3 thg 4, 2023

Một góc lịch sử.

 Tư liệu quý từ FB Nguyễn Phú Yên. 

VIỆT NAM, 1940: NHỮNG NHÂN VẬT LẪY LỪNG ĐANG LÀM GÌ?

Việt Nam 1940-1941:

   Đức quốc xã tràn vào Paris, Phát-xít Nhật tiến vào Đông Dương.

– Bùi Quang Chiêu 67 tuổi, vừa rời chức Viện trưởng Hội đồng quản hạt Nam Kỳ tại Sài Gòn, đồng thời vẫn là đại biểu Nam Kỳ tại Thượng Hội đồng Pháp quốc hải ngoại.

– Huỳnh Thúc Kháng 64 tuổi, đang điều hành tờ báo “Tiếng Dân” mà ông thành lập tại Huế từ năm 1927.

– Ưng Bình Thúc Giạ Thị [Nguyễn Phúc Ưng Bình – cháu nội Tuy Lý vương Miên Trinh] 63 tuổi, đang làm Hội trưởng Hội Truyền bá Quốc ngữ Trung Kỳ, vừa được bầu làm Viện trưởng Viện dân biểu Trung kỳ.

– Đạm Phương nữ sử (cháu nội vua Minh Mạng) 59 tuổi, đang lãnh đạo Hội Nữ công ở Huế.

– Kỳ Ngoại hầu Cường Để 58 tuổi, vừa thôi giữ Hội chủ Việt Nam Quang Phục Hội để nhường cho “thế hệ thứ hai” của Hội này như cựu Thượng thư Bộ Lại Ngô Đình Diệm, bác sĩ Nguyễn Xuân Chữ, bác sĩ Lê Toàn, Vũ Đình Di, kỹ sư Vũ Văn An…

– Hồ Học Lãm 56 tuổi, đang ốm nặng và nằm viện tại Quế Lâm (Trung Quốc).

– Ngô Đình Khôi 55 tuổi, đang giữ chức Tổng đốc Nam Ngãi dưới triều vua Bảo Đại trước khi bị ép về hưu từ vào năm 1943 vì ý hướng thân Nhật.

– Trần Trọng Kim 53 tuổi, đang tích cực tham gia các hoạt động xã hội của Hội Khai trí Tiến Đức, Hội Bắc kỳ Phật giáo…

– Phan Khôi 53 tuổi, vừa vào Sài Gòn dạy học chữ Nho và viết tiểu thuyết sau khi đóng cửa tờ “Sông Hương” tại Huế một năm trước đó.

– Bùi Kỷ 52 tuổi, đang dạy học tại Trường tư thục Thăng Long do một số trí thức có xu hướng thân cộng sản như Phan Thanh, Hoàng Minh Giám, Đặng Thai Mai, Võ Nguyên Giáp… thành lập.

– Nguyễn Văn Thinh 52 tuổi, đang điều hành Hội Truyền bá quốc ngữ tại Nam Kỳ trước khi đứng ra huy động nhân sĩ lập Hội đồng tư vấn Nam Kỳ để thành lập chính phủ Nam Kỳ tự trị.

– Bùi Bằng Đoàn 51 tuổi, đang giữ chức Thượng thư Bộ Hình dưới triều vua Bảo Đại, trông nom việc xử kiện tại tất cả các tỉnh Trung Kỳ, chỉ đạo việc soạn thảo các luật cho Trung Kỳ.

– Phạm Quỳnh 48 tuổi, đang giữ ghế “Thượng thư Bộ học” dưới triều Bảo Đại ở Huế.

– Phan Kế Toại 48 tuổi, đang giữ chức Tổng đốc Bắc Ninh trước khi được bổ nhiệm làm Tổng đốc Thái Bình.

– Nguyễn Phan Chánh 48 tuổi, đang sáng tác tranh lụa tại quê nhà Hà Tĩnh và bắt đầu giới thiệu các tác phẩm tranh lụa của mình tới giới thưởng ngoại hội họa tại Pháp và châu Âu.

– Hồ Tùng Mậu 44 tuổi, đang bị thực dân Pháp bắt đi đày tại Buôn Mê Thuột.

– Khái Hưng 44 tuổi, vừa bị thực dân Pháp bắt đi đày ở Sơn La, “cùng đợt” với Hoàng Đạo, Nguyễn Gia Trí…

– Vũ Đình Long 44 tuổi, đang phụ trách NXB Tân Dân và tờ “Tiểu thuyết thứ Bảy”.

– Thích Quảng Đức 43 tuổi, đang hành đạo tại miền Nam Việt Nam, khai sơn và trùng tu nhiều ngôi chùa.

– Lê Hữu Từ 43 tuổi, đang phụng vụ tại Giáo xứ Phát Diệm (Ninh Bình).

– Ngô Đình Thục 43 tuổi, vừa được tấn phong Linh mục, đang là Giám quản đầu tiên của Giáo phận Tông Tòa Vĩnh Long.

– Vũ Hồng Khanh 42 tuổi, đang làm Ủy viên Hải ngoại bộ của Việt Nam Quốc dân Đảng Hải ngoại Biện sự xứ (Bureau d’Outre – Mer du Việt Nam Quốc dân Đảng) tại Trung Quốc.

– Trần Văn Chương 42 tuổi, đang mở Văn phòng luật sư tại nhà riêng ở Hà Nội.

– Nguyễn Thế Truyền 42 tuổi, đang sống với người vợ Pháp tại Nam Định.

– Nguyễn An Ninh 40 tuổi, đang bị thực dân Pháp bắt đi đày tại Côn Đảo.

– Cao Xuân Huy 40 tuổi, đang dạy học tại một số trường tư thục ở Huế và tham gia viết báo Revue pédagogique.

– Tú Mỡ 40 tuổi, đang tích cực tham gia nhóm Tự Lực Văn Đoàn.

– Đào Trinh Nhất 40 tuổi, vừa từ Sài Gòn ra Hà Nội và cộng tác tích cực với báo “Trung Bắc chủ nhật”.

– Hoàng Đạo Thúy 40 tuổi, đang là Ủy viên phụ trách ngành Tráng sinh và là thủ lĩnh của phong trào Hướng đạo Bắc Kỳ.

– Ngô Đình Diệm 39 tuổi, đang dạy học tại trường Thiên Hựu (Providence) ở Huế, do anh ông là Ngô Đình Thục làm Giám học, trước khi tham gia thành lập và lãnh đạo tổ chức Đại Việt Phục hưng Hội, dựa vào Nhật để chống Pháp.

– Phạm Khắc Hòe 39 tuổi, vừa từ Quy Nhơn lên làm Quản đạo Đà Lạt, phát triển nghề trồng rau tại đây.

– Trịnh Đình Thảo 39 tuổi, đang là luật sư tại Tòa Thượng thẩm Sài Gòn.

– Phan Văn Hùm 38 tuổi, đang bị thực dân Pháp bắt đi đày tại Côn Đảo.

– Hải Triều 38 tuổi, vừa bị thực dân Pháp bắt đi an trí tại Phong Điền (Thừa Thiên).

– Trần Văn Hương 38 tuổi, đang dạy học tại trường Collège Le Myre De Villers tại Mỹ Tho.

– Vũ Ngọc Phan 38 tuổi, đang dạy học tư tại Hà Nội và cộng tác với các báo Pháp-Việt, Văn học, Nhật Tân, Phổ Thông bán nguyệt san, Trung Bắc tân văn, Sông Hương….

– Vương Hồng Sển 38 tuổi, đang làm thư ký tại dinh Thống đốc Nam Kỳ.

– Đào Duy Anh 36 tuổi, đang nghiên cứu độc lập về lịch sử, văn hóa, văn học Việt Nam.

– Hoàng Minh Giám 36 tuổi, đang dạy học và viết báo chống chế độ thực dân Pháp tại Sài Gòn.

– Nhượng Tống 36 tuổi, đang bị quản thúc ở quê nhà Nam Định sau bảy năm lưu đày ở Côn Đảo.

– Hoàng Văn Hoan 35 tuổi, đang điều hành Việt Nam Độc lập Vận động Đồng minh Hội (gọi tắt là Việt Minh) ở Trung Quốc.

– Phan Khắc Sửu 35 tuổi, đang tham gia và hoạt động tích cực trong tổ chức Việt Nam Nhân dân Cách mệnh Đảng, một tổ chức chính trị hoạt động đòi độc lập cho Việt Nam trước khi bị thực dân Pháp bắt đi đày tại Côn Đảo.

– Tạ Thu Thâu 34 tuổi, đang bị thực dân Pháp bỏ tù vì tố cáo gian lận trong cuộc bầu cử Hội đồng Quản hạt (Hội đồng Thuộc địa Nam Kỳ).

– Nguyễn Tường Tam 34 tuổi, đang là Tổng Thư ký Đại Việt Dân chính Đảng.

– Tô Ngọc Vân 34 tuổi, đang bắt đầu giảng dạy tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.

– Mai Trung Thứ 34 tuổi, đã định cư và đang phát triển sự nghiệp hội họa tại Paris.

– Hoàng Đạo (Nguyễn Tường Long) 33 tuổi, đang bị thực dân Pháp bắt đi đày tại Sơn La.

– Lê Phổ 33 tuổi, vừa sang Pháp định cư và phát triển sự nghiệp hội họa.

– Thế Lữ 33 tuổi, đang nỗ lực hiện đại hóa nghệ thuật kịch nói sau gần một thập niên đóng góp to lớn cho phong trào Thơ Mới.

– Hoàng Xuân Hãn 32 tuổi, đang nghiên cứu về Lý Thường Kiệt, La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp và Quang Trung ở Thanh Hóa.

– Cao Văn Luận 32 tuổi, đang theo học Triết học và Văn chương tại Đại học Sorbonne.

– Phạm Duy Khiêm 32 tuổi, đang tham gia quân đội kháng chiến Pháp chống phát-xít Đức trước khi trở về Việt Nam dạy học, viết văn, làm báo.

– Nguyễn Gia Trí 32 tuổi, đang thử nghiệm các sáng tác mới bằng chất liệu sơn mài.

– Nguyễn Đăng Thục 31 tuổi, đang làm kỹ sư hóa học tại Nhà máy dệt Nam Định và nghiên cứu độc lập về văn hóa Á Đông để chuẩn bị biên soạn hai tác phẩm “Bình giải sách Đại học”, và “Tinh thần khoa học và đạo học”.

– Nguyễn Mạnh Tường 31 tuổi, vừa mở văn phòng luật sư tại Hà Nội.

– Hoài Thanh 31 tuổi, dạy học, viết văn, viết báo tại Huế, đang chuẩn bị gửi bản thảo “Thi nhân Việt Nam” cho nhà xuất bản.

– Ngô Đình Nhu 30 tuổi, đang làm việc tại Sở Lưu trữ và Thư viện Đông Dương (Hà Nội).

– Nguyễn Hữu Thọ 30 tuổi, đang hành nghề luật sư tại các tỉnh miền Tây Nam Bộ.

– Trần Văn Cẩn 30 tuổi, đang chuẩn bị gửi các tác phẩm hội họa của mình sang triển lãm tại Nhật Bản.

– Hồ Hữu Tường 30 tuổi, tuyên bố từ bỏ chủ nghĩa Marx và Nhóm Đệ Tứ, vừa bị đày ra Côn Đảo cùng Nguyễn An Ninh, Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu…

– Thạch Lam 30 tuổi, đang làm Chủ bút báo “Ngày Nay”, sống với vợ con ở Yên Phụ (Hà Nội) trước khi qua đời vào năm 1942 vì bệnh lao.

– Nguyễn Tuân 30 tuổi, đang lẫy lừng với các tùy bút mới.

– Ngô Đình Cẩn 28 tuổi, đang chăm sóc mẹ già tại Huế.

– Nguyễn Huy Tưởng 28 tuổi, đang hăng hái với phong trào Truyền Bá Quốc Ngữ.

– Vũ Đình Hòe 28 tuổi, đang dạy học tại một số trường tư thục tại Hà Nội trước khi tham gia Nhóm Thanh Nghị.

– Phan Anh 28 tuổi, vừa bỏ dở chương trình Tiến sĩ Luật tại Pháp để về Việt Nam chuẩn bị ra mắt tờ báo “Thanh Nghị” với Vũ Đình Hòe, Vũ Văn Hiền.

– Hoàng Tích Chù 28 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương và mở xưởng vẽ tại phố Hàng Khoai – một trong những xưởng sơn mài đầu tiên của Hà Nội.

– Hàn Mặc Tử 28 tuổi, đang sống những ngày cuối đời tại Nhà thương Quy Hòa (Quy Nhơn).

– Bàng Bá Lân 28 tuổi, đang vui thú điền viên tại Kép (Bắc Giang).

– Nguyễn Hữu Đang 27 tuổi, đang hoạt động trong khối trí vận của Đảng Cộng sản Đông Dương, chuyên lo việc vận động giới tư sản và trí thức.

– Trương Tửu 27 tuổi, chuẩn bị tham gia Nhà xuất bản Hàn Thuyên (Hà Nội) với chức danh Giám đốc Văn chương (tương đương Tổng Biên tập).

– Huỳnh Tấn Phát 27 tuổi, kiến trúc sư Việt Nam đầu tiên mở văn phòng kiến trúc tư, tại Sài Gòn.

– Hoàng Văn Chí 27 tuổi, vừa đậu Cử nhân Khoa học tại Viện Đại học Đông Dương.

– Nguyễn Khắc Viện 27 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp ngành Nhi khoa tại Đại học Y khoa Paris.

– Vũ Văn Mẫu 26 tuổi, đang làm Tri huyện tại Đông Anh (Hà Nội) trước khi sang Paris học Tiến sĩ Luật.

– Nguyễn Phước Bửu Lộc (chắt nội Tuy Lý vương Miên Trinh) 26 tuổi, đang học luật tại Đại học Montpellier (Pháp).

– Lê Thương 26 tuổi, đang hát phụ diễn cho những buổi diễn kịch nói của nhóm kịch Thế Lữ tại Hải Phòng trước khi vào Sài Gòn lập nghiệp.

– Văn Chung 26 tuổi, đang nổi danh với ca khúc “Bóng ai qua thềm”.

– Kim Định 25 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp môn Triết học tại Giáo hoàng Chủng viện Thánh Albertô Cả tại thành phố Nam Định và sắp được thụ phong linh mục, trước khi sang Pháp học Triết học tại Học viện Công giáo Paris (Institut Catholique de Paris), và Nho học tại Học viện Trung Hoa Paris (Institut des Hautes Études Chinoises).

– Dương Thiệu Tước 25 tuổi, đang hoạt động nghệ thuật với nhóm nghệ sĩ tài tử Myosotis (Hoa lưu ly) gồm Thẩm Oánh, Lê Yên, Vũ Khánh…

– Dương Văn Minh 24 tuổi, vừa theo học khóa một tại trường Sĩ quan Thủ Dầu Một.

– Phạm Huy Thông 24 tuổi, đang chuẩn bị cho kỳ thi lấy bằng Tiến sĩ Luật và Thạc sĩ Sử-Địa tại Paris.

– Thụy An 24 tuổi, vừa kết hôn với nhà giáo Bùi Nhung (em trai học giả Bùi Kỷ).

– Vũ Hoàng Chương 24 tuổi, đang là Phó Kiểm soát Sở Hỏa xa Đông Dương, phụ trách đoạn

đường Vinh - Na Sầm, trước khi bước vào thời kỳ sáng tác thơ-kịch.

– Xuân Diệu 24 tuổi, vừa vào Mỹ Tho (nay là Tiền Giang) làm tham tá thương chánh, trước khi ra lại Hà Nội để sống bằng nghề viết văn.

– Hữu Loan 24 tuổi, vừa tham gia phong trào Việt Minh tại Thanh Hóa.

– Nam Cao 23 tuổi, đang chữa morat cho bản in thử của tập truyện ngắn “Đôi lứa xứng đôi”.

– Trần Đức Thảo 23 tuổi, đang chuẩn bị bước vào chương trình Cao học Triết tại Trường Sư phạm phố Ulm (Paris).

– Vũ Khắc Khoan 23 tuổi, vừa tốt nghiệp kỹ sư canh nông trước khi chuyển sang văn học và lịch sử, dạy học ở trường trung học Chu Văn An (Hà Nội).

– Đỗ Mậu 23 tuổi, đang phục vụ tại Tòa Khâm sứ Pháp ở Huế.

– Nguyên Hồng 22 tuổi, vừa bị thực dân Pháp bắt đi đày tại Hà Giang.

– Nguyễn Bính 22 tuổi, bắt đầu nổi tiếng sau khi được giải Khuyến khích của Tự Lực Văn đoàn dành cho tập thơ “Tâm hồn tôi”.

– Đặng Thế Phong 22 tuổi, vừa sáng tác ca khúc “Đêm thu” với những lời mở đầu bất hủ: “Vườn khuya trăng rải hoa đứng im như mắt buồn; Lòng ta xao xuyến lắng nghe lời hoa; Cánh hoa vương buồn trong gió; Ánh hương yêu nhẹ nhàng say, gió lay…”

– Nguyễn Văn Thương 21 tuổi, đang nổi danh với bài hát “Đêm đông”, được ông sáng tác trong đêm giao thừa năm 1939, khi ông đi lang thang trên những con phố của Hà Nội vì không có tiền để về Huế.

– Huy Cận 21 tuổi, đang học năm cuối trường Cao đẳng Canh nông và ở cùng Xuân Diệu trong một căn nhà trên phố Hàng Than (Hà Nội).

– Nguyễn Đình Đầu 20 tuổi, đang tham gia hướng đạo sinh với Hoàng Đạo Thúy ở Hà Nội.

– Chế Lan Viên 20 tuổi, đang nổi như cồn với tập thơ “Điêu tàn” xuất bản trước đó ba năm.

– Đinh Hùng 20 tuổi, đang ôm mộng văn chương tại Hà Nội, chuẩn bị xuất bản tập văn xuôi “Đám ma tôi”, và đăng các bài thơ mới sáng tác trên tờ “Hà Nội tân văn” của Vũ Ngọc Phan ba năm sau đó.

– Nguyễn Mạnh Côn 20 tuổi, bắt đầu cộng tác với báo Đông Pháp.

– Tô Hoài 20 tuổi, đang sửa bản thảo tác phẩm “Con dế mèn”.

– Kim Lân 20 tuổi, đang chập chững bước vào làng Văn với những truyện ngắn đầu tiên.

– Bùi Xuân Phái 20 tuổi, đang chuẩn bị thi vào Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.

– Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ, 20 tuổi, lập đạo Hòa Hảo được một năm, tháng 8-1940 bị thực dân Pháp quản thúc tại Sa Đéc.

– Lý Đông A, 19 tuổi, làm ủy viên chính trị cho Phục quốc quân, cánh quân sự của Việt Nam Quang phục Hội, chỉ đạo cuộc khởi nghĩa ở Lạng Sơn. Khởi nghĩa thất bại, Lý Đông A chạy thoát sang Trung Quốc.

– Cao Văn Viên 19 tuổi, đang học Trung học theo giáo trình Pháp tại thủ đô Vientiane (Lào).

– Phạm Duy 19 tuổi, đang theo học dự thính hội họa tại trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, học thầy Tô Ngọc Vân, cùng lớp với Bùi Xuân Phái, Võ Lăng,… một thời gian trước khi đi làm tự do và tự học nhạc cổ điển, tập sáng tác.

– Thích Thiện Siêu 19 tuổi, đang học Chương trình Phật học Trung cấp tại chùa Trúc Lâm (Huế).

– Thích Thiện Minh 19 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp trường An Nam Phật học do hòa thượng Mật Khế thành lập năm 1934.

– Nguyễn Tư Nghiêm 18 tuổi, đang chuẩn bị thi vào Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.

– Đỗ Nhuận 18 tuổi, đang bắt đầu sáng tác vở ca cảnh “Nguyễn Trãi – Phi Khanh”.

– Hoàng Cầm 18 tuổi, chập chững bước vào làng Văn với việc dịch sách cho NXB Tân Dân của Vũ Đình Long.

– Thích Trí Quang 17 tuổi, đang theo học chương trình đào tạo tăng sĩ ở Huế.

– Nguyễn Văn Thiệu 17 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp trường dòng Công giáo Pellerin tại Huế trước khi trở về quê Ninh Thuận làm nông cùng với gia đình và chờ thời.Bưu Điện Hà Nội xưa (VietnamPlus)

– Trần Độ 17 tuổi, vừa gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương.

– Văn Cao 17 tuổi, đang trên đường rời Huế vào miền Nam sau khi viết xong bài thơ đầu tay: “Một đêm đàn lạnh trên sông Huế” với câu kết bất hủ: “Ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh”.

– Nguyễn Sáng 17 tuổi, đang theo học tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.

– Tô Vũ 17 tuổi, đang hoạt động âm nhạc trong Nhóm nhạc Đồng Vọng, cùng với Hoàng Quý, Phạm Ngữ, Canh Thân, Văn Cao.

– Thích Nhất Hạnh 14 tuổi, chuẩn bị xuất gia tại chùa Từ Hiếu (Huế).

– Trần Dần 14 tuổi, đang học bậc Thành chung ở Nam Định và chuẩn bị lên Hà Nội học Tú tài Triết.

– Mai Thảo 13 tuổi, đang học Trung học tại Nam Định.

– Phạm Đình Chương 11 tuổi, đang học Trung học tại Trường Bưởi (Hà Nội).

Tất cả trong số họ, có lẽ rất ít người nhận ra được một trận “sạch không kình ngạc” trên mặt trận văn hóa diễn ra chỉ chưa đầy một thập niên tiếp theo. Và trong lúc này, gần 90% dân số của khoảng 20 triệu người Việt đang bị mù chữ.

(st)

 

2 thg 4, 2023

Ngày 31/3 nhóm K2 SPSG tổ chức du ngoạn khu du lịch Gáo Giồng Đồng Tháp và vườn hồng Tư Tôn ở Sa Đéc

 Ngày 31/3 nhóm K2 SPSG  do anh Đoàn Quốc Tuấn làm đại diện có tổ chức du ngoạn khu du lịch Gáo Giồng Đồng Tháp và vườn hồng Tư Tôn ở Sa Đéc!  Thầy Đoàn Viết Bửu và cô Nguyễn Thanh Quang cùng tham gia! 

Đoàn có 28 người gồm các ACE khoá 2 cùng các bạn và em cháu ! 

Anh Nguyễn Phát Thanh ở Long An và  Nguyễn Minh Sao cùng đón trên đường đi và tham gia du ngoạn với đoàn! 

Trên xe nghe nhiều bài vọng cổ do anh Chẩn K2 phục vụ với các bản nhạc xưa và nay do các bạn trẻ và các em cháu hát !

 Rất vui thưởng thức món ăn miền Tây đặc biệt: lá Sen non cuốn cá lóc nướng , lẩu cá rô đồng, cá bóng kho tộ với cơm trắng thật vừa miệng… Những chiếc xuồng nhỏ chở Đoàn khám phá vùng ở của chim cò… dòng nước mát rượi giữa nhũng hàng cây Gáo, cây Tràm, cây Si .., thật thơ mộng… đủ hết các cảnh được khu du lịch bày trí để đoàn chụp ảnh lưu niệm! 

Đường dẫn vào KDL Gáo Giồng 

 

Giả từ Gáo Giồng thẳng tiến về vườn hồng Tư Tôn ở Sa Đéc! 

Dù vườn hồng đang giao thời chuẩn bị cho du lịch hè nhưng cũng có nhiều cảnh đẹp để ghi hình, có và bạn trẻ mãi mê với cảnh đẹp đi lạc vào khu du lịch mà quên mất lối về! 

Kết thúc chuyến đi tuy mệt với một số bạn già nhưng cũng nghe tiếng cười suốt chặng đường về! 8g tối còn khám phá món ăn đêm ở Tân An do Ngọc Diệp chiêu đãi… Dạo nhiều con đường do xe chạy vòng vòng tránh các đường cấm cũng là một kỷ niệm đẹp ở Tân An!

 Các anh Nguyễn Minh Sao và Nguyễn Phát Thanh chia tay sớm với đoàn, hứa hẹn chuyến đi chơi sau gặp lại…

Xe thằng tiến về TPHCM, cũng quên xem đến các trạm trả người là mấy giờ, chỉ biết về tới Trung Chánh đón grap cho anh Dương Thành Nhơn về nhà máy nước Tân Hiệp, mình và các em ở Trung Chánh về đến nhà đồng hồ chỉ đúng 11g30 đêm… Cùng hứa hẹn cố gắng cùng nhau tiếp tục du ngoạn các chuyến sau và mong mọi người luôn khỏe mạnh để thực hiện được ước nguyện và ý muốn…

 

Bài và Ảnh: Đinh Hỏi,Đoàn Quốc Tuấn

TẠ ƠN ĐỜI -, BẠN CŨ - Thơ Quách Như Nguyệt

1./ TẠ ƠN ĐỜI

Tạ ơn đời hôm nay Tôi còn sống
Mắt còn nhìn, còn đọc được Emails
Đời còn vui, đâu đến nỗi cô liêu.
Thêm kiến thức, thêm từ tâm hỷ xả !
Tạ ơn các bạn gần xa
Hằng ngày chia sẻ cùng ta đủ điều.
Emails nhận được bao nhiêu
Là bao tình cảm thương yêu nồng nàn.


2./ BẠN CŨ

Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đó
Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi
Cuộc đời này bao sóng gió, nổi trôi
Vui được biết, Bạn bình an vui sống
Đời trần thế ví như là huyễn mộng
Kiếp nhân sinh là sinh tử, tử sinh
Quý nhau chăng chỉ ở một chữ Tình
Tình cha mẹ, tình vợ chồng, bè bạn

Tình cảm ấy ta không treo giá bán
Khi con tim không đơn vị đo lường
Bàn cân nào, cân được chữ Yêu Thương
Thế mới biết Thương Yêu là vô giá!

Cuộc đời dẫu đảo điên, nhiều dối trá
Nếu chúng ta thực sự mến thương nhau
Thì tiếc chi một lời nói, câu chào
Hãy trao gửi, sưởi ấm tình nhân thế

Có hơn không dù biết rằng chậm trễ
Vì con người ai cũng thích yêu thương
Được thương người và cũng được người thương
Hãy bày tỏ yêu thương dù có chậm

Bạn còn đó! Tôi còn đây! Mừng lắm!
Vì chúng ta còn cơ hội gặp nhau
Để trao nhau lời nói với câu chào
Đầy thân ái, đầy yêu thương, quý mến

Chuyện dĩ vãng, chuyện tương lai sắp đến
Hãy quên đi, xin nhớ hiện tại thôi
Nếu tâm bình trí lạc! Thế đủ rồi!
Người còn đó! Tôi còn đây! Phúc lắm!

Quách Như Nguyệt


Mời Xem :

Lướt thướt cứ mưa hòai - Thơ Quách Như Nguyệt  

TIỂU LỤC THẦN PHONG: DỊCH NGÔN ( T.Vấn và Bạn Hửu )


                                                 Áo gấm về làng – Tranh: Thanh Châu

Em chào anh ạ, anh khỏe không ạ? Anh mới về chơi ạ, mời anh vào xơi nước ạ!

 Michael khựng lại một tí, tuy chẳng lạ gì nhưng vẫn có chút giật mình, trong đầu thầm thắc mắc:” Ạ đâu mà lắm thế!”. Về chơi chuyến này một công đôi ba việc, cái chính là đi xem mắt cô gái được thằng bạn làm chung tiệm mai mối cho. Anh ta khen cô này đẹp và khéo lắm! Michael thoáng nhìn thấy cũng ưng bụng, cô ta đẹp thật, dáng vóc cũng ngon lành nhưng đôi mắt thì rất sắc bén và ma mãnh chứ không hiền. Mới gặp mặt đã thấy thơn thớt nói chào, đặc biệt cứ mỗi cuối câu đệm một chữ ạ, cái kiểu này Michael thấy và nghe nhiều rồi, giờ nó như một cơn dịch. Nam, phụ, lão, ấu đều nói; bắc, nam đều dùng; trong, ngoài cùng xài; trí, ngu rất sính; học thức, dân dã viết rặt như thế. Michael cảm thấy dị ứng và buồn cười quá nhưng biết làm sao bây giờ, thời thế nó thế! Nếu cơn dịch Vũ Hán tràn lan khắp thế giới thì cái nạn dịch ngôn này chỉ khu trú trong tộc Việt. Dịch ngôn nó không làm chết người nhưng nó làm hư hỏng cả một nền văn hóa và ngôn ngữ, Nó làm tối nghĩa và vô duyên câu văn dễ sợ. Dịch ngôn hiện nay như được cổ xúy, người người rập khuôn mà xài, bởi vậy mà chữ nghĩa giờ trở nên buồn cười, câu văn tối nghĩa, chữ nghĩa vô nghĩa…Nếu hạng bình dân ít chữ nghĩa thì không nói gì, đằng này những kẻ có thể gọi là trí thức, học giả, có học… đều viết sai, nói sai, cái sai lại được xem như là thời thượng, người người bắt chước, nhà nhà noi theo, sử dụng nhan nhản trên báo chí, sách vở, truyền thông…Người bên ngoài cũng sính theo, cũng bắt chước, những kẻ đầu têu chính là bọn show biz và bọn truyền thông.

 Michael bước vào nhà gặp một người phụ nữ trung niên, dáng phốp pháp, mặt mày bự son phấn. Người dắt mối đon đả chào hỏi.

– Tôi xin trân trọng giới thiệu với chủ nhà ạ. Đây là cậu Michael Mai đấy ạ, anh ta là Việt kiều Mỹ ạ, cậu ấy về chơi và dự tính tìm kiếm tình yêu để tiến hành hôn sự đấy ạ!

 Nói xong người dắt mối quay qua Michael và xìa tay giới thiệu:

– Đây là bà Mộng Lệ Lê ạ, là mẹ của cô Mitchell Lê ạ! Mitchell Lê là người mà anh được giới thiệu và có ý định tìm hiểu đây ạ!

Bà Mộng Lệ Lê xìa tay mời Michael và mọi người ngồi và rót nước mời:

– Mời cậu xơi nước ạ, anh về chơi được bao lâu ạ? Ôi giời quý hóa lắm ạ, chẳng mấy khi mà rồng đến nhà tôm ạ. Cậu đến để tìm hiểu con gái tôi là phước đức lớn lắm đấy ạ!

Michael thấy vui vì được bà ấy đề cao quá sức, những lời nói và cách chào hỏi làm cho Michael thấy mình quan trọng hẳn lên. Michael làm bộ nhún nhường:

 – Dạ, không có chi đâu ạ, cô nói quá lời làm cho con cảm thấy mắc cỡ lắm ạ.

Sau những câu nói làm quen, hỏi thăm sức khỏe là bà ta đi ngay vào vấn đề chính:

– Thế anh ở bên ấy là nghề gì ạ? Thu nhập có ổn định không ạ? Tình hình làm ăn của đồng bào mình bên ấy có an ninh không ạ?

 Cứ mỗi câu là có một từ ạ, Michael gật gù đợi bà ấy nói xong mới trả lời:

– Xin chào cô ạ, rất hân hạnh được gặp cô và con gái của cô ạ. Michael được người bạn giới thiệu và tôi đến để tìm hiểu đấy ạ, nếu hai bên hợp nhau thì tiến hành hôn sự ạ!

 Bà ấy ồ lên một tiếng rõ to, mặc dù bà đã được báo tin và sắp xếp sẵn rồi:

– Nghe nói cậu về chơi những sáu tháng ạ, quý hóa lắm ạ, vậy thì cậu có nhiều thời giờ để mà tìm hiểu đấy ạ. Cậu cứ vô tư mà tìm hiểu giao lưu ạ!

Mitchell Lê nãy giờ im lặng, cứ làm bộ bẽn lẽn cười nhưng ánh mắt thì láo liên quan sát từng cử chỉ và lời nói của Michael, thỉnh thoảng liếc mắt đưa tình. Mitchell Lê khều bà Mộng Lệ Lê:

– Mẹ này, sao nói linh tinh thế ạ. Làm gì mà vô tư với chả giao lưu ạ, con chứ có phải hàng họ gì đâu mà chả vô với tư ạ?

 Mitchell quay qua Michael:

– Anh về chơi là quý hóa lắm ạ, lại còn bày vẽ quà cáp chi cho tốn kém ạ. Em rất là ái ngại và muốn biết anh có thật sự muốn tìm hiểu hôn sự không ạ?

 Michael chiêu ngụm chè đắng ngắt, anh có bao giờ uống chè đâu, chỉ có ăn chè thôi, giờ lỡ ngậm nước chè trong miệng không lẽ nhổ ra, đành bấm bụng nuốt xuống:

– Ừ, anh về chơi và cũng có ý định tìm hiểu để đi đến hôn sự đấy ạ! Anh ở bên ấy làm kỹ sư hóa chất ạ, thu nhập cũng dư xài ạ, anh đã mua nhà, mua xe rồi ạ. Cái anh cần là một người vợ yêu mình thật lòng ạ.

Michell Lê vân vê món tóc, mắt liếc Michael:

– Em đây được người quen giới thiệu với anh ạ, em quan hệ với anh không phải vì vật chất ạ, em quý anh lắm ạ, nếu mà hai đứa tìm hiểu giao lưu hợp thì em xin nâng khăn sửa túi cho anh ạ.

Bà Mộng Lệ Lê lui xuống nhà sau để  hai đứa được vô tư tìm hiểu giao lưu. Bà hối thúc người nhà làm mâm cơm thịnh soạn để chiêu đãi khách quý từ nước ngoài đến thăm nhà bà. Mặc dù chưa biết sự việc sẽ đi đến đâu nhưng lòng bà đinh ninh thằng Việt kiều này sẽ là rể của bà. Bà hãnh diện và tự hào nói với người nhà:

– Cậu Việt kiều này sang lắm ạ, cậu ta ở bển làm kỹ sư hóa chất ạ, nghe đâu cuối tuần còn chạy sô hát hò tấu hài đấy ạ! Thu nhập rất là ok ạ, nay mai cậu ta sẽ bảo lãnh cô Mitchell sang Mỹ ạ, con gái tôi một bước lên bà lên xe xuống ngựa ạ, Vài năm sau con gái tôi sẽ bảo lành tôi sang Mỹ luôn ạ, nghe người ta nói sang Mỹ sướng lắm ạ, cứ ngồi nhà đấy chính phủ cho tiền thực phẩm, tiền bệnh, tiền già…sướng lắm ạ!

 Cả nhà dường như cũng vui lây với cái vui của bà Mộng Lệ Lê. Ai nấy lăng xăng tíu tít làm món này, chăm chút món kia để đãi ông khách quý. Bữa cơm diễn ra rất rôm rả, ăn uống cười nói tưng bừng. Michael được bà Mộng Lệ Lê xem như thượng khách, bà hả hê ra mặt. Cô Mitchell Lê gắp cái đùi gà bỏ vào chén Michael:

– Anh ăn cái đùi gà này ạ, nó béo và ngon lắm ạ, gà này là gà đi bộ đấy anh ạ, thời buổi này toàn gà công nghiệp không ạ.

Bà Mộng Lệ Lê chệm thêm vào:

– Cậu đi chơi đâu thì đi ạ, nhưng ăn uống thì cứ về đây tôi nấu cho mà ăn ạ, ngoài phố giờ toàn thức ăn có hóa chất không ạ.

Michael gật gù cảm ơn và gặm cái đùi gà mà Mitchell vừa gắp bỏ cho anh. Mitchell chèo kéo:

– Tối nay nhà hát lớn có buổi hòa tấu giao hợp hưởng xướng  anh ạ, thế anh có đi xem với em không ạ?

 Michael giật mình, tuy không phải là dân sành sỏi hay trí thức gì, nhưng anh có cảm giác cái từ mà Mitchell vừa nói nó sai sai sao ấy, cô ta không biết hay là nói lộn? Bà mẹ tinh ý nhận ra sự việc bèn cười giả lả đỡ đòn cho cô con gái:

– Ý Mitchell nói là giao hưởng hợp xướng đấy ạ, có lẽ Mitchell xúc động và hồi hộp quá nên nói nhịu đấy ạ! Tối nay cậu cứ vô tư mà đi xem giao hưởng hợp hưởng với Mitchell ạ.

***

 Nhà hát lớn buổi tối đèn đuốc rực rỡ, cái tông màu vàng hòa với màu đèn đường làm cho Michael có cảm giác nặng nề  tưng tức sao ấy. Khách nườm nợp xếp hàng vào xem buổi biểu diễn. Tối nay sẽ có một Diva danh tiếng nhất hiện nay là cô ca sĩ Elizabet Phương Tran và khách mời danh dự là danh hài Henry Bá, một nghệ sĩ nhân dân vừa được cấp bằng trong tháng này. Buổi biểu diễn mở màn, tay MC  bước ra sân khấu:

– Chúng tôi xin gởi lời chào trân trọng nhất đến các bạn ạ. Đêm nay, tại nhà hát lớn này, chúng tôi sẽ cống hiến cho các bạn một màn giao hưởng hợp xướng hoành tráng nhất ạ, đồng thời chúng tôi cũng có khách mời danh dự là danh hài Henry Bá, một nghệ sĩ nhân dân sẽ đem lại tiếng cười sảng khoái cho các bạn ạ! Hy vọng các bạn sẽ có những giây phút thưởng thức nghệ thuật một cách thoải mái và vô tư ạ.

 Tấm màn nhung kéo lên, những người nghệ sĩ đã ở những vị trí sắp xếp sẵn của mình, dàn nhạc lập tức réo rắt chào khán giả. Tiếng đàn thánh thót pha lẫn tiếng kèn ông ổng, âm thanh trầm bổng vang dội khắp nhà hát, làn sóng âm lan tỏa. Michael ngồi kế bên Mitchell dùng tờ giấy giới thiệu chương trình quạt phành phạch. Nhiều ánh mắt khó chịu hướng về phía Michael, những cái đầu lắc lắc tỏ vẻ khi dễ xem thường… Mitchell thầm nghĩ: “thế này thì toang thật đấy ạ! ai lại xem giao hưởng hợp xướng mà quạt như thợ rèn thế ạ? Không biết trình anh ta cao thế nào chứ xem ra thế này thì hỏng thật ạ, dù sao mình cũng phải câu cho được con cá sộp này ạ, sau khi có thẻ xanh rồi thì tính tiếp cũng còn khối thời gian đấy ạ!”. Mitchell Le vừa nghĩ như thế vừa nhướng mắt nhìn Michael không giấu được vẻ xem thường. Mitchell Le giọng kín đáo mỉa mai, thỏ thẻ:

– Nóng quá anh ạ, không khéo thì chương trình giao hưởng hợp xướng toang mất đi ạ!

Bản hòa tấu kết thúc, anh hề ra mua vui cho khán giả, anh ta nổi danh nhất hiện nay, hàng đêm anh chạy cả chục sô, giá cát sê vài chục triệu đến trăm triệu tùy theo chương trình và thời gian. Anh ta khách sáo mào đầu:

– Chúng tôi gởi lời chào trân trọng nhất đến với các bạn ạ, đêm nay chúng tôi sẽ cống hiến cho các bạn những giây phút cười vô tư ạ, nếu chương trình có sự cố gì thì mong các bạn thông cảm ạ, vì đó là sự cố ngoài ý muốn ạ!

Sau những lời chót lưỡi đầu môi, anh ta bắt đầu uốn éo giả gái nhái giọng. Công nhận anh ta diễn nhuần nhuyễn, giả giọng miền ngoài thì the thé, dấm dẳng, xoen xoét rất đạt nhưng khi giả giọng nam thì hỏng, lộ ngay cái gốc giọng trọ trẹ của anh ta ngay. Anh ta diễn những trò bá xàm, tưng tửng nhưng khán giả lại thích thú vỗ tay rần rần, cười sằng sặc. Chính nhờ khán giả như thế nên anh ta càng diễn hăng hơn, tiếng tăm ngày càng nổi hơn. Michael nghe có giọng một người ngồi kề bên, không biết anh ta nói với người nhà hay bạn gái chi đấy, vị khán giả ấy khen:

– Tiên sư anh hề, diễn thần thái lắm ạ, giả gái nhái giọng vui đáo để đấy ạ. Thế mà chúng nó tố anh ta quịt tiền từ thiện, chúng nó còn kiến nghị đòi tước cái danh hiệu nghệ sĩ nhân dân nữa đấy ạ, cái danh hiệu ấy anh ta phải mua cả khối tiền chứ có phải ai đem cho không ai đâu ạ! Thế này thì anh ta toang mất đi ạ! Mả bố chúng nó tởm thật đấy ạ, tiên sư quân kèn cựa dựa hơi chơi bẩn sát sàn sạt như thế ạ, phải tay ông thì ông quật cả mả tổ chúng mày lên ạ!

Michael nghe cái giọng nhừa nhựa rựa mận giả cầy, pha lẫn vị điếu cày chè chén vừa gắt gỏng vừa xoay xoáy oải thấy bà cố nhưng đâu có dám nói hay phản ứng gì, đụng đến chúng bề hội đồng thì về má nhận không ra, hơn nữa có Mitchell ngồi kế bên nên làm bộ lịch sự chăm chú nhìn trên sân khấu. Thật tình mà nói, Mitchell làm ra vẻ thế thôi chứ cô ta cũng chả hiểu hòa tấu với hợp xướng là cái giống chi đâu. Michael thì cũng đóng vai cho nó đẹp, với Michael thì ngồi ngoài quán cóc quất vài cốc bia hơi vỉa hè, nghe vài bản sến hay Bolero là nghệ thuật lắm rồi, có bao giờ đi xem nhạc giao hưởng bao giờ, may mà chương trình nhạc giao hưởng này có pha hài tạp kỷ nữa nên cũng bớt ớn chè đậu. Có điều cứ xem mãi anh hề giả gái nhái giọng cũng chả còn hứng thú, thà rằng lên mạng xã hội xem nữ đại  gia Lò Vôi chửi bới còn hay hơn. Michael oải cái màn diễn vừa hãi cái nạn dịch ngôn này lắm rồi, không nói ra chứ thâm tâm Michael thầm nhủ: “Thà rằng chửi một phát: đ… má mầy còn dễ chịu hơn là cứ phải nghe ạ ở mỗi câu nói hoặc viết, ạ đâu mà lắm thế? Không lẽ người Việt giờ chỉ mới lên ba sao? Sao cứ phải ạ khan như thế này? Cứ ạ, ạ, ạ vô tội vạ kiểu này chắc chết! Mà đâu chỉ có ạ, còn bao nhiêu từ ngữ khác nữa, hiểu được chết liền!”  Tâm tư Michael nghĩ mông lung, cũng may buổi diễn  vừa đến hồi kết thúc. Vị MC lại ra chào:

– Các bạn thân mến, buổi biểu diễn của anh em chúng tôi đến đây là kết thúc ạ, chúng tôi rất là vui mừng vì buổi biểu diễn thành công hoành tráng ngoài mong đợi ạ, không có bất kỳ sự cố nào xảy ra ạ. Chúng tôi cảm ơn các bạn đã đến với chương trình ạ, anh em nghệ sĩ chúng tôi rất là tâm tư ạ, anh em chúng tôi một lần nữa xin cảm ơn các bạn ạ, chúc các bạn đêm nay có giấc ngủ ngon rực rỡ ạ!

Michael nắm tay Mitchell, cô ta tỏ vẻ vui và tràn trề hứng thú, nét mặt trông rất hay, rất ưa nhìn. Cô ta bảo:

– Mình về thôi anh ạ, buổi biểu diễn thật hoành tráng anh ạ, các nghệ sĩ rất trình ạ!

Đưa Mitchell về đến nhà rồi Michael quay về khách sạn, Michael nằm vật ra giường gọi điện thoại về Mỹ:

– Má, chắc con đổi vé máy bay về Mỹ sớm đấy ạ, con chịu hổng nổi nên phải bùng ạ, nếu ở đây lâu hơn nữa thì toang mất đi ạ, chúc má mạnh khỏe sống rực rỡ ạ, con đi tắm đây ạ!

Đầu dây bên kia có tiếng quát của bà mẹ:

– What the hell? What the hell you say? Má hổng hiểu con nói gì đấy ạ, con dìa bển mới có một thời gian ngắn thôi ạ, sao giờ con nói những từ ngữ lạ hoắc, câu cú cụt ngủn, ngôn ngữ lạ lắm ạ! Má hiểu chết liền ạ! Thôi, con liệu bùng sớm đi ạ, kẻo toang thì chết bỏ bu đấy ạ! Tiên sư mày ạ, con với cái thế này thì khổ lắm ạ, đã bảo đừng, phiền phức lắm ạ, vậy mà cứ nằng nặc dìa bển lấy vợ chi cho rắc rối thế này ạ, không chừng má cũng toang ạ, thôi má bùng trước ạ!

TIỂU LỤC THẦN PHONG

 

1 thg 4, 2023

Bắt nạt trẻ con

Bắt nạt trẻ con

Khoảng mười năm trước, khi chúng tôi mới về nước, trong một lần trò chuyện, nhà giáo Phạm Toàn nói đến “một nền giáo dục không bắt nạt trẻ con”.

Lúc đó, tôi chỉ cười vì nghĩ chuyện chưa đến mức nghiêm trọng thế. Thầy cô nhà mình được tiếng thương học trò, làm gì có chuyện bắt nạt trẻ con.

Nhưng rất nhanh sau đó, tôi thấm thía điều nhà giáo Phạm Toàn nói. Nhiều ngày đi học về, kể chuyện trường lớp, mà nước mắt con tôi rơi lã chã.

Bắt nạt trẻ con là một hiện tượng có thật trong giáo dục gia đình và nhà trường hiện nay. Có điều, người lớn không nhận ra hoặc không thừa nhận thực tế đó. Chỉ có con trẻ, với tư cách nạn nhân, là thấm thía và đau khổ, nhiều khi đến mức trầm cảm.

Tại sao người lớn, cha mẹ và thầy cô lại bỗng chốc trở thành người bắt nạt?

Lý do đầu tiên là người lớn, cả ở nhà và ở trường, đã không thực sự hiểu rằng, trẻ em không phải là một người lớn thu nhỏ. Vì thế, người lớn mang tất cả tiêu chuẩn và nhận thức của mình để áp đặt cho trẻ: yêu cầu trẻ nghĩ như mình, làm như mình, sống như mình. Trẻ phải hành xử như người lớn nghĩ mới xứng danh con ngoan trò giỏi. Và thế nào là ngoan và giỏi, cũng phải theo tiêu chuẩn người lớn áp cho, chứ không phải theo hình dung và hiểu biết của trẻ nhỏ.

Nhưng trẻ em là một thực thể đang phát triển, đang học hỏi, đang thử và sai, đang thay đổi từng ngày. Những điều người lớn cho là hiển nhiên, biết trước hậu quả, thì với con trẻ, đó còn là điều phải khám phá và xác nhận.

Lý do thứ hai là người lớn thiếu hiểu biết về chính công việc giáo dục mình đang thực hiện. Người lớn bắt trẻ tuân phục để tiện cho công việc và sự quản lý của mình, vì lợi ích của mình, chứ không thực sự vì lợi ích của trẻ.

Với con trẻ, lợi ích lớn nhất là được trao quyền, trao cơ hội để trải nghiệm và trưởng thành. Thay vì áp đặt, trẻ cần được tham gia vào quá trình giáo dục bản thân, vì chỉ có như thế, trẻ mới luôn được là chính mình, mới có được hạnh phúc trong quá trình học tập.

Nhưng người lớn không đủ kiên nhẫn để giải thích, thảo luận, chờ đợi hoặc đồng hành cùng con trẻ, vì sợ mất công và thời gian. Khi việc bắt trẻ tuân phục lại nhân danh giáo dục, nhân danh những mục đích tốt đẹp, thì không có lý do gì để do dự.

Lý do thứ ba là các khâu thanh tra, kiểm soát và các quy định hành chính giáo dục đã trở nên quá hình thức và nặng nề, gây ra nỗi sợ phải đối mặt với trách nhiệm. Trẻ muốn chạy nhảy ngoài sân ư? Không nên, chẳng may ngã thì sao. Vậy tốt nhất là ngồi chơi trong lớp cho yên. Muốn học khác, nghĩ khác đi ư? Không được, hãy làm theo mẫutập trung vào thi cử. Sáng tạo, thử nghiệm, khám phá, dự án cá nhân... tất cả chỉ là chuyện viển vông mơ hồ, vừa mất thời gian lại vừa nguy hiểm, tất nhiên là cho các thầy cô và nhà trường.

Với tác động của mạng xã hội, bất cứ sơ suất dù nhỏ nào của giáo viên và nhà trường đều có thể phải trả giá rất đắt, nên cẩn thận vẫn hơn, cứ phải áp cho thật sát, ràng cho thật chặt, nhiều khi đến ngộp thở.

Những điều này làm cho con trẻ, dù ở nhà hay ở trường, không có cách nào thoát ra khỏi đường ray đã định trước của người lớn, được gia cố bằng trải nghiệm quá khứ và lo lắng mơ hồ của tương lai, dù đường ray đó có thể được tạo ra từ hàng chục năm về trước.

Thứ tư là quán tính văn hóa và các thực hành giáo dục trong quá khứ đã ăn sâu vào tiềm thức của cả cha mẹ và thầy cô. Người lớn áp đặt trẻ nhỏ vì người lớn từng bị như thế, và coi đó là chuyện bình thường. Thương cho roi cho vọt, trừng phạt để nên người, từng là một thực tế mà phần lớn chúng ta đã đi qua. Kết quả là nhiều người thậm chí còn không biết cách nào khác để dạy con ngoài quát mắng và trừng phạt. Nên không có gì phải băn khoăn, không có gì phải tự vấn.

Những ẩn ức trong công việc, trong vị thế xã hội, trong quan hệ với các cơ quan công quyền cũng làm cho ta thấy sự bắt nạt, áp đặt hay đàn áp ngầm là một thực tế phổ biến. Ta đã mang thực tế đó về gia đình, vào trường học, và sử dụng nó cho những người yếu thế hơn mình.

Những điều này, và cộng hưởng với nhiều lý do khác nữa, bày ra một thực tế đau lòng rằng, người lớn, tức cha mẹ trong nhà và thầy cô ở trường, đã hình thành và duy trì một nền giáo dục bắt nạt trẻ con. Sự bắt nạt nhiều khi trầm trọng đến mức vi phạm pháp luật, vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền trẻ em, mà chính những người làm giáo dục cũng không nhận ra, cho đến khi có hậu quả đau lòng, hoặc bị dư luận phản đối gay gắt.

Nhân danh những điều tốt đẹp, người lớn sẵn sàng sử dụng những phương tiện không tốt đẹp. Nhân danh giáo dục, ta trở thành người bắt nạt trẻ con mà không hề hay biết.

Vì thế, vì một nền giáo dục không bắt nạt trẻ con vẫn là lời nhắc thời sự với cha mẹ, thầy cô và cả ngành giáo dục.

Giáp Văn Dương


 

LỜI TÂM CHÚC - Thơ Trân văn Dật, Họa : Hoàng Đằng,,BN

Lời Tâm Chúc

Chúc chị đồng môn sống tuổi trăm
Xới vun tờ báo trọn thơ văn
Nối liền bốn bể vui bằng hữu
Gắn kết năm châu đẹp diễn đàn
Già gởi nỗi lòng người chí thiết
Trẻ trao tâm sự ý trung nhân
Công lao to lớn quên sao được
Ngày tháng ơn này mãi khắc tâm!
Trần Văn Dật
Vĩnh Long, 17/3/2023


***
Bài họa:

1./ Tâm Tình Với Trần Văn Dật

Mong sao bạn Dật thọ hơn trăm!
Hứng dậy ý trào tuôn bắn văn.
Từ điển miệt mài vang bút giới,
Luật niêm chặt chẽ nổi thi đàn.
Yêu đương da diết cùng giai nữ,
Thương nhớ lất lây với mỹ nhân.
Xa ngái làm sao trao hẹn ước,
Thôi đành cách mặt chỉ lưu tâm ...
17/3/2023,
Hoàng Đằng


  2./ Tâm Sự Tuổi Già

Ước như bạn chúc sống tròn trăm
Sáng xướng vần thơ, tối đọc văn,
Thi họa say mê cùng bạn hữu,
Cầm kỳ thỏa thích với tao đàn,
Bút nghiên một thuở mong danh tiếng,
Đèn sách tháng năm mộng vĩ nhân.
Hiện tại tuổi già chăm tập luyện,
Sống vui, sống khỏe – ý thành tâm!
BN, 18/3/2023



Mời Xem :

 

 

HÈ VỀ - Thơ Trần Văn Dật  

 

 


Tranh Biếm,Vui,Bài ST trên mang

 

Dừng + đường 

Chưa đủ bằng chứng kết tội ăn vụng. Vì nó không biết đây là gà cúng. Thôi tha!-LeHuynh PhuongThảo