Những Người Bạn Sư Phạm Saigon
29 thg 6, 2023
Thơ Thất Ngôn MinhSon Le (6 bài (2 )
CẢNH BÁO…
Luận án ‘Giải mã hạnh phúc’ của Tiến sĩ khiến hàng trăm triệu người kinh ngạc - San San
Có một câu nói rất nổi tiếng của Đại văn hào Tolstoy như thế này: “Những gia đình hạnh phúc đều có điểm tương tự nhau, tuy nhiên sự bất hạnh ở mỗi gia đình lại có sự khác biệt”. Người ở khắp mọi nơi trên thế giới nếm trải hương vị thực sự của cuộc sống theo cách riêng của họ. Nhưng đối với mỗi người mà nói, hạnh phúc liệu có đặc tính chung hay không? Nếu như trên đời có công trình nghiên cứu về phương diện này thì đặc điểm chung của hạnh phúc là gì? Mật mã như thế nào?
Khảo sát người được cho là hạnh phúc
Tháng 4 năm 1988, Howard Kingston 24 tuổi và là Tiến sĩ triết học tại Đại học Columbia. Luận án tốt nghiệp của ông có tiêu đề ‘Hạnh phúc của con người được quyết định bởi điều gì’. Để hoàn thành đề tài này, ông đã phát ngẫu nhiên 10.000 phiếu điều tra cho người dân. Trên phiếu có ghi cặn kẽ dữ liệu cá nhân được điều tra, hơn nữa còn có 5 mục tùy chọn:
A. Vô cùng hạnh phúc
B. Hạnh phúc
C. Trung bình
D. Thống khổ
E. Vô cùng thống khổ
Hơn 2 tháng sau, ông đã nhận về hơn 5.200 bảng trả lời câu hỏi hợp lệ. Sau khi thống kê thì chỉ có 121 người chọn câu trả lời A – Vô cùng hạnh phúc. Tiếp theo, Howard Kingston đã thực hiện một cuộc điều tra khác và phân tích chi tiết về 121 người này. Ông phát hiện ra rằng 50 trong số 121 phiếu là những người thành công ở thành phố này và hạnh phúc của họ chủ yếu đến từ sự nghiệp thành đạt. Về phần 71 phiếu còn lại, có người là nội trợ bình thường, có người là nông dân bán rau, có người là nhân viên trong công ty, thậm chí có người là người vô gia cư đang nhận quỹ cứu trợ.
Điều này thật kỳ lạ. Tại sao những người có sự nghiệp bình thường và cuộc sống ảm đạm nhưng lại có được cảm giác hạnh phúc giống với những người thành đạt? Sau nhiều lần tiếp xúc và trao đổi với những người này, Howard Kingston nhận thấy mặc dù họ có nghề nghiệp đa dạng và tính cách rất khác nhau nhưng lại có một điểm chung, đó là không có quá nhiều yêu cầu về vật chất. Họ sống chân thật và khép kín, hưởng thụ cuộc sống thanh bần, có thể tận hưởng hạnh phúc thông qua hài lòng với nhu cầu thiết yếu trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày. Cuối cùng ông đã được truyền cảm hứng từ những phát hiện như vậy. Thế là ông đã đưa ra tổng kết cho luận án của mình như sau:
Trên đời có 2 loại người hạnh phúc nhất: Một là những người bình thường sống yên lặng và đạm bạc. Một loại nữa là người xuất chúng đạt được công thành danh toại. Nếu như bạn là một người bình thường thì có thể đạt được hạnh phúc thông qua tu luyện và giảm bớt dục vọng. Nếu bạn là người kiệt xuất thì có thể đạt được hạnh phúc bằng cách làm việc chăm chỉ và thành công trong sự nghiệp.
Sau khi đọc luận án của Howard Kingston, Giáo viên hướng dẫn của ông đã rất ngưỡng mộ và trao cho Kingston giải thưởng thật lớn, đó là giải “Xuất sắc”.
Lần theo dấu vết cuộc khảo sát, kết quả thu về lại vô cùng bất ngờ
Vào tháng 6, tình cờ ông tìm lại được luận văn tốt nghiệp năm đó của mình. Vì cảm thấy tò mò, không biết 121 người chọn ‘hạnh phúc nhất’ năm đó giờ thế nào? Cảm giác hạnh phúc của họ còn mãnh liệt như năm đó không?
Ông đã tìm lại thông tin liên lạc của 121 người đó và dành ba tháng để thực hiện một cuộc khảo sát khác về họ. Kiểm tra các phản hồi về phiếu khảo sát đã gửi đi, trong số 71 người bình thường tham gia khảo sát năm đó, ngoại trừ hai người đã chết, còn lại 69 phiếu trả lời đều được gửi về.
Trong những năm qua, mặc dù có nhiều thay đổi đã diễn ra trong cuộc sống của 69 con người này (một số đã đứng trong hàng ngũ những người thành công; có người vì bệnh tật ngoài ý muốn và phải sống trong hoàn cảnh khó khăn), nhưng các lựa chọn của họ không thay đổi, vẫn cảm thấy “rất hạnh phúc”.
Tuy nhiên, lựa chọn của 50 phiếu mà người thành công năm đó trả lời lại có sự thay đổi đáng kể. Trong số đó có 9 người có sự nghiệp hanh thông, vẫn kiên trì chọn ‘Rất hạnh phúc’. 23 người còn lại chọn ‘hạnh phúc’. 16 người còn lại chọn ‘thống khổ’ vì sự nghiệp thất bại, phá sản hoặc giáng chức. 2 người trong số 50 người còn chọn ‘vô cùng thống khổ’.
Nhìn kết quả điều tra, Howard Kingston bất giác lặng người, mấy ngày sau ông vẫn không thoát ra được khỏi suy nghĩ của chính mình.
Sau hai tuần, Howard Kingston đăng một bài viết trên tờ The Washington Post có tiêu đề ‘Mật mã hạnh phúc’. Trong bài báo, Howard Kingston đã thuật lại một cách chi tiết quá trình và kết quả của hai lần khảo sát. Cuối cùng ông đưa ra kết luận:
“Người đạt được hạnh phúc thông qua vật chất thì khi không còn vật chất nữa hạnh phúc cũng rời đi. Chỉ khi người có nội tâm tĩnh lặng mà đạt được niềm vui thể xác và tinh thần, đó mới là suối nguồn đích thực của hạnh phúc”.
Sau khi đọc bài báo này, vô số độc giả đã thốt lên: “Howard Kingston đã giải được mật mã của hạnh phúc!” Bài báo cũng thu hút được sự chú ý rộng rãi. Tờ ‘Washington Post’ đã in lại bài viết sáu lần trong một ngày và phổ biến khắp thế giới. Khi trả lời phỏng vấn truyền thông, Howard Kingston tỏ vẻ áy náy: “Hơn 20 năm trước, tôi còn quá trẻ và hiểu sai nội hàm đích thực của ‘hạnh phúc’. Hơn nữa, tôi đã truyền đạt quan điểm sai lầm về hạnh phúc này cho rất nhiều học sinh của mình. Qua đây, tôi chân thành xin lỗi các học trò của mình, tạ lỗi với kết luận về ‘hạnh phúc’ năm xưa”.
Hầu như những thứ khiến người đau khổ thường có liên quan đến tiền. Tuy nhiên đối với hạnh phúc thì tiền bạc lại không có quan hệ gì. Bởi vì, có rất nhiều thứ trên đời này không thể mua được bằng tiền.
Tất cả hạnh phúc do vật chất chống đỡ đều không tồn tại lâu dài và sẽ ra đi cùng với sự ra đi của vật chất. Chỉ khi có được sự tĩnh lặng và yên bình trong tâm mà sinh ra cảm giác vui vẻ về cả thể xác lẫn tinh thần thì đó mới là suối nguồn hạnh phúc chân chính. Lời giải mật mã hạnh phúc của Howard Kingston chỉ gói gọn trong hai câu nhưng lại khiến cả tỷ người trên thế giới chấn động.
28 thg 6, 2023
Gửi Về Bên Ấy Mùa Đông - Trần Kiêu Bạc
Có thể nào mang mùa đông Cali
Về Sàigòn
trong vài giây vài phút
Để phố Bùi
Thị Xuân lạnh thêm đôi chút
Mà tiếng
dương cầm lại nghe ấm lòng hơn?
Hay gởi áng mây buồn cư xá Phú Lâm
Trải ngang
tầm xa khung trời Tân Định?
Tay trót trao
tay, lòng còn lính quýnh
Thả ngày buồn
bay ngược phía Hàng Xanh
Mùa đông chưa qua, nhánh nhớ lên nhanh
Con hẽm quạnh
hiu dập dềnh trong ký ức
Có đáng gì
đâu vài giây vài phủt?
Năm tháng dẫu
dài nỗi nhớ vẫn thân quen
Chập chờn hoài từng ngõ vắng bình yên
Cung đàn ai
buông rơi từng nốt nhỏ
Hợp âm rời
chảy tuôn qua cửa sổ
Theo sông Sài
Gòn trôi dọc bến Thủ Thiêm!
Cali mùa nầy trời còn lạnh đêm đêm,
Phố vẫn xa,
đêm đen còn đặc quánh
Tâm hồn vắng
hoe, mắt còn trông ngóng
Một phía xa
xôi, nơi có chút Sài Gòn!
Trần Kiêu Bạc
Nguồn: Sáng Tạo
Ở QUÊ - Thơ Nguyễn Bá Tùng
Ở QUÊ
Một cây cầu nhỏ qua sông
Nhà nghèo thiếu đất má trồng mùng tơi
Tóc thưa mấy sợi bời rời
Mái che cúi thấp gió ơi đừng vào
Rau trai mọc dại bờ ao
Rau thài lài trắng biết bao nỗi lòng
Luộc ăn với cá lòng tong
Con thương má quá đợi trông con về
Về nhà má tấm lòng quê
Ngọt bùi rau mắm cận kề sớm hôm
Sáng nay nấu một bữa cơm
Cúng ba tụi nhỏ hồn hương cửa nhà
Bà con lối xóm cùng qua
Cho thêm ấm cúng, thêm tình yêu thương
Nhà đơn chiếc quá tiếng cười
Hôm nay nhìn lại vui tươi trong lòng
Chiều nay giặt áo bờ sông
Thương quê, thương cả tấm lòng người dưng
Quê nghèo nước mắt rưng rưng
Bao nhiêu nỗi khó xin đừng xa quê
Gian truân đời má bộn bề
Lo sau lo trước đủ nghề nuôi con Tranh : HS Đặng Can
Mái nhà xiêu vẹo hao mòn
Má lo nhắm mắt cho con đủ đầy
Về trời má hóa thành mây
Mơ về quê nhỏ cùng xây mộng lành !
Vũng Tàu, ngày 26/6/2023
(Trang Tản Mạn Đó Đây )
MỘT VÁN CỜ - Ngử Yên
Một ván cờ
Ngữ Yên
Thân tặng những cô giáo một đời vì học sinh thân yêu
Ở cái huyện nghèo nàn nầy ông Tình là nhân vật không xa lạ gì với quần chúng .Các quán nhậu đều nhẵn mặt ông, có điều ông rất hay ở chỗ nhậu không tốn xu bạc nào cả, đang lúc vui vẻ ông chỉ cần móc di động ra a lô một cái thì có người chạy đến trả tiền. Vốn là cán bộ một trường bổ túc văn hoá nhưng người ta thấy ông dạy thì ít chạy chọt thì nhiều, giờ ở ngoài quán nhiều hơn ở trong lớp. Chuyện ông nhậu cũng có nhiều giai thoại để lại : một lần nhậu quắc cần câu về tới khu phố không biết đường vào nhà ông hỏi bọn trẻ đang chơi :
- Mấy con biết nhà Thầy Tình không? Chỉ cho chú.
Bọn trẻ bật cười tưởng ông nói giỡn:
- Thầy Tình đúng là chú rồi còn hỏi gì nữa?
- Đúng là tao nhưng tụi bây chỉ dùm đường vào nhà tao coi, tao hết biết rồi!
Trong các đợt thi tốt nghiệp bổ túc người ta đều thấy ông nhấp nhố trước cổng, lăng xăng ở ngoài quán cà phê vào ra ,ra vào như một kẻ rất bận rộn? Tên tuổi ông cũng có người ưa người ghét , nhưng được cái hề hà nên không ai để bụng. Có lần ở một hội đồng thi, vị cán bộ thanh tra đòi mời ông ra khỏi cổng trường vì thấy ông chả có phận sự nào mà cứ qua lại các phòng thi như lãnh đạo. ông giỏi chuyện hậu sự : lo liệu, dàn xếp tăng hai ,tăng ba rất xôm tụ… nên rốt cuộc rồi đâu cũng vào đấy, Tiếng tăm như thế nên có nhiều nơi nhờ vả ông để chạy chỉ tiêu thành tích, trường của thầy Trần tới mùa thi cũng nhắm tầm ngắm về ông, chỉ cần hợp đồng miệng thôi ! Tới kì thi, đề ra học sinh đa số làm đúng vì các giám thị đã đưa phao cho học sinh bằng từng mảnh giấy photo.Tới bữa thi môn văn hết giờ anh ra căng tin uống nước thầy Tình hỏi : - Sao ngon lành chứ thầy Trần ? - Y vậy, nhưng tụi nó làm trật một câu thơ - Câu nào?
-Tức bỏ mẹ, câu cuối bài Thu Điếu của Nguyễn Khuyến nó ghi là Cá đâu đớp động dưới chân đèo!
-Trời ơi ! ngu dữ vậy, ao cá thì có bèo chứ đèo núi đâu đó?
-Ơ mà nói làm vậy đó, ông tính sao? Coi chừng bể hợp đồng nghe
Biết Trần cũng thường hay viết báo nên ông vội trấn an
:-Không sao để tui lo. ông đừng làm lớn chuyện, chán bỏ mẹ phòng bên tui xính dính, mấy bà còn chỉ tụi nó ghi cái tựa đề Điếu Thu nữa làm tôi điên cái đầu không biết giáo viên bây giờ kiến thức ra sao
-Thôi ông ơi ! tại học sinh toàn đầu gà đít vịt dạng thu gom viết chữ không xong lấy đâu suy nghĩ , năm rồi tôi chấm thi bài Qua Đèo Ngang nó còn ghi: Lom khom dưới núi tìm quầy chuối sao?
- Thiệt hả?
- ờ! vì có học ngày nào đâu, người ta đã nhắc Lom khom dưới núi tiều vài chú , nghe sớn sác rồi ghi đại như thế. ông Tình cười khà khà vỗ vai Trần:-Thôi được rồi để tui lo, ông yên tâm. Làm ăn có lúc cũng không suông sẽ , có lần ông nhận lo cho một cán bộ nhưng ông này lại thi rớt (sau mới biết có đưa phao nhưng ông nầy chả học hành chữ nào nên không biết đường đâu mà dò!) không may cho ông Tình trong một tiệc rượu liên hoan do mấy tay thi đậu tổ chức ăn mừng, thằng con ông cán bộ có dự, rượu vào lời ra không biết như thế nào mà nó đứng lên mắng ông:
-ĐM, còn ông để làm băng hoại cái nền giáo dục nầy chớ ra tích sự gì. ông giận tái mặt nhào tới xô xát với nó , mọi người phải can ngăn.
Trường đậu cao kì đó nên hiệu trưởng rất hứng khởi kêu Trần vận động thêm một lớp nữa, anh tảng lờ
:- Giáo viên ớn lắm thầy ơi! tiền dạy phổ cập chưa ai lãnh cả họ ngán lắm. -Thì từ từ nhà nước cũng trả tiền chứ có ai giựt đâu
Đúng là không ai giựt,nhưng giáo viên ngán là lúc lãnh tiền phổ cập bao giờ cũng bị thầy hiệu trường ăn chận, bản thân Trần cũng bị chận mấy trăm ngàn gọi là tiền quản lí phí (thật ra có đêm nào ổng đến xem xét thăm lớp gì đâu mà gọi là quản lí phí )
Một thời gian sau lớp học cũng được mở , các cô giáo vào dạy, ai cũng vì sự sống gia đình mà phải chịu cảnh đi khuya về trễ. Tội nhất là cô giáo Thu nhà xa trường cả chục cây số mà đêm nào cũng đến trường dạy rất nhiệt tình, nhà cô đơn chiếc chỉ có mẹ già.Lúc trước có lần Thu xin nghỉ dạy do hoàn cảnh khó khăn, nhà trường cử Trần đến động viên, cô tâm sự:
-Em rất chán cảnh nầy anh ạ!mình sống cả giả hoài chịu sao được. Nhiều lúc học trò thi xong hỏi em đăng kí vào trường nào làm em muốn khóc được , không lẽ nói thẳng với tụi nó là các em chỉ đạt tới cấp hai mà thôi còn chuyện tiếp nữa thì rất khó hi vọng . Chúng ta đồng lõa với cái giả và các em là người nhận lấy hậu quả. Có lúc phải cho điểm đại đùa vì ai cũng làm vậy mình trung thực bị thua thiệt .
Một đêm cô dạy xong mọi người đã về hết nhưng Trần thấy cô cứ ngồi hoài ở văn phòng ngạc nhiên hỏi :
-Cô Thu chưa về sao?
-Em nghỉ một chút sẽ về Nói rồi cô ra ngoài băng đá hành lang ngồi.Trần bận việc dọn dẹp hồ sơ sổ sách khi anh trở thấy vẫn cô ngồi một mình:]
-Cô bệnh à? Thôi để tôi đưa về
- Anh đừng lo em về được Hai người ngồi nói chuyện vãn một lát cô hỏi anh: -Anh Trần đi làm báo chắc quen nhiều, giới thiệu em một người coi Anh cười :-Cô có nói đùa không? Cô học thức người xinh thế này thiếu gì người để ý Cô thở dài :
- Em nói thật đấy! Em đi dạy suốt ngày có thời giờ điều kiện tiếp xúc với ai đâu, không khéo thành gái già mất…mà thật ra em cũng khó hòa nhập với đối tượng bên ngoài anh ạ. Trần nghĩ có lẽ đây là lời nói chân thật vì năm nay cô ấy đã tuổi 40, đối với phụ nữ tuổi này rất khó lập gia đình vả lại anh thấy ngoài việc dạy cô có giao tiếp với ai đâu.
Từng cơn gió ùa ập vào hành lang ,bỗng dưng nàng ngã người qua anh, Trần nghe một mùi hương trinh nguyên phảng phất đâu đây, người cô nóng bỏng như than hồng.Nàng thổn thức:
- Em sắp xa anh rồi,anh Trần. Trần ngạc nhiên hỏi :
- Em định nghỉ dạy nữa a?có chuyện gì không? Cô im lặng vẫn nằm yên trong lòng anh,những cơn gió lạnh ngắt cứ ập vào hai người, anh thấy những giọt nước mắt nhoè nhoẹt trên gương mặt Thu.
Một tuần sau cô Thu nghỉ dạy thật nghe nói về Sài Gòn làm kế toán cho công ty của người bà con nào đó. Một buổi sáng Trần đang làm ở văn phòng, bỗng đâu ngoài nhà xe học trò cười la ầm ỉ anh ra xem thử gặp bác bảo vệ hỏi : - Chuyện gì vậy bác ba? Bác bảo vệ kêu lại nói nhỏ
:-Thầy Trần, tôi nói thầy giấu nghen,học trò kể chuyện thầy hiệu trưởng hôn cô giáo nên cười rùm beng thầy nói thì chết.
Sau nầy anh mới biết nạn nhân chính là cô Thu, cô bị nhiều áp lực hiệu trưởng nên đã xin nghỉ. Không riêng gì cô Thu nơi toa lét bác bảo vệ từng gặp ông hiệu trưởng lem nhem với các cô giáo khác nhưng vì miếng cơm manh áo vì thể diện mà họ đành im lặng.
* Tới ngày lễ nhà giáo 20 -11 toà soạn cử Trần qua Sở dự lễ viết bài, không ngờ anh gặp lại ông Tình đạo mạo với bộ veste lịch lãm lên nhận huy chương Vì sự nghiệp giáo dục. Gặp anh ông vẫn giọng điệu khà khà:
- Anh không ngờ tôi được lãnh huy chương nầy hả? Thật ra có gì lớn lao, ai đủ niên hạn cũng được hết anh ơi. Rồi ông rũ anh ra quán nhậu để gọi là mừng công.Trần còn đang hoang mang thì ông đã mời cụng ly cốp cốp cười nói :
- Mừng ba mươi năm còn tồn tại trong ngành giáo dục, có dũng khí , có ý chí lắm .
’-Anh còn bần thần hả? Một tên giáo gian như tôi không ngờ được lãnh huy chương hả? Tôi đã nói rồi có gì mà ngạc nhiên.
- Không, tôi đang mừng cho anh đó - Xin cám ơn, lâu lắm mới có dịp để anh em mình tâm sự. Thật ra hơn ba mươi năm dạy học, thời gian đó tôi đã thừa đủ hơn anh để chiêm nghiệm cuộc đời. Tôi cũng đã từng có thời gian nghiêm túc như anh nhưng được gì trong khi mọi người đều chạy theo quỹ đạo của nó. Anh làm báo thừa biết chuyện nầy:giáo dục mà chạy theo chỉ tiêu thành tích như một ván cờ domino nó cứ ngã thì ngã về một phía chồng chất với nhau. Ap lực nhiều nơi mình phải chịu vậy: dưới chịu áp lực của trên, trên thì chịu áp lực từ phiá trên nữa, cứ tiếp diễn dài dài như thế…
Trần ngồi thừ ra như tượng gỗ nghe tiếng ông tiếp tục vang vang bên lỗ tai :- ở đời chúng ta phải thích nghi môi trường,ở bầu thì tròn ở ống thì dài, thật thà là cha dại ? Anh có làm chân thật thì họ cũng gạt ra tự điều chỉnh lại cho phù hợp với tình hình,rốt cuộc hao công tổn sức ,lãng phí. Tôi có đi trước một bước tuy có gian ngoan nhưng xét cho cùng cũng vì cái chung, biết bao người mang ơn tôi. Tôi có ác với ai đâu? lại tiết kiệm được tiền của nhà nước, vậy mà có đứa còn chửi tôi là làm băng hoại nền giáo dục… chắc anh còn nhớ, mẹ kiếp! Hà hà…
Mùa thu năm sau có một buổi đi dạy về, bỗng dưng Trần thấy thiệp hồng của ai trên bàn giấy, mở ra xem: thì ra cô giáo Thu ngày nào sắp lên xe hoa. Lòng anh ngỗn ngang những nỗi niềm… dầu sao đối với anh một cô giáo đi lấy chồng đó là niềm vui lớn không dự sao được?
NGỮ YÊN






