo Charlie Hebdo ( 7/1/2014)

                                    ( 6   nạn nhân,có vòng tròn đỏ)
Kính gửi các thầy cô giáo,
Vụ khủng bố tại tòa soạn báo Charlies Hebdo đã chạm đến trái tim của nền Cộng Hòa chúng ta.
Giá trị cốt lõi nhất của nền Cộng Hòa đã bị tổn hại. Tự do báo chí là căn bản cho tất cả các quyền tự do khác của con người.
Sự tự do về tư tưởng cũng như sự tôn trọng các ý kiến khác biệt là những nguyên tắc cơ bản để chúng ta cùng nhau sống dưới chế độ Cộng Hòa này.
Nhà trường có trách nhiệm truyền đạt các giá trị và các nguyên tắc đó. Ngay từ khi mới ra đời, nền cộng hòa đã giao phó cho nhà trường nghĩa vụ đào tạo các công dân tương lai và chuyển tải các giá trị tự do, bình đẳng, bác ái & vô thần.
Tại thời điểm cả đất nước đang đoàn kết, đối mặt với thử thách khó khăn, hơn bao giờ hết, nhà trường phải là nơi khơi nguồn cho các lý tưởng của nền cộng hòa chúng ta.
Tôi kêu gọi các thầy cô giáo đáp ứng đầy đủ các yêu cầu về tự do ngôn luận tại trường học, chúng tôi có sẵn các nguồn lực sư phạm để hỗ trợ các thầy cô nếu các thầy cô có yêu cầu.
Tôi xin chân thành cám ơn sự tham gia của của các thầy cô trong công cuộc này và tôi xin đảm bảo sự hậu thuẫn toàn diện của tôi đối với nhiệm vụ này.
Bộ trưởng giáo dục Najat Vallaud-Belkacem đã ký.
(Phạm Hà dịch)

                             (ảnh chup: 2011- TBT Charl)
Xin đốt 1 ngọn nến cầu nguyện cho Thế giới hòa Bình và tưởng nhớ những nhà báo chết cho Tự Do

7 thg 1, 2015

Lời yêu thương tả tơi- Thơ Quách như Nguyệt



Không thương anh sao được?
Vì anh rất dễ thương
Không yêu anh sao được?
Không yêu mới khác thường!
Em yêu anh nhiều lắm
Không muốn nói ra thôi
Để trong lòng âm ỉ
Nói năng chi, ỉ ôi!
 *
Người đời lắm thị phi!
Người ta hay để ý
Hay lắm chuyện, phê bình
Biết thế nên chuyện mình
Chỉ là chuyện mây trôi
 *
Biết thế nên anh ơi
Làm sao em dám nói
Chưa nói đã nghẹn lời
Lời yêu thương tả tơi!
Yêu anh đến cuối đời
Tình chẳng phải đùa chơi
Dẫu là tình trên ảo
Em yêu anh đầy vơi!!!

Như Nguyệt