27 thg 11, 2013

Đồng dao phản cảm,NXB.Mỹ Thuật nói gì?

Đồng dao phản cảm, nhà xuất bản Mỹ Thuật nói gì?


Nội dung phản cảm

Gần đây, độc giả của VTC News có phản ánh về cuốn sách “Đồng dao cho trẻ mầm non” quyển 6 có nhiều nội dung không phù hợp dành cho trẻ mầm non.
 

Trong bài “Đồng dao chơi vỗ tay”, nội dung bao gồm: “Bà gì?/ Bà ngoại/  Ngoại gì?/ Ngoại xâm/ Xâm gì?/ Xâm lăng/ Lăng gì?/ Lăng Bác/ Bác gì?/ Bác Hồ/ Hồ gì?/ Hồ ao/ Ao gì?/ Ao cá/ Cá gì?/ Cá quả/ Quả gì?/ Quả đấm”.

Những bài đồng dao có nội dung không phù hợp dành cho trẻ mầm non 
Bài đồng dao nêu trên nằm ở trang 8 của sách “Đồng dao dành cho trẻ mầm non” do Nhà xuất bản Mỹ thuật ấn hành năm 2012 (số đăng ký KHXB: QĐ.87-2011/CXB/36-04/MT ngày 12/10/2011). Vị phụ huynh này cho biết, đây là một bài đồng dao mới và có nhiều nội dung không phù hợp với việc giáo dục cho trẻ mầm non. “Mầm non là độ tuổi có sự hình thành nhân cách mạnh mẽ nên việc đưa cho các cháu những khái niệm không có tính giáo dục, không phù hợp sẽ dễ ăn sâu vào tâm hồn trẻ thơ.

Vì vậy, nhà xuất bản phải lựa chọn những nội dung nghiêm túc và có tính giáo dục cao dành cho trẻ”, phụ huynh này chia sẻ.
 Vị phụ huynh này cũng phân tích rằng các khái niệm “bà ngoại” đi liền với các khái niệm “ngoại xâm”, “xâm lăng”  và “quả gì”, “quả đấm” thể hiện sự tính bạo lực. Bên cạnh đó, khái niệm “Bác Hồ”, “hồ gì”, “hồ ao” cũng thể hiện sự thiếu nghiêm túc. 

Ngoài ra, vị phụ huynh này cũng lấy thêm ví dụ trong bài “Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng” (trang 17) cũng có nội dung phản cảm.
 “Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng/Đẻ được con rắn thằn lằn cụt đuôi/ Ông Nhăng bảo để mà nuôi/ Bà Nhăng đập chết đem vùi đống tro/Ông Nhăng bảo để mà kho/ Bà Nhăng đập chết đem cho láng giềng/ Có kho thì kho với riềng/Đừng kho với ớt tốn tiền uổng công”. Vị phụ huynh này bức xúc: “Nội dung giáo dục cho trẻ như vậy thì hoàn toàn không thể chấp nhận được”.

Cuốn sách "Đồng dao dành cho trẻ mầm non" đang được NXB Mỹ Thuật cho thu hồi 
Thu hồi sách

Chiều 25/11, trả lời phỏng vấn VTC News, bà Đặng Thị Bích Ngân, Giám đốc NXB Mỹ Thuật cho biết đã nhận được thông tin về sự việc.
 Nhận định về nội dung được cho là không phù hợp trong cuốn sách dành cho trẻ mầm non, bà Ngân khẳng định để xảy ra sự việc này là một điều đáng tiếc. Vị giám đốc NXB Mỹ Thuật cũng cho rằng những nội dung phản ánh của độc giả là hoàn toàn hợp lý.

“Nếu chọn được những bài hay và tốt thì hay hơn”, bà Ngân chia sẻ. Lãnh đạo NXB Mỹ Thuật cũng cho biết, trước đó ngày 14/10/2013, NXB Mỹ Thuật nhận được bộ sách lưu chiểu “Đồng dao dành cho trẻ em mầm non” của nhà sách Đinh Tị - đơn vị liên kết với NXB Mỹ Thuật. 

Khi đọc lưu chiểu, NXB Mỹ Thuật phát hiện trong quyển 6 của bộ “Đồng dao dành cho trẻ mầm non” có bài “Đồng dao chơi vỗ tay” (trang 8) chưa hay, không phù hợp với nội dung giáo dục trẻ dù đó là bài hát trong trò chơi.


Vì vậy, NXB Mỹ Thuật yêu cầu nhà sách Đinh Tị thu hồi lại cuốn sách trên, không được phát hành trên thị trường. Trong công văn yêu cầu nhà sách Đinh Tị thu hồi cuốn sách phản cảm này, bà Ngân cũng nhấn mạnh : “Đề nghị nhà sách Đinh Tị nghiêm túc chấp hành và báo cáo việc thu hồi sách về NXB Mỹ Thuật. Nếu nhà sách Đinh Tị đã phát hành sách trên thị trường trước khi nộp lưu chiểu cho NXB thì phải chịu phạt theo đúng luật xuất bản”.

Trong cuốn sách có ghi “In xong và nộp lưu chiểu năm 2012” tuy nhiên thực tế tháng 10/2013 nhà sách Đinh Tị mới nộp lưu chiểu. Được biết, theo kế hoạch xuất bản, số lượng sách “Đồng dao dành cho trẻ mầm non” là 4.000 cuốn. Chiều 25/11, bà Ngân cho biết hiện tại vẫn chưa nhận được báo cáo từ phía nhà sách Đinh Tị để NXB Mỹ Thuật tổng hợp và báo cáo thanh tra và các cơ quan cấp trên. Sau khi có thông tin từ báo chí, bà Ngân cho biết sẽ kiên quyết yêu cầu phía nhà sách Đinh Tị báo cáo trong thời gian sớm nhất.
Phạm Thịnh

Cơn bão năm 1904 tại miền Nam (từ báo Lao Động)

(lụt tại Long An ngày nay).
    

·        
Cách đây hơn 100 năm, miền Nam nước ta từng chịu đựng một cơn siêu bão kèm theo sóng thần, hậu quả còn thảm khốc hơn thế.
·         
Bà con miền Trung nước ta vừa may mắn thoát khỏi một tai họa khủng khiếp khi siêu bão Haiyan đã không đổ bộ vào đất liền. Những thông tin, hình ảnh về hậu quả bão Haiyan vừa “vùi dập” nước láng giềng Philippines khiến chúng ta không khỏi chạnh lòng bởi sự khủng khiếp của nó: Hàng ngàn người chết, hàng chục ngàn ngôi nhà bị tàn phá, cả một thành phố bị san bằng...
Siêu bão số 1 kèm theo sóng thần
Đó là cơn bão năm Giáp Thìn - 1904. Kỳ lạ là cơn bão đầu tiên trong năm này (bão số 1) ập vào Nam Bộ cuối mùa khô, khi mới có vài cơn mưa đầu mùa. Đây là trận bão kèm theo sóng thần duy nhất được ghi nhận ở vùng đất Nam Bộ, là trận sóng thần kinh hoàng nhất được ghi nhận trên toàn cõi Việt Nam từ xưa tới nay.
Tâm bão, kèm theo là sóng thần, đổ bộ vào vùng đất Gò Công (nay thuộc tỉnh Tiền Giang), rồi lan rộng ra các vùng chung quanh như Mỹ Tho, Long An, Bến Tre, Sài Gòn...
   
                                  Bờ biển Gò Công- nơi đón cơn bão năm Giáp Thìn - 1904.
Nhiều cuốn sách, bài báo đã viết về trận bão kinh hoàng này, trong đó 2 tác giả Huỳnh Minh với “Gò Công xưa và nay” và Việt Cúc với “Gò Công cảnh cũ người xưa” đã ghi lại nhiều tư liệu về trận bão năm Thìn này.
Hôm ấy vào ngày 16.3 âm lịch (nhằm ngày 1.5.1904). Mọi người không ai nghĩ là sẽ có một trận bão tố sắp xảy ra vì từ trước tới nay Nam Kỳ vốn là đất hiền hoà, ít  thiên tai. Các tỉnh bị thiệt hại nặng nhất là Gò Công, Mỹ Tho (đều thuộc Tiền Giang ngày nay), Tân An, Chợ Lớn (Long An nay), Gia Định (TP.Hồ Chí Minh nay) và dọc theo vùng duyên hải. Nhiều làng gần bờ biển đã bị sóng thần cao đến 4-5m lôi cuốn đi mất. Sóng thần tiến vào các sông ngòi và có ảnh hưởng đến tận Bến Lức (Long An), cách bờ biển khoảng 50 cây số.
Hai tỉnh Gò Công và Mỹ Tho bị ảnh hưởng của cơn bão nặng nề nhất. Nhiều làng ven biển ở Gò Công đang làm lễ cúng thần, xây chầu hát bội thì cuồng phong nổi dậy ầm ầm, mây mù tứ phía, mưa tuôn xối xả, sóng nước tràn vào. Những đợt sóng đầu tiên cuốn mất nhà cửa, nước dâng thật nhanh, lên cao 4-5m, ngập lút cả ngọn cây. Ở Vàm Láng không chỉ các ghe nhỏ, mà cả tàu sắt cũng bị quăng lên bờ.
Nhiều người mắc kẹt trên các ngọn cây, hai ba ngày quần áo rách tả tơi, đói khát. Một số người sống sót nhờ đeo bám theo các đống rơm trôi lênh đênh trên mặt nước. Rắn rít bám theo các ngọn cây nóc nhà, một số người bị rắn cắn chết.
Có 6 làng ven biển bị tổn thất rất nặng là: Gia Thuận, Kiểng Phước, Bình Ân, Tân Bình Điền, Tăng Hoà và Tân Thành. Quá bất ngờ vì bão tố diễn ra trong nháy mắt, hầu như gia đình nào cũng bị tản mát trôi theo dòng nước, có người trôi tận tới Cần Đước (Long An), Chợ Đệm (Gia Định), cách Gò Công trên dưới 50km.
Xác người vắt đầy trên cây
Ở Gò Công và các vùng lân cận, qua ngày 17.3 âm lịch, nước mới rút cạn được một nửa, còn khoảng 1,5m. Người ta bơi xuồng đi khắp nơi để tìm xác người thân. Và tới hôm sau nữa thì mới thấy mặt đất, quang cảnh thật là hãi hùng. Mãi đến ngày 19.3 âm lịch, chính quyền mới tổ chức chôn cất những người chết, gặp đâu chôn đó. Hàng trăm gia đình không còn ai sống sót, hàng ngàn gia đình có người chết.

                        Dinh Tỉnh trưởng Gò Công từng bị sụp đổ do cơn bão năm 1904.
Các vùng lân cận của tỉnh Gò Công có bán kính năm sáu chục cây số như Bến Tre, Mỏ Cày, Tân An cũng bị thiệt hại nặng nề. Đèn đường, dây thép (điện thoại, điện tín) ở thị xã Gò Công, TP.Mỹ Tho ngã đổ khắp nơi, thậm chí dinh tỉnh trưởng cũng bị sập đổ. Cây cối ngã rạp la liệt bít cả lối đi, xác người nằm vắt trên cây hoặc bị mắc kẹt trong các bụi cây.
Kết quả thống kê thiệt hại của hai tỉnh Gò Công cho biết: Trên 60% nhà bị sập đổ, 5.000 người chết trôi ở các làng ven biển, 80% gia súc bị chết...
Vào cái ngày định mệnh đó, đúng lúc đình làng Tân Bình Điền (Gò Công) đang hát tuồng Quan Công phò nhị tẩu, dân chúng xem rất đông. Đang hồi gay cấn hấp dẫn thì bão tới, sóng biển ập vào, người xem, đào kép đua nhau bỏ chạy tán loạn. Đến khi chính quyền tổ chức kiếm xác thì người ta tìm thấy cả xác “Quan Công”, “Tào Tháo” nằm vắt vẻo trên ngọn tre, đống rơm, mặt mày còn nguyên son phấn! 
Thị xã Tân An cách biển khoảng 50 cây số cũng bị ảnh hưởng nặng. Theo mô tả của Đào Văn Hội trong “Tân An ngày xưa”, thì xe lửa Sài Gòn - Mỹ Tho cũng bị đổ nhào: “Xe lửa chạy tới Tân An/Tốp máy chẳng kịp ngã ngang té nhào”.
Nước sông Vàm Cỏ Tây, sông Bảo Định, kinh Lính Tập dâng lên, nhiều người chạy không kịp bị nước cuốn trôi. 7 giờ sáng ngày 17.3 âm lịch, mưa tạnh dần, nước rút dần. Quang cảnh lúc ấy trông thật điêu tàn, tất cả các nhà lá đều sập, các cây keo, cây me trốc gốc đến chín mươi phần trăm. Trên sông Vàm Cỏ xác người nổi, trôi theo dòng nước.
Đến thập niên 1950, ở vùng Gò Công, Mỹ Tho, Tân An vẫn còn tổ chức “giỗ hội” vào ngày 16.3 âm lịch. Vào ngày ấy, hàng ngàn đám giỗ được tổ chức, hầu như nhà nào cũng có giỗ. Cảnh “giỗ hội” đã đi vào ca dao: “Tháng ba, mười sáu lai niên/ Cũng trùng một bữa, đậu tiền cúng chung”. Thế hệ những người chết trong cơn bão Giáp Thìn - năm 1904 giờ đã lên hàng “cố”, hàng “sơ” của những người đang sống, nên hầu như ít còn được cúng giỗ, dấu ấn về “giỗ hội” cũng từ đó mà nhạt nhòa dần.
Giống như Tacloban của Philippines
Ngày ấy, cơn siêu bão đã tàn phá thành phố Sài Gòn không khác gì thành phố Tacloban của Philippines vừa qua. Tờ Nam Kỳ tuần báo (do Hồ Văn Trung - tức nhà văn Hồ Biểu Chánh làm chủ nhiệm) số 85, ra ngày 8.6.1944, có bài “Trận bão năm Thìn” của Mỹ Xuân tường thuật khá chi tiết về cơn bão này trên đất Sài Gòn. Cơn bão diễn ra đúng vào ngày chủ nhật - 1.5.1904.
Hôm ấy cũng đúng vào ngày bầu cử hội đồng thành phố. Chiều hôm trước là ngày khánh thành tuyến xe lửa Sài Gòn - Gò Vấp. Trong bài diễn văn của mình, một quan chức Sài Gòn dõng dạc tuyên bố: “Nam Kỳ vốn là Phật địa, không bao giờ có bão lụt tàn phá như các xứ thuộc địa khác. Ấy là sự bảo đảm của nên thịnh vượng chung cho xứ sở, cho mọi người, mà cũng là một hạnh phúc riêng cho các công ty xe lửa…”.
Sáng 1.5, từ 8h cho đến 12h tại Sài Gòn mưa cứ lâm râm. Đến 13h trưa gió bắt đầu thổi mạnh và đến 15h chiều gió càng dữ dội. Người dân Sài Gòn cứ ngỡ là trời dông lớn chứ không ai nghĩ đến bão lụt. Xe ngựa, xe kéo, khách bộ hành kiếm chỗ trú ẩn hoặc chạy về nhà, đường sá vắng tanh. Mới 16h chiều, trời đã tối sẫm, điện bị cúp.
Ở các nhà hàng, quán cơm, người ta phải đốt đèn cầy hoặc đèn dầu, gió mạnh cứ thổi tắt hoài. Cuộc bầu cử hôm ấy vắng mặt tới trên 400 cử tri do thời tiết xấu, kết quả kiểm phiếu bị huỷ bỏ và phải dời lại chủ nhật tuần sau. Bài báo mô tả: “Đến 17h chiều, trận dông mưa mới thật kịch liệt cực điểm. Dông gió tung rớt mái nhà, đốn ngã cây cối, đứt mất dây điện và dây thép, nhận chìm tàu ghe, cột đèn hay cột dây thép xiêu ngã liệt địa. Đường sá vắng teo không người lai vãng, tiếng dông mưa thổi ào ào như trời than đất thở”.
Dọc theo sông Sài Gòn, tàu, sà lan, ghe tam bản, ghe chài, ghe lồng đứt dây, trôi ra giữa sông bi sóng gió đánh ập, va đập nhau mà chìm. Đến 19h tối, các chiếc tàu lớn Canebière, Adour và Hop Sang bị sóng đẩy lên bờ nằm ngả nghiêng. Chiếc Patroclus đang đậu ở Thủ Thiêm đứt dây neo, chạy ra giữa sông đụng chìm 4 chiếc ghe chở đá của bà Roussel, đâm thủng một chiếc ghe chài chở lúa, nhận chìm khoảng một chục chiếc tam bản trước khi chìm xuống bến Nhà Rồng.
Chỉ riêng các ghe chở lúa, chở dầu, chở hàng hóa có đến 43 chiếc bị chìm trong đêm hôm đó. Từ 22h đêm, trời đã bớt dông nhưng mưa vẫn ào ào như trút cho tới sáng hôm sau mới ngớt.
Thống kê sơ bộ có hơn 900 cây lớn trốc gốc nằm ngổn ngang trên các con đường Sài Gòn. Báo L’Opinion và Le Courrier de Saigon  tường trình về trận bão này: “Dọc theo đường xe lửa chạy dựa theo mé sông từ Sài Gòn vô Chợ Lớn (tuyến xe lửa Sài Gòn – Mỹ Tho), có một cái vòi rồng trên trời thò xuống làm đổ ngã một toa xe, giật đứt mái nhà ở đềpô xe lửa và đè nhẹp cả một cái nhà lá khác. Cách đó mươi thước, cái vòi rồng ấy hốt một người nam đem tuốt lên không trung rồi khiêng đại xuống mặt đất. Khi thiên hạ chạy đến toan cứu kẻ vô phước thì người ta thấy thân hình anh ta đã dẹp đép như tờ giấy và lại dài nhằn ra đo đến được 3 thước. Bấy giờ muốn khiêng kẻ bạc mạng đến nhà xác, người ta cứ xấp anh lại làm hai!...”.
Thiệt hại về tài sản do cơn bão gây ra chỉ riêng tại Sài Gòn đã lên đến 40 triệu đồng, tương đương với khoảng 1.000 tỉ đồng ngày nay. Số người chết ở riêng Sài Gòn lên đến hơn 3.000 người!

Mùng Ba tết Thầy - VKP.Đạm Phương

MỒNG BA TẾT THẦY….
 VKP Đạm Phương
            Thuở học trò của tôi không có Ngày Nhà Giáo 20/ 11 mà chỉ có ngày Mồng Ba Tết mỗi năm là có ý nghĩa nhất trong việc Biết Ơn Thầy. Đó là thời phong kiến nên đàn bà phải lo việc nội trợ, chỉ có đàn ông mới được học cao và đi dạy, vì thế, từ sách vở đến thực tế đều gọi nhà giáo là Thầy dù cũng có một số cô đứng lớp.
            Hồi ấy, năm nào cũng vậy, cứ vào sáng sớm tinh mơ của ngày Mồng Ba Tết, tôi và các bạn cùng lớp rủ nhau đi mừng tuổi Thầy. Đứa nào đứa nấy cũng xúng xính trong bộ quần áo còn thơm mùi vải mới, có đứa còn cả lằn phấn may trên áo, có đứa mặc rộng thùng thình như người dơi…..
            Thật là vui khi đến nhà Thầy: Mỗi đứa xếp hàng nghiêm chỉnh tay khoanh trước ngực, chúc thầy Sống Lâu Trăm Tuổi như chúc ba mẹ ở nhà vào ngày Mồng Một Tết. Thầy xoa đầu từng đứa một rồi dặn dò phải cố gắng học hành để sau này phục vụ đất nước. Sau đó, cả bọn được Thầy cho ăn bánh mứt no nê. Tốp nầy ra về thì tốp khác lại đến…..Thỉnh thoảng, có vài người lớn là học trò cũ của Thầy đến thăm, Thầy tay bắt mặt mừng rồi cùng ngồi đàm đạo bên tách trà nóng hổi
            Vào thập niên 50 của thế kỷ trước, ba chồng tôi dạy lớp nhất ( lớp 5 bây giờ). Hằng năm, học trò mới cũ đến thăm ông từ mồng 3 Tết cho đến Hạ Nêu ( mồng 7 Tết) . 
Khi ông mất, học trò cũ nghe tin đến viếng và chia phiên nhau canh linh cửu ông suốt 3 ngày đêm liền
            Mỗi thời đại mỗi khác…..Ngày nay, đã có ngày 20/11 rồi, vả lại, nếu có ai muốn thăm Thầy Cô vào ngày mồng ba Tết cũng không dám vì sợ sẽ làm phiền gia đình Thầy cô trong thời gian nghỉ ngơi sau một năm vất vả với cuộc sống.
                                                    VKP.Đạm Phương.
(1 lớp trung học thời Pháp-ảnh VN.Express)



26 thg 11, 2013

Ngày Nhà giáo - Đào Anh Dũng

Sáng sớm mở Facebook, thấy chú em đăng hình ba chậu bông lan thật đẹp, tôi thầm nghĩ, chắc ai đặt tặng sinh nhựt, cưới hỏi gì đây. Tôi cũng không khỏi tính rợ, một cành lan giá khoảng bốn năm ngàn đồng, ba chậu ít nhứt cũng hai chục cành, vị chi một trăm ngàn, tròm trèm năm đô-la, chắc đủ tiền xăng, tiền chợ. 

Hơn một năm nay em tôi đầu tư trồng lan ở vườn sau nhà, vừa vui thú điền viên vừa kiếm thêm chút đỉnh bù đắp chi dụng trong gia đình.
Thấy mới có bảy giờ sáng là sáu giờ chiều bên nhà, tôi gõ vào máy:
“Hôm nay trúng mối hả?”
Một lát sau, chú em trả lời:
“Đâu có, làm ba chậu cho ba đứa cháu nội tặng thầy cô. Hôm nay 20 tháng 11 là ngày Nhà Giáo Việt Nam.”
Tôi vừa lầm bầm, vậy là đi đong năm đô-la, vừa gõ:
“Vậy có ai đặt bông hoa tặng thầy cô không?”
“Đâu có, thời này thiên hạ chuộng phong bì hơn.”
Tôi bèn đùa một phát:
“Chết cha! Nếu vậy thì cháu nội sẽ bị đì, chịu đời sao thấu?
Không ngờ chú em trả lời:
“Năm nay chơi trội, vừa tặng hoa, vừa bao thơ.”
Tôi cảm thấy hụt hẫng, ngồi lặng im, thầm nghĩ ngày xưa tôi đi học, không có Ngày Nhà Giáo, mỗi năm một lần vào buổi học cuối năm học trò hẹn nhau mang bánh kẹo, dưa hấu, nước ngọt vào lớp tết thầy, rồi thầy trò cùng nhau vui Xuân, thật nồng nàn, ấm cúng. Còn ngày nay ...
Bỗng có hàng chữ nổi lên trên màn ảnh vi tính:
“Nói chơi đó nhen!”
Tôi gõ vào máy:
“Hy vọng như vậy.”

Ảnh Huế và Đà Nẳng của Steve Brow năm 1967-68


Album Hồi Ký: Miền Trung của một lính Mỹ

Trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam, Steve Brown là một cựu sĩ quan ngành truyền tin. Ông đã phục vụ tại các căn cứ của quân đội Mỹ tại Huế và Đà Nẵng trong các năm 1967-1968. Hiện ông đã về hưu, sinh sống tại Ann Arbor, bang Michigan, Mỹ.Trong khoảng thời gian ở Việt Nam, Steve đã chụp nhiều bức ảnh về các căn cứ quân sự, cũng như phong cảnh, kiến trúc và đời sống của người dân khu vực Huế và Đà Nẵng. Từ năm 2008, ông bắt đầu "scan" các bức ảnh và đăng trên trang Flickr cá nhân của mình.

 Mỗi bức ảnh được ông chú thích chi tiết về nội dung.Khi xem lại những khung hình chân thực và đầy ắp thông tin của Steve Brown, hẳn nhiều người Việt Nam sẽ không khỏi ngỡ ngàng và nhớ về một giai đoạn lịch sử đầy biến động của đất nước. mà Mỹ đã bỏ rơi vi lợi ích riêng
Dưới đây là những bức ảnh do Steve Brown thực hiện.
image

Đây chính là tôi, một anh lính. Lúc này tôi đang phục vụ ở sân bay Phú Bài (Huế). Tôi đã ở đây khoảng nửa năm trong quãng thời gian thực hiện nhiệm vụ ở Việt Nam. 
Đố bạn biết ai đã chụp bức ảnh này?  - Hãy xem bức ảnh tiếp theo, và bạn sẽ rõ.

image

Đây chính là anh chàng nhiếp ảnh gia của tôi, một cậu bé thú vị. Cậu bé đã chụp tôi, và sau đó thì tôi chụp lại cậu ta. Lúc này chúng tôi đang ở một phòng khám y tế của Thủy Quân Lục Chiến,  nhà ở của trưởng thôn Thuỷ Phú, cách thành phố Huế khoảng 12 dặm về phía Nam.
image

Đây là  bản doanh của Tiểu đoàn Truyền tin số 37 tại Đà Nẵng, nơi làm việc đầu tiên của tôi trong quân đội Mỹ tại Việt Nam vào năm 1967.
 Tiều đoàn này đóng quân gấn căn cứ không quân Đà Nẵng. Phía bên trái bức ảnh, bạn có thể thấy ba trong số các ăng-ten vi ba thu phát sóng lớn của chúng tôi. Toà nhà ở giữa là công trình đầu tiên mà ai cũng thể  nhìn thấy khi đến doanh trại của chúng tôi.
image

Còn đây là trạm thu phát tín hiệu trong căn cứ của tôi. 
Tại đây, chúng tôi thi hành những công việc rất phức tạp liên quan đến truyền tin liên lạc đường dài, kết nối các căn cứ khác với nhau ở miền Nam Việt Nam.
 Hệ thống này được thiết kế bởi các kỹ sư thông tin đến từ Alexandria, Virginia. Bên cạnh tòa nhà chứa các thiết bị quan trọng, được gọi là nhà EE này, còn có cả một kho nhiên liệu và một máy phát điện rất lớn để duy trì hoạt động, máy  tiêu hao rất nhiều năng lượng. Tuy nói chúng tôi đã thua trong cuộc chiến theo diện thí con tốt (VN) để nắm  con tượng (TQ),  không phải vì công nghệ hay chiến thuật của chúng tôi kém.
image

Trong nửa đầu năm 1967, tôi đã đóng quân tại căn cứ chính của Mỹ tại Đà Nẵng. Vào đêm 27/2, quân giải phóng đã lần đầu tiên sử dụng tên lửa để tấn công vào căn cứ không quân tại đây. Không mất nhiều thời gian để nhảy ra khỏi giường khi qua tên lửa đầu tiên rơi xuống. Một quả tên lửa đã phá hủy doanh trại trong bức ảnh. Những binh sĩ trong đã thoát nạn nhờ trú ẩn kịp thời.
May mắn là tổng đài điện thoại quan trọng ở liền kề đã không hứng chiu bất kỳ thiệt hại. Theo các báo cáo chính thức, ít nhất 10 binh sĩ thuộc các đơn vị khác nhau đã thiệt mạng trong vụ tấn công. Trong số đó có một lính thủy quân lục chiến mà tôi quen, anh A. J. Turner, người từng thực hiện nhiệm vụ liên lạc hàng hải trong đơn vị của tôi. Sau vụ tấn công này, Đà Nẵng hứng chịu thêm hai vụ tương tự trong năm 1967. Tôi là nhân chứng của cả 3 vụ tấn công, mặc dù trong vụ xảy ra ngày 15/7 là từ một địa điểm an toàn trên sườn núi. Trong hai vụ kia, tôi đã đối mặt với những tiếng nổ rất lớn, kéo dài khoảng 20 phút. Trong bóng đêm, có thể nhìn thấy làn sóng lửa lan tỏa như hòn đá ném lên mặt nước. Đó là cảnh tượng không giống với bất kỳ điều gì khác tôi từng chứng kiến trong đời.
image

Một cánh cổng mang phong cách kiến trúc Á Đông ở Đà Nẵng. Cảnh cổng đáng yêu này nằm trên bán đảo giữa sông Hàn và biển Đông (Sơn Trà). Có rất nhiều cơ sở quân sự trên bán đảo. Bức ảnh này được tôi chụp trên đường về căn cứ trên núi Khỉ, nơi tôi đóng quân trong 6 tuần.
image

Bãi biển Đà Nẵng, lúc đó rất nổi tiếng với cái tên “China Beach”. Những bãi cát ở đây trắng mịn như đường kính. Núi Khỉ ở phía xa.
image

Tôi chụp bức ảnh này trên sông Đà Nẵng từ một tàu đổ bộ của Hải quân Mỹ, khi chúng tôi di chuyển từ Đà Nẵng đến Phú Bài, gần Huế. Núi Khỉ nằm bên bờ sông, nếu nhìn kỹ bạn có thể thấy hai chảo ăng-ten lớn của căn cứ thông tin liên lạc trên núi. Đó chính là nơi tôi đóng quân trong 6 tuần.
image

Đây là đại bản doanh của Sư đoàn Thủy quân lục chiến số 3 tại căn cứ lớn ở Phú Bài, cách thành phố Huế khoảng 9 dặm về phía Nam. Trong nửa sau của năm 1967, tôi phục vụ trong căn cứ thông tin liên lạc nằm liền kề với sư đoàn này.
image



Con “ong biển” ngộ nghĩnh này là vật trang trí trên tòa nhà trụ sở chính của lực lượng Seabeas (Công binh hải quân Mỹ) , trực thuộc Sư đoàn Thủy quân lục chiến số 3.
image

Nhà ga của sân bay Phú Bài (Huế), nằm trên đường tới đơn vị của tôi. Sân bay này ngày nay đã trở thành một sân bay quốc tế hiện đại của miền Trung Việt Nam theo tiến trình toàn cầu hóa.
image

Tôi chụp bức ảnh này trên một chuyến bay vận chuyển hàng hóa của Không quân Mỹ từ Phú Bài đến Đà Nẵng. Tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng (ở khoang chở hàng). 
Khi cánh cửa đuôi máy bay mở ra trong một thời gian ngắn, tôi không bỏ lỡ cơ hội để chụp một bức ảnh từ trên cao. Tôi cảm thấy thật may mắn, vì chỉ 30 giây sau cảnh cửa đã đóng lại.
image

Ngôi chùa Phật giáo được trang trí công phu này nằm trên Quốc lộ 1, cách căn cứ của chúng tôi 3 dặm về phía Nam. Tôi chụp bức ảnh khi đang ngồi trên một chiếc xe jeep.
image

Đây là một nhà thờ nhỏ ở vùng nông thôn, cách căn cứ quân sự Phú Bài vài dặm về phía Nam. Tôi phục vụ tại Phú Bài trong khoảng 6 tháng.
image

Những người phụ nữ Việt Nam đang giặt đồ bên một bến sông ở Thủy Phú, một ngôi làng nhỏ nằm dọc theo đường Quốc lộ 1, cách thành phố Huế khoảng 12 dặm về phía Nam. Ảnh chụp cuối năm 1967.
image

Những người phụ nữ Việt Nam đang trở về nhà từ khu chợ trong làng Thủy Phú.
image

Một người mẹ (hay chị?) mẹ và em bé có cái mũ khá điệu bộ. Tôi chụp bức ảnh này trong một phòng khám y tế do lực lượng hải quân Mỹ mở ra trong một ngôi làng gần căn cứ quân sự Phú Bài. Những người dân sở tại vốn thiếu thốn sự chăm sóc y tế đã ủng hộ nhiệt tình  phòng khám này khi có nó. Phòng khám này phục vụ dân chúng, 
image

Thấy này đang bố thuốc theo một toa thuốc Đông y gồm các dược thảo  theo cẩm nang gia truyền tại một thôn nhỏ ở phía Nam của Huế.
image

Người nông dân chở những bó rơm bằng chiếc thuyền nhỏ tại vùng nông thôn thuộc Huế. Tôi chụp bức ảnh này từ một chiếc xe jeep, khi chúng tôi đi trên Quốc lộ 1.
image

Trong mùa mưa (moonsoon sBức ảnh này cũng được chụp từ trên xe jeep tại Quốc lộ 1. Khu vực này trông giống như một hồ nước, nhưng kỳ thực thì nó là cánh đồng lúa bị ngập nước teason)
image

Sông Hương, con sông nổi tiếng của Huế. 
Tôi đang ngồi trên một con tàu chở quân loại nhỏ của hải quân Mỹ khi tôi chụp bức ảnh này. Chúng tôi đã mất một đêm để đi từ vùng vịnh Đà Nẵng đến cửa sông. Trong ánh bình minh, con tàu đi thêm vài dặm nữa để đến thành phố Huế. Trên chặng đường này, chúng tôi đã bắt gặp một cặp thú vị: hai con thuyền của người Việt bám sát nhau.
image

Một đền thờ nhỏ nằm bên bờ sông Hương, được chụp từ con tàu của hải quân Mỹ. Ngay phía trước ngôi đền, những đứa trẻ đang vẫy tay chào chúng tôi.
image

Khung cảnh thơ mộng của một khu dân cư nằm bên bờ sông Hương, thuộc vùng ngoại ô của thành phố Huế.
image

Có rất nhiều thứ để thưởng ngoạn trên dòng sông Hương của Huế. Xin nhìn kỹ, bạn sẽ thấy một cậu bé đang bơi về phía con tàu của chúng tôi. Cậu ta bơi tới để  xin kẹo, còn chúng tôi , người Mỹ lúc nào cũng có sẵn kẹo để phát vào những lúc như thế này.
image

Với những ngôi nhà và thuyền bè đậu san sát, bức ảnh này đã cho thấy cái không khí nhộn nhịp, đông đúc của bờ sông Hương tại thành phố Huế một cách toàn bộ.
image

Một đường phố ở Huế, được tôi chụp từ bửng sau của  chiếc xe tải loại nửa tấn của quân đội Mỹ khi chiếc xe chạy qua Huế, thành phố từng là thủ phủ xinh đẹp của xứ Đông Dương, một  thuộc địa của Pháp ngày xưa. Có thể cảm nhận được hơi thở bình yên của cuộc sống hàng ngày ở nơi đây, mặc dù các cuộc chiến đang diễn ra ác liệt ở nhiều khu vực xung quanh. Thật không may, chỉ 3 tháng sau khi tôi chụp những bức ảnh ở Huế, thành phố này đã trở thành mục tiêu cốt lõi của cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân như bào trước người Mỹ phải ra đi để các chú đội nón tai bèo hay nón cối, mang dép lốp vào làm chủ
image

Những người dân đạp xe ở Huế. Tôi chụp bức ảnh này tại một đường phố yên tĩnh, ngay trước một văn phòng du lịch của Huế. Huế đã có một văn phòng du lịch, ngay cả trong thời kỳ chiến tranh, ít nhất là trước tháng 2/1968, thời điểm xảy ra biến cố Tết Mậu Thân. Ở phía xa là tháp chuông của một nhà thờ Công giáo hoành tráng, được khánh thành vào năm 1962, theo như tôi được biết.
image

Đây là những người làm vườn Việt Nam tại thành phố Huế. Họ rất tự hào về công việc mà mình làm.
Một tòa biệt thự trong khu nhà vườn phong cách Huế. Tôi chụp bức ảnh này từ phía sau xe tải của quân đội trong một chuyến đi công vụ tại Huế. Bức ảnh được chụp 4 tháng trước khi xảy ra cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân, và tôi thường tự hỏi không biết ngôi nhà này có bị hư hỏng vì các cuộc bắn phá của VC trong thành phố hay không.
image

Cổng Hiền Nhơn là một trong những cửa ô đẹp dẫn vào Hoàng thành ở Huế. Công trình này đã bị hư hại trong cuộc chiến Tết Mậu Thân, nhưng sau đó đã được khôi phục. Bức ảnh được chụp trong một chuyến tham quan khu vực Hoàng thành sau này
image

Nội thất phía trong Cung Diên Thọ, là cung điện của Hoàng thái hậu triều Nguyễn. Đây là một trong những cung điện lịch sử đẹp nằm trong Hoàng thành Huế.
image

Điện Phụng Tiên là một ngôi điện cổ nằm ở phía trước cung Diên Thọ. 
image

Điện Thái Hòa ở Huế là nơi hoàng đế đón tiếp các chức sắc khi ngồi trên ngai vàng của mình. Nơi tôi đang đứng là sân Đại triều, nơi các quan lại đứng xếp hàng khi yết kiến nhà vua.
image

Các vị vua nhà Nguyễn ngồi ngai vàng trong điện Thái Hoà để cai trị đất nước
image

Cái ao lặng tĩnh này là một trong hai ao nằm giữa Ngọ Môn và điện Thái Hoà trong khu vực đại nội của Hoàng thành Huế.
 Bức ảnh được tôi chụp từ phía trên của Ngọ Môn.
image

Hai nữ họa sĩ ở Đại Nội.( Đây là bức ảnh yêu thích của tôi từ khi phục vụ tại Việt Nam năm 1967). 
Có một trường nghệ thuật trong di tích lịch sử Hoàng thành tại Huế, và hai cô gái này đang vẽ ở phía trước của Ngọ Môn. Tôi không nhớ là mình đã chụp bức ảnh này một cách vu vơ, hay là vì tư thế súc cảm của cuả hai nữ họa sĩ đang vẽ này.
image

Nhà thờ xinh đẹp này nằm ở phía nam của sông Hương.
image

Nguyệt là một phụ nữ trẻ đáng yêu, làm quản lý cho một PX, cửa hàng quà tặng nắm trong  căn cứ quân sự của chúng tôi tại Phú Bài, gần Huế. Cô là hình mẫu tượng trưng cho các cô gái Huế rất tươi tắn và xinh đẹp mà bạn thưởng bắt gặp ở Huế. Chồng cô phục vụ trong Không lực VNCH.
image

Khi chiếc xe jeep của chúng tôi dừng lại, cậu bé này chạy đến và lấy dáng như  rất muốn được chụp hình, và tôi đã đáp ứng nguyện vọng của cậu.
image

Một nhà thờ Công giáo lớn ở phía nam của Huế (nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế), được mở cửa vào năm 1962. Tôi chụp bức ảnh này trong thời gian thi hành công vụ quân đội trong năm 1967.
image

image

Ngọn Tháp này được xây dựng vào năm 1844 tại chùa Thiên Mụ, nằm bên bờ sông Hương, cách thành phố Huế 3 dặm về phía Tây.
image

Những góc nhìn khác về toà nhà thờ đồ sộ trên.
image

Ngọn Tháp này được xây dựng vào năm 1844 tại chùa Thiên Mụ, nằm bên bờ sông Hương, cách thành phố Huế 3 dặm về phía Tây.
image

Một lối đi bằng bê tông đang được xây dựng trên núi Khỉ (Monkey mountain), nơi tôi công tác khoảng 6 tuần trong khoảng thời gian ở Việt Nam. Bên sườn núi này là một trạm chỉ huy truyền tin (được mệnh danh là Mắt Thần Đông Dương). Hệ thống truyền tin của MACV tại Kontum và Pleiku  liên lạc trực tiếp với trạm này 24/24. Khi tôi đến đây, những người thợ xây đang xây dựng một cầu thang dẫn từ doanh trại phía dưới lên trạm.
image

Đây là quang cảnh của con đường dẫn đến cơ sở truyền tin của chúng tôi ở phía Bắc núi Khỉ. Có thể nhìn thấy ở phía xa những đỉnh núi nhô lên bên vịnh Đà Nẵng.
image
Phong cảnh của vịnh Đà Nẵng nhìn từ núi Khỉ. Từ tuyến đường trên núi Khỉ, bạn có thể được nhìn nhiều khung cảnh tuyệt vời của vùng biển và những ngọn núi nằm giữa Đà Nẵng và Huế. Khung cảnh ở đây là hướng Bắc, nơi Quốc lộ 1 chạy qua đèo Hải Vân nổi tiếng, dẫn đến Huế. Góc trái bên dưới tấm ảnh là hòn đá được gọi là "Boom-Boom-Rock" (tiếng súng bắn sẽ của VC phát ra từ núi này), một điểm làm mục tiêu của lính Mỹ trên núi.
image

Một khung cảnh khác nhìn từ núi Khỉ.
image
Trong khoảng thời gian đóng quân trên núi Khỉ, chúng tôi đã rất nhiều lần được chứng kiến cảnh hoàng hôn quyến rũ ở nơi đây.
(st và chuyển : T.L.Phát)