1 thg 8, 2026

TRANG FACEBOOK NGHĨA TÌNH .FB Hiệp Nguyên SP.Phước Tuy

 TRANG FACEBOOK NGHĨA TÌNH .FB Hiệp Nguyên SP.Phước Tuy

Tôi nhớ có đọc đâu đó một bài viết khá tâm đắc. Có lẽ tác giả là một người cao tuổi vui tính, nên kể chuyện rất hài hước, nội dung so sánh tuổi già giữa hai thế hệ. Ngày xưa tuổi già là Râm Mát Mái Thềm - ngồi đếm lá rụng, đợi con cháu về. Tuổi già ngày nay Lướt Facebook, Gọi Zalo…. Cái thềm đó mở rộng ra cả thế giới. Cuối bài tác giả kết luận : Mạng xã hội không làm chúng ta già. Không chịu học hỏi, không chịu chia sẻ, không chịu kết nối mới làm chúng ta già đi !
Cũng gần mười năm rồi, từ lúc khép lại những hối hả của công việc, tôi chính thức bước vào hành trình nghỉ hưu trên đất nước Canada xinh đẹp. Những năm tháng đầu tiên ấy, mỗi khi nhìn tuyết phủ trắng ngoài khung cửa, hay nghĩ đến khoảng xa nửa vòng trái đất, khiến lòng người xa xứ như tôi không khỏi trăn trở, nên đã tìm cách tạo cho mình một góc nhỏ trên không gian mạng này.
Lúc đó trang Facebook của tôi chỉ giới hạn bóng dáng của những người thân yêu trong phạm vi gia đình. Chúng tôi tìm đến nhau qua từng dòng tin nhắn, hỏi thăm về công việc, về sức khoẻ và chia sẻ cho nhau những bức ảnh kỷ niệm. Cảm giác hơi ấm gia đình vượt qua nghìn trùng xa cách, đọng lại ngay trên màn hình chiếc điện thoại chưa khi nào xa rời tôi.
Rồi theo năm tháng, góc nhỏ ấy thêm xôn xao hơn. Những bạn học từ thuở còn cắp sách đến trường, những em học trò cũ, những thầy cô dạy tôi năm xưa, những đồng nghiệp từng kề vai sát cánh ….Tất cả những mái đầu xanh ngày ấy, nay đã chớm màu sương khói. Bằng một phép mầu kỳ diệu nào đó, đã khiến chúng tôi được tìm thấy nhau. Dù múi giờ có ngược lối, Facebook đã dệt nên một chiếc cầu nối mềm mại và bền chặt đến khó tin. Nơi đó trở thành những trang nhật ký mở, một diễn đàn chan chứa nghĩa tình. Chúng tôi luôn gạt ra ngoài những bận rộn thường nhật, để trao cho nhau những nụ cười, chia sẻ một niềm vui nhỏ, hay đôi khi chỉ là lắng nghe và vỗ về một nỗi buồn sâu kín.
Trang cá nhân của tôi không rộng mở công khai. Nó là một góc khép kín, lặng lẽ và yên bình, nơi tôi cẩn trọng đón nhận từng lời mời kết bạn. Bởi tôi trân trọng sự chân thành hơn là những con số. Hầu hết đều là bạn của những bạn tôi, hoặc cùng ngành học, hoặc cùng sở thích thể thao du lịch, cùng thú vui ươm trồng, chăm sóc hoa kiểng hay cùng đam mê Văn Thơ Nhạc Hoạ.
Mười Năm, chặng đường không quá dài của một đời người, nhưng đủ để thắp sáng những năm tháng tuổi già. Giữa tiết trời se lạnh hay những mùa thu lá đỏ nơi xứ xa, tôi chợt nhận ra mình chưa hề cô đơn. Tuổi già của tôi lướt qua nhẹ nhàng, được an ủi bởi ân tình của bạn hữu gần xa, và được lấp đầy bởi vô vàn những niềm vui mộc mạc.
Trang Facebook còn là nơi thuận tiện để tôi chia sẻ và lưu giữ rất nhiều hình ảnh, nhiều bài viết. Lưu dấu những kỷ niệm, những ký ức từ thuở ấu thơ cho đến tuổi xế chiều, và đã bắc giúp tôi nhịp cầu kết nối.
Xin góp ý với quý bạn già, nếu không muốn tuổi già tới mau, hãy nên lướt xem Facebook, sẽ có đôi mắt sáng thêm, đọc được những dòng chữ nhỏ. Đôi tay nhanh hơn để gõ chữ, viết bình luận. Não bộ thêm linh hoạt để kịp thời cập nhật công nghệ mới của trí tuệ nhân tạo. Mỗi khi xem thấy điều gì yêu thích cũng đừng ngần ngại Thả Tim, để cảm thấy mình dù đã quá bảy mươi, mà con tim vần luôn nồng nàn, tâm hồn vẫn còn son trẻ.
Cám ơn những người bạn thân yêu của tôi. Những dòng chia sẻ và bình luận của quý bạn đã là những mảnh ghép tuyệt vời, làm nên trang Facebook thêm lung linh, thân thiện và ấm áp.
Thân chúc một Tháng Tám an lành, một Mùa Hè rực rỡ để yêu thương !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét