10 thg 12, 2013

10 tấm ảnh ấn tượng được tap chí Times bình chọn năm 2013

10 bức ảnh ấn tượng nhất năm 2013 do tạp chí Time bình chọn


Uy Vũ - theo Trí Thức Trẻ | 04/12/2013 10:23

(Soha.vn) - Tạp chí danh tiếng Time vừa công bố danh sách 10 bức ảnh ấn tượng nhất năm qua gắn liền với những sự kiện tiêu biểu của thế giới.


  • Năm 2013 là một năm có nhiều biến động trên thế giới từ thiên tai cho tới những vụ khủng bố, đụng độ tác động đến nhiều quốc gia, nhiều con người.
Đến hẹn lại lên, hàng năm cứ vào thời gian này tạp chí danh tiếng Time lại công bố 10 bức ảnh ấn tượng được lựa chọn là tiêu biểu nhất cho năm gắn liền với 10 sự kiện có sức ảnh hưởng lớn tới thế giới.
Năm nay, Time đã công bố 10 sự kiện tiêu biểu đặc biệt trong đó có những sự kiện có sức ảnh hưởng lớn như cơn siêu bão kinh hoàng Haiyan, khủng bố tại Kenya...
1. Bức ảnh cụ ông bên vụ nổ kinh hoàng ở đường đua Boston
Tháng 4 là một tháng đau buồn đối với người dân Mỹ khi họ phải gánh chịu vụ nổ bom định mệnh trên đường đua truyền thống Boston. 3 người đã tử nạn trên đường đua và 170 người bị thương nặng.
Time đã bình chọn bức ảnh ấn tượng của nhiếp ảnh gia John Tlumacki là một trong mười bức ảnh tiêu biểu nhất năm bởi hình ảnh cụ ông 78 tuổi đang ngã ngay trên đường đua khi khói bom mù mịt.
Khi người đàn ông ngã gục ngã những người cảnh sát đã nỗ lực tới để giúp đỡ ông. Bức ảnh đã chạm tới trái tim mọi người vì sự tàn khốc của vụ đánh bom. Tuy nhiên, điều tuyệt vời nhất chính là dù ngã gục ngay trên đường đua nhưng ông vẫn quyết định đứng dậy để hoàn thành nó. Chính điều này khiến cư dân mạng không ngần ngại gọi ông là người hùng dũng cảm của cuộc đua Boston.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 1
2. Rợn người cảnh chiến binh Hồi giáo cắt cổ một thanh niên Syria
Câu chuyện về bức ảnh định mệnh này là một câu chuyện dài. Trước khi đăng tải lên Time, tạp chí này đã cam kết với nhiếp ảnh gia sẽ không đăng tải tên tác giả vì lý do an toàn do mức độ nhạy cảm của nó. Tuy nhiên, với sứ mệnh của một người truyền tải sự thật nhiếp ảnh gia Emin không ngần ngại việc công bố danh tính của mình.
Bức ảnh đau lòng này được Emin Ozmen chụp vào ngày 30/8/2013 tại Keferghan, thị trấn gần Aleppo, phía Bắc Syria. Emin cho biết, trong ngày hôm đó đã có tới 4 vụ hành quyết tương tự diễn ra ngay giữa đường trong sự hò reo và ủng hộ của mọi người xung quanh.
Và tất nhiên, người nhiếp ảnh gia này không thể cứu giúp người thanh niên bị hành quyết mà chỉ có thể ghi lại hình ảnh đau lòng này mà thôi.
Bức ảnh đã kiến ông ám ảnh rất lâu và có lẽ đến tận cuối đời Emin vẫn không thể quên khoảnh khắc chứng kiến vụ hành quyết dã man giữa con người với nhau như vậy.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 2
3. Đôi nam nữ ôm nhau cùng chết trong vụ đổ nát tại Bangladesh
Không biết bao nhiêu bức ảnh đau thương đã được chụp để ghi lại cảnh tượng tan hoang của vụ sập nhà 8 tầng ở ngoại ô thủ đô Dhaka, Bangladesh.
Nhưng bức ảnh đôi nam nữ ôm nhau chết của nhiếp ảnh gia địa phương Taslima Akhter là bức ám ảnh hơn cả, nói lên nỗi đau của tất cả đất chỉ trong một cảnh tượng.
“Bức ảnh đẹp một cách ám ảnh. Một vòng tay trong cái chết, sự dịu dàng vươn lên từ đống đổ nát và chạm vào chúng ta ở nơi mà con người dễ bị tổn thương nhất. Lặng lẽ nói với chúng ta. Không bao giờ nữa”, nhiếp ảnh gia Bangladesh Shahidul Alam, cây viết và là sáng lập viên của Viện nhiếp ảnh Nam Á Pathshala, nhận xét.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 3
4. Cháy rừng tại Australia người dân buộc phải ngâm mình tránh nóng
Trong khi nhiều nước đang đối mặt với những trận bão tuyết thì tại Úc, người dân nước này phải chứng kiến những đợt cháy rừng lớn nhất trong lịch sử khiến hàng trăm người mất tích.
Vụ cháy bắt đầu từ ngày 4/1/2013 khiến lan rộng tại khu vực New South Wales, Úc.Trong bốn ngày, đã có 130 đám cháy xảy ra trên tổng diện tích 30.000 ha tại New South Wales. Tính đến ngày 8-1, hơn 100 người đã mất tích, hơn 100 ngôi nhà đã bị thiêu rụi do đám cháy lan rộng.
Trong cái nóng dữ dội vì cháy rừng người dân phải ngâm mình xuống nước với hi vọng giảm bớt được cái nóng. Nhiếp ảnh gia Tim Holmes đã nhanh chóng ghi lại được hình ảnh đặc biệt này của một gia đình ở Dunalley, Australia.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 4
5. Biểu tình của người dân Thổ Nhĩ Kỳ
Có khoảng 5000 người đã xuống đường biểu tình vào ngày 1/6/2013 yêu cầu Thủ tướng Erdogan từ chức. Vụ biểu tình đã gây chấn động cả Thổ Nhĩ Kỳ với 939 người bị bắt giữ trên 90 điểm biểu tình.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 5
Hình ảnh được nhiếp ảnh gia Daniel Etter chụp tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 1/6/2013.
6. Cá mập săn mồi phi thân lên khỏi mặt nước
Một khoảnh khắc vô cùng đẹp đã được nhiếp ảnh gia David Jenkin tại Đảo Seal, Nam Phi vào ngày 26/7/2013. Bức ảnh đã ghi lại khoảnh khắc chú cá mập đang nhảy lên bắt mồi. Tuy không có nhiều ý nghĩa sự kiện nhưng bức ảnh đã ghi lại hoạt động chân thực của đời sống thiên nhiên trong sự biến đổi mạnh mẽ của khí hậu.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 6
7. Nước mắt người dân Cairo, Ai Cập bên xác của một người thân
Ngày 27/7/2013, Ai Cập chìm trong biểu tình và đụng độ khi xuất hiện những đoàn người phản đối và ủng hộ Tổng thống bị quân đội phế truất Mohammed Morsi. Bức ảnh được nhiếp ảnh gia Mosa'ab Elshamy với bức ảnh chụp tại Cairo, Ai Cập đã có sức ám ảnh lớn tới cộng đồng khi những người dân gào thét bên cái chết của một người thân.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 7
8. Giả chết để thoát những kẻ khủng bố tại Kenya
Trong khi nhiều người chạy tứ phía để thoát khỏi họng súng của bọn khủng bố tại khu mua sắm ở thủ đô Nairobi của Kenya trưa 21/9, một phụ nữ cùng hai con của cô chọn phương án giả chết. Người mẹ giữ chặt cậu con trai vào lòng còn bé gái nằm cạnh em trai.
Bức ảnh được nhiếp ảnh gia Tyler Hicks với bức ảnh chụp lại cảnh 3 mẹ con giả chết tại Westgate, Nairobi, Kenya vào ngày 21/9/2013.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 8
9. Cựu chiến binh Mỹ và nổi đau chiến tranh Iraq
Chiến tranh Iraq được coi là một trong những nỗi đau chung của nhân loại. Đặc biệt không chỉ với người dân Iraq mà cả những người dân Mỹ cũng phải gánh chịu nỗi đau này.
Nhiếp ảnh gia Peter van Agtmael đã dùng ống kính của mình để ghi lại hình ảnh cuộc sống đời thường của 1 cựu chiến binh từng chiến đấu tại Iraq. Bức ảnh ghi lại hình ảnh ông Henline đang nằm trong bể bơi với cánh tay bị cắt cụt, khuôn mặt biến dạng vì bỏng với hi vọng nước có thể làm dịu bớt đi nỗi đau.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 9
10. Người dân Philippines trong cơn bão kinh hoàng Haiyan
Cơn bão kinh hoàng Haiyan đã reo rắc chết chóc xuống đất nước Philippines cà nó trở thành nỗi đau chung của cả nhân loại. Cảnh hoang tàn đổ nát Leyte, Philippines vào ngày 18/11/2013 đã được nhiếp ảnh gia Philippe Lopez ghi lại gây chấn động với nhiều người xem.
Tạp chí Time bình chọn 10 bức ảnh của năm 2013 10

9 thg 12, 2013

Hình ảnh Hà nội xưa

Tôi xa Hà Nội một mùa thu năm nào tuổI mớI lên mười. 
Ơ sao cứ tưởng như hồn tôi đã là 17 với bao nỗi bâng khuâng. Từ đấy, đã biết đau thương, đã biết giận hờn.  Để một lần đi, biết thế nào là luyến nhớ. Nhớ sao là nhớ con đường Lý Thướng Kiệt với hàng cây bóng mát. Tiếng ve sầu than vãn suốt tháng hè. Ga Hàng Cỏ, Chợ Đồng Xuân, Hồ Thuyền Quang, Nghi Tàm, Bãi Cháy. Và ở đây Hồ Hoàn Kiếm ngàn năm sử sách vẫn còn ghi. Liễu xanh theo chiều vàng in bóng Hồ Tây, Hồ Trúc Bạch. Tôi còn nhớ theo mẹ  đi tớI Hàng Ngang, lạI ghé lạI Hàng Đào. Hàng tơ lụa như màu rực rở của cuộc đời và những kiều nữ lảm tôi muốn quên tuổi nhỏ với thơ ngây. 
Đùng nghĩ tuổi lên 10 tôi chưa biết thế nào là rung động. Ô, áo lụa màu lam cho tôi về ôm gốI chiếc, để hồn thơ dạI mãi  lưu luyến  ánh mắt huyền. Chợt tỉnh giấc lạI thấy suối  tóc cài bím vắt ngang vai. Làn gió thoảng tà áo tung bay như muôn bướm lượn. Đôi chân thon thoăn thoắt khuất dần về cuối phố...
Ôi bóng dáng ấy,  yêu kiều là tên gọi. Yêu kiều để tâm hồn thơ dạI chỉ ứơc muốn cho thờI gian thật bay nhanh. Cho mình mang vào đôi giầy bẩy dậm. Cho mình đuổi kịp  thờI gian vô tình ấy, để đôi chân gầy đẩy  tầm mắt vượt quá bờ tường vi. Để được thấy bong dàng ngườI mờ khuất sau khung cửa, cho hồn thơ dạI nốI  dài thêm dòng kỷ niệm vào nỗi nhớ. .
Ấy vậy mà thờI gian đã giận hờn. Chẳng cần nói mà đã thoăn thoắt chạy mau. Và hôm nay nhìn lạI đờI, đầu đã hai màu tóc. Chỉ muốn nhớ là trong đời đã được ôm ấp dáng kiều thơm. Đã được hôn em trên bờ môi và làn tóc mượt mà. Một ngày đó, trên đường chiều dạt nắng. Và còn nhớ, có những lúc chờ em ở đẩu phố hay cuốI ngõ lặng câm. Được cầm tay em một lần để nhớ mãi em, ngườI Hà NộI kiêu sa. Người con gái mà chỉ nụ cườI đủ chuyên chỏ cả một trờI yêu. Ánh mắt đấy ôi đa tình diệu vợi.
Và bây giờ  là cuối thu, nhưng ở một khung trời xa tắp . Tôi bước vội vì sợ tháng ngày đưổi kịp. Sẽ nhắc nhở về một tuổi đời đã mất. Về những thăng trầm với thế sự đổi thay. Không tôi không muốn nhìn lại thời gian đã khuất. Xin cho tôi tìm thấy Hà Nội ở cuối nẻo đường cùng. Hà Nội của tôi với bao mùa lá rụng, một độ thu về để tâm hồn Hà Nội lại xôn xao.  
...Cho tôi một chút yên tĩnh, một chút men say, một chút tình đê tôi tìm lại được con người Hà Nội ở trong tôi

Xin mời quý bạn, nhất là những người Hà Nội tìm lại những hình ảnh thân thương ngày nào.

Anh cám ơn Nghiêm Phúc Thắng, người kiều nữ của Quan Thánh, của Ô Quan Chưởng đã gởi những hình ảnh thân thương này.

Inline image 1

Thân mến,
Vi Sơn

Những hình ảnh đẹp về Hà Nội xưa
Kiến trúc sư Đinh Việt Phương cùng hai người sáng lập ra nhóm 3D Hà Nội từ năm 2004 với mục đích dùng công nghệ 3D phục dựng lại những khung cảnh của phố cổ Hà Nội nhằm quảng bá các giá trị về lịch sử, văn hóa. Nhóm tiếp tục được mở rộng với hàng loạt thành viên mới. Năm 2007, nhóm cho ra triển lãm “Hà Nội những góc nhìn thời gian” và được trao giải thưởng Bùi Xuân Phái cho ý tưởng xuất sắc...
Dưới đây là một số hình ảnh từ “Hà Nội những góc nhìn thời gian”
http://reds.vn/
Chợ Đồng Xuân nằm trong khu phố cổ, phía tây là phố Đồng Xuân, phía bắc là phố Hàng Khoai, phía nam là phố Cầu Đông, phía đông là ngõ chợ Đồng Xuân.
Cổng chợ nhìn sang phía tây, phía trước là một khoảng trống nhỏ. Phía Bắc có quán Huyền Thiên- sau đổi thành chùa Huyền Thiên. Ngay sát sau chợ là chợ Bắc Qua. Vì vậy nhiều người gọi cả hai là chợ Đồng Xuân - Bắc Qua.
Ở góc tây bắc của chợ có đài Cảm tử, kỷ niệm ngày Toàn quốc kháng chiến.
Trong thời gian xây dựng lại Thành Thăng Long vào mùa hạ năm Giáp Tí, 1804, Tổng Trấn Nguyễn Văn Thành dưới triều đại Nguyễn đã cho đặt ngôi chợ lớn ở cửa chính đông, hay còn gọi là chợ Đồng Xuân ngày nay.
Chợ Đồng Xuân tuy nằm trong khu phố cổ nhưng có tuổi đời trẻ hơn rất nhiều so với các phố xung quanh. Trước kia đây là khu đất trống thuộc phường Đồng Xuân, huyện Thọ Xương nằm trước quán Huyền Thiên (sau đổi thành chùa Huyền Thiên). Người dân họp chợ trên hai khu đất ở cạnh chùa Cầu Đông ở phố Hàng Đường và cạnh đền Bạch Mã ở phố Hàng Buồm vì hai khu đất đó gần bến sông, tiện cho thuyền đi lại.
Năm 1889, khi những dấu tích cuối của sông Tô Lịch và hồ Thái Cực bị lấp hoàn toàn, người Pháp quy hoạch lại đã giải tỏa hai chợ trên và dồn tất cả các hàng quán vào khu đất trống của phường Đồng Xuân, tạo thành chợ Đồng Xuân. Trong năm đầu tiên chợ họp ngoài trời, hoặc có che mái lá giống như hai chợ cũ.
Năm 1890 chính quyền Pháp mới bắt đầu xây dựng chợ Đồng Xuân, tạo thành năm vòm cửa và năm nhà cầu dài 52m, cao 19m. Mặt tiền theo kiến trúc Pháp, gồm năm phần hình tam giác có trổ lỗ như tổ ong, lợp mái tôn.
Tại đây đã diễn ra các trận chiến ác liệt giữa Vệ quốc quân chống lại lính Lê dương của Pháp, rất nhiều Vệ quốc quân đã hi sinh tại đây trước khi rút khỏi Hà Nội.
Sau ngày giải phóng thủ đô, chợ Đồng Xuân là chợ lớn nhất Hà Nội.
Vào khoảng năm 1990, chợ được xây dựng lại, phá bỏ hai dãy hai bên, ba dãy giữa xây lên ba tầng. Hai tấm cửa hai bên cũng bị dỡ, nhưng vẫn còn giữ hai cột ngoài cùng.
Ngày 14, tháng Bẩy, năm 1994, chợ Đồng Xuân đã bị hỏa hoạn, lửa thiêu trụi gần như toàn bộ các gian hàng trong chợ. Đây là vụ cháy chợ lớn nhất tại Hà Nội cho đến nay.
*****
Cầu Long Biên là cây cầu thép đầu tiên bắc qua sông Hồng tại Hà Nội, do Pháp xây dựng (1899-1902), đặt tên là cầu Doumer, theo tên của Toàn quyền Đông Dương Paul Doumer. Dân gian còn gọi là cầu sông Cái hay cầu Bồ Đề (vì nó được bắt qua bến Bồ Đề thuộc huyện Gia Lâm). Hiện trên đầu cầu vẫn còn tấm biển kim loại có khắc chữ 1899-1902 - Daydé & Pillé- Paris.
Cây cầu được thiết kế với kiểu dáng độc đáo do hãng Eiffel thiết kế, giống với kiểu dáng của cầu Tolbiac ở quận 13, Pari trên tuyến đường sắt Paris- Orléans, Pháp. Nha công chính Đông Dương xây dựng phần cầu dẫn. Ngày 12.9.1898 diễn ra lễ khởi công xây dựng và sau hơn 3 năm thì hoàn thành, dù kế hoạch dự trù phải mất 5 năm. Tổng số tiền thực chi lên tới 6.200.000 franc Pháp, không vượt quá dự trù là bao.
Cầu dài 1.682m qua sông và 896m cầu dẫn, gồm 19 nhịp dầm thép đặt trên 20 trụ cao hơn 40m (kể cả móng) và đường dẫn xây bằng đá. Cầu dành cho đường sắt đơn chạy ở giữa. Hai bên là đường dành cho xe cơ giới và đường đi bộ. Đường cho các loại xe là 2,6m và luồng đi bộ là 0,4m. Luồng giao thông của cầu theo hướng đi xuôi ở phía trái cầu chứ không phải ở bên phải như các cầu thông thường khác.
*****
Ga Hàng Cỏ ngày mới xây dựng
Ga Hàng Cỏ (nay là ga Hà Nội) năm 1902 đưa vào hoạt động, được coi là đầu mối giao thông quan trọng với 5 nhánh đường sắt đến các vùng trong nước. Khu ga kéo dài gần hết đường Nam Bộ (nay là đường Lê Duẩn), từ đầu phố Sinh Từ (nay là Nguyễn Khuyến) đến Khâm Thiên.
Thời Pháp phố Lê Duẩn gọi là Hàng Lọng, sau năm 1954 đổi thành đường Nam Bộ, sau này mang tên như bây giờ. Khi mới xây khu vực ga, Hàng Lọng qua các thôn Vĩnh Xương, Nam Môn, Hoa Ngư và Tứ Mỹ, tiếp nối các đường từ thành Hà Nội ra Cửa Nam - Cửa đông nam gọi là Đại Hưng. Qua Hàng Cỏ có lối rẽ qua Làng Lương Sử để đến Văn Miếu, mà đi thẳng thì ra hồ Bảy Mẫu xuống Lý Nhân, Nam Định để vào đàng trong, tức Quan Lộ. Sau năm 1946, người Pháp đổi đây thành đường Đờ Lát, nhưng người dân vẫn quen gọi Hàng Lọng.
Tàu điện Hà Nội
Các tuyến tàu điện ở Hà Nội có khoảng thời gian tồn tại gần một thế kỷ, từ khi chạy thử nghiệm vào tháng 9/1900 cho đến khi ngừng hoạt động vào đầu thập niên 1990.
Đóng vai trò quan trọng trong đời sống thế kỷ trước, hình ảnh chiếc tàu điện đã đi vào tâm thức của nhiều người dân Hà Nội như biểu tượng rất đặc trưng của cả một thời kỳ.
Phố cổ ngày Tết
*****
Nhà hát lớn Hà Nội là một công trình lớn do người Pháp xây dựng trong những năm đầu thế kỷ XX. Nó được bắt đầu khởi công xây dựng vào ngày 7 tháng 6 năm 1901 và hoàn thành vào năm 1911.
Xưa kia là một vùng đầm lầy thuộc đất của hai làng Thạch Tần và Tây Luông thuộc Tổng Phúc Lân Huyện Thọ Xương. Vào năm 1899 hội đồng thành phố nhóm họp dưới quyền chủ tọa của Richard – là Công sứ Hà Nội đề nghị lên tòan quyền Fourer cho xây Nhà Hát.
Tác giả đồ án thiết kế là hai kiến trúc sư Harlay và Broyer. Người phụ trách thi công là hai ông Travary và Savelon. Công trình chiếm diện tích 2600m2, chiều dài 87m, chiều rộng 30m, điểm cao nhất so với mặt đường là 34m. Những người thiết kế công trình đã tìm tòi tham khảo kiểu kiến trúc cổ Hy Lạp Coranhtơ kết hợp với kiểu lâu đài Tuylory và nhà hát Opera Paris để tạo nên một khối kiến trúc riêng biệt.
Bên trong nhà hát trước đây có sân khấu rộng và một phòng khán giả chính có diện tích 24x24m, ngày đó chứa được 870 chỗ ngồi, ghế ngồi bọc da, một số chỗ bọc bằng nhung. Tầng giữa có nhiều phòng nhỏ dành cho khán giả có vé riêng. Cầu thang giữa lên tầng hai là một sảnh chính rộng. Cầu thang phụ và hành lang ở hai bên. Phía sau nhà hát là một phòng quản trị, có 18 buồng cho diễn viên hoá trang, 2 phòng tập hát, 1 thư viện và phòng họp. Phía mặt trước trên tầng II là phòng gương rất lộng lẫy. Kinh phí xây dựng Nhà hát được duyệt vào lúc đó là 2.000.000 Frăng Pháp.
Nhà hát lúc đó được sử dụng là nơi biểu diễn các loại hình nghệ thuật cố điển như Opera, nhạc thính phòng, kịch nói... phục vụ cho tầng lớp quan lại thượng lưu người Pháp và một số ít người Việt giàu có. Lịch biểu diễn thời đó một tuần có 4 lần vào thứ ba, thứ năm, thứ bảy và chủ nhật.
Nhà hát Lớn hà Nội có một giá trị rất lớn về mặt lịc sử, kiến trúc và giá trị dử dụng. Nó là bằng chứng lịch sử của sự phát triển văn hóa và xã hội của Hà Nội và Việt nam thời kỳ Pháp thuộc, là một di tích của một giai đoạn phát triển kiến trúc ở Việt Nam cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Nhà hát Lớn Hà Nội và Quảng trường Nhà hát là nơi diễn ra những sự kiện lịch sử trọng đại gắn liền với cuộc Cách mạng tháng 8 và những năm đầu của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.
*****
Rạp Công Nhân (Rạp chớp bóng PALACE)
Chớp bóng đến nước ta vào thời điểm thế chiến I đang diến ra ở châu Âu, nhằm tuyên truyền cho nước Pháp ở thuộc địa. Ban đầu các buổi chiếu ở ngoài trời. Buổi chiếu trong nhà đầu tiên ở Grand Café của khách sạn Metropole, sau chuyển sang bên đường, nay là phố Nguyễn Xí, ở đó có cái cổng nhỏ đi vào rạp lấy tên là Palace.
Sau đó xây dựng khá lớn và có mặt tiền tuyệt đẹp tựa cái vỏ sò cách điệu ngay trên đường Paul Bert sầm uất. Thời tạm chiếm Hà Nội (1947-1954), rạp đổi tên Eden (Thiên đường), sau này là rạp Công Nhân.
*****
Nhà hàng Godard
Nhà hàng Godard do Liên hiệp Thương mại Đông Dương và châu Phi (viết tắt là LUCIA) xây dựng vào những năm đầu thế kỷ XX. Năm 1958, 49 quầy hàng trong Godard được dọn hết, dù trước đó, đầu thập niên 50 họ mua lại của chủ Godard. Tháng 9-1959, Godard được đổi tên thành Bách hóa Tổng hợp. Cũng có người gọi là Bách hóa Tràng Tiền vì nó nằm trên phố Tràng Tiền.
Godard là tòa nhà hai tầng, tầng dưới cao 6m. Tầng trên 5m. Diện tích mặt bằng xấp xỉ 4.500 mét vuông. Sàn tầng một lát đá thấm thủy khổ lớn để hạn chế nước vào ngày nồm. Trần trát vôi rơm, sàn tầng hai bằng gỗ lim. Mái bằng khung thép uốn thành vòm, dưới vòm cũng trát vôi rơm, trên lợp bằng miếng tôn nhỏ hình chữ nhật. Xung quanh là cửa kính để lấy ánh sáng. Từ tầng một lên tầng hai có bốn cầu thang bậc gỗ, lan can bằng thép có hoa văn và trụ cầu thang bằng đồng đúc.
Godard có ba mặt phố, phía bắc là Tràng Tiền, phía nam là Hai Bà Trưng và phía tây là Hàng Bài. Ba cửa chính ra vào Bách hóa có dòng chữ tiếng Pháp “Không dựng xe ở đây” bằng đá trắng gắn chìm trên vỉa hè. Vỉa hè rất cao so với mặt đường để phòng ôtô có lao lên sẽ bị chặn lại, đảm bảo an toàn tính mạng cho người đi lại. Vỉa hè bo bằng đá đen chôn sâu dưới đất hơn một mét để nếu ôtô đâm vào sẽ không đổ gẫy. Vì sao Godard không xây cao? Giản đơn vì chính quyền thời đó không cho phép các công trình quanh hồ Gươm xây quá cao, họ sợ hồ Gươm sẽ lọt thỏm trong các khối nhà như thế làm mất vẻ đẹp thơ mộng của khu vực này. Nhưng tại sao dân số Hà Nội đầu thế kỷ XX chỉ hơn 10 vạn người ta lại xây Godard lớn như vậy?
Việc xây dựng nhà Godard là bước ngoặt cho thương mại Hà Nội vốn trước đó chỉ có các chợ truyền thống. Nếu trước kia chợ họp theo phiên và chỉ bán nông sản, đồ thủ công, lương thực... sản xuất tại Hà Nội hay các vùng lân cận hoặc bán một số mặt hàng từ các tỉnh phía nam Trung Quốc mang qua thì Godard bán đủ thứ nhập từ Pháp, Ấn Độ, Hồng Kông hay các nước thuộc địa của Pháp.
Chùa Một Cột (Chùa Diên Hựu)
Chùa thường được gọi là chùa Một Cột. Chùa được Vua Lý Thái Tông (1028-1054) cho xây dựng vào năm 1049. Ngôi chùa được xây lại vào thời Trần (năm 1249) và đã trùng tu nhiều lần. Đây là ngôi chùa có kiến trúc độc đáo nhất Việt Nam.
Khuê Văn Các và mùa thu giả tưởng
Khuê văn các có nghĩa "gác vẻ đẹp của sao Khuê" là một lầu vuông tám mái, bao gồm bốn mái thượng và bốn mái hạ, cao gần chín thước, do Tổng trấn Nguyễn Văn Thành triều Nguyễn đương thời cho xây dựng vào năm 1805. Gác dựng trên một nền vuông cao cân xứng có lát gạch Bát Tràng mỗi bề có chiều dài là 6,8m. Để bước lên được nền vuông này phài đi qua ba bậc thang đá. Kiểu dáng kiến trúc Khuê Văn Các rất hài hòa và độc đáo. Tầng dưới là 4 trụ gạch vuông, mỗi cạnh của trụ có chiều dài một mét và trên các mặt trụ đều có chạm trổ các hoa văn rất tinh vi và sắc sảo. Tầng trên là kiến trúc gỗ sơn son thếp vàng trừ mái lợp và những phần trang trí góc mái hoặc trên bờ nóc là bằng chất liệu đất nung hoặc vôi cát có độ bền cao.
Sàn gỗ có chừa 2 khoảng trống để bắc thang lên gác. Bốn cạnh sàn có diềm gỗ chạm trổ tinh vi. Bốn góc sàn làm lan can con tiện cũng bằng gỗ. Bốn mặt tường bịt ván gỗ, mỗi mặt đều làm một cửa tròn có những thanh gỗ chống tỏa ra bốn phía. Cửa và những thanh gỗ chống tượng trưng cho sao Khuê và những tia sáng của sao. Mé trên sát mái phía cửa ngoài vào treo một biển sơn son thiếp vàng 3 chữ reast-language: EN-US; mso-fareast-theme-font: minor-latin; mso-hansi-font-family: Arial; mso-th>奎文閣 (Khuê văn các). Mỗi mặt tường gỗ đều chạm một đôi câu đối chữ Hán thiếp vàng.
Tháp Hòa Phong
Tháp Hòa Phong nằm ở bờ Đông Nam Hồ Hoàn Kiếm, đường Đinh Tiên Hoàng, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. là một di tích cổ còn sót lại của Chùa Báo Ân, một ngôi chùa lớn từng tồn tại ở Hà Nội
Năm 1888, Pháp đã phá hủy Chùa Báo Ân để xây bưu điện Hà Nội. Chỉ còn Tháp Hòa Phong phía sau chùa còn giữ lại, là dấu tích duy nhất của Chùa Báo Ân còn sót lại tới nay.
Tháp cao 3 tầng, tầng 1 có 4 cửa nên còn gọi là tứ môn tháp, một kiến trúc thường thấy trong các công trình của Phật giáo. Tầng một có 4 cửa vòm, tầng 2 có hình bát quái, dưới bát quái trên 4 vòm là tên từng cửa: Báo Ân môn, Báo Nghĩa môn, Báo Đức môn và Báo Phúc môn. Tầng 3, trên mặt đông- tây có ghi tên tháp là Hòa Phong nhưng 2 mặt bắc- nam lại ghi Báo Thiên tháp.
Phở gánh, một món ăn nổi tiếng của người Hà Nội.
Cửa Đại Hưng - cửa Nam thời Lý Trần.Ngay khi vừa định đô, vua Lý đã cho đắp thành Thăng Long. Thành có hình vuông theo bốn phương đông, tây, bắc, nam. Cửa phía Nam được mang tên Đại Hưng (大興). Trong bốn cửa Hoàng thành, quan trọng nhất là cửa Đại Hưng… Các quan từ ngoài vào Hoàng thành chầu vua đều do cửa này. Trước cửa Đại Hưng có dựng đình Quảng Văn, các vua nhà Lý đôi khi làm lễ nghinh xuân ở đây. Cửa Đại Hưng còn là nơi các quan làm lễ tuyên thệ với nhà vua…
Thời nhà Lê, cửa Đại Hưng được dùng làm lối ra vào chính của vua chúa, quan lại, các vị tân khoa, nho sĩ, sứ giả và tất cả những ai có việc phải đến Hoàng thành.
Hiện nay còn những tên phố để lại dấu tích xưa: Đình Ngang, mơi dừng lại để xét giấy tờ, thẻ bài trước khi vào Hoàng Thành; Cấm Chỉ: dừng nơi khu cấm và một góc vườn hoa thời Pháp dựng tượng "Bà Đầm Xòe".
Vào năm 1782, Hải Thượng Lãn Ông nhận xét: Người qua kẻ lại như mắc cửi, xe ngựa ồn ào.
“Áo mũ hào hoa phường phố đẹp
Đình đài lầu quán nối trời xa…”
Phố Hàng Tre
Phố Hàng Tre cuối thế kỷ 19 có tên là phố Hàng Cau vì nơi đây tập trung buôn bán cau tươi, cau khô chở bằng thuyền từ các nơi về, sau có những công trình xây dựng lớn bên Bờ Sông, những người buôn bán cau chuyển hoạt động về Hàng Bè.
Phố Hàng Tre nguyên đất bờ sông khi chưa có con đê ngoài, đó là chỗ chứa gỗ cây và nơi dựng xưởng xẻ gỗ, nơi nhốt bò và ngựa kéo xe gỗ. Đến đầu thế kỷ 20, thành phố mở mang và xây dựng thêm thì tre gỗ cũng không còn bán ở đây nữa. Hàng Tre không phải là một phố buôn bán, không có cửa hàng, nhà xây chủ yếu để ở nên không có nhà dãy nhiều gian cốt để cho thuê.
Cảnh chơi đu ngày tết, trước Văn Miếu
Đền Quán Thánh
Đền Quán Thánh, tên chữ là Trấn Vũ Quán, có từ đời Lý Thái Tổ (1010-1028), thờ Huyền Thiên Trấn Vũ, là một trong bốn vị thần được lập đền thờ để trấn giữ bốn cửa ngõ thành Thăng Long khi xưa (Thăng Long tứ trấn). Bốn ngôi đền đó là: Đền Bạch Mã (trấn giữ phía Đông kinh thành); Đền Voi Phục (trấn giữ phía Tây kinh thành); Đền Kim Liên (trấn giữ phía Nam kinh thành); Đền Quán Thánh (trấn giữ phía Bắc kinh thành). Đền Quán Thánh nằm bên cạnh Hồ Tây, cùng với chùa Kim Liên và chùa Trấn Quốc tạo nên sự hài hoà trong kiến trúc cảnh quan và trong văn hoá tín ngưỡng đối với cả khu vực phía Tây Bắc của Hà Nội.
Cầu Thê Húc
Cầu Thê Húc là cây cầu ở hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội, thủ đô của Việt Nam.
Nối từ Bờ Hồ ra hòn đảo nhỏ nơi có đền Ngọc Sơn, cây cầu này màu đỏ son, làm bằng gỗ, có nhiều trụ liên tiếp. Cầu được Thần Siêu Nguyễn Văn Siêu xây dựng vào năm 1865. Tên của cầu có nghĩa là "nơi đậu ánh sáng Mặt Trời buổi sáng sớm" 

Choáng với nồi lẫu đầy hóa chât của dân nhậu

TGT (theo Vietnamnet)

Các món nhậu khoái khẩu ở phần lớn các quán nhậu bình dân được “phù thủy” hóa chất chợ Kim Biên biến hóa thêm phần bắt mắt.





Đối với dân nhậu tại TP.HCM, khi lên bàn nhậu thì món lẩu được xem là món phổ biến nhất, vì vừa phục vụ số đông lại dễ ăn. Lượng bán nhiều nên việc sử dụng hóa chất để bảo quản cũng như chế biến các món lẩu là điều dễ hiểu.


Theo ghi nhận của phóng viên, tại TP.HCM có hàng ngàn quán án, quán nhậu chuyên phục vụ món lẩu hải sản cho người có nhu cầu. Một trong những "thiên đường" lẩu hải sản có thể kể ra như: khu lẩu làng ĐHQG TP.HCM (quận Thủ Đức), đường Trần Não (quận 2), đường Lê Văn Việt (quận 9), đường Thành Thái (quận 10)... Tại đây, vào thời gian từ 17h30 đến 22h, các quán nườm nượp khách đến ăn lẩu hải sản. Mức giá một lẩu hải sản tại đây khá rẻ, dao động từ 60.000-120.000 đồng/nồi.





Với mức giá rẻ như vậy thì nguyên liệu cũng được nhập ở những nguồn rẻ tối đa, cụ thể là những vựa hải sản cung cấp hải sản chết và được hồi sinh bằng hóa chất. Cụ thể, một số chủ vựa hải sản chợ Chánh Hưng, quận 8 tiết lộ, để giữ tôm tươi lâu, chủ hàng thường ngâm formaldehyde (chất bảo quản xác ướp) - một loại chất độc cấm sử dụng trong thực phẩm, gây nguy hiểm cho sức khỏe người tiêu dùng.



Ngoài nguyên liệu chính thì hóa chất cũng được dùng để “làm đẹp” cho các loại rau ăn trong lẩu. Măng chua là thực phẩm “hấp thụ” nhiều hóa chất nhất, vì đây là loại được sơ chế. Theo đúng quy trình, măng tươi sau khi thu hoạch sẽ được luộc kỹ qua nhiều lần nước, lửa phải đều và ngâm khoảng 2 ngày thì măng mới mềm, chua, ngon ngọt hết đắng. Nhưng để giảm chi phí, giảm công luộc, người buôn măng đã sử dụng một loại hóa chất giúp măng chua ngon, giòn mềm và có thể để được đến 2 năm mà không lo thối. Giá bán hóa chất ngâm măng có giá 60.000 đồng/kg. Với 1 kg hóa chất có thể ngâm được vài tạ măng. Nhờ hóa chất, măng còn nở ra và nặng cân, dân buôn măng sẽ thu lãi khủng nhất là những tháng trái mùa măng tươi. Lượng hàng ra một phần ra chợ phần lớn vẫn bỏ sỉ về cho các quán nhậu bình dân.



Các món ăn xoay quanh lẩu cũng không thoát được việc sử dụng hóa chất tạo sự hấp dẫn, đặc biệt các món gỏi và món nướng. Khi quán nhậu đắt hàng thì việc chuẩn bị nguyên liệu chế biến cho nhiều ngày liền là việc cần thiết phải làm. Vì thế, các món gỏi thì càng ngon lại càng thấy sợ. Một đầu bếp quán nhậu ở bờ sông đường Dương Quảng Hàm (Gò Vấp) cho biết: “Các nguyên liệu làm gỏi như ngó sen, hoa chuối, hành tây... chỉ giữ được độ trắng tự nhiên trong vòng một vài tiếng đồng hồ. Để dùng vài ngày đầu bếp nào cũng phải sử dụng hóa chất để đánh lừa thực khách".



Phần thân ngó sen sẽ được ngâm trong nước đã pha sẵn chất tẩy trắng khoảng 2 giờ. Lúc này, những cọng ngó sen nhìn trắng phau rất bắt mắt còn được nhúng vào xô nước chứa hàn the khoảng 2 giờ nữa để tạo độ giòn... Cứ tưởng như vậy là xong công đoạn ngâm tẩm, nhưng không phải. Cọng ngó sen tiếp tục ngâm trong formaldehyde để tránh bị úng thối, rồi ngâm trong đường và dấm hóa học cho thấm trước khi trữ lạnh. Với cách này, ngó sen có thể dùng dần cả tuần cũng không hư... Các món gỏi cần giữ trắng thì các mòn nướng lại cần tạo mùi. Như vậy cũng chỉ có gia vị hóa chất làm nhiệm vụ này một cách hoàn hảo nhất.

Các món nướng khoái khẩu của dân nhậu là vú dê nhiều khi lại có nguồn gốc từ vú heo. Tiếp cận với đầu mối cung cấp “vú dê” ở đường Lũy Bán Bích, quận Bình Tân, chủ cơ sở cho biết: “Vú dê cũng tương tự vú heo, vú trâu, vú bò... nhưng có mùi vị đặc trưng của dê, nên nhiều nhà hàng bơm thêm chất tạo mùi lên vú heo trước khi nướng. Để bảo quản “vú dê” trong kho được lâu ngày mà không bị thâm đen, bốc mùi, phải dùng bột tẩy trắng (sodium hyposulfite) ngâm qua nước một lần. Nhu cầu của các quán nhậu bình dân về mặt hàng này lớn nên “vú dê” được sản xuất theo cách đó, chứ vú dê thật đâu có nhiều như vậy”.



Trong khi đó, các loại chân gà, gân bò cũng được “tạo dáng” hoàn chỉnh hơn. Nhìn đĩa chân gà ướp muối ớt nướng thơm phức, dĩa chân gà hấp hành trắng phau, dĩa gỏi chân gà trộn rau răm bắt mắt... thực khách khó mà biết rằng chúng đã được chế biến theo công nghệ “tắm trắng”. Chẳng hạn, chân gà phần lớn là hàng nhập, lâu ngày tiêu thụ không hết lại bảo quản không đúng kỹ thuật nên dễ bị hư hỏng, biến chất.



Chủ một đầu mối chuyên cung cấp chân gà cho các chợ, quán nhậu ở quận 12 cho biết: “Các loại thịt này phải cấp đông liên tục để vận chuyển đến hàng tháng trời. Đến khi có mối kêu hàng, tụi tui phải dùng hóa chất để rã đông cấp tốc. Sau đó, đổ vào thùng để tẩy trắng phần xương bên trong, tủy xương của thịt gà đông lạnh bao giờ cũng bị đen, thâm kim, kể cả các lỗ chân lông trên da cũng thâm chân chim, sẽ được tẩy trắng luôn một thể”.
Sử dụng hóa chất vừa đẩy nhanh công đoạn chế biến, màu sắc bắt mắt lại vừa lưu giữ được qua nhiều ngày, không sợ thiu thối nên hầu hết các quán nhậu đều sử dụng hóa chất để “nâng tầm” đồ ăn. Chưa khi nào người dân lại phải đối phó với nhiều loại thực phẩm bẩn như hiện nay. Các món ăn từ khô đến ướt, từ mặn đến ngọt, từ đồ dầm cho đến đồ chín... đều là ẩn họa.

Lê Quang Thọ

(st và chuyển: Annie)

8 thg 12, 2013

Trăn trở -thơ Võ hà Thu Giang -SPSGK.9)

TRĂN TRỞ



Đêm hun hút  trở  trăn hoài không ngủ

Hết canh ba rồi lại hết canh tư
Chim ăn đêm quên phút giây lam lũ
Giấc ngủ muộn màng nặng mối suy tư

Ánh trăng khuya dọi sáng vào khung cửa
Thay ngọn đèn hồng đọc bức thư anh
Thuở yêu nhau chuyện tình yêu đôi lứa
Gói trọn tâm tình giấy trắng mực xanh

Gà gáy sáng báo canh năm đã điểm
Tiếng còi tàu vọng thúc giục từ xa
Một đêm qua một đêm dài tìm kiếm
Giây phút yên lành giấc ngủ kiêu sa

VÕ HÀ THU GIANG
11/ 2013

(ảnh:myopera)

7 thg 12, 2013

10 thành tựu khoa học xuất sắc 100 năm (báo:khoahoc và Phát triển

10 thành tựu khoa học xuất sắc trong 100 năm qua

Những chuyên gia hàng đầu của Viện bảo tàng khoa học đã tổng kết và chọn ra một danh mục bao gồm 10 thành tựu khoa học quan trọng nhất đối với đời sống và phát triển của nhân loại trong 1 thế kỷ qua. Dựa trên sự bình chọn và những tiêu chí khai sáng cho những ngành khoa học đặc thù, 10 phát minh gắn liền với những thành tựu khoa học nổi bật nhất. Đây là hoạt động kỷ niệm 100 năm ngày Viện bảo tàng khoa học trở thành viện độc lập tách khỏi Viện bảo tàng Victoria và Albert danh giá nhất nước Anh.
1. Động cơ hơi nước
Việc phát minh ra động cơ hơi nước đã làm thay đổi đến sản xuất công nghiệp của con người. Đây được xem là phát minh tạo ra một cuộc cách mạng cho nhiều ngành nghề sản xuất cơ khí, máy móc và kỹ thuật thay thế sức lao động của con người.
2. Động cơ tên lửa đẩy V2
Năm 1944, lần đầu tiên một dụng cụ nặng 15 tấn mang 1 tấn thuốc nổ với tên gọi V2 được phóng đi thành công. Nhờ thành tựu quan trọng này mà người ta chế tạo được loại tên lửa tiêu thụ ô-xy hóa lỏng và kê-rô-xen đã giúp người Mỹ phóng vệ tinh đầu tiên lên quỹ đạo năm 1958.
3. Thiết bị truyền điện tín
Năm 1837 nhân loại đã biết đến việc truyền tin bằng tín hiệu điện tín sau hàng loạt những nỗ lực nghiên cứu không biết mệt mỏi. Cho đến tận ngày nay chúng ta vẫn sử dụng tín hiệu có tên gọi Morse.
4. Đầu máy hơi nước
Năm 1929 bộ khung hoàn chỉnh của một đầu máy hơi nước hiện đại được công bố. Đây là phát minh vĩ đại nhất, hoàn hảo nhất trong những thành tựu khoa học kỹ thuật về động cơ hơi nước.
5. Máy chụp X-quang
Máy chụp chiếu tia X-quang là phát minh gây sửng sốt nhất trong nền y học thế giới hiện đại. Người ta không ngờ được rằng máy móc có thể cho phép chúng ta nhìn thấu các bộ phận bên trong cơ thể và phát hiện được bệnh tật. Trước đó những nghiên cứu về nó đã bị coi là viễn tưởng.
6. Xe hơi Ford
Cái tên Henry Ford đã đi vào lịch sử khi chiếc xe hơi đầu tiên của nhân loại gọi là The Ford Model T trở thành phương tiện đi lại không thể tưởng tượng nổi. Người Mỹ đã gọi chiếc xe hơi này là phương tiện mở ra kỷ nguyên di chuyển trên đường bộ tuyệt vời nhất. Cho đến nay điều đó vẫn chính xác.
7. Thuốc kháng sinh Penicilin
Penicilin được tìm ra năm 1928 và được sử dụng trong lâm sàng lần đầu tiên vào năm 1941. Penicilin G là kháng sinh có hiệu quả cao, thậm chí chống được hầu hết các chủng Staphylococcus aureus. Sau đó con người đã tìm ra những phiên bản kháng sinh đời cao hơn để chiến đấu với bệnh tật.
8. Hệ thống máy vi tính Pilot ACE
Đầu thập kỷ 50, hệ thống máy vi tính thực sự được thiết lập tại Viện thí nghiệm vật lý quốc gia của Vương quốc Anh. Thành tựu này đã làm biến đổi hệ thống thông tin toàn thế giới và mở ra kỳ nguyên mạng Internet như ngày nay.
9. Chuỗi xoắn kép ADN
Việc tìm ra mô hình chuỗi xoắn kép ADN của con người đánh dấu tiến bộ vượt bậc của ngành y học. Giải mã bộ gene người và lập bản đồ gene người cho đến nửa thế kỷ sau đó vẫn là công việc đáng quan tâm nhất của nhân loại.
10. Tàu con thoi Apollo 10
Năm 1969 sự kiện chinh phục không gian vũ trụ vĩ đại nhất của nhân loại được đánh dấu bằng những bước chân trên mặt trăng của người Mỹ. Tàu con thoi Apollo 10 đã lãnh sứ mạng lịch sử bay lên quỹ đạo mặt trăng 2 tháng trước khi đổ bộ xuống đây để ghi vào lịch sử: Một bước chân nhỏ bé của con người nhưng là bước tiến vĩ đại của nhân loại.
            Phan Tử (Telegraph)

6 thg 12, 2013

HẠNH PHÚC

Hạnh phúc không chỉ là nụ cười,
Mà còn là giọt nước mắt trên bờ vai tin cậy.
Khuyết danh.
Hồi nhỏ có lần mẹ hỏi tôi: “Con có biết phần nào của cơ thể con người là quan trọng nhất?”. Tôi ngước nhìn mẹ, mẹ đã một mình tần tảo nuôi nấng chị em tôi khi cha qua đời. Tôi chợt nghĩ đôi bàn tay là cần thiết nhất đối với con người, bởi mẹ đã làm tất cả mọi việc chỉ với đôi bàn tay ấy. Mẹ trầm ngâm:
_ Có thể con có lý nhưng đó chưa phải câu trả lời đúng nhất.
Trong một lần đi thăm trường khiếm thị, tôi cho rằng việc nhìn thấy được là điều quan trọng nhất, vì thế câu trả lời của tôi là đôi mắt. Mẹ nhìn tôi nói:
_ Vẫn chưa đúng con ạ.
Mãi đến một hôm, khi tôi cùng mẹ đi dự đám tang của một bác hàng xóm bị tai nạn. Những người con khóc ngất trước linh cửu người cha đã bất ngờ vĩnh viễn ra đi. Mọi người chung quanh xúc động cùng dìu đỡ và chia sẻ với những người con trong cơn đau mất mát.
Trên đường về, mẹ chợt khẽ nói:
_ Con ạ, đôi vai chính là phần quan trọng nhất của con người.
_ Vì đó là nơi nâng cái đầu phải không mẹ?
_ Không phải thế, bởi đó là nơi con người có thể tựa vào để khóc mỗi khi buồn, bị tổn thương hay gặp bất hạnh trong cuộc sống. Ai cũng cần có một “bờ vai” để nương tựa trong tinh thần. Mong sao con có thể tìm được cho mình những bờ vai để cùng sẻ chia sau này. Và con cũng sẽ là một bờ vai cho ai đó tựa vào những khi cần thiết con ạ.
Sau này lớn lên, tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó, biết bao lần tôi đã cần đến một bờ vai như thế. Và cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao nếu chúng ta biết cảm thông, chia sẻ với nỗi đau của ai đó bằng tình cảm chân thật của mình.
(st và chuyển:Từ Cảnh)