Những Người Bạn Sư Phạm Saigon
5 thg 2, 2024
Góc Việt Thi : Thơ Xuân của cụ NGUYỄN DU (1 )
Bài 28 SỐNG TRỌN VẸN TUỔI THỌ TRỜI BAN
trong tác phẩm NHỮNG ĐIỀU NÊN GHI NHỚ ĐỂ SỐNG của K. Matsushita.
Đây là bài cuối của tác phẩm trên.
(Điều 28 Tuổi thọ cũng giống như vận mệnh của chúng ta, có khoảng từ 10 đến 20% được quyết định do nỗ lực của chúng ta) (1)
MATSUSHITA Kônosuke (*)
Dịch: Nguyễn Sơn Hùng
***
Chúng ta nên dùng hết sức để đi trọn cuộc hành trình đời người của mình với hành trang là hy vọng và dũng cảm, để phát huy hữu hiệu trọn vẹn tuổi thọ mà trời ban cho mình.(2)
Tôi năm nay 90 tuổi.
Tôi được sinh ra với bẫm chất yếu đuối, vào 20 tuổi bắt đầu làm việc cho công ty Dentô (Đèn Điện) (3) tôi bị bệnh viêm áp xe phổi và sau đó tôi lập hãng ra làm ăn riêng. Khi đó tôi ở trong tình trạng lúc nằm dưỡng bệnh, có lúc phải dậy làm việc và thường phải đi bác sĩ để trị bệnh. Bản thân tôi cũng đã không nghĩ mình sống thọ được đến mức này. Tuy nhiên trong lúc chiến tranh và sau khi chiến tranh qua một thời kỳ bắt buộc phải làm việc trối chết, không biết từ lúc nào việc nằm dưỡng bệnh cũng ít đi và thân thể trở nên khỏe mạnh đến mức tôi phải ngạc nhiên. Rồi đến ngày nay của 90 tuổi, tôi vẫn khỏe mạnh và có thể tiếp tục làm việc này việc nọ. Mỗi khi nghĩ đến việc này, tôi phải cảm tạ trời đất. Kết cuộc có lẽ do tôi được trời ban cho tuổi thọ như vậy hoặc vận mệnh của tôi đã được trời định như vậy.
Có điều tôi nhớ lại lúc 34, 35 năm về trước, nghĩa là lúc tôi tôi 55, 56 tuổi, có người đã khuyến khích tôi xem bói chỉ tay. Khi đó mặc dù sự hổn loạn sau chiến tranh đã giảm xuống được phần nào nhưng tình hình xã hội trở nên khó khăn hơn. Trong hoàn cảnh này, bản thân tôi và việc phục hưng công ty chịu nhiều hạn chế của quân đội chiếm đóng nên không thuận lợi như ý muốn và tôi đã phải sống với nhiều ngày khổ não với việc này việc nọ. Trong tình huống như thế nên tôi đã nghe theo lời người khuyến khích để cho 3 người thầy bói xem chỉ tay cùng lúc với ý tưởng “bói có trúng có trật không lấy gì làm nghiêm trọng”.
Một trong 3 người khi xem chỉ tay của tôi nói ngay “Số của ông chắc chắn sống thọ. Chắc chắn sống thọ.” Người xem kế tiếp cũng nói rõ ràng “Ông không phải là người chết vào khoảng 70 hoặc 80 tuổi”. Người còn lại cũng nói “Cho đến nay tôi chưa từng thấy người có chỉ tay như ông.Với chỉ tay này thì ông sống thọ”. Như vậy 3 người bằng 3 cách khác nhau bảo đảm tôi sống thọ.
Như đã từng trình bày ở các bài viết trước, mặc dù so với lúc trẻ sức khỏe tôi khỏe mạnh hơn nhiều nhưng khi nghe những lời của thầy bói, tôi không ngờ là tôi cảm thấy chán chường hơn là vui mừng. Thông thường nghe những lời như trên của các thầy bói chắc chắn là vui mừng nhưng tôi cảm thấy không thể tin được (4).
Tuy nhiên 2, 3 người bạn của tôi (5) cũng cùng xem bói nhưng tất cả đều bị thầy bói “chê” không tốt. Các thầy bói lấy chỉ tay của tôi làm thí dụ để giải thích “Chỉ tay ông không giống của ông Matsushita” hoặc “So với chỉ tay của ông Matsushita, chỗ này của ông không tốt”.
Điều đáng ngạc nhiên là sau đó những người bạn bị thầy bói “chê” đều qua đời trước tôi. Bản thân tôi không phải tin bói chỉ tay nhưng khi nghe các người bạn qua đời tôi có cảm giác phức tạp và trở nên muốn tin lời nói của các thầy bói từ lúc nào không biết.
Bản thân tôi sống lâu được đến hôm nay là nhờ có ơn trên ban phú cho sống thọ và tâm tình biết ơn trời rất mạnh mẽ nhưng tôi nghĩ rằng trên cơ bản kết cuộc tuổi thọ của con người vượt khỏi sự hiểu biết của con người và không ai biết tuổi thọ của bản thân mình. Trong ý nghĩa này thọ mệnh (tuổi thọ) của con người có thể nói là thiên mệnh (tuổi thọ do trời định ngoài ý nghĩa sứ mệnh do trời giao, vận mệnh do trời định) hoặc thiên thọ (tuổi thọ do trời định).
Tuy nhiên, mặc dù như vậy nhưng nếu hỏi rằng thọ mệnh (tuổi thọ) hoàn toàn do quyết định bởi thiên thọ hay thiên mệnh hay không thì tôi nghĩ rằng không hẳn như vậy. Tuổi thọ con người ở mặt nào đó phải chăng cũng được quyết định bởi sự cố gắng của sức người. Nếu như vậy tôi nghĩ rằng trong tuổi thọ cũng có bao gồm một phần nhân mệnh (phần tuổi thọ do nỗ lực con người) hoặc nhân thọ (phần tuổi thọ do nỗ lực con người).
Trong bài viết về vận mệnh con người (Bài 2 Đem Hào Quang Đến Vận Mệnh) tôi đã đề cập như sau. Phải chăng 80~90% cuộc đời con người của chúng ta được định bởi nhiếp lý (quy luật chi phối tự nhiên) (6) ? Phần còn lại 10~20% là do sự cố gắng thế nào của con người chúng ta mà phần hào quang thêm vào vận mệnh của chúng ta sẽ được định đoạt. Phải chăng tuổi thọ của con người chúng ta cũng như vậy? Nghĩa là đối với tuổi thọ con người 90% là thiên thọ (phần tuổi thọ do trời định) (7) và phần tuổi thọ còn lại khoảng 10% là nhân thọ (phần tuổi thọ do nỗ lực con người). Do đó phải chăng có mặt nào đó do hành động của con người mà tuổi thọ có thể kéo dài hoặc rút ngắn lại?
Nếu như vậy thiên thọ mà trời ban phú cho con người được bao nhiêu là một vấn đề lớn. Lúc trước khi tôi đi Trung Quốc có vài người trong số người tôi gặp nói rằng: “Ở Trung Quốc tuổi thọ con người được xem là 160 tuổi và thiên thọ 80 tuổi, được gọi là bán thọ”. Ngoài ra trong một sách khoa học viết “Ngoài trừ các trở ngại có thể rút ngắn tuổi thọ, nếu sống trọn vẹn tuổi thọ thật sự thì con người có thể sống khoảng 150~200 tuổi. Ở Nhật Bản kỷ lục sống thọ nhất đến nay là 124 tuổi (nam giới) (8).
Từ các việc trên đối với tuổi thọ của bản thân tôi, tôi cảm thấy nếu tôi vừa cảm tạ việc sống lâu đến nay và tiếp tục nỗ lực thì phải chăng tôi còn có thể kéo dài tuổi thọ? Trong thực tế vào năm rồi, tuổi tôi nếu tính từ lúc chào đời tôi đã trọn 90, và nhân dịp này tôi đã suy nghĩ vậy mình cố gắng tạo kỷ lục trường thọ mới ở Nhật Bản xem sao? Để cụ thể, tôi đã đặt mục tiêu khoảng 130 tuổi và luôn luôn tự mình khuyến khích bản thân vừa nhiệt tình phấn đấu và phải bắt tay vào những việc mà mỗi ngày nên làm và nỗ lực cho đến nay.
Dĩ nhiên tôi không biết có đạt được mục tiêu trên hay không (9) ? Tuy nhiên tôi tiếp tục đi tiếp cuộc đời của tôi với hy vọng và can đảm. Đó là con đường sống trọn vẹn tuổi thọ mà trời ban phú cho và tôi nghĩ rằng phải chăng chọn con đường đi này cũng là nhiệm vụ của bản thân tôi?
Nguyễn Sơn Hùng
10/03/2023
(*) Nguồn: MATSUSHITA Kônosuke: NHÂN SINH TÂM ĐẮC THIỆP (人生心得帖), Viện Nghiên Cứu PHP xuất bản 1984 khổ A5, xuất bản 2001 khổ A6.
Nhận xét của người dịch
1. Người dịch rất ngạc nhiên nhân sinh quan sống theo thiên mệnh của Matsushita giống như chủ trương của Mạnh tử nói riêng và của các người theo Khổng Mạnh học chân chính. Trong bài 2 của chương 13 Tận Tâm Thượng ông giải thích: Tận sức sống trọn vẹn con đúng để làm người, nghĩa là sống đúng với đạo, là tiếp nhận đúng thiên mệnh của mình. Nhưng chúng ta nên lưu ý sống theo thiên mệnh của Mạnh tử khác với quan niệm “trời kêu ai nấy dạ!”. Theo Mạnh tử, không có việc gì không theo thiên mệnh. Nếu chúng ta hiểu “thiên mệnh” là quy luật tự nhiên thì chúng ta thấy quan niệm này rất khoa học. Ông lại giải thích tiếp: nhưng không phải là sống buông trôi mà cần phải lưu ý tránh những điều nguy hiểm như đứng dưới vách núi cao có thể đổ vỡ, đồng thời sống đúng đạo làm người. Nếu sống không theo đúng luật pháp thì làm sao có thể sống bình yên hạnh phúc. Khoa học ngày đã cho biết hầu hết các chứng bệnh phát sinh ra từ sự lo lắng quá độ. Sống đúng với đạo làm người giúp chúng ta phòng tránh lo lắng, thảnh thơi trong lòng bởi vì không có gì phải hổ thẹn, và tránh được ganh ghét, thù hằn của người khác. Tóm lại chúng ta có thể thấy quan niệm sống của Khổng Mạnh rất hợp lý và khoa học và cuộc sống của Matsushita đã chứng minh cho chúng ta thấy điều này. Chúng ta nên lưu ý đôi lúc không phải lời của người xưa sai mà do chúng ta hiểu không đúng hoặc hiểu chưa đến nơi đến chốn!
2. Người dịch không hiểu tại sao mẫu người như Matsushita lại đi coi bói và lại bói về sống thọ hay không. Có thể bói chuyện khác và sẵn dịp bói thêm việc này chăng? Về chuyện xem bói, người dịch nhớ một kỷ niệm như sau. Lúc thi Tú tài I, phải từ Long An xuống Mỹ Tho thi nên đến ở nhờ nhà mà một người bạn thân lúc đệ Tứ (lớp 9 ngày nay) giới thiệu. Ở đây có thêm 2 thí sinh khác cùng ở. Buổi tối trước ngày thi, có một người đề nghị xem bói. Khi đó bản thân người dịch suy nghĩ: nếu được kết quả thi đậu thì an tâm sinh ra không chú ý trong lúc làm bài. Nếu kết quả rớt thì mất tin thần, cũng không tốt trong lúc thi. Trường hợp nào cũng chỉ có hại, do đó từ chối không tham gia.
Nguyễn Sơn Hùng
Viết xong ngày 18/8/2023
Ghi chú
(1) Tựa bài dịch theo nguyên bản. Tựa phụ trong ( ) do người dịch đặt thêm để quý độc giả dễ nhớ và tổng kết các điều trọng yếu mà tác giả đề xuất để chúng ta có cuộc sống tốt đẹp hơn.
(1) Đại ý của bài viết. Trong nguyên tác, đại ý được viết ở đầu của mỗi bài.
(2) Chữ nhỏ viết trong ( ) để giải thích nghĩa hoặc từ đồng nghĩa.
(4) Người dịch đoán rằng tác giả cảm thấy chán chường vì 3 người đều nói cùng một kết quả như nhau mặc dù cách nói khác nhau. Bởi vì theo lẽ tự nhiên thì kết quả phải khác nhau. Không biết 3 thầy bói có bói chung một chỗ và nghe kết quả của nhau không?
(5) Người dịch không hiểu tại sao tác giả không nhớ rõ số người bạn cùng xem bói. Do 90 tuổi chăng? Không biết các bạn của tác giả có nổi tiếng như tác giả không?
(6) Giải thích theo khoa học, các yếu tố trời định này có thể hiểu là môi trường, tình hình thời thế của thế giới, quốc gia, gia đình v.v...
(7) Giải thích theo khoa học, các yếu tố của thiên thọ có thể hiểu là di truyền DNA của loài người, của cá nhân, tình trạng tiến bộ thực phẩm, y học v.v....
(8) Tra trên Internet thấy người trường thọ nhất ở Nhật Bản vào năm 2022 là bà Tanaka Kane 田中力子sống từ 2/1/1903 (Minh Trị 36) đến 19/4/2022 (Lệnh Hòa 4) thọ 119 tuổi. Trong những người có ngày sinh và ngày mất được xác định rõ ràng, bà là người trường thọ thứ 2 trên thế giới. Người trường thọ nhất trên thế giới là bà Jeanne- Louise Calment sống từ 21/2/1875 đến 4/8/1997 người Pháp, thọ 122 tuổi (122 năm+164 ngày).
Có lẽ người mà Matsushita đề cập không có tài liệu chứng minh ngày sinh và mất rõ ràng.
Không biết Ôkuma Shigenobu大隈 重信 (1838~1922) căn cứ vào đâu mà cho rằng con người có thể sống 125 tuổi. Thú vị là số tuổi này gần với kỷ lục trường thọ nhất nhì của thế giới vào thời điểm năm 2022.
(9) Ông sinh ngày 27/11/1894 mất ngày 27/4/1989, thọ 95 tuổi.
Mời Xem :
Tiểu Lục Thần Phong: MAI TẾT (T.Vấn và Bạn Hửu )
Đám lá mai xanh um phủ kín mặt đất, cội mai già giờ nhìn như bộ xương khô, gốc sần sùi to chà bá mà các cành lại khẳng khiu, những nụ mai bé xíu và nhọn như đầu mũi tên. Thằng Thọ bắt cái ghế cao để lặt tiếp những cành lá còn sót ở trên cao, vừa lặt vừa lẩm bẩm:
– Búp quá trời luôn, tết này chắc nở rực rỡ luôn!
Thằng Thảo, em kề nó đang cào hốt đám lá mai, giọng trong trẻo cất lên:
– Anh hai, lá mai nhiều quá, giống như lá mùa thu ở xứ lạnh hén!
– Lo cào đi mậy! Bày đặt mơ mộng lá rụng mùa thu
– Anh hai, nhà chị Mai bạn anh có hàng mai trước nhà đẹp bá cháy luôn, tết nào cũng nở vàng um cả sân. Mà nhà chị Mai toàn con gái hổng biết có ai lặt lá giùm không?
Thằng Thảo cà chớn, cà khịa với thằng Thọ. Nó biết anh nó thích nhỏ Mai, năm rồi thằng Thọ sang nhà nhỏ Mai lặt lá mai cả mấy buổi chiều. Nhỏ Mai học chung lớp với Thọ, hai đứa thường đi học chung đường, bề ngoài thì là bạn bè nhưng tình ý đã lắm rồi, tuy cả hai còn e dè. Đứa nào cũng giả đò vu vơ nhưng làm ánh mắt đã nói lên hết, đôi khi người ta cũng bắt quả tang hai đứa ôm nhau dấm dúi hôn lén sau gốc dừa. Nhà thằng Thọ gần trường, vậy mà ngày nào nó cũng đèo con nhỏ ngược xuống xóm chợ sau đó mới quay về nhà. Thằng Thảo cứ mè nheo:
– Sao anh hai đèo chị Mai về nhà chỉ chi cho xa vậy? Chỉ biết đạp xe mà!
Thằng Thọ nạt:
– Mầy con nít biết gì mà nói, lỡ Mai hư xe giữa đường rồi bị người ta thả dê thì sao?
– Vậy chứ anh đang thả dê chị Mai đó!
Thằng Thọ cốc đầu Thảo:
– Nói xàm hả mậy? Anh đâu có thả dê, anh ga lăng nha mậy!
– Ủa, ga lăng là phải chở người ta đi học rồi phải chở dìa hả? Vậy thì mệt thấy mồ, em hổng thèm ga lăng đâu!
– Mầy ngon! Mai mốt lớn rồi biết.
Hai anh em vừa nói và làm thêm một chặp nữa là tới bữa cơm, cây mai cũng lặt xong xuôi. Buổi chiều thằng Thọ qua nhà Mai để giúp lặt lá mai cho kịp tết, đã đầu tháng chạp rồi, lẽ ra phải lặt sớm hơn nhưng vì ba nhỏ Mai bận mà chị em nó thì đâu biết làm chuyện này. Cũng may thời tiết năm nay nắng ấm ít mưa nên có lặt lá trễ chút cũng còn kịp chơi tết. Thằng Thọ cặp kè với nhỏ Mai, hai đứa coi bộ xứng đôi lắm. Ai cũng nói nồi nào úp vung đó, con Mai mà ưng thằng Thọ thì rất hợp nhau, mặc dù hai đứa còn đang đi học. Thằng Thọ cao to, nhổ giò trổ mã từ năm lớp mười một, giờ trông nó chững chạc và đẹp trai như tài tử Hàn Quốc. Nhỏ Mai cũng đâu có kém cạnh gì, trắng da dài tóc, mặt chữ V xinh xắn không khác gì mấy ca sĩ Kpop. Bạn bè ghép đôi hai đứa là cặp đôi hoàn hảo.
Bà Thanh, má của Thọ kín đáo quan sát lén con Mai và bả có vẻ ưng bụng lắm. Bả nhìn thấy bóng dáng bả hồi trẻ qua dáng dấp con Mai. Hồi đó bả cũng trạc tuổi Mai bây giờ. Ông Thành, ba Thọ mê bả như trâu đực phải mùi trâu cái, cứ bám riết không rời. Học xong cấp ba, bạn bè lên Sài Gòn thi đại học, Thành thì không, nhất định đòi cưới vợ để lo làm ăn. Nội Thọ cũng khá giả và chiều con nên nhờ mai mối đi hỏi Thanh, thế rồi đám cưới cái rụp luôn, cuối năm ấy thì thằng Thọ ra đời vậy mà mãi bảy năm nữa mới có thằng Thảo.
Buổi chiều ông Thành đi công việc bèn kêu thằng Thọ làm mấy việc vặt trong nhà nhưng không thấy nó đâu. Thằng Thảo nhanh nhảu méc:
– Anh Hai qua nhà chị Mai lặt lá mai đó ba, ảnh nói nhà chị Mai hổng có đàn ông nên ảnh phải giúp.
Ông Thành giận lẫy:
– Cái thằng con nít, mới nứt mắt bày đặt! Việc nhà hổng làm mà đi làm việc nhà người ta.
Bà Thanh đang làm mứt tết dưới bếp bật cười:
– Cha nào con nấy, hồi nẳm ông cũng vậy mà!
Mấy dì đang phụ cắt tỉa bí đao, đu đủ để làm rim, cười chả chớt:
– Chèn ơi! Con hơn cha nhà có phúc đó anh Thành, con Mai đẹp gái và dễ thương nhứt xóm chợ, nó là hoa hậu đó nha. Thằng Thọ mà cua được nó là giỏi phải biết!
Ông Thành bực mình nhưng cũng phải phì cười:
– Học hành hổng lo, mới mấy tuổi đầu bày đặt yêu đương.
Chị Bốn Lành bên vợ cười giòn như bắp rang:
– Nòi tình nó vậy đó chú! Chèn ơi, hồi đó chú cũng trồng cây si cô Thanh quá trời, có thèm đi học đâu.
– Thì hồi đó khác, giờ khác.
Chị Bốn Lành chưa trả lời thì bà Bảy trầu đã hớt:
– Chú Thành nói vậy trớt quớt à nhen, nòi tình xưa nay y hệt chứ có khác gì đâu! Thời thế có sao thì nòi tình nó cũng chẳng thay đổi gì hết ráo. Ông bà mình nói: “Gái phải hơi trai như thài lài gặp cứt chó” còn trai mê gái rồi thì trời gầm cũng hổng buông. Chèn ơi, ta nói đời dzậy mà dzui!
Nói gì thì nói, cả nhà ai cũng thấy thích và ủng hộ thằng Thọ cặp con Mai. Ông Thành miệng nói vậy chứ trong bụng ổng cũng hãnh diện, bữa nhậu nào ổng cũng khoe thằng Thọ giống ổng, ổng tự hào nó cua gái giỏi tức là cũng ngầm ý bản thân ổng giỏi, hổng giỏi sao tán được bà Thanh, hồi đó bả đẹp nhất xóm đình, trai làng đứa nào cũng ngấp nghé. Thằng Thọ và con Mai bây giờ như sao y bản chánh của ổng với bà Thanh ngày xưa. Hai đứa nó còn đi học, hai nhà cũng chưa có qua lại nói năng gì nhưng mỗi khi gặp nhau đều rất thân mật, thậm chí khi người ngoài xúi vào làm sui thì hai bên cùng cười như thể chắc chắn sẽ là vậy.
***
Chuyện thằng Thọ lặt lá mai cho nhà nhỏ Mai giờ như thương hiệu bay từ xóm trên xuống xóm dưới, từ xóm chùa ra xóm chợ. Ai cũng khen thằng Thọ với con Mai, nhiều người còn nói vô mong sao hai bên tác hợp cho Thọ và Mai. Tuy nhiên cũng có người nghi ngờ:
– Thằng Thọ đẹp trai, học giỏi nay mai lên Sài Gòn học chắc gì còn nhớ gái dưới quê?
Tiếng đến tai bà Thanh, bả chép miệng:
– Hơi đâu miệng đời, chín người mười ý!
Những ngày tháng chạp rộn ràng, công việc bù đầu. Thọ ngoài giờ đi học còn phụ má đi lấy nước để làm rim, nước giếng ở nhà bị phèn không làm rim mứt được, nhưng hễ rảnh ra là nó chạy tọt xuống nhà con Mai làm cái này phụ cái kia, riết rồi ai cũng cười:
– Điệu này chắc giống ông Thành, cưới vợ sớm!
***
Hăm lăm tháng chạp, xóm chợ xôn xao có Việt kiều dìa ăn tết, người ta đồn Việt kiều sang lắm, quần áo bảnh bao, tiền bạc rủng roẻn, ăn nhậu giàn trời luôn. Hổng biết ai làm mai dắt mối dẫn đến nhà Mai. Anh Việt kiều trạc bốn mấy, tóc hai bên mai và phía sau ủi thẳng, mái phía trước để dài chải vắt ngược ra sau, quần áo láng lẫy người ta nói đồ hiệu. Việt kiều đeo dây chuyền to tổ chảng, lắc tay, đồng hồ đủ thứ, người xức dầu thơm muốn bể lỗ mũi luôn. Nghe người ta nói Việt kiều tên Kevin N, ở bển làm kỹ sư hóa chất. Má Mai có vẻ hơi khớp trước mối Việt kiều, ngồi khép nép nghe Kevin và người nhà của anh ta nói và cứ dạ dạ liên tục, thỉnh thoảng cũng nói vài câu lấy lệ. Mai ngồi bên cạnh bối rối, có lẽ cũng hơi khớp trước sự sang chảnh của Việt kiều. Mai muốn rút lui xuống bếp nhưng má Mai nắm tay giữ lại. Kevin thì nhìn chằm chặp một cách thô thiển, anh ta quan sát Mai từ đầu tới chân như thể khách đi xem hàng. Kevin bất chấp cả phép lịch sự tối thiểu trong buổi đầu gặp nhau. Anh ta huyên thuyên đủ thứ, khoe có nhà, có xe, có cơ sở làm ăn, khoe đi du lịch đó đây… Cả má Mai và Mai ngồi thụ động chứ biết nói gì, vả lại những điều anh ta nói sao xa lạ với xóm chợ này quá nên có biết đúng sai đâu mà góp lời. Mai tỏ vẻ khó chịu, gỡ tay má ra và lui xuống nhà sau, sau buổi gặp ấy, má Mai khuyên nhủ:
– Thằng đó coi bộ sang trọng và giàu có, lấy nó mai mốt qua Mỹ sống sung sướng, một bước lên xe xuống cộ, thoát khỏi xóm chợ này!
Mai vùng vằng:
– Con hổng lấy Việt kiều, anh ta có tiền mặc kệ ảnh, cái mặt thấy ưa hổng vô.
– Thì cái lối Việt kiều nó khác mình, mình ưng Việt kiều rồi từ từ mình cũng sẽ giống họ thôi!
– Ưng sao được, hổng có tình yêu sao sống được hả má?
– Nhiều người muốn lấy Việt kiều để được đi Mỹ mà đâu có được. Mình được anh ta để ý chọn cũng là may mắn, đừng bỏ lỡ cơ hội.
– Đi Mỹ thì ai hổng ham nhưng con thì không lấy Kevin N đâu!
– Thằng Thọ cũng dễ thương, đàng hoàng nhưng cơ hội có một đành phải chọn, dễ gì được đi Mỹ hả con?
– Con nói rồi, con không ưng Việt kiều!
***
Hôm sau Thọ ghé nhà Mai, Thọ cảm nhận má Mai bữa nay có vẻ
khang khác, chỉ chào nhẹ chứ không vồn vã như mọi khi, trong lòng thấy
cũng hơi nhột nhưng không biết nói sao. Thọ xin phép cho Mai đi coi hội
hoa xuân, má Mai tỏ ra miễn cưỡng chứ không vui vẻ. Hai đứa đi giữa một
rừng hoa muôn màu muôn vẻ, chợ hoa tết hôm nay vào cao điểm rồi, từ giờ
cho đến tối ba mươi là lúc quyết định nhà vườn có lời hay thu hồi được
vốn hay không. Mai cầm chặt tay Thọ, mắt nhìn xa xa theo dãy hàng bông
giấy, miệng nói nhỏ:
– Hôm qua nhà em có Việt kiều đến thăm, bà Ba Bụng làm mai. Má em muốn gả em cho Việt Kiều.
Thọ chưng hửng, trong lòng bối rối cực độ, vừa thương vừa lo không biết sự thể ra sao. Tâm tư Thọ ngổn ngang những cảm xúc không biết nên nói gì nên nín thinh, cả hai cứ như thế đi giữa hội hoa mà không nói gì thêm, chừng mươi phút sau thì Thọ cố gắng phá vỡ cái không khí như đông cứng giữa hai đứa:
– Vậy ý em thì sao?
Thọ hỏi mà lòng lo sợ pha lẫn chút ghen. Thọ thương Mai, thương dữ lắm, tất nhiên là Thọ không muốn bất cứ ai khác được quen Mai chứ đừng nói chi là sẽ cưới Mai. Thọ nói trong sự lo âu và phập phồng chờ Mai, chẳng cần đợi lâu. Mai dùng cả hai tay để bóp bàn tay Thọ:
– Em không lấy Việt kiều.
Thọ im lặng, lòng mừng thấp thỏm nhưng sự hồi hộp đâu dễ cất bỏ đi. Mai không thấy Thọ nói gì bèn ghẹo:
– Sao im lặng vậy? Anh ghen hả?
Thọ chối và bày tỏ thật thà:
– Đâu có ghen, chỉ sợ mất Mai thôi!
– Em tin anh nên mới nói cho anh nghe, Việt kiều mặc kệ Việt kiều, em nhất định không ưng Việt kiều!
Mai bẹo má Thọ, nhìn vào mắt Thọ:
– Anh ghen sao? Hổng tin em?
Thọ xưa nay vốn không giỏi nói, giờ lại càng thấy khó nói hơn nên lời cụt lủn:
– Đâu có ghen, mà lấy Việt kiều đi Mỹ cũng sướng.
Nói thì nói vậy chứ lòng Thọ như lửa đốt, Thọ sợ mất Mai, Thọ sợ cái hào nhoáng bóng bẩy của Việt kiều sẽ làm Mai xiêu lòng. Thọ cũng biết người ta đồn đãi Việt kiều nhiều tiền lắm, mà ở đời thì nhiều tiền thì gì cũng mua được. Cái mác Việt kiều có giá cao và hấp dẫn, bao nhiêu con gái phụ tình để lấy Việt kiều cho bằng được. Nước Mỹ xa xôi tận đâu đâu nhưng nó có ma lực kinh khủng, ai cũng muốn lấy Việt kiều để được đến nước Mỹ. Người ta sẵn sàng bỏ người mình yêu để lấy người mình không yêu cũng vì để được đi Mỹ. Lòng Thọ bất an, Mai cũng cảm nhận được, biết Thọ đang lo lắng và đau buồn. Mai bóp chặt tay Thọ hơn nữa, dường như muốn truyền tín hiệu yêu thương thật lòng của mình để Thọ hiểu. Một lần nữa Mai nói như đinh đóng cột:
– Em không lấy Việt kiều đâu, anh đừng lo!
– Ý má em thì sao?
– Dĩ nhiên là má em muốn em lấy Việt kiều, ba má nào mà hổng muốn con cái mình có cuộc sống giàu sang sung sướng. Tuy nhiên má em không thể ép em được, em chỉ yêu mình anh thôi! Mình học xong sẽ cưới nhau nha, sống với anh dù nghèo em cũng hạnh phúc!
Thọ bất thần ôm chầm lấy Mai bất chấp đang ở giữa thiên thanh bạch nhật, giữa chợ hoa với biết bao người qua lại. Thọ thì thầm như khóc vì xúc động cực độ:
– Cảm ơn em, anh thương em nhiều lắm! Trong lòng anh chỉ có em thôi, đôi mắt em trong hồn anh, mùi thơm của em trong giấc ngủ anh.
– Em cũng thương anh nhiều lắm, mai này sống với anh dù ăn mắm em cũng vui lòng.
Hai đứa mãi tâm sự mà quên cả ngắm hoa, chợ hoa cuối năm đông đảo và ồn ào dễ sợ. Người bán rao hàng chào mời, người mua trả giá ì xèo. Người đi ngắm hoa chen chân khắp mọi ngả đường. Thọ cầm chặt tay Mai, hai đứa đi giữa dòng người trẩy hội hoa xuân mà lòng hạnh phúc vô bờ. Thọ đang bay bổng, nên thấy cả chợ hoa này không có loại hoa nào đẹp bằng hoa của lòng mình, Mai là đóa hoa đẹp nhất trần đời.
***
Sáng mùng một tết, mai vàng nở rực rỡ cả sân nhà Thọ, hàng mai
nhà Mai cũng rạng rỡ sáng cả một vùng. Mai chưng trong phòng khách làm
căn phòng như thể cả mùa xuân đang hiện hữu. Sắc mai tươi rói trên gương
mặt Thọ và Mai. Hai đứa xúng xính trong tà áo dài có họa tiết cành hoa
mai. Hai đứa lễ ông bà xong xin phép đi trẩy hội xuân.
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, tết viễn phương
4 thg 2, 2024
Phiên Chợ Hoa Tết & Trân Châu - Thơ Nguyễn Thị Châu
Gió lay cành liễu đọng hơi sương
Nắng Xuân khe khẽ chào ngày mới
Hoa thắm cùng nhau khoe sắc hương
Em gái miền xa mang hoa tới
Ngồi chào đón khách, đến mua hoa
Mời anh, mời chị mua hoa mới
Về trang hoàng Tết đẹp lắm nha!
Đủ sắc hoa tươi đẹp rạng ngời
Mai Đào Cúc Huệ rất xinh tươi
Ngàn hoa hương sắc đua nhau nở
Chào đón người qua, ghé ngỏ lời
Chiều ba mươi Tết ngày cuối năm
Những cành hoa đẹp bị băm dầm
Kéo lên xe rác đem đi đổ
Các chủ vườn hoa khóc âm thầm
Nâng niu từng cánh hoa tươi đẹp
Đổi lấy đồng tiền ba ngày Xuân
Mong cho gia đình Xuân đầm ấm
Giờ đây, nuốt lệ dạ bâng khuâng…!
31-1-2024
Nguyễn thị Châu
2./ TRÂN CHÂU
(Bà Rịa Vũng Tàu)
TRÂN CHÂU phong cảnh tuyệt vời
Bao la hùng vĩ xanh tươi vô cùng
Sóng vui sóng cũng tưng bừng
Người vui người cũng chúc mừng bên nhau
Trời mây lồng lộng trên cao
Đẹp thay như bức tranh sao trên trời
Về đây đi khắp muôn nơi
Mà xem biển núi ngoài khơi chập chùng
TRÂN CHÂU tên gọi của nàng
Ta đưa nhau đến con đường tình yêu
Cây cầu treo lụa, hoa thêu
Màu xanh của biển, tình yêu màu hồng
Xa xa có đá, có hòn
Nhấp nhô sóng biển lối mòn quanh quanh
Bãi đá im lặng nằm canh
Chờ con sóng lớn xây thành dưới chân
Chiều tà tạm biệt TRÂN CHÂU
Hẹn ngày tái ngộ trên cầu tình yêu
Chợt nhìn cây lá liêu xiêu
Lá bay bay rụng, cho nhiều luyến lưu….!!!
31-1-2024
Nguyễn thị Châu
CÁM ƠN ANH -Thơ CGQ Alzalea và Bài Họa Ý của Hồ Nguyễn
Họa ý : XIN THẬT LÒNG NHAU
Lời nói sao nghe nát ruột bầm,
Tình yêu tưởng vút chốn xa xăm.
Bao ngày chung gối chăn êm ấm,
Tim vẫn bâng khuâng lệ nén thầm
Anh yêu em thật tấm chung tình,
Đôi lúc âu sầu chỉ lặng thinh.
Mượn cốc rượu nồng tan giọt đắng,
Kiên trinh tình vẫn giữ kiên trinh.
Lời cảm ơn kia ẩn giận hờn,
Nói nghe đau xót thấm từng cơn.
Thà em trách móc la to tiếng,
Cũng đỡ cho u uất chập chờn.
Bao năm ta quyện thấm chung nhau,
Vui sướng buồn đau nghèo khổ nào.
Vẫn đậm ân tình yên lặng sống,
Sao không hiểu được mối tình trao?
Đừng cảm ơn chi chẳng thật tâm,
Chỉ giống mưa êm ẩn sét gầm.
Hãy để nỗi hờn yên lặng tĩnh,
Êm êm từng hạt mát lâm râm.
Đừng cảm ơn,
Ẩn dấu hờn.
Lòng dang rộng,
Ấm vui hơn!
HỒ NGUYỄN (13-10-16)
Thơ Trần Văn Lương : MƯA CUỐI NĂM
Dạo:
Quay về đánh bạn với tinh,
Lầm tay liễu ngõ, thấy mình trắng tay.
Cóc cuối tuần:
Mưa Cuối Năm
Mưa rỉ rả rập rình
Như lời kinh cứu độ.
Người ngượng ngùng xấu hổ,
Buồn khổ chuyện vừa qua.
Từng giọt vỡ xót xa
Trong tim già lạnh cóng.
Câu kinh dường lạc lõng,
Lúng búng chẳng nên lời.
Thoảng trong tiếng mưa rơi,
Có tiếng cười băng giá,
Tiếng ngọt ngào lơi lả
Dối trá của tình đời.
Người ngước mắt nhìn trời,
Lòng rối bời trăm mối,
Vừa thẹn thùng biết lỗi,
Vừa tiếc nuối vu vơ.
Trách mình tóc bạc phơ
Còn ngây thơ khờ dại,
Đem tiền về quê rải,
Mong hái mận bẻ đào.
Tai nghe tiếng thì thào,
Ngọt ngào và êm ái,
Của những người con gái,
Đã từng trải gió sương.
Chân men lối đoạn trường
Đến Thiên đường giả tạo.
Hồn say mê mộng ảo,
Tưởng chồn cáo là tiên.
Nhưng khi mỏi hết tiền,
Nàng tiên thành ác quỷ.
Như ăn mày mất bị,
Người về Mỹ trắng tay.
Vợ con ở chốn này,
Sau bao ngày chới với,
Quyết không còn biết tới
Kẻ phơi phới phụ tình.
x
x x
Người dừng bước lặng thinh,
Giận mình xưa nghĩ quẩn.
Chỉ mảy may lầm lẫn,
Mà chuốc hận trăm năm.
Gió dần rít lạnh căm,
Át lời ăn năn muộn.
Lá vàng con nước cuốn,
Luống cuống bám nhành rong.
Giông bão nổi trong lòng.
Non Bồng đà mất lối,
Lượn lờ trong bóng tối
Câu tiếc hối trễ tràng.
Trần Văn Lương
Cali, 1/2024
3 thg 2, 2024
Thầy giáo_Trầm Hữu Tình
Cảm tác khi đọc bài Mái Tóc xanh của PTL
Thầy Giáo
Ngày nào Trần Phát tuổi còn xanh
Ấp ũ trong tim giấc mộng lành
Yêu nước, yêu non, yêu bạn trẻ
Chọn nghề Thầy Giáo, chịu hy sanh
Bao phen chìm nổi trong giông bão
Tạo dựng thập niên kẻ đạt thành
Nhân giả một đời vì Thiện Nghiệp
Chẳng ham phú quý, chẳng ham danh
Trầm Hữu Tình
Chú thich:
Thập niên : 1969-1979
Nhân giả 仁者 : người có lòng nhân từ, thương người



.jpg)







