Một họa sĩ minh họa người Thuỵ Sĩ tên Stephan Schmitz đã dành nhiều thời gian để quan sát và thể hiện lại cuộc sống thật sự của chúng ta đằng sau những khoảnh khắc lung linh trên MXH bằng chính nét vẽ của mình.
Cuộc sống của người trẻ hiện đại có rất nhiều những ưu điểm. Chúng ta được tiếp xúc với công nghệ nhiều hơn, có cơ hội quan sát thế giới từ sớm hơn và luôn được cập nhật những thứ mới mẻ, hay ho nhất. Tuy nhiên, đi kèm với nó cũng là những mặt trái, những góc khuất hoặc thậm chí là những nỗi sợ không biết tỏ cùng ai.
Góc nhìn tinh tế, cách thể hiện mới lạ cùng sự chân thật đến giật mình đã khiến bộ tranh này nhanh chóng nhận được sự chú ý của cư dân mạng thế giới. Xem xong những khoảnh khắc này, ai cũng phải công nhận rằng từng thấy mình đâu đó trong những “bi kịch thời đại” như thế này.
Ngay cả khi mối quan hệ gặp vấn đề, cũng chỉ có một người muốn hàn gắn, níu giữ. Người còn lại chỉ biết thờ ơ đứng nhìn.
Danh tiếng trên mạng bỗng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Nó vừa mở ra nhiều cơ hội vừa là thứ cám dỗ chúng ta không thể dứt ra được.
Truyền thông luôn tô vẽ về những cuộc vui nhưng cuộc sống người trẻ thì lại cô đơn hơn thế.
Ở chung một căn phòng nhưng đôi khi cảm thấy thật xa lạ và khác biệt đến thế.
Thay vì chống chọi lại với khó khăn, hãy tận hưởng nó!
Dù muốn hay không, sự chia ly vẫn xảy ra mỗi ngày và chúng ta chẳng còn biết làm gì ngoài học cách chấp nhận.
Dù đã trong một mối quan hệ yêu đương nhưng vẫn không thể quên được tình cũ.
Ai mới là người đáng trách đây: Người đàn ông vứt bỏ gia đình đi tìm niềm vui mới hay ba mẹ con luôn chỉ biết gào thét?
Đến cuối cùng, tình cảm gia đình vẫn là thứ giúp ta vững bước qua những ngày giông bão.
Nhiều cô gái vẫn ôm trong mình tư tưởng đàn ông là chiếc máy sản xuất tiền, mình phải vắt cạn họ.
Hôn nhân – niềm hạnh phúc của người này nhưng lại là nỗi buồn của người khác.
Đôi khi để giữ được sự vững tin về tương lai, chúng ta buộc phải nghĩ thật lớn và không ngừng nhắc nhở bản thân về những điều trước mắt.
Đằng sau thành công là vô số những thất bại mà không phải ai cũng biết.
Nếu nhìn thấy một ai đó hạnh phúc và vui vẻ, khoan hãy nghĩ rằng cuộc sống của họ bằng phẳng, dễ dàng. Có thể họ đã trải qua nhiều nỗi buồn mà bạn chưa hề biết thôi.
Theo Đông y, đường phèn vị ngọt
tính bình, được sử dụng để trị viêm khí phế quản, ho khan ít đờm, đau
rát họng, khí huyết hư, chóng mặt, đau đầu…
1. Trị ho, viêm họng
Cách 1: 20 g vỏ quýt, 100 g
đường phèn đem nấu với 1,5 lít nước. Nấu cho vỏ quýt thật chín. Dùng cả
nước và cái để trị chứng ho khan do thời tiết gây ra. Dùng trong 3-5
ngày.
Cách 2: Lấy cánh hoa hồng còn
tươi đem chưng với một ít đường phèn để uống trị ho do thời tiết. Dùng
trong 3-5 ngày. Lưu ý, cánh hoa hồng nên ngâm nước muối trước khi cho
lên chưng để đảm bảo không chứa hóa chất.
Cách 3: Lấy một ít đường phèn
cùng vài lát gừng tươi (gọt bỏ vỏ, cắt nhuyễn) cho vào chén, đem hãm với
nước sôi để uống trị cảm ho do thời tiết.
Cách 4: Quả lê cắt ngang phần
núm rồi khoét bỏ lõi hột lê, cho mật ong hoặc đường phèn vào, sau đó
chưng cách thủy chín. Dùng cả cái và nước.
2. Kích thích tiêu hóa, ăn ngon miệng
Dùng khoảng 50 g quả bầu gọt bỏ vỏ, rửa
sạch, cùng một ít đường phèn cho vào nồi với 750 ml chưng đến khi còn
lại khoảng 250 ml. Gạn bỏ bã, lấy nước dùng, uống mỗi ngày giúp kích
thích tiêu hóa, ăn uống ngon miệng hơn.
3. Tốt cho tim mạch
Nguyên liệu: 30 g đường phèn, 50 g hạt sen, 10 g nhân sâm, 100 g gạo nếp loại ngon.
Cách làm: Hạt sen bỏ tâm, cùng các
nguyên liệu trên cho vào nồi đem nấu cháo. Khi cháo gần chín thì cho
đường phèn vào, khuấy đều. Món ăn này giúp điều hòa tim mạch, bổ huyết.
Thực hiện liên tục trong 10 ngày.
4. Hạ huyết áp
Nguyên liệu: Đường phèn cùng 50g hoa cúc khô (rửa sạch).
Cách làm: Cho hoa cúc vào nồi cùng lượng
nước vừa dùng nấu đến sôi, nấu thêm 10 phút, để nguội, sau đó gạn lấy
nước, rồi cho nước đường phèn vào khuấy đều. Uống mỗi ngày giúp hạ huyết
áp, tinh thần sảng khoái.
5. Điều trị viêm, xơ gan
20 g đường phèn, 30 g hồng táo, 20 g đậu
phộng đem nấu nước uống trong ngày. Dùng 1 tháng, nếu bệnh thuyên giảm
thì nghỉ 1 tháng rồi sau tiếp tục liệu trình.
6. Hạ sốt
100-200 g bí đao gọt vỏ, bỏ ruột, thái
lát, đường phèn liều lượng thích hợp, thêm chút nước khuấy đều, nấu
thành chè. Dùng trong 3-5 ngày đến khi hạ sốt.
ĐÒ CHIỀU Khách ơi sao trễ chuyến đò ngang, Bỡ ngỡ bâng khuâng kiếp lỡ làng. Hãy ở lại đây đừng đi nữa, Lửa lòng nhóm lại nợ tào khang.? Bên nhau quấn quít cho dù muộn! Bến đợi đò đưa dẫu muộn màng.
Há dễ duyên đâu ai cũng gặp,
Chữ tình lận đận chốn trần gian.
HƯƠNG LỆ OANH 31/7/18
Họa 1:
ĐÒ NGANG
Mặt nước sông sâu khó lội ngang
Đáp thuyền xuống bến ở đầu làng
Mà sao dừng lại không chèo nữa ?
Chắc mến thương nàng cảnhtịch khang
Có phải thuyềm em e bến lạ
Hay là trần thế thiếu mơ màng
Hai nàng kiều nữ từ tiên cảnh
Lỡ bước xuống trần vướng thế gian
TRIỀU PHONG ĐẶNG ĐỨC BÍCH
Họa 2:
ĐÒ NGANG
Ngày vội vàng đi phải bỏ ngang Bỏ sông, bỏ bến, bỏ thôn làng Sau lưng thành phố Người trông ngóng Trước mặt đại dương vọng cát, khang Súng đạn, gông cùm bao lớp lớp Sóng dồn, sóng phủ, sóng giăng màng Tự do ai bán mình mua bán Trả giá trọn đời gánh hiểm gian!
CHU HÀ
Họa 3:
ĐÒ NGANG
Vực ròng con nước, trễ sang ngang Cô lái đành cam chịu lỡ làng Số mệnh gieo neo sầu phận bạc Duyên tình dang dở khó an khang Bỏ thuyền bỏ bến neo nơi khác
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Trò chơi “bóng cười” gây
“kích thích ảo giác” đang phổ biến rộng rãi tại Việt Nam mà người ta có
thể mua dễ dàng “như mua rau” tại bất cứ đâu. Không chỉ xuất hiện ở các quán bar, “bóng cười” tạo ảo giác giờ đây
được bán công khai tại hàng cà phê vỉa hè hay dễ dàng mua qua mạng như
những món hàng thông thường. Một số tờ báo tại Việt Nam cho hay như vậy
về một cái mốt tạo “kích thích” bằng cách hút khí nitrous oxide (N2O)
được bơm vào một quả bong bóng, thường thấy ở những nơi tụ tập đông
người, hàng quán.
Hình ảnh nhóm bạn trẻ sử dụng “bóng cười” với cô gái “phê” ngã ngửa. (Hình: Tiền Phong)
Buổi
tối 16 Tháng Chín, 2018, hơn một chục người tham dự một “lễ hội âm
nhạc” ở Hà Nội phải đưa đi cấp cứu, trong đó có bảy người chết vì sử
dụng nhiều loại ma túy cùng một lúc. Khám xét nơi tổ chức nhạc hội với hàng ngàn người tham dự, người ta
thấy có rất nhiều “bóng cười.” Không thấy nói đến các loại ma túy khác.
Ba ngày sau khi sự việc xảy ra, báo chí trong nước nói chính ban tổ chức
đã công khai bán “bóng cười” cho mọi người. “…Lối đi giữa hai sân khấu chính còn được trưng dụng làm nơi bán
‘bóng cười.’ Mặc dù loại hình này đã bị cấm, ngay cả trên phố cổ muốn
mua cũng phải lén lút. Thế nhưng ở đây những bình bơm bóng đặt ngay lối
đi, bơm trực tiếp cho khách với giá 200 ngàn đồng/quả,” báo Tiền Phong
ngày 19 Tháng Chín thuật lời kể của một người tham dự lễ hội âm nhạc tại
“công viên nước Hồ Tây” Hà Nội có tên là “Du Hành Tới Mặt Trăng” (Trip
To The Moon).
Loại bóng được sử dụng để bơm khí N20 tạo thành “bóng cười.” (Hình: Tiền Phong)Theo báo Tiền Phong, “Mặc dù đã có nhiều khuyến cáo và ngay tại Hà
Nội, chính quyền thành phố cũng đã có công văn khẳng định ngành y tế
không cấp phép cho việc sản xuất, nhập khẩu, lưu hành ‘bóng cười.’ Tuy
nhiên, tình trạng kinh doanh, buôn bán ‘bóng cười’ công khai vẫn diễn
ra, đặc biệt là trên thị trường online.” Dùng công cụ tìm kiếm trên Internet, người ta có thể thấy nhiều trang
Facebook quảng cáo bán “bóng cười” giao hàng tận nhà mà người ta có thể
đặt hàng bất cứ giờ nào, Hà Nội hay Sài Gòn hoặc nơi nào khác tại Việt
Nam.
Báo Tiền Phong hôm 24 Tháng Chín viết: “Muốn mua được ‘bóng cười’
hiện tại không mấy khó khăn. Thậm chí, người mua kẻ bán khá tấp nập, chỉ
cần nhấc điện thoại và với vài dòng từ khóa, muốn mua bao nhiêu cũng
có, ‘bóng cười’ có thể được ship đến tận nhà người mua.” “Chỉ cần gõ cụm từ ‘bóng cười,’ hàng loạt các cửa hàng kinh doanh
online với những lời rao kích thích sự tò mò để thu hút khách hàng được
các đối tượng rao bán tận dụng triệt để. Các chủ cửa hàng online này còn
quảng cáo, hít loại khí trong quả bóng này vào trong người sẽ có cảm
giác ‘tê tê,’ ‘phê,’ sau đó là… sảng khoái,” báo này kể.
Nhiều
bạn trẻ hiện vẫn đang coi bóng cười là một “thú vui” không thể thiếu
trong các cuộc ăn chơi, bất chấp các lời cảnh cáo. (Hình: Tiền Phong)Để tăng thêm phần hấp dẫn khách hàng “các chủ cửa hàng cho biết, nếu
mua số lượng lớn sẽ được khuyến mại hấp dẫn. Một bình 3 kg giá 1.1 triệu
đồng, bình 6 kg giá 1.6 triệu đồng với đủ các mùi dâu, dưa gang, nho…
Không ‘phê’ không lấy tiền, ‘bóng cười’ giúp gây cười, xả stress, tâm
hồn sảng khoái… mỗi bình bơm được từ 300 đến 400 quả.” “Thực tế, vài năm trước ‘bóng cười’ chỉ có trong các quán bar,
karaoke với giá lên tới 50,000 đến 60,000 đồng/quả, một số quán cao cấp
còn bán tới 100,000 đồng/quả, mua một tặng một, thì hiện nay được rao
bán công khai với giá rẻ hơn rất nhiều. Thường chỉ có giá 20,000 đến
30,000 đồng.”
“Bóng cười” là gì? Theo giải thích của báo Tiền Phong, “‘Bóng cười’
thực chất là bóng bay được bơm khí nitrous oxide (N2O). Chất khí nitrous
oxide khi hút vào sẽ có cảm giác phấn khích, ảo giác gây cười.” Đây
không phải là một loại hóa chất hay chất khí bị cấm bán tại Việt Nam. Nguồn tin thuật lời ông Trần Hồng Côn, khoa Hóa, trường Đại Học Khoa
Học Tự Nhiên thuộc Đại Học Quốc Gia Hà Nội, nói loại khí trong “bóng
cười” là N2O, thực tế thường được sử dụng trong y tế với mục đích gây mê
không mất tri giác. Với nồng độ thấp, N2O sẽ kích hoạt trung tâm gây
cười trong não. Khí này khi hít vào cơ thể sẽ tan vào máu, tác động đến
thần kinh, gây cười.
Ông Côn cũng cho biết, với những người có bệnh tim mạch, hô hấp, nhạy
cảm về thần kinh không nên sử dụng “bóng cười,” bởi vì dễ bị sốc và ảnh
hưởng hoạt động của tim. Ngoài ra, khí N2O có thể bị pha lẫn NO, NO2,
nên rất có hại cho cơ thể. (TN)
Cha mẹ vì sao lại muốn con cái
phải sợ mình nhỉ? Cha mẹ và con cái là kẻ thù của nhau sao? Hay là vì
muốn thiết lập quyền uy của cha mẹ?
Trong các kỳ nghỉ của con, có thêm thời
gian ở gần bên nhau, bạn là cha mẹ đã tận dụng cơ hội này để gia đình
thêm thân thiết chưa?
Ngày
trước, khi tôi cùng bọn trẻ trò chuyện về những ý kiến và ý tưởng khác
nhau, bọn trẻ bất ngờ nói ra một câu rất đáng để suy nghĩ: “Mẹ có nghĩ
là con sợ mẹ không ạ?”. Tôi rốt cuộc đã rất nghiêm túc nói với bọn trẻ:
“Mẹ chưa từng muốn các con phải sợ mẹ”.
Cha mẹ
vì sao lại muốn con cái phải sợ mình nhỉ? Cha mẹ và con cái là kẻ thù
của nhau sao? Hay là vì muốn thiết lập quyền uy của cha mẹ?
Tác giả
chuyên mục ‘Gia đình tương lai’, nhà báo Thượng Thụy Quân cho rằng: Con
cái sẽ lớn lên, cha mẹ rồi sẽ già đi. Nếu như uy nghiêm của cha mẹ chỉ
là kiến lập dựa trên sự e ngại và sợ hãi của trẻ nhỏ, vậy thì uy nghiêm
này sẽ bị sụp đổ và tiêu tan bất cứ lúc nào.
Ai cũng
đều từng là trẻ con, cha mẹ chẳng qua chỉ là đến thế giới này sớm hơn,
học hỏi trước hơn so với trẻ. Và sau đó khi chúng ta có con, sẽ lại có
thêm càng nhiều hơn nữa cơ hội để cha mẹ và con cái học hỏi lẫn nhau
phải không? Cha mẹ hãy nuôi dưỡng và vun tưới tình cảm dành cho con cái,
giúp trẻ tiếp nhận yêu thương, và học cách trao lại yêu thương. Mặt
khác, cha mẹ cũng phải thường xuyên hướng dẫn trẻ con xây dựng và trau
dồi kỹ năng tư duy lý tính.
Hãy để trẻ học cách yêu thương. (Ảnh: pxhere)
Thượng
Thụy Quân nói: “Sau khi viết bài về giáo dục trẻ nhỏ, thường có người
hỏi tôi, làm sao để cùng con trẻ thông hiểu nhau? Trẻ con hiện giờ rất
ngỗ nghịch, động một chút là tức giận. Nên xử lý việc này thế nào?”
Đối với
các phương pháp và kỹ năng giao tiếp thông hiểu trẻ, dựa vào quá trình
phát triển của trẻ có thể chia thành bốn giai đoạn:
Đầu tiên, từ lúc mang thai cho đến tuổi đi học
Giáo dục
ngay từ còn trong bào thai thật sự rất quan trọng. Tại thời kỳ còn mang
thai, thường xuyên cùng thai nhi nói chuyện và tương tác với nhau thì
sau khi sinh ra có thể dẫn dắt trẻ được tốt hơn.
Sau khi
đứa trẻ được sinh ra, trừ thời gian ngủ, bạn nên thường xuyên nói chuyện
cùng trẻ. Nghe thật nhiều thì trẻ mới có thể học nói được tốt. Khi trẻ
bắt đầu nói được những từ có nghĩa, càng cần phải khuyến khích trẻ không
ngần ngại tập nói.
Khi trẻ
có thể dùng lời nói để biểu đạt ý kiến và ý tưởng của mình, việc giáo
dục của bạn mới có thể đạt được giao tiếp thông hiểu hai chiều một cách
dễ dàng hơn.
Sau khi đứa trẻ được sinh ra, trừ thời gian ngủ, bạn nên thường xuyên nói chuyện cùng trẻ. (Ảnh: pxhere)
Thứ hai, thời kỳ từ tiểu học đến lúc trước tuổi dậy thì
Sau khi
trẻ đi học về, hãy hỏi trẻ về tình hình của con ở trường mỗi ngày. Ở
giai đoạn này, cần biến thời gian đối thoại giữa cha mẹ và trẻ trở thành
thời gian lắng nghe trẻ nói nhiều hơn. Hãy chắc chắn để trẻ có có cơ
hội và có quyền được nói, nếu như bạn không biết cách lắng nghe ngay từ
bây giờ thì tương lai trẻ cũng sẽ như vậy, sẽ liên tục nói nhưng lại
không sẵn lòng nói chuyện với bạn.
Bước vào
trường trung học, trẻ sẽ bước vào thời kỳ dậy thì với những biến hóa về
thể chất và tinh thần, bạn hãy chia sẻ nhiều hơn với trẻ. Đầu tiên hãy
giúp trẻ có một khái niệm về tuổi dậy thì, tránh việc sau này trẻ phát
sinh việc mất kiểm soát cảm xúc, cả cha mẹ và trẻ đều bị động và lo
lắng.
Trẻ bước vào tiểu học, khi này cha mẹ cần lắng nghe trẻ nói nhiều hơn. (Ảnh: pxhere)
Thứ ba, tuổi dậy thì
Khi trẻ
bước vào tuổi dậy thì, sẽ có những hành vi chống đối, nổi loạn, điều đó
thường là không thể tránh khỏi, nhưng ở tuổi dậy thì, thì chơi đùa
nghịch ngợm cũng không phải là tuyệt đối cấm kỵ. Khi trẻ không thể kiểm
soát cảm xúc, cha mẹ cũng không nên khởi cảm xúc lên xuống cùng với trẻ,
hãy để trẻ sau khi tự trút hết cảm xúc ra ngoài thì cũng sẽ tự bình
tĩnh trở lại. Nhưng sau đó hãy nói chuyện nhẹ nhàng với trẻ, uốn nắn sai
sót trong hành vi và lời nói của trẻ.
Cha mẹ
có thể bao dung con cái, nhưng người ngoài sẽ không vì trẻ nói rằng mình
đang tuổi vị thành niên mà có thể kiềm chế được ngôn ngữ và hành động
đối với trẻ. Cha mẹ nhất định phải giúp trẻ kiến lập được quan niệm đúng
đắn, tất cả lời nói và hành vi đều phải tự chịu trách nhiệm. Cha mẹ nếu
không dạy con tốt ngay từ bây giờ, để trong va chạm ngoài xã hội sau
này mới bắt đầu vấp ngã và trưởng thành, vậy thì học phí cho bài học làm
người lúc đó sẽ rất đắt đỏ.
Ở tuổi
vị thành niên, bài tập quan trọng nhất của cha mẹ chính là giúp trẻ xây
dựng khả năng giao tiếp và tư duy lý tính. Trước tuổi dậy thì, trẻ có
được sự nuôi dưỡng và vun tưới tình yêu thương cảm tính, thì khi bước
vào tuổi dậy thì, cần bắt đầu xây dựng khả năng suy nghĩ lý tính và tỉnh
táo.
Thời kỳ
dậy thì của trẻ càng dài là dấu hiệu thời kỳ trưởng thành của trẻ càng
muộn, đây đều không là điều tốt cho cả cha mẹ và trẻ.
Ở giai
đoạn này, hãy dạy con tôn trọng và tự trọng. Bản thân biết tôn trọng
trách nhiệm và tư cách của mình trong gia đình, và bản thân có tự trọng
chính là đang từng bước trưởng thành. Mỗi người đều có cảm xúc và áp
lực, không phải cứ là tuổi dậy thì, thì có thể lại hết lần này đến lần
khác phóng túng bản thân mình. Bản thân phóng túng đưa đến hành vi và
ngôn ngữ không thích hợp, đó là thảm họa cho gia đình. Mọi người ngoài
bao dung và thông cảm ra, quan trọng nhất vẫn là cần giúp trẻ tự đề cao
bản thân thay đổi cảm xúc và kỹ năng giao tiếp lý tính, để thân thể và
tâm hồn đều có thể từng bước thành thục một cách vững vàng.
Ở giai đoạn trẻ dậy thì, hãy dạy con tôn trọng và tự trọng. (Ảnh: pinterest)
Bạn có
thế hỏi trẻ: “Mỗi bạn cùng lớp đều đang tuổi dậy thì như con, vậy thì
mọi người mỗi ngày đều giận giữ sao? Vậy thì ở trên mặt viết, tôi đang
dậy thì nhé, đừng chọc giận tôi sao?”. Ở trường, những đứa trẻ có thể
cùng bạn học nói chuyện vui vẻ và giao tiếp tốt đều sẽ có những mối quan
hệ tốt.
Cha mẹ
đối với con cái, không thể lúc nào cũng bao dung và dung túng, đây không
phải là yêu thương thực sự, mà chính là một sự cản trở. Bao dung và
dung túng quá nhiều, sẽ làm tổn hại đến sự trưởng thành của trẻ. Yêu
trẻ, cần hướng dẫn trẻ trưởng thành chín chắn, không phải là dung túng
trẻ mượn cớ tuổi dậy thì để phóng túng bản thân mình. Tuổi dậy thì là
giai đoạn chuyển tiếp sang thời kỳ trưởng thành, không nên là giai đoạn
bị trở ngại.
Thứ tư, sau tuổi dậy thì
Khi
ngoại hình của con đã trở thành người lớn, nhất định phải tôn trọng ý
kiến và cách nghĩ của con, cần xem con như một người lớn thật sự. Ý kiến
của chúng ta chỉ có thể cung cấp cho con một cái nhìn tham khảo, chứ
không phải là dành cho con một cuốn sổ tay tác nghiệp.
Thượng
Thụy Quân nói: “Tôi đã xem con như một người lớn thực sự, bởi vì cậu bé
biết tôi ủng hộ, tin tưởng và tôn trọng cậu, cho nên chúng tôi đều có
thể cùng trò chuyện về bất kỳ đề tài nào. Thỉnh thoảng, cậu có cảm xúc
không tốt, nói chuyện với tôi khá là mất bình tĩnh, thì chỉ cần nhắc nhở
một chút, cậu liền sẽ sửa đổi thái độ. Khi tôi thiếu kiên nhẫn, cậu
cũng sẽ đưa ra lời nhắc nhở thích hợp. Nhắc nhở và giúp đỡ nhau như vậy
giúp chúng tôi thông hiểu nhau. Sẽ không mất nhiều thời gian để xử lý
cảm xúc, nhưng có thể đạt được thông hiểu sâu sắc và hiệu quả”.
Thông
qua các cuộc trò chuyện và giao lưu cùng con trẻ hàng ngày, chẳng những
hiểu rõ hơn sự trưởng thành trong suy nghĩ của trẻ, còn có thể giúp bản
thân có thêm nhiều gợi ý và thấu hiểu. Chính là cảm giác thầy và trò
cùng tiến, cho đến trò giỏi hơn thầy, hậu sinh khả úy.
Mục đích của giáo dục không phải là để con cái sợ bạn, mà là để chúng hiểu được cách yêu thương. (Ảnh: pxhere)
Khả năng
thích nghi của trẻ rất mạnh mẽ, bạn dành cho trẻ đầy đủ sự ủng hộ và
tin tưởng, trẻ càng muốn chứng minh với bạn rằng trẻ tự mình đang nghiêm
túc và cố gắng, đang trưởng thành và thành thục. Không nên xem thường
con bạn, khi bạn một mực xem con chỉ như một đứa trẻ, nó cũng sẽ phóng
túng bản thân, không muốn trưởng thành. Khi bạn nói cho trẻ biết rằng
con đang dần lớn lên, phải tự chịu trách nhiệm về nghĩa vụ của mình, thì
trẻ sẽ giống như một người lớn thực thụ, sẵn sàng đưa đôi vai ra gánh
vác tất cả.
Từ việc
nói chuyện cho con nghe, đến việc lắng nghe con nói, rồi đến việc có thể
chia sẻ và giao tiếp giữa cha mẹ và con cái, chính là cha mẹ và con cái
cùng nhau cố gắng, tình cảm trong cuộc sống gia đình lại thêm gắn kết,
hạnh phúc. Sự yêu thương, hỗ trợ, và tin tưởng này sẽ cùng nhau nuôi
nấng con trẻ trưởng thành.
Theo Li Zhi / Soundofhope
Mây Trắng biên dịch (daikynguyen,com)
Kỷ niệm, trong tôi như dòng sông ký ức chảy lặng lẽ , êm đềm và sâu lắng, có lúc tưởng như sẽ ngủ yên tới cuối đời.. Năm tôi đậu tú tài 2, tôi không đủ giỏi để thi vào các trường Y, Nha, Dược, Phú Thọ hoặc kiến trúc, nông-lâm-súc ; nên tôi thi vào trường Sư phạm Sài gòn học 2 năm ra dạy tiểu học , vậy mà con nhỏ cũng khá, đậu hạng 119 trên gẩn 1000 thí sinh ghi danh thi. Thật ra lúc đó tôi chưa có ý thích mình sẽ trở thành một cô giáo, nhưng rồi suốt hai năm, tôi đã học với những thầy cô từ người còn trẻ đến các vị lớn tuổi, người nào cũng tận tâm truyền dạy cho giáo sinh những kiến thức cùng kinh nghiệm quý báu mà các vị đã trải qua trong cuộc đời dạy học của từng người, chúng tôi như thấm nhuần lòng nhiệt thành đó cũng hăng say học hỏi, và tôi đã yêu thích nghề giáo lúc nào không hay. Từ những môn học chuyên môn như nguồn gốc tiếng Việt, cách ráp vần ngược vần xuôi , đặt câu, văn phạm, ngữ pháp… đến những kiến thức tổng quát như nhạc lý, thể thao, sinh hoạt học đường; rồi còn có những buổi dự thính là vào lớp xem giáo viên dạy sau đó chia nhóm rút tỉa kinh nghiệm, chính mỗi người chúng tôi cũng tự soạn bài đứng lớp dạy, trong khi bên dưới là bao nhiêu cặp mắt của bạn cùng học, của giáo viên phụ trách lớp , và của thầy cô hướng dẫn chúng tôi nữa. Lần đầu tụi tôi đứa nào cũng run cũng khớp, nhưng rồi vài lần cũng quen đi và thấy việc lên lớp dạy không còn khó khăn nữa. Hồi đó trường Sư Phạm Thực Hành ở đường Trần Bình Trọng là nơi thực tập chính, năm thứ nhất chỉ dự thính ; năm thứ hai mới bắt đầu lên lớp dạy nhiều buổi; chúng tôi dạy đủ các cấp lớp và các môn học, trừ lớp 5 là lớp chót của bậc tiểu học, cuối năm các em phải thi vào lớp 6 trường công lập; cho nên các thầy cô sợ giáo sinh thực tập không đủ kinh nghiệm dạy Một kỷ niệm thật đáng nhớ với tôi là hôm đó tôi có giờ dạy ở lớp 2 tiết học đầu tiên viết chính tả, sáng sớm tôi đạp xe đến trường, chuông reo tới giờ học tôi bước vào lớp, các em đứng lên nghiêm chào lễ phép, rồi em trưởng lớp hô to bắt nhịp 2, 3, cả lớp đồng thanh hát lên thật đều “Đây trời bao la ánh nắng mai hé đầu ghềnh lan dần tới đồng xanh…Các em say sưa hát trọn bài“ Nắng đẹp miền Nam” của nhạc sĩ Lam Phương, bài hát mà tôi rất thích và thuộc long từ nhỏ; trong khi hát các em vẫn đứng nghiêm chỉnh, xong bài hát các em cúi đầu chào rồi ngồi xuống .Tôi nhìn từng gương mặt của các em lúc đang hát thật hồn nhiên trong sáng khiến lòng dâng lên niềm xúc động vô cùng. Có thể các em chưa hiểu hết ý nghĩa của bài hát vì các em mới học lớp hai, nhưng để tập cho các em thuộc hết cả bài và hát đều giọng không phải là dễ, tôi thật khâm phục công khó của cô giáo phụ trách lớp. Buổi dạy hôm ấy của tôi được các bạn , giáo sư hướng dẫn và cô giáo lớp khen ngợi và nhận xét tốt, cho điểm cao; chẳng phải tôi là một giáo sinh xuất sắc mà vì hôm ấy tôi đã dạy các em bằng sự xúc cảm thật lòng khi nghe lại bài hát quá hay.Cho tới bây giờ mấy chục năm qua rồi nhưng tôi không bao giờ quên kỹ niệm đáng yêu đó.Lúc ấy tôi đã tự nhủ khi ra trường dù nhiệm sở ở đâu tôi vẫn nhận mà không ngại xa xôi khó khăn, tôi nhất định sẽ đến với các em học sinh của tôi.
Chúng tôi thi tốt nghiệp đầu tháng 4 năm 75 và sẽ được phân công vào tháng 9 đầu niên học mới .Thời gian nầy cả miền Nam đang sôi động vì chiến cuộc gia tăng mãnh liệt từng ngày; khóa học của chúng tôi là khóa 12, khoá cuối cùng học đủ hai năm của trường còn mang tên trường Sư phạm Sài gòn, sau khoá 12 còn khoá 13 nhưng cac bạn mới học có một năm ,sau đó trường đã đổi tên khác ,ban lãnh đạo mới đã phân công chúng tôi đi khắp các tỉnh từ miền trung xuống miền Nam. Một số các bạn đã không vào lớp từ sau ngày 30/4, phần tôi và vài bạn về một trường nhỏ sát bờ biển gần khu nước suối Vĩnh Hảo và mỏ muối Cà Ná sát Phan Rang. Tôi dạy lớp 4,nam nữ học chung, các em học sinh ở đây gia đình hầu hết sống bằng nghề đi biển đánh cá, bởi thế có bữa vào lớp thấy vắng hoe, hỏi ra mới biết hôm ấy ghe nhà đi biển về, các em phải nghỉ học phụ cha mẹ gỡ cá mang lên bờ đem bán. Tôi thấy thương các em học sinh quá, đời sống của các em lúc nào cũng rất cơ cực, khó khăn, việc đến trường của các em không phải là điều quan trọng trong khi cha mẹ phải chạy kiếm ăn hàng ngày. Trong lớp có em trưởng lớp là trai còn phó lớp là gái, hai em học rất giỏi và siêng năng. Có bữa hai em cũng nghỉ học giúp cha mẹ, nhưng khi trở lại lớp bài vở vẫn đầy đủ, tôi vẫn nhớ mãi trong đầu hình ảnh của hai em nầy, Phụng là tên em trai và Ba là tên em gái.Trường học ở sát bờ biển nên có nhiều buổi sáng thấy bãi cát bên hông trường lầy lội nước, tôi thắc mắc hỏi các thầy cô địa phương thì được biết đêm qua nước lớn tràn vào sân trường, hiện tượng nầy xảy ra rất thường tại các trường học ven biển; có khi nước còn tràn vào ướt cả các lớp học, hôm sau học sinh vào không học được phải về. Có đôi khi trong đêm nước triều lên cao vào sâu bờ quá, sáng hôm sau mới hay tin có nhà của em học sinh nào bị nước tràn vào làm sập, may là không có thiệt hại nhân mạng, đời sống cuả người dân miền biển thật trăm bề vất vả khó khăn.
Ở miền biển ngoài những con sóng to hung dữ cuốn trôi nhà cửa, còn có nhiều nét đáng yêu của biển. Có những sáng chủ nhật, trời mới mờ sáng đám nữ giáo viên chúng tôi hẹn nhau thả bộ theo vòng cong của bờ biển ra tận Phan rí cửa, chỉ khoảng 5 cây số, vừa hít thở không khí trong lành của biển, vừa nhìn cảnh người dân chài chuẩn bị ra khợi hay ghe cá cập bến về. Rồi có những đêm trăng sáng chúng tôi đi dạy lớp bổ túc văn hóa về, bước chân trên bãi cát rợp ánh trăng vàng thật nên thơ. Những ngày nghĩ trời nắng đẹp, cả thầy trò rủ nhau xuống biển nhặt vỏ ốc, các em đã tìm cho tôi những vỏ sò vỏ ốc biển thật lạ, các em còn bày cho tôi áp vỏ sò vào sát tai để nghe tiếng gió biển hú thật huyền bí . Các học sinh miền biển quá ngây thơ, chân thật, giản dị dễ thương. Thời gian đó tôi chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ bỏ nghề, vậy mà một thầy giáo lớn tuổi trong lần họp mặt các thầy cô, thầy nhìn chữ ký tên của tôi và nói liền chắc chắn tôi sẽ bỏ nghề dạy học nầy không lâu đâu, lúc nghe thầy nói tôi chỉ mỉm cười không tin. Vậy mà thế đấy tôi đã bỏ trường bỏ lớp bỏ các em sau lần về thăm nhà ở Sài gòn, gia đình tôi đã liên tiếp xảy ra nhiều chuyện buồn mất mát người thân, ba tôi khuyên tôi nên ở lại nhà đừng trở ra miền trung dạy học nữa, thêm một đứa đi xa ba lo. Thương ba quá khi thấy ông vì buồn chuyện nhà mà gầy đi rất nhiều, mái tóc ba bạc trắng và ánh mắt ba đầy vẽ mệt mõi, thế là tôi bỏ dạy mà lòng vô cùng tiếc nuối, nhớ trường, nhớ lớp, nhớ học sinh vô cùng. Sau đó bạn tôi viết thư kể lúc bạn được ông hiệu trưởng nhờ dạy thế lớp tôi trong khi chờ giáo viên mới , ngày bạn gặp cả lớp báo tin tôi ở luôn trong Sài gòn không trở ra dạy nữa, có một số em đã khóc vì thương mến cô giáo Sài gòn, các em đâu biết rằng cô giáo cũng đã bật khóc khi đọc thư vì thương các em học trò của mình.
Nỗi buồn rồi cũng nguôi ngoai theo thời gian, và đúng như lời tiên đoán của ông giáo già ngày nào, tôi đã không bao giờ trở lại nghề dạy học nữa mà làm những việc khác không liên quan chút nào đến nghề giáo.Thỉnh thoảng tôi chạnh nhớ lại lớp học ven biển năm xưa , không biết trong số các học sinh cũ có em nào học hành thành đạt vươn lên khỏi cái xóm chài nghèo nàn cực khổ để có một đời sống khá hơn, hay lại vì hoàn cảnh phải bỏ học giữa chừng , vẫn vương mang cái nghề chài lưới bữa đói bữa no, mỗi lần nghĩ đến là thấy thương tuổi thơ Việt Nam ở các vùng quê trải qua nhiều thế hệ vẫn nghèo nàn lam lũ, vẫn chân lấm tay bùn ,các em đến trường với muôn vàn khó khăn thiếu thốn.
……………………
Bẵng đi nhiều năm sau tôi đến Hoa kỳ, trước khi đi định cư, tôi vẫn mang trong đầu ý nghĩ là sau khi ổn định cuộc sống ở Mỹ, tôi sẽ tìm cơ hội trở lại cái nghề dạy học lúc xưa. Nhưng rồi ngày qua ngày hai vợ chồng đi làm suốt, tối về ăn vội vã rồi đi ngủ lấy sức để hôm sau lại bắt đầu một ngày làm việc mới với nhiều vất vã lo toan, bên Mỹ nầy người ta phải chạy đua với thời gian nhiều quá. Tôi không tự biện hộ cho mình, vì đâu phải chỉ mình tôi gặp khó khăn; còn có nhiều người hoàn cảnh đâu phải chỉ toàn thuận buồm xuôi gió.Tôi đã nhiều lần tự trách mình không có ý chí cương quyết vượt qua khó khăn nếu tôi chọn lựa cái nghề theo ý thích của mình. Bây giờ đã muộn cho một sự bắt đầu lại, thời gian qua đâu bao giờ chờ đợi ai !! Tôi có con và tôi phải sống vì con, vì tương lai của con chứ không thể chỉ nghĩ cho mình hoài được nữa. Tôi đi làm ít giờ hơn, thời gian còn lại đưa đón con đi học, chăm sóc cho con. Lúc con tôi học cấp một, nhiều lần đứng ở cổng trường chờ đón con, nhìn các em vô tư chạy nhảy trong sân trường, tôi đã chạnh lòng nhớ lại mái trường ven biển năm xưa và hình ảnh các em học sinh chất phác hiền lành mỗi sáng đi bộ đến trường, nhiều em đi chân đất không có được đôi dép mang, quần áo có khi vá nhiều chỗ, màu áo trắng đã bạc, chiếc quần xanh cũ kỹ phai màu, đôi khi còn thoảng mùi mằn mặn của muối biển… Tuổi thơ ở vùng quê nghèo Việt Nam không được sung sướng đầy đủ như tuổi thơ bên Mỹ.
Con tôi sinh ở Mỹ nên tiếng Mỹ đối với nó như là ngôn ngữ chính. Vì không muốn con quên tiếng Việt nên lúc nó vào lớp một trường Mỹ thì tôi cũng bắt đầu cho nó học tiếng Việt tại một trường Việt ngữ ở khu Little Saigon, nên tuy học trường Mỹ, nhưng con tôi nói ,đọc và viết được tiếng Việt, tất nhiên là không thông thạo như trẻ em ở Việt Nam. Một số cựu giáo chức của miền Nam ngày trước nặng lòng với tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại, ưu tư với sự tồn tại của tiếng Việt, không muốn các em thành người mất gốc, nên đã thành lập những trung tâm dạy tiếng Việt vào ngày cuối tuần với thời gian học thật ít ỏi, chỉ 2, 3 giờ học; tất cả đều do những tấm lòng tự nguyện thiết tha bảo tồn tiếng Việt không bị mai một nơi xứ người. Con tôi đã theo học tiếng Việt suốt mấy năm, dù chỉ là mỗi tuần ngày chủ nhật vài giờ. Ngày bãi trường của niên học cuối cùng, con tôi đã độc tấu violin bài “Trường làng tôi”, bằng một giọng tiếng Việt rõ ràng thằng bé nói cám ơn và xin kính tặng bài nhạc cho tất cả các thầy cô đã dạy tiếng Việt cho nó. Ngồi dưới hàng ghế phụ huynh tôi thấy rõ nét xúc động trên gương mặt của các thầy cô, chắc quý vị đó cũng cảm thấy mãn nguyện phần nào vì đứa học trò sinh ra lớn lên ở Mỹ đã nói cám ơn thầy cô bằng chính tiếng Việt Nam mến yêu nó đã học , không phụ công dạy dỗ của Thầy Cô mấy năm qua…
Bây giờ con tôi đã hoàn tất 4 năm đại học, ngành Lịch sử, nó còn đang phân vân không biết sẽ rẽ hướng nào : chọn nghề dạy học hay sẽ học chuyên về nghiên cứu lịch sử, tôi không muốn chi phối quyết định lựa chọn của con, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn muốn nó tiếp tục cái nghiệp giáo mà mẹ nó đã nửa chừng buông bỏ…vì trong tâm trí cuả tôi lúc nào cũng khắc ghi hình ảnh người Thầy khả kính, đang đứng trên bục giảng, một đời tận tuỵ với nghề, mái tóc điểm trắng, trắng do tuổi đời chồng chất hay trắng vì buị phấn bay bay…
“ Khi Thầy viết bảng bụi phấn bay bay,
Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng,
Có hạt bụi nào rơi trên tóc Thầy…”
THÁI ANH / QNA K.12 SPSG – 73-75
– Kính tặng các Thầy Cô cuả Trường SPSG.-Anh Chị cựu Giáo-sinh SPSG
– Riêng tặng các bạn SPSG/ nhất 9 nhị 15/ K.12/73-75