23 thg 12, 2012

Ba đồng tiền - Thơ VHP.Hải Vân

 

     
Ba Đồng Tiền

(Cảm tác nhân đọc Trăng Lạ của nvs.Vũ Thụy và Trăng Quen Vẫn Còn của Nguyệt Dakbla)
                   ***"
Chú Cuội ngồi gốc cây đa,
Thò chân xuống nước được ba đồng tiền.
Một đồng mua trống mua kèn,
Hai đồng mua mỡ đốt đèn làm vua...
"Trò chơi thuở bé năm xưa
Em làm Hoàng Hậu, anh Vua dẫn đường.
Thì thầm gió rót tơ vương:- 
Nay Cuội phù rể, chị Hằng phù dâu.
Mai sau lọng võng cau trầu,
Linh đình "Trẩm" rước "Hậu"  vào nhà anh.
                      ***
..Quê hương chìm ngập chiến tranh,
Anh rời nghiên bút, mình đành tạm xa.
Em, Trăng mười sáu mượt mà
Dõi theo chiến trận, xót xa cõi lòng...
Tàn cuộc chiến, tàn ước mong,
Anh trong song sắt, lao lung đọa đày.
Trăng héo hắt, Trăng hao gầy,
Đêm đêm len lỏi song dầy nối song,
Ngày ngày những nhớ cùng trông,
Long đong trăng rụng xuống dòng Dakb la.
Nổi chìm ngụp lặn phong ba
Bởi Trăng mong vớt được ba đồng tiền..
.Nhưng rồi vỡ mộng tơ duyên!
Anh buông mơ ước, bỏ miền gian nan.
Em ngơ ngác, em bàng hoàng,
Tình tan theo ánh trăng tàn, tàn mơ!
Vẳng nghe tiếng hát ngày thơ...Nghẹn.... ngào...!!!

Hải Vân

Mời Xem Thơ Hải Vân :VÌ AI...

Chuyến viển du miền biển ấm Carribbean - Lê Bảo Oanh

  Ngày tháng trôi qua, tuổi đời chồng chất......những tưởng không còn sức lực, cơ hội để tận hưởng những chuyến viễn du trên các du thuyền lớn và nổi tiếng của Mỹ như những năm về trước.
           Không ngờ......thật một bất ngờ thú vị......nhân lễ Mother's Day vợ chồng con trai cả muốn mời Ba Mẹ  đi một chuyến viễn du 5 đảo vùng biển ấm Caribbean.
 Ban đầu tôi hơi có chút đắn đo , suy nghĩ.......đây là tấm lòng của con + dâu dành cho Mẹ già.....nhưng liệu mình còn sức để đi không ? Đi có làm cản trở niềm vui của bọn trẻ không ? Mình có đũ khả năng tốt đi trọn chuyến du hành này  không ?
          Thật ra có lẻ tại tuổi già thì tinh thần ủy mị ......chắc không đến nỗi nào đâu......nghĩ như vậy nên vợ chồng tôi hăng hái chuẩn bị hành lý để cùng gia đình sui gia lên đường. Đi cruise càng đông người càng vui......nhóm chúng tôi gồm 9 người già trẻ dầy đũ......Cho nên chuyến đi này thật lý thú......vui vẻ......

                                            Chuyến viễn du miền biển ấm Caribbean

                Ngày 13/5/2012.
          Hành lý đã hoàn tất, nhưng vì cần đi sớm, nên giấc ngủ bị chập chờn....giá lúc tuổi trẻ thì cho là vì nôn nóng, ham vui.....nhưng tuổi già thì sợ mình ngủ quên trễ chuyến bay ấn định. Đúng 4 giờ sáng con trai Út đã đến đưa lên phi trường San Francisco.
         Tới phi trường đã thấy mọi người đầy đũ ,ai cũng vui vẻ chờ đợi một chuyến đi hứa hẹn nhiều mới lạ.
       Bao nhiêu lo lắng, chuẩn bị cho chuyến đi chơi xa ......khiến mình cảm thấy mỏi mệt từ thể xác tới tinh thần......nhưng khi đứng trước nhóm bạn đồng hành....mỗi người một nét......5 người trên 7 bó .....2 cặp trung niên trẻ trung yêu đời.
       Năm người già tuy đã cao tuổi, nhưng tinh thần còn sản khoái......niềm vui sáng lên trong ánh mắt......có lẻ ai cũng nghĩ trong những ngày hoàng hôn, còn dịp rong chơi cùng con cháu như vầy là một diễm phúc.......một niềm vui.......một an ủi không nhỏ ......
       Hai cặp  trẻ thì niềm vui tràn ngập nét mặt, nụ cười......lúc nào cũng quan tâm và lo lắng mọi việc cho cha mẹ và cô chú.......càng làm cho cha mẹ an tâm hơn.

       Tới giờ lên máy bay , một chuyến bay kéo dài khoảng hơn 5 tiếng mới tới Miami ( Florida) . Lâu đi xa, ngồi trên máy bay sao nghe như ngày giờ thật bất tận....Muốn ngủ không ngủ được........chập chờn ......mệt mỏi....chờ đợi.
      Rồi cũng tới nơi, máy bay hạ cánh , bánh xe chạm đất gập ghềnh......nghe trong lòng cũng có chút bồng bềnh khó tả.....
  Đến phi trường Miami lần đầu tiên.......thật đẹp.....thật mênh mông rộng lớn.......và điểm gây chú ý cũng như thích thú nhứt cho du khách có lẻ trong suốt  những đường đi nối liền các cổng lót gạch bông mang đũ thứ hình ảnh những san hô , rong biển , muôn ngàn loại cá ....hình dáng khác nhau.......đẹp....lạ....hấp dẫn vô cùng.....khiến du khách có cảm giác mình đang đi thám thính một vùng xa lạ để tìm hiểu đời sống bí hiễm dưới biển sâu.....

       Mấy tiếng sau , lại lên máy bay qua đảo San Juan (Peurto Rico) để xuống tàu khởi sự du hành vùng biển ấm Caribbean.....một chuyến đi hứa hẹn nhiều mới lạ mà chúng tôi hằng mong ước .....
       Sau thủ tục , chúng tôi lên tàu......hành lý lớn do nhân viên của tàu mang lên phòng trước. Chúng tôi tiếp tục nhận chìa khóa phòng và lên phòng mình .
Kế đó chúng tôi họp mặt ở tầng 4 để thực tập cách thức dự phòng nếu chẳng may tàu gặp nạn........thì du khách phải làm gỉ , nên tụ tập ở đâu để có tàu cứu hộ , cách xử dụng phao v....v.....
 
         Trong khi theo dõi và nghe cách hướng dẫn của chuyên viên trên tàu, trong lòng tôi lơ tơ mơ nghĩ tới những tàu bị nạn mà tôi biết qua như tàu Titanic của 100 năm về trước  to lớn vậy, đẹp đẻ thế mà trong một bất chợt cũng chìm ,mang theo bao nhiêu tâm sự vui buồn của mấy ngàn du khách và mang xuống tuyền đài một mối tình bất hủ khó quên......Rồi gần đây tàu của Ý vướng cạn ,lật nghiêng.......bao nhiêu hành khách kinh hồn tìm đường thoát hiểm......trên tàu có 3 nhân viên người VN .....một cô nữ nhân viên VN đã bình tĩnh chỉ dẫn cho một số khách chuyển xuống tàu cứu hộ an toàn.......sau tai nạn cô có trả lời phóng viên tình trạng tàu khi gặp nạn và những chi tiết về cuộc sống và cách huấn luyện làm việc của nhân viên trên tàu khi an bình cũng như lúc gặp tai biến ......

            Mỗi lần đi một chuyến Cruise , là tôi lại nhớ tới chuyến đi Alaska 4 năm về trước.......trong chuyến đi nào cũng có bao nhiêu buồn vui khó tả.....Nhứt là người mang trong lòng ít nhiều bi thương cho những kẻ kém may mắn hơn mình....Trên chuyến tàu này , tôi và nhóm người cùng đi ai cũng phải công nhận nhân viên dưới tàu.....mấy ngàn người đa số là người Indonesia đen đúa , xanh xao , ốm yếu.......nhưng có một điều mà tôi nhớ mãi là họ rất lịch sự, tế nhị ,vui vẻ và tận tâm với chức vụ một cách đáng khen phục. Trong thời gian trên tàu, một hôm tôi có dịp nói chuyện với 1 người hầu bàn trẻ .Tôi hỏi nhân viên trên tàu có vẽ rất giống nhau, vậy người của xứ nào ? Anh ta nói người Indonesia. Tôi hỏi tiếp tại vì ăn ngủ không đầy đũ hay sao người nào cũng có vẽ ốm yếu như vậy ? Người đó cười buồn.....Chuyện ăn ngủ thì không thiếu......nhưng buồn vì phải xa nhà triền miên trong suốt mùa du lịch......khoảng hơn 6 tháng........và thiếu ánh sáng mặt trời. Chúng tôi đi suốt, khi quay về ......rồi lại chuẩn bị cho chuyến đi kế tiếp.......không có thì giờ về thăm gia đình......
         Nghe xong tôi chợt thấy chạnh lòng......cuộc đời con người .....kẻ có tiền thỉ nhởn nhơ du lịch đó đây.......người nghèo nàn, bất hạnh thỉ luôn tuân thủ một cuộc sống u buồn vì cần tiền.....cần cho gia đình, vợ con......

            Gần đây , liên tục nghe và biết nhiều du thuyền lớn chở khách du lịch cũng gặp nạn trên biển khơi.......Con tôi hỏi tôi :" Mẹ nghe có ngán chuyến mình đi sắp tới không ?" Tôi cười :" Con à, con người có số mệnh cả, nếu phải chết trong lòng đại dương âu cũng là một chọn lựa cho cuộc sống tự do sau cái chết mà thôi....."
       Con tôi cười nói:" Vậy mà hổm nay Hà ( vợ nó) sợ lắm ! Không còn hăng hái đi nữa " . Tôi mỉm cười , vì nghĩ dâu mình còn tuổi trẻ, yêu đời.......thì chuyện sợ sệt này cũng là lẻ bình thường thôi.....
  
        Giải tán việc thực tập, chúng tôi cùng nhau đi ăn tối vì 10 giớ thì chỗ ăn Buffet đóng cửa . Tuy còn nhiều chỗ có thức ăn trên tàu...... nhưng không hấp dẫn bằng khu thức ăn tự chọn nhứt là ngày đầu tiên lên tàu và sau một ngày đi đường bụng cũng hơi làm reo vì đói.......
       Sau khi ăn , kẻ về phòng nghỉ ngơi, hay đi tham quan vòng quanh tàu.......kẻ muốn thử thời vận thì xuống tầng 5 vào Casino chơi trò đỏ đen đũ mọi hình thức......rất lôi cuốn, rất hấp dẫn.

         Nói lại tàu có 11 tầng......có đũ thứ các trò chơi thể thao, có hồ tắm. có trò chơi trợt nước, có phòng tập thể dục, chơi bóng bàn, chơi Mini Golf.....Có phòng lớn
để trình diễn Văn Nghệ, Ảo thuật, chơi Bingo. Ngoài ra nhạc sống rất nhiều nơi.......mỗi đêm đều có tổ chức sinh hoạt thật sống động.....vui nhộn. Khách vừa uống rượu vừa thưởng thức nhạc hay hăng say dìu nhau ra nhảy những điệu vui .......quên cả khoảng cuộc kiếm sống không dễ trong giai đoạn kinh tế suy thoái hiện nay....trước khi đặt chân xuống con tàu du lịch này. Họ vui, họ quên.....quên tất cả những phiền toái của cuộc sống để tận hưởng những ngày vui lênh đênh trên sóng nước chỉ còn ta và du khách từ khắp bôn phương.....
    
       Phòng Casino mở cửa mỗi khi tàu rời bến.Du khách mê đỏ đen như những con thiêu thân lao vào tung tiền không thấy ngán......thì ra trò chơi này khá quyến rũ con người.......Tiền dù hết mà lòng vẫn vui........vì vậy mới đúng nghĩa hai chữ " thiêu thân" mà người đời ban tặng.




    
       Ban đêm tàu chạy từ đảo này sang đảo khác. Biển lặng sóng yên, nên tàu chạy êm ái như trên đất bằng.......du khách yên giấc sau một ngày vất vả từ nhiều nơi tới San Juan xuống tàu.......và chuẩn bị ngày mai đến đảo đầu tiên  St. Thomas
          
          Xin chuyển tới để các bạn đọc cho vui , hổm nay chờ đợi khá lâu......sợ e chuyến đi thành nguội lạnh........và còn nhiều đảo bài sẽ quá dài......sợ bà con ngán đọc.....Hẹn bài kế tiếp.....
              

Giọng người "cố nhân" - thơ Đinh Hỏi



GIỌNG NGƯỜI "CỐ NHÂN"

    *Thơ Đinh Hỏi


(Thân tặng Thầy Nguyễn Văn Ph. Trường Tân Thạnh Đông)


Ngày xưa cùng dạy một trường
Đứng bên kia cửa anh thường nhìn qua
Áo em màu tím thướt tha
Có hoa, có lá là là vạt bay
Càng nhìn, anh thấy càng say
Rượu chưa hề uống, ngất ngây trong lòng
Nắng chiều chiếu sáng má hồng
Mắt nhìn đăm đắm, chất chồng tâm tư
Định sang cuẩn bị nụ cười
Rồi anh sẽ nói với người điều chi?
Yêu em, yêu cả lối đi
Yêu luôn lớp dạy – thị phi sợ gì?
Nhưng lòng ngần ngại không đi
Nếu em chối bỏ tình si bên đàng
Tim anh đau đớn xốn xang
Em ơi!  Có biết anh đang si tình. . .

Thế rồi, trong kiếp nhân sinh
Mỗi người mỗi ngã gia đình ấm êm
Tình cờ nghe được tin em
Tim anh quặn thắt, nhớ em ngập lòng
Nhớ sao cái dáng thong dong
Nhớ màu áo tím thắt lòng của anh
Nhớ sao tiếng nói thanh thanh
Nhớ sao đôi mắt trong xanh sáng ngời!
Điện thoại reo, muốn gọi: em ơi!
Anh đây, người đã si tình ngày xưa
Anh đây chẳng quản gió mưa
Muốn bay đến chỗ em vừa: a lô…
Nhưng rồi bao đợt sóng xô
Dâng trào cảm xúc cổ khô nghẹn lời
Run run anh nói: Cô ơi!
Tôi người bạn cũ có lời thăm cô!
Tiếng người văng vẳng nơi mô
Tay run, tai điếc xô bồ trong anh
Cuộc hội thoại trôi qua nhanh
Hồn còn ngơ ngẩn loanh quanh trong đầu
Ước ao chỉ nói mấy câu:
Ngày xưa anh đã yêu màu áo em
Ngày xưa anh nặng tình em
Nhưng lòng câm nín tình đem chôn vùi!

Dặn lòng - lòng phải nguôi thôi
Bốn mươi năm lẻ - tình vùi trong mơ!
Biết tin nhau vài vần thơ
Cho đời thêm đẹp, tình cờ vậy thôi!
…Cảm ơn quả đất vần… trôi
Để tôi nghe lại…giọng người cố nhân!  …

*Đinh Hỏi

19 thg 12, 2012

Nghịch lý ở VN hay ở Mỷ

 Đọc trên Vietnamnet thấy bài viết hay hay và lại rất thực tế  theo nhãn quan nghề nghiệp nên copy lại để các cựu nhà giáo chúng ta cùng tìm hiểu.
 VN.
 

Nghịch lý ở Việt Nam hay ở Mỹ?

Ở Mỹ, nếu cuối năm trẻ học lớp một tuyên bố thích đi học, đó chính là thành công của giáo viên trong cả năm. 
Trẻ vỡ lòng tối mắt, thạc sĩ lại “vểnh râu”
Một nghịch lý lạ lùng: Học vỡ lòng phải học ngày học đêm mới mong theo kịp chương trình, trong khi học thạc sĩ, tiến sĩ lại phởn phơ “học mà chơi, chơi mà học”.
 
Thi vào lớp 1 khó hơn thi cao học?
Để vào học lớp 1, nhiều trẻ mẫu giáo phải oằn mình luyện viết trong các lò luyện, trong khi không ít sinh viên mới tốt nghiệp ĐH, công chức chỉ cần ung dung nộp tiền, học ôn là chắc chắn đỗ cao học.
 
 

Chẳng học gì, suốt ngày chỉ chơi thôi
“Đi học dễ quá, chẳng học gì suốt ngày chỉ chơi thôi”- đó là tuyên bố “xanh rờn” của Nhím, con gái anh Minh (hiện đang học tại trường tiểu học Garvy J Elementary School, Chicago, Mỹ).
Ở lớp Nhím, đầu năm học các cô giáo đều nhắn nhủ các phụ huynh rằng, nếu cuối năm các cháu tuyên bố thích đi học thì đó là thành công lớn nhất trong cả năm. Thầy cô ở đây luôn nhắc đi nhắc lại với phụ huynh rằng, đừng bao giờ ép con làm bài tập quá nhiều. Điều mà thầy cô ở trường mong muốn chỉ là các cháu có học và có làm bài. Không cần số lượng.
Buổi sáng, Nhím thức dậy lúc 7h30, bé tự chuẩn bị quần áo, vệ sinh cá nhân, ngồi vào bàn ăn sáng. Vợ chồng anh Minh chỉ làm công việc duy nhất là chuẩn bị đồ ăn trưa để Nhím mang đến trường. Trong ba lô đi học của Nhím cũng chỉ có thế, không có sách vở bởi những thứ này đã để ở lớp.
Một lớp học ở của trẻ ở nước ngoài (Ảnh minh hoạ: Kim Ngọc Minh)
 Buổi học của Nhím bắt đầu từ 8h30 nhưng chỉ cách đó 10 phút bé mới từ nhà đi bộ đến trường. Được đi học là điều mà Nhím vô cùng thích thú. Lớp học của Nhím được bố trí rất lạ, ngồi trong lớp, học sinh tự do thảo luận vấn đề cô giáo giao. Lớp học như một vườn bách thú thu nhỏ bởi ngoài sách vở, tranh ảnh, đàn piano, còn có cả những vật nuôi nhỏ như  thỏ, chuột lang, rắn, cá, kỳ nhông, rùa, ếch... và cả những gốc cây to.
Học về quả bí ngô thì các cháu được đi thăm trang trại cả một ngày. Học về chim và muông thú, các cháu cũng được trực tiếp đi đến vườn bách thú. Khi học về vẽ tranh, các cháu được tự vẽ những gì mình thích.
Chiều đến, khi tan học, Nhím được chơi thoải mái. Sau khi ăn tối xong, cả nhà đang ngồi xem ti vi thì Nhím mang một tờ bài tập đã được cô in sẵn cho rồi hỏi cả nhà xem hôm đó áo của mỗi người có bao nhiêu cái khuy. Người trả lời phải có chữ ký. Chỉ có thế, Nhím đã làm xong bài tập về nhà. Hằng ngày, Nhím chỉ mất khoảng 5 – 10 phút là xong bài tập. Thời gian còn lại của buổi tối, Nhím chơi đùa, tìm hiểu những thông tin phù hợp với lứa tuổi trên mạng.
Nhím cũng không hề chạy đua hết lớp luyện chữ đẹp đến lớp tính nhanh. Nếu cháu muốn, bố mẹ chỉ cho đi học thêm các môn nghệ thuật (nhạc, họa, kịch..) hoặc thể lực (bơi lội, bóng đá, bóng chày..)
“Ngồi trên ghế nhà trường chỉ học cái gì cần cho cuộc sống, cuộc sống tức thời và làm nền cho cuộc sống tự học sau này. Cái gì chưa cần thì tước bỏ, không học để tích kiến thức, vất vào kho trí nhớ. Trước khi giải bài toán phải biết bài toán ấy sẽ giúp được những việc gì. Có lẽ vì thế, trẻ con ở đây học nhàn mà khi lớn lại làm được việc”- anh Minh chia sẻ.
Gồng mình “săn” bằng cao học
“Học xong cái bằng thạc sĩ chắc em chết mất. Em cố học cái bằng này cho xong rồi không bao giờ học nữa”- đó là câu mở đầu khi Hà chia sẻ về việc học thạc sĩ Quản trị kinh doanh bên Mỹ của mình.
Tốt nghiệp đại học Thương Mại,  Hà quyết tâm lấy bằng thạc sĩ ở Mỹ để mở mang đầu óc. Tuy nhiên, cú sốc lớn nhất của Hà sau 4 năm học đại học nhàn tênh ở Việt Nam chính là việc học hành cực kỳ căng thẳng ở Mỹ.
Hàng ngày, Hà phải dậy từ rất sớm, chuẩn bị sách vở cũng như máy ghi âm lên giảng đường. Ở ngoài hành lang có thể cười nói vô tư nhưng khi đã vào lớp là phải rất trật tự. “Không khí lớp ồn ào nhất là khi thầy đưa ra một vấn đề, học viên bắt đầu thảo luận, tranh luận, sau đó phản biện lại thầy giáo về nội dung đó thôi chứ không bao giờ có chuyện, học viên ngồi “buôn dưa lê, bán dưa chuột” ngoài chủ đề.
Việc những học viên cao học hàng ngày lên thư viện tìm kiếm tài liệu nghiên cứu phục vụ cho quá trình học tập là chuyện "thường ngày ở Mỹ (Ảnh minh hoạ: Getty)
Lớp Hà cũng như hầu hết các lớp thạc sĩ khác ở Mỹ, thầy giáo rất ít khi điểm danh, nhưng ai nấy đều đi học rất nghiêm túc. Bởi nếu không học, thi sẽ trượt là điều đương nhiên. Mỗi một kỳ học, Hà phải làm từ 3-5 cái tiểu luận và bài kiểm tra, mỗi cái tiểu luận, Hà làm đến cả tháng trời mới xong.
Sau khi học trên lớp xong, Hà chỉ tranh thủ ăn trưa qua quýt rồi lại lên thư viện ngồi học. Hà ngồi bóc băng ghi âm và nghe lại những gì thầy giảng trên lớp, sau đó cô bắt đầu tìm tài liệu nghiên cứu về những vần đề thầy nêu. Nếu có gì thắc mắc, Hà gửi email hỏi lại thầy và thầy có nhiệm vụ giải đáp ngay tức khắc.
Với Hà, để hoàn thành một bài tiểu luận là cả một quá trình cô tìm tòi tài liệu trong thư viện, trên mạng. Việc làm tiểu luận ở Mỹ rất nghiêm túc, bất cứ trường đại học nào của Mỹ cũng có phần mềm kiểm tra tiểu luận, vì thế không ai dám copy tiểu luận của ai bởi nếu bị phát hiện sẽ bị đưa ra hội đồng kỷ luật và nhận điểm 0 ngay lập tức. Chình vì thế, “có cho tiền” Hà và các bạn cùng lớp cũng không dám copy.
Điều mà Hà ngạc nhiên nhất khi học thạc sĩ ở đây là lớp Hà có không nhiều người bản xứ. Sau nhiều lần tìm hiểu, cô mới “ngã ngửa” ra rằng, thạc sĩ hay tiến sĩ ở đây rất khó xin việc. Bởi nếu cùng một công việc, một người tốt nghiệp đại học, thậm chí là học hết cấp 3 mà làm được họ chẳng tội gì tuyển tiến sĩ hay thạc sĩ.
Quan điểm về sử dụng nguồn nhân lực tại Mỹ cũng như những nước phát triển khác đã xác định rõ mục tiêu đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ là cung cấp đội ngũ các nhà khoa học có trình độ phục vụ cho công tác giảng dạy đại học và nghiên cứu, không nhằm mục đích thành công chức lãnh đạo.
Và nếu ở Việt Nam quan điểm như vậy được áp dụng thì phong trào cán bộ đua nhau đi học thạc sĩ, tiến sĩ (dù là “học giả để lấy bằng thật”) có lẽ sẽ giảm đi rất nhiều.
Mẫn Chi (ghi) 

Bức thư của cha mẹ già gửi cho con-tác giã: Pierre Antoine


Cư dân mạng rớt nước mắt vì “Thư gửi con”
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ." 

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".

Cư dân mạng rớt nước mắt vì “Thư gửi con”
 

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều...
Bố mẹ..."
Tác giả: PIERRE ANTOINE (Việt kiều Pháp)
Mời bạn đọc chia sẻ những suy nghĩ và tình cảm sau khi đọc bức thư trên tuy giản dị nhưng vô cùng xúc động.