26 thg 2, 2023

Loạt Bài "HOC LÀM NGƯỜI : VI DIỆU CỦA TÌNH NGƯỜI ( Điều 9 -Tác giả : MATSUSHITA Kônosuke (*)

Điều 9 – Biết tác dụng vi diệu của tình người giúp bạn có quan hệ tốt với người và cẩn trọng hành động và lời nói (1)

Tác giả: MATSUSHITA Kônosuke (*)
Người dịch: Nguyễn Sơn Hùng

Tình cảm con người không thể dứt khoát bằng lý lẽ. Bạn nên biết tác dụng vi diệu của tình người để căn cứ theo đó mà xây dựng mối quan hệ phong phú với người khác và cẩn trọng trong hành động và lời nói của mình (2).

Hồng Mai, tức MaiTướngQuân ở thần xã Miyanojin.
Chữ đề trên bia là “Tướng Quân Mai Kỷ Niệm Chi Bi”.
(Hình do Dr. Imamura Mizuho chụp ngày17/2/2023).

Nếu chúng ta thử suy nghĩ, chúng ta sẽ thấy lòng người là một thứ gì rất lạ lùng khó hiểu. Có câu nói “Lòng người vi diệu” (3). Đôi lúc chỉ một việc nhỏ mà con người có thể vui vẻ hoặc buồn khổ hoặc giận dữ hoặc phồng lên hoặc xẹp xuống. Lòng người thuộc loại có hoạt động, tác dụng rất vi diệu! Do đó để sống với tâm tình vui vẻ trong sinh hoạt cộng đồng, chúng ta nên biết rõ việc này và biết suy nghĩ, để ý đến tâm tình của người khác khi hành động, phải chăng là việc rất quan trọng?

Trước đây tôi có dịp nghe câu truyện sau. Vào thời Minh Trị, chính phủ lần đầu tiên đặt ra thuế thu nhập. Lúc đó ở phố Soemonchô (Tôn Hữu Vệ Môn Đinh thuộc thành phố Osaka) (4) có quán trà Tomita.

Một ngày kia, những thương gia danh tiếng của thành phố Osaka, nghĩa là những nhà giàu có được Sở Thuế Vụ của thành phố chiêu đãi đến quán trà Tomita. Mặc dù nói chiêu đãi nhưng là chiêu đãi của cơ quan nhà nước, có quyền lực to lớn hơn ngày nay rất nhiều, nên các nhà giàu có này rất lo âu và cung kính tuân theo đến quán trà ngồi chờ đợi. Rồi một nhân vật có lẽ là Giám đốc của Sở Thuế Vụ xuất hiện. Tuy nhiên nhân vật này không ngồi ở chính diện, vị trí dành cho người có địa vị cao ngồi mà đến ngồi vị trí thấp cuối cùng của các chỗ ngồi trong phòng và cất tiếng chào hỏi mọi người “Hôm nay chúng tôi làm phiền quý vị đến đây không ngoài việc yêu cầu quý vị đóng nộp một loại thuế mới ứng với mức thu nhập của quý vị và mong được quý vị chấp thuận cho”.

Câu truyện chỉ có vậy tuy nhiên những người tham dự hôm đó cảm thấy họ nhận được một hương vị gì đó. Vào lúc đương thời khuynh hướng trọng quan khinh dân rất mạnh mẽ nên khi nhà nước đặt ra chế độ thuế mới, nhà nước chỉ cần thông báo gọi dân đến Sở Thuế Vụ và ra mệnh lệnh là xong. Tuy nhiên vị Giám đốc Sở Thuế Vụ đã không làm như vậy mà tự mình hết sức lễ phép giải thích chủ đích của việc thu thuế và yêu cầu được chấp thuận. Do đó các nhà giàu có cảm thấy việc Giám đốc Sở Thuế Vụ biết nghĩ đến họ nên chạm đến sự vi diệu của tình người và họ cảm thấy ấm áp trong lòng.

Tôi nghĩ rằng thái độ hoặc quan tâm làm rung động đến sự vi diệu tình người phải chăng rất quan trọng trong sinh hoạt đời sống hàng ngày?

Ngay cả trường hợp có ai nhờ cậy chúng ta việc gì thì cũng có 2 tình huống: 1) Quyết định hành động theo phán đoán lợi hại, 2) Quyết định hành động không chỉ theo phán đoán của lợi hại. Nếu như thái độ của người nhờ cậy chúng ta có vẻ ngạo mạn hoặc trịch thượng phách lối thì dù câu chuyện có lợi cho chúng ta đến đâu, chúng ta cũng từ chối. Ngược lại, nội dung nhờ cậy có là gánh nặng cho chúng ta nhưng thái độ của người nhờ rất lễ phép và thành ý thì chúng ta cũng bị thành ý đó làm rung động và chấp thuận việc được nhờ cậy. Do đó, tôi nghĩ rằng phải chăng ở con người có tác dụng vi diệu của tình người không thể dứt khoát bằng lý lẽ?

Vì vậy ngay cả khi yêu cầu nhờ cậy người khác sự việc gì, nên hiểu trước 2 mặt của hoạt động của lòng người như nói trên mà hành động là quan trọng, tôi nghĩ rằng phải chăng bằng cách hành động sao cho có được tác dụng vi diệu của tình người chúng ta sẽ xây dựng được quan hệ lẫn nhau tốt và thuận lợi hơn?

Thỉnh thoảng tôi muốn hồi tưởng lại trong hành động hàng ngày của bản thân đã thực hiện được bao nhiêu hành động làm rung động tác dụng vi diệu của tình người?

Nguyễn Sơn Hùng, 20/9/2022

(*) Nguồn: MATSUSHITA Kônosuke: NHÂN SINH TÂM ĐẮC THIỆP (人生心得帖), Viện Nghiên Cứu PHP xuất bản 1984 khổ A5, xuất bản 2001 khổ A6.

Xem thêm cùng tác giả: Những bài viết và dịch của Nguyễn Sơn Hùng

Nhận xét của người dịch

Có nhiều cách có thể gây ra tác dụng vi diệu của tình người nhưng căn bản nhất là sự trân trọng và thành tâm thành ý đối với đối tượng, giống như điều người dịch đã trình bày trong bài 7 Lòng Biết Ơn. Thành ý trân trọng hoặc tôn trọng đối tượng cần phải được thể hiện với thái độ, cử chỉ, lời nói đúng lễ phép là việc không cần phải nói, và nếu đối tượng không cảm thấy được thì dĩ nhiên tác dụng vi diệu sẽ không xảy ra. Đó là điều chúng ta cần phải quan tâm lưu ý. Chúng ta nên chú ý đến từ vi diệu vì việc làm của chúng ta tuy nhỏ nhưng có tác dụng to lớn đến mức chúng ta không thể ngờ đến được, cả tác dụng tốt và tác dụng xấu. Đối với tác dụng xấu có thể do chúng ta vô tình, nhưng để có tác dụng tốt chúng ta cần phải có thành tâm thành ý. Đó cũng là một điểm rất vi diệu!

Trong cuộc sống hàng ngày bạn có thể thí nghiệm và tập luyện với các người thân của bạn như đối với người bạn đời, con cái, anh chị em và cha mẹ của bạn. Đôi khi trong công việc, chúng ta quan tâm để ý nhưng đối với người thân chúng ta lại quên đi để có thể đưa đến bi kịch trong gia đình!

Trong tác phẩm “Nhân Sinh Đàm Nghĩa” , xuất bản năm 1990, Matsushita cho biết những đôi vợ chồng sống hạnh phúc họ thường khen nhau một cách tự nhiên không có cố ý, và những đôi vợ chồng ít khen nhau thì hình như có kết quả ngược lại!

Ghi chú

  1. Tựa bài dịch theo nguyên bản. Tựa phụ trong ( ) do người dịch đặt thêm để quý độc giả dễ nhớ và tổng kết các điều trọng yếu mà tác giả đề xuất để chúng ta có cuộc sống tốt đẹp hơn.
  2. Đại ý của bài viết. Trong nguyên tác, đại ý được viết ở đầu của mỗi bài.
  3. Vi diệu. Vi: nhỏ; diệu: mầu nhiệm không thể nghĩ bàn được. Ý nói việc nhỏ nhưng có tác dụng lớn, không thể hoặc khó thể giải thích lý do. 
  4. Chữ nhỏ viết trong ( ) để giải thích nghĩa hoặc từ đồng nghĩa.

 

Mạc Văn Trang: Nhớ Dương Tường

Mạc Văn Trang: Nhớ Dương Tường
 

Hôm nay các báo đưa tin Nhà thơ, dịch giả Dương Tường qua đời, ở tuổi 92. Rất nhớ ông, vì tôi có nhiều lần tiếp xúc với ông khi làm việc với nhà giáo Phạm Toàn và nhóm Cánh Buồm.
Có thể nói, Dương Tường (ông họ Trần - Trần Dương Tường) là một tấm gương lao động đặc biệt. Ông sinh 1932 tại Nam Định, cùng tuổi với Phạm Toàn và Nguyên Ngọc. Tôi đã nhiều lần chứng kiến, ba nhân tài này gặp nhau cứ “mày tao” và gọi nhau là ba con khỉ tinh nghịch (tuổi Nhâm Thân).
Tôi biết cả ba ông đều chưa hết trung học thì Cách mạng 1945 nổ ra, các ông tham gia kháng chiến, nhưng với năng lực tự học phi thường đã giúp các ông có vốn văn hóa rất sâu rộng và sử dụng được tiếng Pháp, tiếng Anh, nhất là rất giỏi trong dịch thuật.
Năm 1950-1955 Dương Tường vào bộ đội. Năm 1955- 1964 ông làm phóng viên của thông tấn xã Việt Nam. Năm 1964-1976 làm cán bộ phiên dịch trong Uỷ ban điều tra tội ác chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam. Năm 1979 nghỉ hưu. Nghỉ hưu rồi ông càng có nhiều cống hiến cho lĩnh vực văn học nghệ thuật.
Trong cuốn sách “Chỉ tại con Chích chòe”, 450 trang, khổ lớn, NXB Hội Nhà Văn, 2022, giới thiệu các bài phê bình Văn học, Nghệ thuật của ông gồm các lĩnh vực: Văn học, Ngôn ngữ (47 bài); Mỹ thuật (36 bài); Sân khấu, Âm nhạc, Điện ảnh (15 bài).
Nhưng lĩnh vực dịch thuật của ông mới thật đáng nể.
Các tác phẩm tiêu biểu ông đã dịch: Anna Karenina (Lev Tolstoi), Đồi gió hú (E. Bronte), Cuốn theo chiều gió (M. Mitchell), Cội rễ (Alex Haley), Cái trống thiếc (G. Grass), Con đường xứ Flandres (Claude Simon), Kafka bên bờ biển (Haruki Murakami), Truyện Kiều, tiếng việt dịch sang tiếng Anh.
Tôi nhớ, một buổi tối năm 2019, tại Trung tâm Văn hóa Pháp ở Hà Nội, Dương Tường có cuộc gặp gỡ với người yêu văn chương nhân ra mắt cuốn sách mới nhất do ông chuyển ngữ: “Chết chịu” của Louis-Ferdinand Céline. Ông nói đây là cuốn sách dịch cực nhọc nhất, phải đánh vật với từng con chữ, vì tác giả viết thứ ngôn ngữ của dân giang hồ, đủ thứ tiếng lóng “đầu đường, xó chợ”...
Ông nói, tôi đã mắt mờ, tay run rồi, từ nay “rửa tay gác kiếm”. Tôi đã làm việc có thể nói “không ăn gian của Trời một ngày nào”.
Ông cũng làm thơ bằng tiếng Anh và tiếng Pháp đăng trên báo ở nước ngoài.
Ở tuổi 92, với những cống hiến như vậy, cầu chúc ông an nghỉ nơi Cõi Người Hiền.

Xem Thêm :

Dương Tường: 'Rửa tay gác kiếm' vẫn chưa 'Chết chịu' với dịch 

Lâm Bình Duy Nhiên: Chút kỷ niệm với bác Dương Tường 

 

Thơ Xướng Họa : Vườn Thơ Mới Kỳ 116_ Chủ Đề : Đêm Khuya Nhớ Bạn _Kim Trân và Bài Cảm Tác của Trầm Hửu Tình

Xướng: 

Đêm Khuya Nhớ Bạn 
Vắng lặng đèn khuya ta với ta
Cùng ai tâm sự thú vui trà
Đong đưa sắc cảnh bên thềm gió
Chợt nhớ bạn hiền tận chốn xa
 
Muốn hẹn bên nhau đẹp tuổi già
Nhâm nhi chiếc bánh để phôi nha
Mà sao chẳng thấy người tri kỷ
Chiếc ghế hanh buồn hỏi thế a!
 
Khát khao thưởng thức ánh trăng ngà
Suy luận tình đời tự ngẫm ra
Tóc ngã màu sương dâng nỗi nhớ
Đêm về ôm mộng- giấc nam kha
Kim Trân
Giấc Nam Kha 南柯:chỉ giấc mộng, còn gọi là giấc hòe.
Thuần Vu Phần uống rượu say, nằm mơ thấy được vinh hoa phú quý ở Hòe An quốc .  Khi tỉnh giấc, nhìn thấy tổ kiến ở dưới cành cây hòe chỉa về phía nam, quận Nam Kha .

Họa 1: 

Đêm Nhớ Bạn
Đêm khuya vắng vẻ chỉ mình ta
Đối bóng, trầm tư mượn chén trà,
Nhớ bạn tri âm từng xướng hoạ,
Đường trần tách bước, vội chơi xa

Hạ đi thu đến, tuổi thêm già,
Thi tửu, bạn bè thích nhẩn nha,
Bàn luận văn chương vui mấy thuở,
Trào dâng cảm xúc hát ê a…

Hướng mắt ngoài hiên nguyệt sáng ngà,
Ngỡ sương nhòe nhoẹt, lệ tuôn ra.
Cảnh tiên, bạn hãy vui sơn thủy
Quên khỏi trần gian lắm  kha.
Minh Tâm

Khảm kha 轗 軻: gập ghềnh

Họa 2:


Tâm Sự

Trăng treo lơ lững mảnh tình ta

Thức trắng năm canh với chén trà

Bạn cũ bây giờ còn mấy đứa?

Biết ai tâm sự, kẻ phương xa?

 

Tháng năm vất vả tới nay già

Xuân đã tàn, tình vẫn đẹp nha!

Tiếng võng nhà ai nghe kẽo kẹt

Mẹ ru con ngủ giọng ê a !

 

Nhớ thuở thanh xuân tuổi ngọc ngà

Mẹ quanh chái bếp bước vào ra

Nay thân lữ khách sầu cô quạnh

Xướng họa Đường thi nhớ Mạnh Kha.

Nguyễn Cang

Feb. 2023)
Mạnh Kha 孟軻:Mạnh Tử

Họa 3:

Đầu Xuân Nhớ Bạn
Mưa phùn lất phất môt mình ta,
Đón gió xuân phong lộng khói trà.
Nhớ bạn tâm giao cùng xướng họa,
Nay người tri kỷ đã đi xa.
 
Tháng giêng đình đám hội người già,
Áo mới xênh xang bước nhẩn nha.
Tế lễ ngâm thơ cùng bạn hữu,
Tuần trà chiếu bạc cuộc cờ a.
 
Nhớ đến người xưa tặng lược ngà,
Bên đồi cảnh đẹp lối đi ra.
Người đây cảnh đấy ngày xuân đến,
Nhớ lại ngày nào quá khảm kha.
Mỹ Ngọc
Feb.17, 2023
khảm kha 坎坷: trắc trở

Họa 4:

Tri kỷ
Đêm buồn lạnh lẽo một mình ta
Thức trắng thâu đêm với tách trà
Nghĩ đến cuộc đời ngày tháng cũ
Sụt sùi nhớ bạn ở nơi xa
 
Thói quen đối ẩm của người già
Bàn chuyện Lưu Bình chốn tảo nha
Tình nghĩa kim bằng sao ngộ nhận
Ngậm ngùi chỉ biết nói a..a ?
 
Cuộc sống tha hương tựa lụa ngà
Tâm tư khoắc khoải lúc vào ra
Vui cùng tuổi hạc theo ngày tháng
Tri kỷ đợi chờ nhớ chấp kha
PTL
Feb. 2023
Tảo nha 早衙 : nơi quan làm việc buổi sáng.
chấp kha 執柯: môi giới


 Một Phút Chạnh Lòng

(Cảm tác bài Đêm khuya nhớ bạn trong VTM #116)

Tinh sương ánh sáng ngập hồn ta
Lặng lẽ nâng niu nhấp chén trà
Hương thơm hơi ấm hoà nhịp thở 
Chợt nhớ bạn mình nơi chốn xa
 
Tuổi xuân đi mất bỗng dưng già
Đó là qui luật chớ buồn nha
Cuộc đời biến đổi phù du lắm
Một mai tay trắng có sao a
 
Thương ai ướt đẩm nước mắt ngà
Nghẹn ngào thổn thức nói không ra
Tâm tình u uẩn đang dồn nén
Đau lòng cam chịu nỗi trầm kha

Trầm Hữu Tình

Mời Xem :

VƯỜN THƠ MỚi kỳ 115, Chủ Đề : NHỚ CHA





Diễn văn của Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy: “Tháng hai. Năm bất khuất”


 
Nataliya Zhynkina, dịch
 
Dân tộc vĩ đại của Ukraine vĩ đại!
Một năm trước, vào ngày này, từ chính nơi này, vào khoảng bảy giờ sáng, tôi đã nói với các bạn bằng một tuyên bố ngắn gọn, chỉ kéo dài 67 giây. Trong đó thể hiện hai điều quan trọng nhất cả lúc đó và bây giờ. Rằng là Nga đã bắt đầu một cuộc chiến tranh toàn diện chống lại chúng ta. Và rằng chúng ta mạnh mẽ. Chúng ta đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì. Chúng ta sẽ chiến thắng tất cả. Bởi vì chúng ta là Ukraine!
Ngày 24 tháng 2 năm 2022 đã bắt đầu như thế. Ngày dài nhất trong cuộc đời của chúng ta. Ngày khó khăn nhất trong lịch sử cận đại của chúng ta. Chúng ta thức dậy sớm và đã không ngủ kể từ đó.
Ai đó sợ hãi, ai đó bị sốc, ai đó không biết phải nói gì nhưng mọi người đều cảm thấy phải làm gì. Trên đường xuất hiện tắc nghẽn, nhưng nhiều người đã đi lấy vũ khí. Đã có những hàng dài xếp lượt. Ai đó đứng ở biên giới nhưng nhiều người xếp hàng đăng ký ở các ủy ban quân sự và lực lượng phòng vệ lãnh thổ.
Chúng ta đã không giương cờ trắng mà bắt đầu bảo vệ cờ xanh vàng. Chúng ta đã không sợ hãi, không gục ngã, không bỏ cuộc. Trở thành biểu tượng của điều này là những người lính biên phòng từ đảo Zmiinyi và tuyến đường mà họ đã chỉ cho “tàu chiến Nga”.
Đức tin của chúng ta đã được củng cố. Tinh thần của chúng ta đã tăng cường. Chúng ta trụ vững qua ngày đầu tiên của cuộc chiến toàn diện. Chúng ta không biết ngày mai điều gì sẽ đến nhưng chúng ta biết chính xác rằng: chúng ta phải chiến đấu cho từng ngày mai!
Và chúng ta đã chiến đấu. Và chúng ta quyết liệt mỗi ngày. Và chúng ta trụ vững ngày thứ hai. Và sau đó – ngày thứ ba. Họ cho chúng tôi ba ngày để sống. Họ đe dọa rằng chúng ta sẽ không còn tồn tại trong 72 giờ. Nhưng chúng ta đã đứng vững vào ngày thứ tư. Và sau đó ngày thứ năm. Và hôm nay chúng ta đã đứng được tròn một năm. Và chúng ta vẫn biết: phải chiến đấu cho từng ngày mai!
Tôi cảm ơn tất cả những người mà nhờ các bạn cuộc kháng chiến của chúng ta đang tiếp tục. Đó là tất cả những nam nữ bảo vệ của chúng ta. Lực lượng vũ trang Ukraine. Lực lượng mặt đất, bộ binh và lính tăng của chúng ta. Không quân và Hải quân. Pháo binh, phòng không, lính dù, trinh sát, biên phòng. Lực lượng tác chiến đặc biệt, Cơ quan an ninh Ukraine, Vệ binh quốc gia, cảnh sát, lực lượng phòng vệ lãnh thổ - tất cả các lực lượng an ninh và quốc phòng của chúng ta. Nhờ có các bạn, Ukraine đứng vững. Và chúng ta đã vượt qua một tháng dữ dội và sự khởi đầu dữ dội của cuộc chiến.
Và sau đó là mùa xuân. Những cuộc tấn công mới, những vết thương mới, nỗi đau mới. Mọi người đều nhìn thấy nội tại thực sự của kẻ thù chúng ta. Pháo kích vào bệnh viện phụ sản, nhà hát kịch ở Mariupol, cơ quan quản lý nhà nước khu vực Mykolaiv, quảng trường Tự do ở Kharkiv và nhà ga ở Kramatorsk. Họ đã nhìn thấy Bucha, Irpin, Borodyanka. Cả thế giới đã hiểu rõ “thế giới Nga” thực sự có nghĩa là gì. Nga có khả năng làm gì?
Đồng thời, thế giới đã thấy khả năng của Ukraine. Đó là những anh hùng mới. Những người bảo vệ Kyiv, những người bảo vệ “Azovstal”. Những chiến công mới được thực hiện bởi toàn bộ thành phố. Kharkiv, Chernihiv, Mariupol, Kherson, Mykolaiv, Hostomel, Volnovakha, Bucha, Irpin, Okhtyrka. Những thành phố anh hùng Thủ đô bất khuất. Những biểu tượng mới. Và cùng với đó là những đánh giá và dự báo mới về Ukraine.
Tháng đầu tiên của cuộc chiến. Và bước ngoặt đầu tiên của cuộc chiến. Những thay đổi đầu tiên trong nhận thức của thế giới về Ukraine. Đất nước đã không ngã gục trong ba ngày. Đất nước đã ngăn chặn quân đội xếp thứ hai của thế giới.
Chúng ta chịu đựng những trận đánh mới mỗi ngày, nhận biết những bi kịch mới mỗi ngày nhưng chúng ta đã trụ vững nhờ những người đã cống hiến hết mình mỗi ngày vì lợi ích của người khác.
Đó là những nhân viên y tế của chúng ta, những người cứu chữa binh lính bị thương ở tiền tuyến, thực hiện phẫu thuật dưới hỏa lực, tiếp nhận những ca sinh trong hầm trú bom và túc trực trong nhiều ngày và nhiều tuần. Giống như những người cứu hộ và lính cứu hỏa của chúng ta, những người kéo mọi người ra khỏi đống đổ nát và đám cháy 24/7. Và những công nhân đường sắt của chúng ta, những người đã không ngủ, không ngừng sơ tán hàng trăm ngàn người Ukraine kể từ khi bắt đầu chiến tranh.
Và sau đó là những cuộc tấn công đầu tiên, những thành tựu đầu tiên, những vùng lãnh thổ được giải phóng đầu tiên. Chornobayivka đầu tiên và không phải là cuối cùng. Trục xuất quân chiếm đóng khỏi khu vực Kyiv, Sumy và Chernihiv. “Stukna” của chúng ta. “Vilkha”. Tàu tuần dương “Neptune” và tàu tuần dương “Moscow” đã chìm. Ramstein đầu tiên. Và lần thứ hai trong toàn bộ lịch sử của Lend-Lease.
Ukraine khiến cả thế giới kinh ngạc. Ukraine truyền cảm hứng cho thế giới. Ukraine thống nhất thế giới. Có ngàn từ đều chứng minh điều đó nhưng một vài từ là đủ. HIMARS, Patriot, Abrams, IRIS-T, Challenger, NASAMS, Leopard.
Tôi cảm ơn tất cả các đối tác, đồng minh và bạn bè đã sát cánh cùng chúng tôi trong suốt năm qua. Tôi rất vui vì liên minh quốc tế chống Putin đã phát triển đến mức cần có một địa chỉ riêng. Tôi sẽ làm cho nó sớm, nhất định.
Tôi cũng cảm ơn quân đội chính sách đối ngoại của chúng ta. Sư đoàn các nhà ngoại giao, đại sứ, đại diện của chúng ta tại các tổ chức và thể chế quốc tế. Tất cả những người đánh bại những kẻ chiếm đóng bằng lửa và gươm của luật pháp quốc tế, tìm kiếm các biện pháp trừng phạt mới, công nhận quốc gia khủng bố là một quốc gia khủng bố.
Chiến tranh đã thay đổi số phận của nhiều gia đình, đã viết lại những câu chuyện của các gia đình chúng ta. Thay đổi phong tục và truyền thống của chúng ta. Trước đây, những người ông đã kể cho cháu của họ cách họ đánh bại Đức quốc xã. Bây giờ các cháu kể cho ông của chúng nghe cách chúng đánh bại những kẻ phân biệt chủng tộc. Trước đây, bà và mẹ đan khăn quàng cổ, bây giờ họ dệt lưới ngụy trang. Trước đây, trẻ em từng xin ông già Noel điện thoại thông minh và các thiết bị nhưng bây giờ trẻ em xin tiền tiêu vặt và quyên tiền cho những người lính của chúng ta.
Trong năm, hầu như mọi người Ukraine đều mất một người nào đó. Cha, con trai, anh em trai, mẹ, con gái, chị em gái. Người yêu. Một người bạn thân, đồng nghiệp, hàng xóm, người quen. Xin gửi lời chia buồn của tôi.
Hầu hết mọi người đều có ít nhất một số liên lạc trong điện thoại sẽ không bao giờ nhấc máy nữa. Sẽ không trả lời tin nhắn “Bạn có khỏe không?”. Những từ đơn giản này đã có một ý nghĩa mới trong năm chiến tranh. Mỗi ngày, hàng triệu người Ukraine đã viết hoặc hỏi câu này đối với người thân và bạn bè của họ hàng triệu lần. Ngày nào cũng có người không nhận được câu trả lời. Những kẻ chiếm đóng đã giết người thân và bạn bè của chúng ta mỗi ngày.
Chúng ta sẽ không xóa tên của họ khỏi điện thoại hoặc khỏi trí nhớ của chúng ta. Chúng ta sẽ không bao giờ quên họ. Chúng ta sẽ không bao giờ tha thứ cho điều này. Chúng ta sẽ không bao giờ nghỉ ngơi cho đến khi những người Nga là kẻ giết người bị trừng phạt thích đáng. Sự trừng phạt của tòa án quốc tế, sự phán xét của Chúa trời, của những người lính của chúng ta hoặc của tất cả cùng lúc.
Phán quyết là hiển nhiên. Chín năm trước, người hàng xóm trở thành kẻ gây hấn. Một năm trước, kẻ xâm lược đã trở thành đao phủ, cướp bóc và khủng bố. Chúng ta không nghi ngờ gì về việc họ sẽ phải chịu trách nhiệm. Chúng ta không nghi ngờ gì về chiến thắng đang chờ đợi chúng ta.
Chúng ta đã cảm thấy điều này vào mùa hè. Chúng ta đã qua 100 ngày chiến tranh. Chúng ta đã nhận được tư cách ứng cử viên EU, đã lấy lại đảo Zmiinyi, nghe thấy tiếng “bông” đầu tiên ở Crimea, nhìn thấy pháo hoa tại các nhà kho của quân chiếm đóng và cầu Antonivskyi.
Tháng 8 là tháng đầu tiên quân xâm lược không chiếm được thành phố nào của Ukraine. Những đe dọa và tối hậu thư về phi quốc xã hóa đã được thay bằng những cử chỉ thiện chí. Và chúng ta cảm thấy khi đó: chiến thắng của chúng ta là không thể tránh khỏi. Chiến thắng đang ở gần. Chiến thắng sẽ đến.
Rồi mùa thu đến. Và các cuộc phản công của chúng ta. Giải phóng Izyum, Balakliya, Kupyansk, Lyman, vùng Kherson và thành phố Kherson. Chúng tôi đã thấy cách mọi người ở đó đón quân đội của chúng ta, cách họ bảo vệ lá cờ Ukraine, cách họ chờ đợi Ukraine.
Bây giờ tôi muốn nói với những người vẫn đang chờ đợi. Đối với công dân của chúng ta hiện đang ở vùng bị chiếm đóng tạm thời. Ukraine đã không rời xa bạn, không quên bạn, không từ bỏ bạn. Bằng cách này hay cách khác chúng ta sẽ giải phóng tất cả các vùng đất của chúng ta. Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để Ukraine trở lại. Và với tất cả những người hiện đang bị buộc phải ở lại nước ngoài: chúng tôi sẽ làm mọi cách để các bạn trở về Ukraine, để điều này có thể.
Chúng tôi sẽ chiến đấu và mang trở lại từng người lính của chúng ta bị bắt giữ. Và chỉ điều này tất cả cùng nhau sẽ là một chiến thắng.
Chúng ta có thể nhìn thấy chiến thắng ngay cả trong bóng tối. Bất chấp các cuộc tấn công tên lửa lớn liên tục và mất điện. Chúng ta thấy ánh sáng của chiến thắng này.
Trong ký ức về những cảm xúc đầu tiên của ngày 24 tháng 2 năm 2022, người ta gọi là bàng hoàng, đau đớn, bấp bênh. Một năm sau cuộc xâm lược toàn diện, niềm tin chiến thắng là 95%. Cảm xúc chính mà chúng ta cảm thấy khi nghĩ về Ukraine là niềm tự hào.
Về mọi người đàn ông Ukraine, về mọi người phụ nữ Ukraine, họ là niềm tự hào của chúng ta. Chúng ta đã trở thành một đội quân lớn. Chúng ta đã trở thành một đội nơi ai đó tìm thấy, ai đó đóng gói, ai đó mang đến, nhưng mọi người đều đóng góp.
Tôi cảm ơn người dân của chúng ta, tôi cảm ơn đội quân nhiều triệu tình nguyện viên trị giá của chúng ta và những công dân luôn quan tâm, những người có thể thu thập và cung cấp mọi thứ chúng tôi cần.
Chúng ta đã hòa làm một khối thống nhất. Các nhà báo và phương tiện truyền thông của chúng ta đang chiến đấu chống lại những lời dối trá và hoảng loạn như một mặt trận thống nhất.
Chúng ta đã trở thành một gia đình. Không còn người xa lạ hay người lạ giữa chúng ta. Người Ukraine ngày nay đều là của Ukraine. Người Ukraine che chở cho người Ukraine, mở rộng cửa nhà và trái tim cho những người buộc phải chạy trốn chiến tranh.
Chúng ta đã vượt qua mọi mối đe dọa, pháo kích, bom chùm, tên lửa hành trình, máy bay không người lái kamikaze, mất điện, lạnh giá. Chúng ta mạnh mẽ hơn vì điều này.
Đó là một năm kiên cường, năm quan tâm, năm can đảm, năm đau thương, năm hy vọng, năm trụ vững, năm đoàn kết.
Năm bất khuất. Năm dữ dội của sự bất khuất.
Kết luận chính của năm là chúng ta đã trụ vững. Chúng ta không bị đánh bại. Và chúng ta sẽ làm mọi thứ để giành chiến thắng trong năm nay!
 
Vinh quang cho Ukraine!

Xem Thêm : TÁM LÝ DO KHIẾN UKRAINE CÓ THỂ LẠC QUAN CHO NĂM 2023

25 thg 2, 2023

BỐN MÙA... NỬA TRĂM NĂM,NGHE KOI NÓI MÀ THƯƠNG CHO BỐNG , - Thơ Hà Thu Thủy

1./ BỐN MÙA... NỬA TRĂM NĂM
 
Năm mươi năm XUÂN hồng
Mà ngập hồn tê tái
Con đò chiều sang sông
Không còn đường trở lại.
Năm mươi năm HẠ đỏ
Phượng vỹ đã héo tàn
Đường hoa vàng lan cỏ
Một mình chân lang thang.
Năm mươi năm trăn trở
Cây đổi lá vàng THU
Mây trời xa bỡ ngỡ
Bay vào chốn mịt mù.
Tìm nhau nửa trăm năm
Năm mươi mùa ĐÔNG lạnh
Đường hun hút xa xăm
Chim Thiên Đường mỏi cánh.
hathuthuy


2./ NGHE KOI NÓI MÀ THƯƠNG CHO BỐNG
 
Em là cá Koi không là cá Bống
Nên đừng gọi em lên ăn cơm hẫm
Koi lộng lẫy tung tăng trong hồ rộng
Không phải bơi giữa giếng tối âm thầm.
Koi đông đảo bạn bè nhiều màu sắc
Làm đẹp cùng hoa cỏ nước trong veo
Koi không chờ Tấm gọi Bống Bang Bang
Mới nhô lên khi nắng chiều úa héo.
hathuthuy

Xe ngựa - Đoàn Xuân Thu

Ngựa bên Tây, ngựa bên Tàu. Cỡi ngựa chém giết nhau hàng mấy ngàn năm. Vó ngựa Xích Thố của Quan Vân Trường, vó ngựa Hung Nô. Bên Hoa Kỳ, miền Viễn Tây có nhiều ngựa cho mấy tay cao bồi cỡi để chăn bò.

 

Ngựa đã đẻ ra cái quần jean. Mà Bake 75 gọi là quần bò!

Nhiều hơn nữa là ngựa, là con mã trên bàn cờ tướng, Tấn công lợi hại với pháo đầu mã đội. Hay phòng thủ là bình phong mã.

Hồi xưa nhà giàu mua ngựa về để chạy tới chạy lui. Muốn con vợ hơi ‘phì nhiêu’ đi theo ăn đám thì cần xe song mã. Ðiền chủ cầm ba toong, đội mũ nỉ, mặc đồ Tây, hút ông vố, ngồi coi bảnh tỏn lắm.

 

Hoàng gia Anh sống đi xe ngựa; băng hà cũng đi xe ngựa cho nó sang. Lóc cóc hộ tống theo sau xe 6 ngựa chỉ chở 4 người là đám kỵ mã mình người nhưng đầu chim (nghĩa đen).

Còn ở nước ta, thế kỷ 19, thực dân Pháp đã đưa ngựa qua Ðông Dương để chở lính, quân trang, quân dụng. Lính đi bộ. Sĩ quan được cỡi ngựa,

 

            Xe ngựa Hoàng gia trước Cung điện Westminster – nguồn Daily Mail  

 

Chuyện rằng: Ðại úy Thủy quân Barber đóng tại chùa Khải Tường. Chiều tối ngày mùng 6, tháng Chạp, năm 1860, trúng mỹ nhân kế, Barber cỡi ngựa ra khỏi đồn. Nghĩa quân Trương Ðịnh phục kích dùng giáo đâm, ngựa ngã quỵ. Nghĩa quân giết chết rồi cắt luôn thủ cấp cùng hai cái cầu vai có gắn lon ba khoanh của Barber.

 

Bên dân sự, các quan chức cao cấp của thực dân Pháp có xe song mã 4 bánh, hai ngựa kéo, đi cho nó oai.

Còn người Việt nghèo, chế xe một con ngựa chở khách và hàng hoá để sanh nhai chớ không có chạy đi chơi.

 

Có người gọi xe ngựa là xe thổ mộ. Vì cái mui xe khum khum giống hình cái mộ. Diễu dở! Khách đi xe ngựa sợ ngựa bất ngờ nổi điên, lồng lên làm sứt càng gãy gọng, sợ u đầu sứt trán, sợ chết. Hổng lẽ chui vô cái thùng xe là chui vô cái mộ? Lên xe là đi vào chỗ chết hay sao?

 

Rồi có người lại nói ‘thổ mộ’ là đọc trại từ ‘thảo mã’ hay ‘thụ mã’ theo tiếng Quảng Ðông. Nói vậy không biết phải hay không? Vì cái âm ‘thổ mộ’ cách cái âm ‘thảo mã, thụ mã’ chừng ba cây số.

 

Xe hơi chạy bằng hơi. Xe bò kéo bằng bò. Xe trâu kéo bằng trâu. Xe ngựa là do ngựa kéo. Tên gì dễ hiểu mình xài. Rườm rà hoa lá cành làm chi cho nó mất thời giờ. Cớ sao phải tự làm khó mình gọi là xe thổ mộ? Thay vì  ‘xà ích’ (sais) tiếng Nam Dương gì đó, thì gọi là đánh xe ngựa. Gọi là đánh xe ngựa vì phải có cái roi đánh ngựa, ngựa mới chạy.

 

(Hồi nhỏ tắm rạch, quậy đùng đùng sình dậy đục nước. Ông Ngoại rút cái roi đánh ngựa giắt trên vách. Ở truồng nhong nhỏng, leo lên bờ chạy tóe khói!) Từ chữ đánh xe ngựa mới có chữ đánh xe. Cho dù xe không cần đánh, nó cũng chạy.

 

Kỵ binh và những cỗ xe ngựa Hoàng gia thời vua Nguyễn. Ảnh: Trung tâm bảo tồn di tích Cố đô Huế.

 

Dân Ðức Hòa, Long An chuyên nghề nuôi ngựa cho Trường đua Phú Thọ Sài Gòn. Ngựa già, đua không lợi ai, dạt ra về kéo xe cho tới chết. Khổ vậy, nên có thành ngữ  ‘làm thân trâu ngựa’.

Kéo xe, hai mắt ngựa có hai miếng da che hai bên. Ðể ngựa thẳng một đàng mà lóc cóc. Liếc dọc, liếc ngang ít ít thì bị chửi là đồ ngựa. Liếc dọc, liếc ngang nhiều nhiều thì bị chửi là đồ ngựa bà?!

 

Bộ yên lưng bằng da, hai quai lồng vào hai càng xe đặt hai bên vai ngựa. Sợi yên lưng còn lồng vào đuôi ngựa đội khi xuống dốc phải giựt lại như cái thắng để kềm ngựa. Không có nó, có ngày xuống mương cả đám. Móng ngựa khỏ lóc cóc trên mặt đường hòa với tiếng lục lạc đeo trước đầu ngựa cộng với tiếng “họ, họ” của ông đánh ngựa tạo thành một bản nhạc vui tai. Vừa đi xe ngựa vừa nghe nhạc sống.

 

Hai bánh, bằng gỗ giáng hương cho cứng, (mỗi bánh có 12 căm), niềng sắt, tròng lớp vỏ cao su cắt ra từ vỏ xe hơi. Thùng xe bằng gỗ mít. Mỗi bên có ba cửa sổ, dài 1.18m, ngang 0.85m, cao 1m. Thùng xe đặt trên hai gọng dài 2.7m, vít cứng lên trên bộ nhíp thép bốn lá (bốn trên bốn dưới) hình trái khế (ô-van).

 

Phía đầu thùng xe, hai bên là cặp tai đèn. Hai cái vè chở hàng bằng gỗ bề ngang hơn tấc tay, uốn lượn như dợn sóng. Trên cùng là cái mui uốn cong, lợp thiếc nhô ra tới nửa thân xe tính từ đầu con ngựa.

 

              Xe ngựa trước Chợ Bến Thành – nguồn vntrip

 

Khách ngồi đâu mặt nhau trên chiếc chiếu bông. Chân co về một phía. Guốc dép máng ở hai cọc sắt phía sau hai góc thùng xe. Vắng, khách ngồi thòng chân ở phía có bàn đạp lên, xuống để giữ xe được cân bằng,

 

Tóm lại ngựa là cái máy kéo rất mạnh, có ‘bugi’ bự nhứt. Sau nầy, chế ra được chiếc xe hơi, người ta cũng căn vào sức ngựa tính máy xe mạnh hay yếu qua đơn vị mã lực. Máy xe ngựa không chạy bằng xăng, máy chạy bằng cỏ. Hừng đông lóc cóc hàng bông Hóc Môn, Bà Ðiểm vào mấy cái chợ ở Sài Gòn.

 

Chiều về dắt ngựa đẫm mồ hôi ra Bến tắm ngựa. Gần Bến tắm ngựa, có một cái động nhền nhện phục vụ mấy anh chạy xe ngựa. (Nó giống như gần cái bến xe là có cái động vậy). Vợ hỏi ông đi đâu? Tui đi tắm ngựa là xong ngay. Chửi đồ ‘đ… ngựa’ có phải từ đó mà ra?

 

Hồi tui còn nhỏ, từ Ngã ba Trung Lương vô chợ Mỹ Tho, đường dài chưa tới 5 cây số, có ông Bảy đánh xe ngựa chạy mỗi ngày. Khoảng năm 1957, tui học lớp năm trường tiểu học Trung An ngang Lộ Vòng Lớn, còn gọi là Lộ Dừa. Tan học, trên đường về, tui thấy xe ngựa của ông Bảy chạy. Dưới cái nóng gay gắt lóa mắt  miền nhiệt đới, nhựa đường như muốn chảy ra, nhịp ngựa vẫn lóc cóc, xe nhịp đằm khơi. Ðôi khi, tui ước ao ông Bảy cho tui quá giang. Nhưng dễ gì! Tui đi bộ dọc lề đường, lượm trái dái ngựa rụng nứt hai, bỏ vô cặp đệm về cho Má nấu cơm.

 

60 năm trôi qua. Trần gian chớp mắt bao nhiêu mộng. Má tui mất rồi. Tui mất nước, tha hương. Quê nhà bên kia biển. Hình ảnh chiếc xe ngựa, tiếng lóc cóc của 4 móng ngựa khỏ nhịp xuống mặt đường, đêm mơ lại dắt tui về với Má!

Đoàn Xuân Thu

 


 

 Mời Xem


TUỔI HỌC TRÒ" Nguyễn ngoc Chinh"

Đức Phan Trần - Hồi Ký- (Tâm tình ngườii con đất Mõ của Nguyễn Thanh Nhàn )

Để nhớ lại một thời cùng các bạn tôi ở Bến Tre - Mỏ Cày - Hương Mỹ...một nén hương cho các bạn đã quá cố :
- Anh Năm Hưng
- Anh Hai Hùng
- Anh Năm Đức
- BS Đang...
 
 
Năm tôi 65 tuổi về hưu...thật sự...bỏ 80% những hoạt động Cộng đồng nhưng số không được nghỉ ngơi lại đâm đầu vào những hoạt động khác ...và cũng bắt đầu tí toáy viết trên Web và FB
Chuyện 20 năm về trước quá cũ nhưng cũng rất mới với những bạn bè chưa đọc chưa xem,...
vậy thì xin mời:
Năm 2006,2007 gì đó một anh bạn quê quán Mỏ Cày nói với tôi :
- Bỏ qua chuyện chính trị một bên ...quê tui, tui biết nghèo lắm...mà nghèo, khổ tại sao ?
Tại thiếu hiểu biết...
Mà thiếu hiểu biết tại sao ?
Tại ít học...
Mà ít học tại sao...
Tại nghèo...
Anh giúp tôi thành lập một trang Web, tui vận động bạn bè hải ngoại mình thành lập một Hội Khuyến Học để giúp các em học sinh nghèo được học.
Năm nay 2016 nghĩa là trang web và 2 hội Khuyến Học Hương Mỹ và Mỏ cày cũng đã được gần 10 năm.
Nhiệm vụ đầu tiên của chúng tôi đã xong..giờ các mạnh thường quân, các nhà giáo dục địa phương vẫn tiếp tục đường hướng này.
Web Mocay bị hacker phá nhiều lần nhưng vẫn tồn tại...
Lời nói đầu của anh Nguyễn Thanh Nhàn người con bạt xứ biến mất trên trang web.
Tình cờ tìm thấy trong mớ tài liệu hỗn độn của tôi lời nói đầu này, xin gởi các bạn đọc chơi :
 
Tâm tình ngườii con đất Mỏ
Web Mocay..org
Mục đích của trang web này là vận động giúp con cháu xóm giềng nghèo khó, tiếp tục cơ hội đến trường, phỏng theo mô hình Hội Khuyến Học xã Hương Mỹ (thành lập trước không lâu)
Kinh nghiệm từ thất bại của những việc khác cho biết hoài bão này chỉ có thể thực hiện được bằng cách bắt đầu ở một cái nôi thật nhỏ là sinh quán của mình
Bởi vì :
Đơn sơ nhất, tình quê hương đuợc tạo bằng hình ảnh xóm làng
Đậm đà hơn, nghĩa đồng bào bắt đầu bằng tình chòm xóm.
Thực tế của lịch sử là một chuyện buồn, nhưng tại nơi chôn nhau cắt rún của mình thì từ đầu làng ra tới xóm chợ, mọi người nếu không là thân tộc thì cũng là bằng hữu xóm giềng.
Già rồi!
Làm sao quên, hay giận một thằng bạn nghèo mà hồi nhỏ đi học, tới mùa dế thì nó bắt cho mình con dế, tới mùa cá lia thia thì nó vớt cho mình con cá lia thia
Đó cũng là tình tự dân tộc,.
Khi lý do của sự phân cách đã lỗi thời, thì tình tự dân tộc nối liền tình dân tộc
Xứ nghèo của tôi, tôi biết rõ.
Chỉ có con đường học vấn mới tìm được lối thoát
Hội Khuyên Học xã Hương Mỹ là một đốm lửa giữa mùa đông. Tôi muốn nhóm thêm ngọn lửa này!
Hương Mỹ thuộc quận MỏCày.
Mỏcày là một trong tám quận của tỉnh Bếntre
Nếu hoài bão này ôm đồm cho cả tỉnh Bếntre, thì có nghĩa là sẽ tám lần khó hơn. Chưa bắt đầu đã như mệt mỏi.
Bởi vậy:
Tên gọi cho trang web này là Mocay..org.
Mô hình Khuyến Học từ cấp xã đã thành cấp quận là do các bô lão chia xẻ kinh nghiệm
Từng bước, mocay.org cũng sẽ chia xẻ kinh nghiệm
Nếu dừng lại ở MỏCày là phụ lòng nâng đỡ của mọi bằng hữu không cùng sinh quán!
Thành tâm mà nói:
Mỏcày chỉ là một thuận tiện để bắt đầu.
 
Nguyễn Thanh Nhàn
(K1 CTKD Đà Lạt)
Chuyện thiện nguyện tưởng rằng vô hại nhưng ở VN tôi đã gặp không ít những khó khăn...