2 thg 9, 2018

YÊU THU - Thơ Hồ Nguyễn


Em là thu ca c đi tôi,
Lá đ chiu nghiêng ph dáng đi.
Mây trng lng lơ ch đi nng,
Gió thương vut mát trái tim côi.

Em đng ch anh ngóng đi anh,
Chim kêu hiu ht thiết tha cành.
Em ch anh đến nghe chim hót,
Đng đ vi vàng đông đến nhanh.

Thu đưa trăng sáng hn câu th,
Nh mãi ngày v bên dáng đê.
Li ha vi em gi góp li,
Trăng thu cng thm thiết đê mê.

Nếu l đông v sm đy thu,
Tuyết rơi lnh rét sáng vây mù.
Em vn hơm tim ve vut,
Khi khúc âm vàng tiếng gió vu!

Nếu đông v sm thu đi đâu,
Đng đ nh thu dáng héo su.
Đng đ tuyết đưa thu vng bóng,
Cho tim dn dp vết thương đau.

Thu đã sang ri nng bóng manh,
Chim đang đi gió hót trên cành.
Tri giăng mây trng lung linh dáng,
Mãi mãi tình xinh em vi anh.


HỒ NGUYỄN (23-8-18)

Kẻ trộm ngân hàng đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ bị bắt vì lý do mà bạn có nằm mơ cũng không nghĩ được

Từ TTVN.VN

Băng trộm gồm 2 tên đã có một kế hoạch lấy tiền hoàn hảo, có điều kế hoạch tiêu tiền thì hơi thiếu thông minh.

Cuối hè năm 1798, khi bệnh sốt vàng chết người quét qua Philadelphia, người dân đã bỏ thành phố mà đi hết nhưng vẫn có những cá nhân bị buộc phải ở lại nơi đây. Vậy là đã có khoảng 1.300 người sẽ chết một cái chết dù sẽ rất nhanh chóng, nhưng lại rất kinh khủng.
Một trong những người may mắn thoát khỏi Philadelphia là thợ rèn Patrick Lyon và chàng tập sự 19 tuổi của ông. Họ đã cùng nhau rời thành phố trên con tàu đi tới Mũi Henlopen. Khi họ tới được Lewistown, Delaware (mà hiện tại là Lewes), người tập sự trẻ tuổi trở ốm, qua đời sau hai ngày.
Đó không phải tin dữ duy nhất mà Patrick Lyon nhận được. Ngoài tin báo về bệnh dịch hoành hành, người dân còn nghe tới vụ cướp ngân hàng đáng kinh ngạc tại Philadelphia.
Kẻ trộm ngân hàng đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ bị bắt vì lý do mà bạn có nằm mơ cũng không nghĩ được - Ảnh 1.

Bức tranh "Pat Lyon tại Lò rèn", nguồn gốc của nó sẽ được nói tới ở cuối bài viết.
Đã có người lấy trộm mất số tiền 162.821 USD từ két sắt của Ngân hàng Pennsylvania, đặt tại Sảnh Thợ mộc. Vụ trộm chỉ có thể diễn ra vào tối thứ Bảy, ngày 31 tháng Tám hoặc sáng Chủ nhật, ngày 1 tháng Chín năm 1798.
Ông Patrick Lyon rất để tâm tới vụ án này, chẳng phải vì nó là vụ trộm tiền từ ngân hàng đầu tiên trong lịch sử, mà là vì trước khi rời thành phố vì dịch bệnh, ông đã nhận một hợp đồng có thể khiến mình dính líu tới vụ trộm trên. Ông đã là người thay khóa cho hai cái cửa két sắt của Ngân hàng Pennsylvania.
Vụ trộm tiền rõ ràng là tay trong giúp đỡ, không hề có dấu hiệu đột nhập nào. Ông Lyon biết rõ rằng mình không liên quan, và ngay lập tức nghi ngờ thợ mộc Samuel Robinson – người đã được ngân hàng thuê về để giám sát việc chuyển trụ sở vào bên trong Sảnh Thợ mộc. Trước khi vụ trộm xảy ra, Robinson còn dẫn một người lạ tới cửa hàng rèn của Lyon, khi ông Lyon đang tiến hành gia cố cái cửa két.
Kẻ trộm ngân hàng đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ bị bắt vì lý do mà bạn có nằm mơ cũng không nghĩ được - Ảnh 2.
Ảnh minh họa: một cái cửa két sắt có từ thế kỉ 19.
Không lâu sau, một người bạn của ông Lyon tới Lewistown và qua chính người bạn/người chủ nhà cũ này, ông Lyon biết rằng mình đang là nghi phạm số một của vụ đột nhập ngân hàng ăn trộm đầu tiên của nước Mỹ. Ngay lúc hai người bạn cũ đang bàn bạc về vụ cướp, cảnh sát đã và đang đi lùng sục khắp nơi nhằm tìm ra người thợ rèn có mái tóc đỏ đang "lẩn trốn".
Patrick Lyon quay trở lại Philadelphia để làm rõ vụ việc và trình báo những hành động đáng nghi của Samuel Robinson, nhưng chưa kịp làm gì thì ông Lyon đã bị bắt. Nhà chức trách không tin câu chuyện của ông Lyon, cáo buộc rằng ông đã đúc một bộ chìa khóa phụ khi tiến hành làm cửa cho ngân hàng. Họ tống giam Patrick Lyon, người đã lặn lội từ nơi xa về để cố gắng rửa sạch tên tuổi cho mình.
Đúng như Patrick Lyon đã dự đoán, tên trộm chính là kẻ lạ mặt đã cùng Robinson tới lò rèn gặp ông. Hắn là Isaac Davis, một thành viên của Công ty Thợ mộc. Hắn đã cùng một đồng phạm nữa – người đã bỏ mạng chỉ vài ngày sau khi vụ cướp diễn ra vì dịch sốt vàng – lên kế hoạch cho vụ cướp ngân hàng táo tợn và gọn ghẽ này. Đồng phạm của Davis là nhân viên ngân hàng Thomas Cunningham, kẻ đã ngủ lại Sảnh Thợ mộc vào đêm diễn ra vụ trộm.
Kẻ trộm ngân hàng đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ bị bắt vì lý do mà bạn có nằm mơ cũng không nghĩ được - Ảnh 3.
Hai kẻ gian đã có một màn ăn trộm hoàn hảo. Nhưng ngặt nỗi cách xử lý số tài sản kếch xù chúng trộm được lại quá … kém thông minh, xứng đáng được lưu danh muôn đời vào danh sách những kẻ ngu dốt: Isaac Davis đã mang tiền ăn cắp được đến gửi vào chính ngân hàng mình đã trộm, để đỡ bị người ta nghi ngờ, hắn chia một phần ra để gửi vào một số ngân hàng khác nữa, mỗi tội là đều nằm ngay trong thành phố Philadelphia.
Các nhà cầm quyền nghi ngờ số tài sản này, vừa tiến hành hỏi cung là Davis đã nhận tội ngay và cam kết hoàn trả toàn bộ số tiền. Chính quyền địa phương hứa sẽ tha bổng cho Isaac Davis. Hắn không ngồi tù bất kì một ngày nào.
Thế nhưng ông thợ rèn Patrick Lyon vẫn phải ngồi tù vì tội tòng phạm, 3 tháng ngồi tù khiến ông Lyon gầy rạc đi, râu mọc đầy cằm, bạn bè bỏ ông đi hết. "Tôi đọc sách cho tới khi mệt, đi lại quanh phòng giam cho tới lúc mỏi chân", trích từ cuốn sách ông Lyon viết khi được thả. Cuốn sách ấy mang tên "Câu chuyện kể từ Patrick Lyon người đã chịu 3 tháng tù đau khổ tại nhà giam Philadelphia bởi những nghi ngờ mơ hồ liên quan tới vụ trộm tiền từ Ngân hàng Pennsylvania cùng với những sự kiện tiếp theo đó", cảm giác rằng tên sách chính là cảm xúc trong tù của Patrick Lyon: dài đằng đẵng.
Kẻ trộm ngân hàng đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ bị bắt vì lý do mà bạn có nằm mơ cũng không nghĩ được - Ảnh 4.
Nhà tù Phố Wallnut, nơi Patrick Lyon bị giam giữ trong 3 tháng.
Quá trình ông ra tù cũng chẳng dễ dàng gì gì, nên cuốn sách ông viết ra đã thu hút được nhiều sự chú ý. Những luật sư tài ba nhất thời bấy giờ đã đối đầu nhau trong vụ kiện tụng giữa Patrick Lyon và nhà cầm quyền.
Theo như cuốn sách "tên quá dài xin phép không cần nhắc lại", ngay khi nhận được tin báo ngân hàng bị trộm, Lyon đi thuyền rồi đi bộ một quãng đườn 240 km về để trình báo. Hành động xem xét cửa một cách kĩ càng của Isaac Davis cực kì đáng ngờ, Lyon đinh ninh người ta sẽ tin mình rồi điều tra vụ việc. Thế nhưng Đốc Tối cao John Haines đã nhanh chóng buộc tội Patrick Lyon để nhận khoản thưởng 2.000 USD.
"Tôi đã nằm trong tay của những cá nhân rõ là không thông minh", ông Lyon cay đắng viết. Quan tòa đã tống giam ông Lyon, đề ra mức tiền bảo lãnh trên trời 150.000 USD. Sau khi Davis thú tội, tiền bão lãnh ông Lyon giảm xuống còn 2.000 USD. Ông được thẩm phán tối cao xóa bỏ mọi tội danh vào đầu tháng Giêng năm 1799.
Kẻ trộm ngân hàng đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ bị bắt vì lý do mà bạn có nằm mơ cũng không nghĩ được - Ảnh 5.
Từ cuốn sách do ông Lyon viết ra, vụ kiện được hình thành, với toàn luật sư siêu sao cho cả hai phía. Luật sư của bên nguyên xoáy sâu vào việc bên bị đã hành động ác ý, cố gắng bỏ tù ông Lyon. "Thay vì trả tự do cho ông Lyon và xin lỗi về những gì đã gây ra, họ thi hành án với ông – không phải với tội danh cướp mà dưới danh nghĩa tòng phạm", luật sư Joseph Hopkinson, một trong những cái tên sáng giá nhất ngành luật trên đất Mỹ thời điểm bấy giờ.
Sau một thời gian dài xem xét, hội đồng xét xử tuyên bố mức bồi thường 12.000 USD cho ông Patrick Lyon. Bên bị xin tòa xem xét lại vào tháng Ba năm 1807, trước khi phiên tòa diễn ra, hai bên thỏa thuận lại mức bồi thường xuống còn 9.000 USD.
Đó vẫn là số tiền không hề nhỏ. Patrick Lyon đã sống phần đời còn lại của mình trong dư dả. Ông thuê họa sĩ nổi tiếng John Neagle về họa cho mình một bức chân dung, với cái tên "Pat Lyon tại Lò rèn". Bức tranh hiện đang được treo tại Học viện Nghệ thuật Đẹp Pennsylvania.
Thời ấy, chỉ những người có tiền mới thuê họa sĩ về để vẽ chân dung bản thân, và họ sẽ trưng diện những bộ áo quần đẹp đẽ hào nhoáng nhất. Patrick Lyon không như vậy, ông mặc một chiếc tạp dề vải, tay cầm búa, sẵn sàng nện lên chiếc đe đặt trước mặt. Một bức tranh nói lên nhiều điều.

Loại thuốc đáng sợ nhất thế giới



Một cuốn phim tài liệu mới đây đưa ra tiết lộ về loại thuốc đáng sợ nhất thế giới, đó là loại thuốc mà bọn tội phạm thường dùng để xóa trí nhớ và làm mất ý thức tạm thời của nạn nhân.




Loại thuốc có tên Scopolamine hay còn gọi là ‘Hơi thở của quỷ” có nguồn gốc từ cây Borrachero, loại cây dại mọc phổ biến ở Bogota, Colombia.
Trong tự nhiên, loại cây này tự sản sinh và phát tán chất Scopolamine. Các bà mẹ nơi đây thường dặn con phải cẩn thận với những bông hoa màu vàng và trắng rất đẹp của loại cây này bởi phấn hoa có khả năng gây ra “những giấc mơ kì lạ”.
Chiết xuất từ hạt Borrachero không màu, không mùi và không vị không chỉ tạo ra “những giấc mơ kì lạ”. Đặc tính dễ tan trong nước, những tên tội phạm dùng chất này cho vào thức ăn, nước uống của nạn nhân.




Hãng tin Reuters cho biết, nạn nhân rơi vào trạng thái vô thức và trở nên ngoan ngoãn nghe lời, về nhà lấy hết của cải hay đến ngân hàng rút sạch tiền để đưa cho những tên tội phạm. Đặc biệt, những người phụ nữ bị bỏ thuốc “hơi thở của quỷ” trong nhiều ngày, bị hãm hiếp và bán vào nhà chứa.
Anh Ryan Duffy, phóng viên của hãng tin VICE đã đến Bogota, Colombia làm một phóng sự mang tên “Loại thuốc đáng sợ nhất thế giới”. Đoạn phóng sự dài 35 phút của anh được đăng trải trên Youtube vào hôm 11-5 đã thu hút sự quan tâm lớn của cộng đồng mạng.

Tiến sỹ Stephen M.Pittel, nhà tâm lý học pháp y và cũng là người tiên phong nghiên cứu về văn hóa thuốc ở San Francisco có viết: “các báo cáo hàng ngày cho thấy nhiều vụ cưỡng hiếp, trộm cắp, bắt cóc… ở Mỹ và Canada có liên quan đến thuốc Burundanga, một dạng khác của Scopalamine vốn được sử dụng trong nhiều thập kỉ qua ở Columbia trong các nghi lễ bản địa”.




Tiến sỹ cho biết thêm: “Thông thường, những tên tội phạm bí mật bỏ thuốc vào nước hoặc vẩy bột thuốc vào mặt của nạn nhân. Nạn nhân đưa toàn bộ trang sức, tiền, chìa khóa xe, thậm chí còn rút cả tiền ngân hàng để đưa cho chúng. Khi tỉnh lại họ mới nhận ra đã mất đồ và hoàn toàn không biết kẻ đó là ai”.
Đó là lý do tại sao những năm gần đây, Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra cảnh báo đối với du khách, cẩn thận với “những tên tội phạm ở Colombia sử dụng thuốc vô hiệu hóa tạm thời khách du lịch”.
Chỉ một lượng nhỏ thuốc là có thể “sai khiến” được nạn nhân trong khi lượng lớn hơn có thể gây bất tỉnh ngay lập tức và gây mất trí nhớ.

Bộ Ngoại giao và Thương mại Quốc tế Canada cũng đưa ra lời khuyên cho du khách đến các vùng nông thôn Colombia. Theo đó, du khách phải cẩn thận, tránh đến các quán bar một mình, cẩn thận với nước uống và đồ ăn nơi đây.




Ngay cả trên website của Bộ Ngoại giao Colombia cũng có lời cảnh báo khách du lịch đến Colombia “cẩn thận với chất Scopolamine, thường được gọi là Burundanga khi chúng được hòa với sữa, nước, thuốc lá hay qua đường hô hấp”. Thuốc thường được những tên trộm và bắt cóc dùng trong các quán rượu địa phương. Colombia cũng nổi tiếng là đất nước có tỉ lệ bắt cóc cao nhất thế giới.

Các bà cần cảnh giác !

Gần đây có một số chị bị bỏ "bùa", bị điều khiển làm những việc như đưa hết tiền bạc hoặc thậm chí bị hiếp. Thật ra đây chẳng phải bùa mê thuốc lú gì nhưng chính là tác hại của một loại cây phát xuất từ Columbia. Theo lời một số nạn nhân thì bọn gian thường xuất hiện ở Costco, hoặc ngay tại nhà thờ và thường hỏi thăm cách thức trao tặng tiền bạc cho các hội từ thiện. Thường khi nghe những tin "lành" như thế, giới phụ nữ thường hân hoan giúp đỡ tận tình, Và kết quả là nạn nhân bị mê đi, đưa hắn về nhà, lấy hết tiền bạc và nữ trang giao cho hắn. Khi tỉnh thuốc thì hỡi ôi. (nên bỏ thì giờ xem clip ở dưới cùng)
Đã có 2 người đàn bà VN (ở ngay tại San Jose) mà tôi quen biết là nạn nhân của loại thuốc mê này. Bị mất tiền bạc, nữ trang và đã khai báo với cảnh sát. Theo lời nạn nhân, nên cẩn thận nếu một người đàn ông da ngăm ngăm (Trung đông, Nam Mỹ) tiến đến gần hỏi thăm làm thế nào để trao tiền cho các cơ quan từ thiện, hoặc nhờ đưa đến gặp cha xứ để trao tiền. Bọn hắn thường cầm một bọc lớn, hé hé cho thấy bên trong toàn tiền.

Một cuốn phim tài liệu mới đây đưa ra tiết lộ về loại thuốc đáng sợ nhất thế giới, đó là loại thuốc mà bọn tội phạm thường dùng để xóa trí nhớvà làm mất ý thức tạm thời của nạn nhân.

Loại thuốc có tên Scopolamine hay còn gọi là ‘Hơi thở của quỷ” có nguồn gốc từ cây Borrachero, loại cây dại mọc phổ biến ở Bogota, Colombia.
Trong tự nhiên, loại cây này tự sản sinh và phát tán chất Scopolamine. Các bà mẹ nơi đây thường dặn con phải cẩn thận với những bông hoa màu vàng và trắng rất đẹp của loại cây này bởi phấn hoa có khả năng gây ra “những giấc mơ kì lạ”.
Chiết xuất từ hạt Borrachero không màu, không mùi và không vị không chỉ tạo ra “những giấc mơ kì lạ”. Đặc tính dễ tan trong nước, những tên tội phạm dùng chất này cho vào thức ăn, nước uống của nạn nhân.
Hãng tin Reuters cho biết, nạn nhân rơi vào trạng thái vô thức và trở nên ngoan ngoãn nghe lời, về nhà lấy hết của cải hay đến ngân hàng rút sạch tiền để đưa cho những tên tội phạm. Đặc biệt, những người phụ nữ bị bỏ thuốc “hơi thở của quỷ” trong nhiều ngày, bị hãm hiếp và bán vào nhà chứa.
Anh Ryan Duffy, phóng viên của hãng tin VICE đã đến Bogota, Colombia làm một phóng sự mang tên “Loại thuốc đáng sợ nhất thế giới”. Đoạn phóng sự dài 35 phút của anh được đăng trải trên Youtube vào hôm 11-5 đã thu hút sự quan tâm lớn của cộng đồng mạng.
Tiến sỹ Stephen M.Pittel, nhà tâm lý học pháp y và cũng là người tiên phong nghiên cứu về văn hóa thuốc ở San Francisco có viết: “các báo cáo hàng ngày cho thấy nhiều vụ cưỡng hiếp, trộm cắp, bắt cóc… ở Mỹ và Canada có liên quan đến thuốc Burundanga, một dạng khác của Scopalamine vốn được sử dụng trong nhiều thập kỉ qua ở Columbia trong các nghi lễ bản địa”
Tiến sỹ cho biết thêm: “Thông thường, những tên tội phạm bí mật bỏ thuốc vào nước hoặc vẩy bột thuốc vào mặt của nạn nhân. Nạn nhân đưa toàn bộ trang sức, tiền, chìa khóa xe, thậm chí còn rút cả tiền ngân hàng để đưa cho chúng. Khi tỉnh lại họ mới nhận ra đã mất đồ và hoàn toàn không kẻ đó là ai”. Đó là lý do tại sao những năm gần đây, Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra cảnh báo đối với du khách, cẩn thận với “những tên tội phạm ở Colombia sử dụng thuốc vô hiệu hóa tạm thời khách du lịch”.
Chỉ một lượng nhỏ thuốc là có thể “sai khiến” được nạn nhân trong khi lượng lớn hơn có thể gây bất tỉnh ngay lập tức và gây mất trí nhớ. BộNgoại giao và Thương mại Quốc tế Canada cũng đưa ra lời khuyên cho du khách đến các vùng nông thôn Colombia. Theo đó, du khách phải cẩn thận, tránh đến các quán bar một mình, cẩn thận với nước uống.
Duy Văn
(Tổng họp theo báo nước ngoài)
(Từ Cảnh chuyển)

1 thg 9, 2018

Phụ nữ Việt kể chuyện bị bạo hành ở Ả Rập Saudi


BBC kể lại câu chuyện của chị Phạm Anh Đào, 46 tuổi, từ tỉnh Hòa Bình, người đã trải qua nhiều bất trắc thăng trầm trong bảy tháng làm nghề giúp việc ở Ả Rập Saudi trước khi chị tìm được đường trở lại Việt Nam.
Tên của một số nhân vật đã được thay đổi.

Đổi chủ vì không chịu được đói

Tôi đến thủ đô Riyadh vào buổi sáng Chủ Nhật ngày 3/9/2017, chỉ chưa đầy 48 giờ sau khi tôi ký hợp đồng lao động với Công ty Cổ phần Đầu tư Hợp tác Quốc tế Thăng Long.
Mới chiều thứ Sáu tuần trước, công ty giục tôi ký và lăn tay lúc 4 giờ 30 và nói tôi phải làm thật nhanh vì họ đóng cửa lúc 5 giờ. Tôi chẳng kịp đọc gì trong cái hợp đồng dày cả đốt ngón tay, nên cũng chẳng biết rõ nó nói gì nữa.

Đặt chân xuống sân bay, tôi được văn phòng môi giới Riyadh cử người ra sân bay đón. Tôi chưa kịp định thần thì họ đưa tôi tới một căn phòng rất nhỏ hôi hám, chỉ khoảng 1m50 x 3m và nhốt tôi vào đó cùng ba lao động Việt Nam nữa. Họ mua bánh mì và nước và mang đến cho mỗi người chúng tôi một túi.
Khoảng 30 phút sau, họ đưa tôi ra xe khách và gửi tài xế đưa tôi đi qua 3 chặng xe tới thành phố biển Yanbu, nơi tôi sẽ bắt đầu làm cho nhà chủ đầu tiên.
Gia đình nhà chủ có 13 người, bốn nữ còn lại toàn là nam to cao lực lưỡng. Người hay giao việc cho tôi là bà chủ, nhưng người hay theo dõi tôi làm việc lại là mẹ chồng của bà chủ.
Hàng ngày, tôi dậy từ khoảng 5 giờ sáng và làm việc đến một giờ đêm, có hôm đến 2 giờ đêm. Công việc thì chủ yếu là lau chùi, dọn dẹp, giặt giũ, hút bụi... nhưng khối lượng công việc nhiều khủng khiếp.
Những người trong nhà năm, sáu ngày mới tắm một lần, nhưng họ lại thay quần áo một ngày tới mấy bộ, và thay đâu thì bỏ đó luôn.
Tủ quần áo của họ đầy ắp, nhưng hễ lấy một bộ, họ lại tung hết cả ba ngăn xuống đất, để mặc tôi nhặt từng cái xếp lại. Họ đi vệ sinh thì luôn không xả nước, và quăng giấy khắp nền nhà để tôi dọn. 
 Bản quyền hình ảnh Phạm Thị Anh Đào Image caption Bữa ăn đầu tiên của chị Đào trên đất Ả Rập.

Tôi được cho ăn một bữa vào lúc một giờ chiều, đồ ăn thì thường là cơm và thịt cừu, không có rau quả.
Tới khoảng 9 giờ tối là lúc tôi đói lắm, đói tới mức uể oải chân tay không muốn làm nữa. Đó cũng là khi mẹ chồng của bà chủ xuất hiện, theo dõi tôi và chửi bới nọ kia.
Sau 10 ngày như vậy, tôi sinh buồn chán và mệt mỏi, tôi không chịu được đói nên liên hệ với văn phòng môi giới xin đổi chủ khác.
Nhưng phải sau hai tháng kể từ khi tôi bắt đầu làm, công ty môi giới mới đồng ý cho tôi rời nhà chủ thứ nhất và về văn phòng môi giới để chờ đổi chủ. 
 Bản quyền hình ảnh Google Maps

Bị Thằng Lùn đánh ở văn phòng môi giới

Khi tôi về văn phòng môi giới ở Riyadh, tôi gặp một trong hai người Ả Rập là chủ văn phòng. Người đàn ông này thấp thấp, mắt to và được chị em Việt Nam ở văn phòng môi giới gọi là Thằng Lùn.
Vừa tới nơi, Thằng Lùn gọi tôi ra sân rồi bất ngờ đấm tôi nhiều phát vào bả vai bên trái.
Nó đấm tôi xong mới hỏi tôi tại sao tôi không làm cho nhà chủ mà lại đòi về văn phòng đổi chủ.
Vẫn còn choáng và sợ vì bị đánh, tôi bảo hắn (qua cô phiên dịch tên là H.T.): "Vất vả bao nhiêu tôi cũng chịu được nhưng đói tôi không chịu được nên tôi mới phải về văn phòng xin đổi chủ khác".
Trong mấy ngày ở văn phòng này, tôi được biết mình không phải là người duy nhất bị Thằng Lùn đánh. Nhiều chị em Việt Nam và các nước khác làm nghề giúp việc cũng bị thằng Lùn đánh dã man.
Sau khi ở văn phòng môi giới mấy hôm, họ chuyển tôi tới nhà chủ thứ hai, cũng ở Riyadh. Ở đó tôi gặp một cô bé tên là L.T. Mai, sinh năm 1977, quê ở Nam Định.
Mai bị bệnh tiểu đường nên không làm việc được theo yêu cầu của nhà chủ và bị trả về văn phòng. Cô kể với tôi rằng Thằng Lùn bảo cô giả vờ và đánh đập cô dã man. Lúc đó, có năm người Việt Nam ngồi bên cạnh mà họ sợ run lên không dám làm gì.
Vì tôi và Mai cùng làm cho một nhà chủ, tôi hiểu tình hình như vậy là không ổn và một trong hai người chúng tôi sẽ phải ra đi. Thương Mai bị bệnh, tôi đã xin rời nhà chủ thứ hai để Mai được ở lại. 


Image caption 'Ở văn phòng môi giới Madinah, tôi được biết tôi chủ văn phòng môi giới là kẻ chuyên hiếp dâm phụ nữ, không từ một người nào hết.'

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa

Rời nhà chủ thứ hai, Thằng Lùn lại đưa tôi tới văn phòng môi giới ở thành phố Medina, nằm ngay gần sân bay.
Ở đây được chừng một tháng, tôi phát hiện ra rằng chủ văn phòng môi giới là kẻ chuyên hiếp dâm phụ nữ, từ người Ghana, Ấn Độ, Philippines, cho tới người Indonesia, Việt Nam. Hắn không từ một người nào hết.
Chúng tôi ở tầng hai, còn hắn ở tầng ba. Một hôm hắn gọi B. T. Hương, từ Nghệ An hay Hà Tĩnh tôi không nhớ nữa, và một người Philippines lên dọn dẹp. Hắn chỉ vào nhà tắm và bảo cô gái Phillipines vào đó dọn, còn Hương thì hắn gọi vào phòng để ngủ với hắn.
Hắn tìm cách hãm hiếp Hương nhưng cô giơ chân đạp lại, chống lại. Hắn bóp cổ, bứt tai, đấm đá vào ngực và lưng Hương.
Một lúc sau, Hương được xuống tầng hai. Cô vừa khóc vừa kể lại sự việc cho tôi. Nhìn lên đồng hồ, lúc đó là khoảng 11.30 ngày 19/11/2017.
Sở dĩ tôi nhớ rõ vậy vì ở văn phòng môi giới này họ không tịch thu điện thoại. Tôi đã chụp ảnh vết thương của Hương và gửi cho H.T, phiên dịch của Thằng Lùn.
Nhận được ảnh, H.T nói cô sẽ nói với ông chủ của cô để xử lý ngay tên chủ văn phòng môi giới Medina.
Sau đó, tôi không thấy họ đưa người Việt Nam đến văn phòng này nữa.
*Tên các nhân vật đã được thay đổi. Đây là phần một trong bài chuyên mục hai phần về chủ đề này.

THơ Lê Hà Thăng : THÔI LẦN LỮA


Ăn nhiều đường kích thích tế bào ung thư phát triển

http://vnreview.vn

Đó là kết quả, đồng thời là phát hiện quan trọng sau hơn 9 năm nghiên cứu của nhóm các nhà sinh vật học phân tử tại Bỉ. Sự thật là đường có mối liên hệ mật thiết tới việc kích thích phát triển các khối u.
Theo Independent, dự án tìm hiểu mối quan hệ giữa đường và ung thư đã được nhóm nghiên cứu thuộc Viện khoa học VIB, ĐH. KU Leuven và ĐH. VUB (Bỉ) khởi động từ năm 2008. Trọng tâm chính nhằm nghiên cứu cách khối u chuyển đổi khối lượng lớn đường thành lactate so với các mô tế bào khỏe mạnh.
Việc phát hiện ra mối liên hệ giữa đường và ung thư sẽ giải quyết nhiều vấn đề đau đầu tồn tại hàng thập kỷ nay, đồng thời thúc đẩy các giải pháp chống ung thư mới.
Các tế bào ung thư vẫn nhận năng lượng từ quá trình lên men đường.
Các tế bào ung thư vẫn nhận năng lượng từ quá trình lên men đường.
Hầu hết các tế bào lành tính trong cơ thể đều nhận năng lượng bằng cách hô hấp hiếu khí, một quá trình liên quan đến việc phân hủy các thực phẩm đã bị tiêu hóa thành các phân tử giàu năng lượng. Quá trình này đòi hỏi một loạt phản ứng hóa học sử dụng khí oxy, sau đó giải phóng khí carbon dioxide như một phụ phẩm.
Nhưng với tế bào ung thư, mọi chuyện hoàn toàn khác. Ngay cả khi lượng oxy dư thừa đủ để phá vỡ glucose, giải phóng năng lượng, các tế bào ung thư vẫn nhận năng lượng từ quá trình lên men đường. Mặc dù, quá trình này giải phóng ít năng lượng hơn so với các phản ứng hóa học thông thường. Hiện tượng này được gọi là hiệu ứng Warburg.
Mỗi tế bào trong cơ thể đều cần đường để tồn tại. Nhưng các tế bào ung thư có khuynh hướng tiêu thụ nhiều hơn lượng đường cần thiết so với tế bào khỏe mạnh. Chúng sử dụng quy trình lên men glucose thành lactate thay vì hô hấp để tạo ra đường và năng lượng.

Đường đã đánh thức "quái vật" ung thư trỗi dậy?

Qua rất nhiều thí nghiệm và quan sát tế bào nấm men, các nhà nghiên cứu nhận thấy quá trình lên men của đường giống như cách tế bào ung thư tăng sinh và hình thành khối u.
Protein Ras (một loại protein phổ biến trong tế bào ung thư) có thể tăng trưởng dựa theo lượng đường ăn vào. Nói ngắn gọn hơn, đường chính là nguyên nhân "đánh thức" các tế bào ung thư, khiến chúng tăng trưởng nhanh chóng đến mức không thể kiểm soát.
Một trong những vai trò của protein Ras là kiểm soát sự phát triển của tế bào. Nếu gene kiểm soát chúng biến đổi, protein Ras có thể hoạt động vĩnh viễn, gây nên tình trạng tăng sinh tế bào quá lớn, không thể kiểm soát và cuối cùng dẫn tới ung thư.e
Mỗi tế bào trong cơ thể đều cần đường để tồn tại.
Mỗi tế bào trong cơ thể đều cần đường để tồn tại.
Trưởng nhóm nghiên cứu Johan Thevelein, kiêm giáo sư tại ĐH. KU Leuven, Bỉ khẳng định: "Việc tiêu thụ đường một cách thái quá của các tế bào ung thư dẫn đến một chu kỳ luẩn quẩn, kích thích sự phát triển và tăng sinh của ung thư".
Nhóm nghiên cứu tin tưởng phát hiện mới này sẽ cung cấp một góc nhìn cụ thể về những "hậu quả nghiêm trọng" của đường và bệnh ung thư, đồng thời hỗ trợ hiệu quả cho các nghiên cứu về sau. Bên cạnh đó, phát hiện sẽ góp phần xây dựng các chế độ ăn kiêng mới, phù hợp hơn cho bệnh nhân ung thư.
Tuy nhiên, nhóm khẳng định vẫn cần nghiên cứu sâu hơn để làm sáng tỏ thêm một số vấn đề, trong đó có nguyên nhân tạo ra tế bào ung thư dưới tác động của đường.
Kết quả nghiên cứu đã được đăng tải trên tạp chí Nature Communications mới đây

Chuyện có thật Người kể: Diễm Vy


Chuyện xảy ra gần 20 năm trước, khi tôi còn làm y tá của một bệnh viện trong một thành phố nhỏ ở tiểu bang Arizona.
Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc. Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau sau bữa tiệc. Người lái xe 18 tuổi, say rượu và chạy xe quá tốc độ, lạc tay lái tông vào một chiếc xe tải đang đậu bên lề đường. Nhờ có thắt dây an toàn, người lái và em ngồi cạnh tuy bị thương nặng nhưng không nguy hiểm tính mạng. Riêng hai em ngồi sau, 1 nam 1 nữ bị thương rất nặng vì không thắt dây an toàn. Em trai bị chấn thương sọ não và chết ngay sau khi xe chở đến bệnh viện. Em gái hôn mê bất tỉnh phải mổ gấp, không biết có cứu được hay không?
Thật đáng buồn, em trai tử vong là một em gốc Việt, 17 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học và đang sắp rời nhà để vào một trường đại học danh tiếng. Các em còn lại đều người ngoại quốc.
Lúc đó tôi đang làm tại khu ICU (Intensive Care Unit). Bệnh nhân tôi được giao đêm đó là em gái 17 tuổi của tai nạn vừa kể trên. Một cô bé người ngoại quốc, đẹp hay không thì tôi không biết vì cả khuôn mặt lẫn cái đầu tóc vàng của em đều tím bầm, sưng to như trái dưa hấu vì những cú va chạm kinh khiếp. Em đang được mổ não khẩn cấp trong phòng mổ.
Tôi được (hay bị) kêu vào phòng họp gấp để nhận một nhiệm vụ quan trọng.
Sau khi được biết nhiệm vụ của mình là gì, tôi nhăn nhó phản đối, “Tại sao lại là tôi? Đây là nhiệm vụ của bác sĩ mà!”
“Tôi biết, nhưng người nhà của bệnh nhân không biết tiếng Mỹ rành lắm, cô đi theo thông dịch cho bác sĩ, và ráng van xin họ giúp chúng tôi,” bà y tá trưởng năn nỉ.
Sau một hồi bàn qua tính lại, tôi lê bước đi theo ông bác sĩ đến phòng chứa xác của em trai Việt Nam mới tử nạn, với nhiệm vụ là cùng bác sĩ, năn nỉ gia đình người chết hiến tặng những bộ phận còn tốt trong cơ thể của em cho bệnh viện.
Một em trai 17 tuổi đang khỏe mạnh nhưng chết vì tai nạn, là một ứng cử viên tuyệt vời để làm người hiến tặng, vì hầu hết các bộ phận trong cơ thể em còn rất khỏe, rất trẻ, rất thích hợp để cứu sống các bệnh nhân đang chờ đợi để được thay các bộ phận trong người. Đó là lý do bệnh viện hết sức cầu xin gia đình.
Thời gian đó, đối với người Việt mình, khái niệm hiến tặng bộ phận cơ thể còn rất mới mẻ. Nếu không là cho người thân trong gia đình, hầu như rất ít ai hiến tặng cho những người không quen biết. Huống hồ gì, chuyện cha mẹ đồng ý hiến tặng các bộ phận trong cơ thể của con thì hình như chưa hề xảy ra. Có cha mẹ nào mà nỡ lòng nào làm như thế? Mất con đã đau đớn lắm rồi...
Chúng tôi gặp cha mẹ nạn nhân trong phòng đợi, trong khi người con đang được chờ quyết định để rút tất cả ống support bên trong, tôi bắt đầu trình bày lý do. Quả như tôi lường trước, cho dù có van xin, nài nỉ, giải thích cách mấy, bác sĩ và tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu quầy quậy, ánh mắt oán ghét, và những lời xua đuổi.
Tôi lắp bắp xin lỗi rồi bước nhanh như chạy ra khỏi phòng.

Phòng ICU rất vắng lặng vì ở đây toàn những ca rất nặng. Những y tá cùng trực với tôi đêm đó ai cũng bận rộn với bệnh nhân của mình nên chỉ có một mình tôi ngồi tại nurse station. Thường thì ở ICU, mỗi y tá lãnh hai bệnh nhân trong một ca. Nhưng đêm nay tôi chỉ có một, vì một bệnh nhân mới chuyển sang phòng thường. Bệnh nhân còn lại là cô gái đang trong phòng mổ, nên tôi cũng khá rảnh rỗi, cho đến khi ca mổ xong.
Bỗng nhiên tôi thấy hơi nhức đầu nên cúi gục vào lòng bàn tay một chút cho đỡ mỏi mắt. Khi tôi ngẩng đầu lên thì vụt một cái, thoáng có một bóng người mặc áo trắng lướt thật nhanh qua mặt.
Tôi đảo mắt nhìn quanh.
Không có ai cả!
Tôi vẫn thường thấy lao đao như vậy lắm, có lẽ vì tôi bị chứng bịnh thiếu máu kinh niên. Tôi dụi mắt nhìn kỹ lại một lần nữa, lần này thì thật sự có một bóng áo trắng đang từ từ tiến lại gần tôi.

Tôi dợm đứng dậy để nhìn cho rõ thì thấy có một cậu thanh niên Á Châu rất trẻ, gương mặt xanh xao mệt mỏi đang đi lại phía tôi ngồi. Cậu đi nhẹ nhàng như lướt trên không vậy, xuất hiện trước mặt tôi mà không gây nên một tiếng động. Cậu nhìn tôi, đôi mắt nâu hiền và ngây thơ đến nao lòng. Có vẻ như cậu đang bị lạc đường. Chắc là cậu đi nuôi người nhà bệnh và lạc từ khoa khác sang.
Thấy cậu đứng yên lặng không nói gì, tôi hỏi bằng tiếng Mỹ, “Em cần gì, tôi có giúp được gì cho em không?”
Lạ thay, cậu trả lời bằng tiếng Việt, “Em đi kiếm đồ!”

Giọng của cậu nhỏ và thanh, nghe văng vẳng như từ một nơi xa xôi nào đó vọng về.
“Em bị mất cái gì à?”
“Em làm rớt cái ví trong xe. Trong đó có một món đồ rất quan trọng. Chị kiếm dùm em nghe chị. Nhớ nghe chị...”

Không đợi tôi trả lời, cậu quay lưng đi thật nhanh và khuất bóng sau góc quẹo.
Tự nhiên tôi cảm thấy lạnh buốt, cái lạnh từ trong xương lạnh ra. Tôi rùng mình. Lạ thật, Tháng Sáu Mùa Hè ở cái xứ sa mạc này nóng cả trăm độ. Cho dù máy lạnh có mở cũng chỉ vừa đủ. Chưa bao giờ tôi cảm thấy lạnh cóng bằng cái lạnh của hiện tại.
Đầu óc tôi quay cuồng và tiếp tục nhức. Chắc mình sắp bịnh rồi, tôi tự nhủ. Sao tự nhiên lại cảm thấy lạnh và nhức đầu quá. Tôi đứng lên định đi theo cậu bé nhưng rồi lại choáng váng ngồi phịch xuống một chiếc ghế.
Vừa lúc đó, một cô bạn đồng nghiệp từ đâu đi tới. Nhìn thấy sắc mặt tôi, cô la lên, “Oh my God! Trời ơi sao cái mặt cô xanh lè xanh lét thấy ghê quá. Are you OK?”
“Tôi thấy lạnh quá, cô lấy dùm tôi một cái áo lạnh được không?”
Cô bạn nhanh chóng đi lấy cho tôi một cái áo labcoat mới được giặt ủi và hấp nóng. Tôi mặc áo vào, ngồi co ro mà thấy vẫn còn lạnh, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.

Tôi uống thêm hai viên Tylenol. Một lúc sau, tôi thấy từ từ dễ chịu, và lại nghĩ đến cậu bé hồi nãy. Cậu ta là ai, làm sao biết cậu ở đâu, đi kiếm cái xe gì, và cái ví gì nữa chứ?
Cả khu ICU này có 6 phòng. Hiện giờ đang có năm bệnh nhân, mỗi người nằm một phòng. Tôi coi lại danh sách bệnh nhân viết trên bảng treo trên tường. Không có bệnh nhân nào người Việt. Vậy cậu từ khoa nào đi sang đây?
Tôi đi lòng vòng với hy vọng gặp lại cậu bé, nhưng hỏi thăm những nhân viên quanh đó xem có ai gặp một cậu bé người Á châu không, ai cũng lắc đầu không biết.
Thất vọng, tôi trở về khoa đúng lúc bệnh nhân của tôi đã được giải phẫu xong và chuyển về phòng ICU. Bác sĩ bảo em được cứu sống nhưng đôi mắt sẽ bị mù vĩnh viễn vì chấn thương quá nặng. Chỉ có một hy vọng duy nhất là được thay đôi mắt khác em mới có thể thấy lại ánh sáng.
Ba mẹ em ngồi bên giường trong khi em vẫn đang nằm thiêm thiếp. Ông bà yên lặng chắp tay cầu nguyện. Tôi không biết làm gì hơn là ngồi xuống bên cạnh và góp lời cầu nguyện trong lòng.
Người mẹ buồn rầu nói, “Tội nghiệp chúng quá. Rồi đây Jane sẽ ra sao khi tỉnh dậy và biết là người yêu của nó đã chết?”
“Người yêu của Jane là anh Việt Nam ngồi chung xe hả bà?” tôi hỏi.
“Đúng vậy, chúng nó yêu nhau lắm. High school sweethearts mà. Hai đứa đều học giỏi và có tương lai. Thế mà, chỉ qua một đêm, một đứa ra đi vĩnh viễn, một đứa trở nên mù lòa.” Bà sụt sịt khóc.
Tôi ngập ngừng, “Bác sĩ nói con bà còn có hy vọng thấy lại ánh sáng, nếu...”

“Vâng tôi biết! Nhưng ở đâu ra có cặp mắt để thay kia chứ? Nếu đó là cặp mắt của một người còn sống cho con tôi, tôi biết chắc chắn nó sẽ không chịu nhận. Nó là cô gái rất tốt, không bao giờ muốn làm khổ ai.”
“Nhưng nếu đó là cặp mắt của một người vừa mới mất thì hoàn toàn có thể dùng được, chỉ có điều...” tôi bỏ dở câu nói vì tôi biết chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Đừng bao giờ nên hỏi cha mẹ cậu bé Việt Nam thêm một lần nữa.
Như đọc được ý nghĩ của tôi, bà mẹ thở dài, “Cô y tá ạ, tôi biết nỗi đau của người mẹ mất con nó khủng khiếp như thế nào. Tôi không dám đòi hỏi gì thêm. Số phận con gái tôi bị mù thì tôi sẽ hết lòng chăm sóc cho nó. Con gái tôi có nghị lực lắm, tôi tin nó sẽ vượt qua...”
Xót xa nhưng cũng rất xúc động trước những lời nói của bà, tôi nhẹ nắm lấy tay bà. Vừa lúc đó, một ông cảnh sát đang rảo bước tới, trên tay cầm một bọc giấy. Ông hỏi tôi, “Người ta chỉ cho tôi là có một cô y tá người Việt ở đây. Cô nói được tiếng Việt chứ?”
“Dạ được. Ông cần gì không?”
“Tôi muốn nhờ cô đi với tôi đến gặp gia đình người tử nạn trong tai nạn xe chiều nay. Chiếc xe bị total lost. Trước khi xe tow kéo xe đi, chúng tôi kiểm tra trong xe và tìm thấy chiếc ví này rớt trong xe. Nó thuộc về người đã chết. Tôi muốn giao lại kỷ vật này cho thân nhân của cậu.”

Ví, xe, người tử nạn... những mảnh rời rạc của chiếc hình puzzle tự nhiên ráp nối lại với nhau một cách có trật tự. Tim tôi đập thình thịch và cổ họng tự dưng tắc nghẽn. Chân tôi bắt đầu run lập cập và tay thì nổi da gà. Sao giống y hệt những điều cậu bé kia vừa nói?
Không lẽ mình vừa gặp ma sao?

Tôi lắp bắp hỏi ông cảnh sát, “Ông có thể cho tôi xem qua chiếc ví được không?”
Ông ngần ngừ một chút rồi nói, “Cũng được, nhưng trong ví không có gì quý giá hết, chỉ có tấm bằng lái xe và một ít tiền mặt vậy thôi!”
Tôi tần ngần mở chiếc ví ra. Thật vậy, trong ví ngoài một ít tiền nhỏ chỉ có tấm bằng lái xe. Tôi tò mò nhìn vào tấm bằng lái và hoảng sợ làm rơi chiếc ví xuống đất. Trên tấm bằng là hình của cậu bé vừa đến gặp tôi ít phút trước đây. Với gương mặt gầy và cặp mắt nâu trong vắt thơ ngây như đang nhìn xoáy vào tôi, như muốn nói một điều gì.

Vậy ra cậu chính là người đã chết đó sao?
Một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng của tôi. Tôi thầm thì, nhắc lại lời của cậu bé khi nãy: “Trong ví này có một vật rất quan trọng...”

“Cô nói gì?”
Tôi lượm chiếc ví lên, mở ra xem lại và lật tới lật lui. Quả thật không có gì khác ngoài vài tờ giấy $10 và $5, cùng tấm bằng lái.
Tai tôi văng vẳng nghe tiếng của cậu bé, “chị nhớ giúp em nghe chị, nhớ nghe chị...”

Tấm bằng lái!
Tôi nhìn kỹ lại tấm bằng lái lần nữa. Đây rồi, vật quan trọng mà tôi cần tìm chính là tấm bằng lái này đây.

Trên bằng lái có tên, tuổi và hình chụp của cậu bé. Còn nữa, nằm ngay ngắn ở góc phải của tấm bằng là cái sticker nhỏ màu hồng, trên có dòng chữ “DONOR” màu đen in đậm nét.
Tim tôi đập thình thịch. Như vậy là, chính cậu đã run rủi cho sở cảnh sát tìm thấy chiếc ví rơi trong gầm xe trước khi xe bị kéo đi; chính cậu đã tìm đến tôi, và đưa đẩy cho ông cảnh sát gặp tôi để mọi người có thể biết được ý nguyện của cậu. Thì ra ngay từ khi mới có bằng lái, cậu đã quyết định là nếu có điều gì xảy ra cho mình, cậu sẽ sẵn sàng hiến tặng những bộ phận còn tốt trong người cho tất cả ai đang cần chúng nên đã tình nguyện ghi tên làm người DONOR. Có phải cậu đến tìm tôi vì biết tôi là người chăm sóc cho người bạn gái thương yêu của cậu đêm nay và muốn nhờ tôi tìm cách để trao tặng cho cô gái đôi mắt của cậu như một kỷ vật cuối cùng?
Tôi chỉ vào chữ “DONOR” và nhờ vị cảnh sát xác minh lại với DMV.
Sau khi xác nhận là cậu bé Việt Nam chính thực đã ghi danh làm người “DONOR”, nhưng đồng thời vị cảnh sát cũng thông báo rằng theo luật pháp, vì cậu bé mất khi cậu chưa đủ 18 tuổi, nên quyết định cuối cùng, cho hay không, cũng vẫn là quyết định của cha mẹ.
Phái đoàn gồm các bác sĩ, cảnh sát cùng với tôi sau khi đưa chiếc ví lại cho cha mẹ cậu và thông báo về tất cả những sự việc trên cho họ. Trong khi chờ gia đình cậu bé bàn thảo với nhau, chúng tôi đều lui ra ngoài đứng chờ.

5 phút, 10 phút trôi qua. Một bầu không khí yên lặng đến nghẹt thở.
Rồi cha mẹ cậu bé cũng bước ra. Người mẹ ôm mặt khóc, trong khi người cha nghẹn ngào nói với chúng tôi: “Thôi thì con tôi nó đã muốn như vậy, chúng tôi xin nghe theo ý nguyện của cháu. Xin bệnh viện giúp cháu làm tròn tâm nguyện, hãy giúp đỡ tất cả những ai đang chờ được giúp.”

Tôi bật khóc vì quá xúc động. Tất cả những người có mặt lúc đó đều khóc và cảm ơn cha mẹ cậu bé đã làm quyết định đau đớn và khó khăn nhưng rất cao cả này. Cảm ơn ông bà, tôi thầm thì. Trên cao kia, tôi biết cậu bé đang nhìn xuống và mỉm cười.
Những ngày sau đó, có ít nhất là cả chục bệnh nhân đang chờ thay thận, gan, tim, v.v... đã được cứu sống nhờ được ghép những bộ phận trong cơ thể cậu bé. Cô bạn gái cũng đã nhận được cặp mắt của cậu. Trên gương mặt trắng bóc và mái tóc vàng hoe, đôi mắt nâu trong veo luôn tỏa những tia sáng ấm áp dịu dàng. Đôi mắt như biết nói những lời yêu thương đến mọi người. Cậu bé đã ra đi mãi mãi, nhưng tình yêu quảng đại của em vẫn tiếp tục tồn tại.
                                          ****
Ngay sau cái đêm “gặp ma” trong bệnh viện đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi về bàn với chồng, và vợ chồng tôi đã cùng đi đến quyết định là ra DMV để ghi tên tình nguyện làm người “DONOR.”

Nếu một mai có người nào phải ra đi trước, chúng tôi không muốn người thân mình ở lại phải suy nghĩ để làm những quyết định đau lòng thế cho mình.
Cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi. Thế thì tiếc làm chi cái xác thân tạm bợ này! Nếu sau khi mình ra đi mà vẫn còn có ích cho người khác thì đó chính là một niềm an ủi và hạnh phúc vô biên cho mọi người chúng ta rồi.

Diễm Vy 

(V.Nga chuyển)