1 thg 10, 2019

THÀNH NGỮ ĐIỂN TÍCH 37 : CUNG (Đỗ Chiêu Đức Diển Giãi )

  CUNG 弓 là Cung Tên, CUNG 宮 là Cung Điện, CUNG 宮 là Cung Đàn. Ta sẽ lần lượt điểm qua các thứ CUNG nầy trong văn học cổ của Việt Nam ta.

      CUNG 弓, chữ Nho còn gọi là HỒ 弧, với từ TANG HỒ 桑弧 là Cây cung làm bằng gỗ cây dâu (Tang 桑 là Cây dâu tằm ăn), nên trong văn học cổ ta có từ CUNG DÂU, như hai câu thơ trong truyện Nôm Phan Trần sau đây :

                                     Tới tuần hội cả đua nhau,
                         Bút nghiên phỉ chí CUNG DÂU hằng nguyền.

      CUNG DÂU thường được bắn bằng tên làm bằng đường xương sống của cọng cỏ bồng, gọi là BỒNG THỈ 蓬矢 (THỈ đồng nghĩa với TIỂN 箭 là Mũi Tên), nên ta lại có thành ngữ TANG HỒ BỒNG THỈ 桑弧蓬矢 (Cung bằng cành dâu, tên bằng cỏ bồng). Thành ngữ nầy thường bị đọc trại thành HỒ THỈ TANG BỒNG hay TANG BỒNG HỒ THỈ như trong bài hát nói "Nợ Nam Nhi" của cụ Nguyễn Công Trứ :

                                   TANG BỒNG HỒ THỈ nam nhi trái
                                   Cái công danh là cái nợ lần

        Theo sách Lễ Ký-Xạ Nghĩa hữu vân :"Cố nam tử sanh, tang hồ bồng thỉ lục, dĩ xạ thiên địa tứ phương giả, nam tử chi sở hữu sự dã.《礼记.射义》有云:“故男子生,桑弧蓬矢六,以射天地四方,天地四方者,男子之所有事也。” Có nghĩa : vì thế khi đẻ con trai, thì dùng cung bằng cây dâu, tên bằng cỏ bồng bắn đi bốn phương, bắn lên trời xuống đất nữa là sáu hướng, những nơi mà kẻ làm trai phải tạo dựng nên sự nghiệp". Ý muốn tỏ rõ là Làm trai phải chí ở bốn phương, sau dùng để khuyến khích làm trai phải có chí lớn để tạo dựng nên sự nghiệp.

       TANG BỒNG HỒ THỈ còn được gọi tắt là TANG BỒNG như hai câu thơ bảy chữ cũng trong bài hát nói trên là :
                                   Cũng rắp điền viên vui tuế nguyệt
                                   Trót đem thân thế hẹn TANG BỒNG.

      Hay như trong bài "Chí Nam Nhi" cũng của cụ Nguyễn Công Trứ :

                                           Đố kị sá chi con Tạo,
                                Nợ TANG BỒNG quyết trả cho xong.
                          
                                     TANG HỒ BỒNG THỈ 桑弧蓬矢.

           Cung tên để tạo dựng nên sự nghiệp, nhưng khi đã công thành danh toại, thì cung tên thường bị xếp xó bỏ quên như thành ngữ ĐIỂU TẬN CUNG TÀNG 鳥盡弓藏,  có nghĩa : Khi chim đã hết thì cung cũng được cất lên. Theo tích sau đây :         
          Theo Thuyết Lâm Huấn của sách Hoài Nam Tử có câu : "Giaỏ thố đắc nhi lạp khuyển phanh, cao điểu tận nhi cường nỗ tàng 狡兔得而猎犬烹,高鸟尽而强弩藏". Có nghĩa : " Khi những con thỏ khôn lanh đã bị bắt, thì con chó săn bị đem đi nấu thịt cầy; Khi các con chim bay cao bị bắn hạ hết thì cây cung mạnh cũng bị đem đi cất lại". Theo sách Sử Ký, Việt Vương Câu Tiễn Thế Gia《史记·越王勾践世家》thì Phạm Lãi 范蠡 là mưu thần đồng thời cũng là tướng giỏi của Việt Vương Câu Tiễn, ông đã giúp cho Câu Tiễn phục thù và tiêu diệt nước Ngô, xưng bá trung nguyên. Nhưng ông cũng biết rằng Việt Vương Câu Tiễn là người chỉ cùng chung hoạn nạn chứ không thể cùng chung phú qúy được. Để tránh cảnh thỏ hết thì chó săn bị giết, chim hết thì cung bị treo lên, nên ông đã từ quan mà vào đất Ngũ Hồ để kinh thương và đã trở thành một thương gia giàu có, đổi tên là Đào Chu Công. Tương truyền là ông cũng đã dắt theo nàng Tây Thi xinh đẹp để vào đất Ngũ Hồ cùng sống cảnh vinh hoa phú qúy an hưởng tuổi già. Nên...

        Câu thành ngữ ĐIỂU TẬN CUNG TÀNG 鳥盡弓藏, ngày xưa dùng để chỉ khi đế nghiệp đã đạt thành thì các vua chúa hay giết hại công thần; Ngày nay cũng dùng để chỉ khi việc gì đó đã thành công rồi, thì quên hết những người trước kia đã từng ra sức giúp đỡ. Trong văn học cổ của ta gọi là CUNG ĐIỂU CA, như trong Hồng Đức Quốc Âm Thi Tập của vua Lê Thánh Tông có câu :

                                       Cổ Kỳ vai ấy còn rành rạnh,
                                   CUNG ĐIỂU CA đâu khéo tỏ tường.
                                    
          CUNG cũng thường đi liền với KIẾM để chỉ về nghề võ hoặc những người theo võ nghiệp như trong Cung Oán Ngâm Khúc của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều :

                                      Làng CUNG KIẾM rắp ranh bắn sẻ,
                                      Khách công hầu ngắm nghé mong sao.

      Còn trong Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du thì khi Bạc Bà ép Thúy Kiều lấy Bạc Hạnh, nàng đã tỏ lời e ngại dè chừng rằng :

                                       Thiếp như con én lạc đàn,
                                    Phải tên giờ đã sợ làn cây cong.

      Hai câu thơ trên lấy ý ở câu KINH CUNG CHI ĐIỂU KIẾN KHÚC MỘC NHI CAO PHI 驚弓之鳥見曲木而高飛. Có nghĩa : Con chim sợ cung (vì bị tên bắn hụt một lần rồi), cho nên thấy làn cây cong (giống như cây cung) bèn sợ mà bay cao lên.

         Cung A Phòng ngày nay được tái kiến trúc theo tài liệu lịch sử.
         CUNG 宮 còn là Cung Điện 宮殿. Cái cung điện nổi tiếng đầu tiên ngày xưa là A PHÒNG CUNG 阿房宮 do Tần Thủy Hoàng sau khi đã gồm thâu lục quốc muốn phô trương thanh thế mà xây nên (212 trước Công nguyên, năm Tần Thủy Hoàng thứ 35). Khi Hạng Võ Sở Bá Vương đem quân đánh chiếm kinh đô Hàm Dương đã cho đốt cung A Phòng. Tương truyền ngọn lửa cháy đến ba tháng mới tắt.
         Trong văn học cổ ta gọi cung A Phòng là CUNG A, như trong "Tần Cung Nữ Oán Bái Công Văn" của Đặng Trần Thường ở cuối đời Lê đầu đời Nguyễn là :

                    Sương tỏa CUNG A,
                    Mây lồng đồn Bá.
Có nghĩa :
     Các cung nữ đương ở trong cung A Phòng vắng  vẻ vì Bái Công đến đóng đô tại đồn Bá Thượng.

       Ngoài CUNG A ra, trong bài phú trên cụ Đặng còn đề cập đến tên của một CUNG nữa là CUNG VỊ THỦY là các cung điện nằm dọc theo bờ sông Vị ở Hàm Dương, cũng được xây dựng vào đời Tần :
               CUNG VỊ THỦY lúc nỉ non tiếng dế, trướng thu phong lạt bậc quản huyền xưa,
               Cửa Hàm Quan khi chói lói ngọn đào, rèm tà nguyệt ố màu la ỷ cũ.

      "Thời lai phong tống Đằng Vương Các 時來風送藤王閣" là "Khi thời vận đến thì gió sẽ đưa đến Gác Đằng Vương" theo tích của người đứng đầu Tứ Kiệt đời Sơ Đường là Vương Bột. Cụ Nguyễn Du đã mượn tích nầy để nói về tình duyên thuận lợi của Hoạn Thư và Thúc Sinh trong Truyện Kiều như sau :
                
                        DUYÊN ĐẰNG thuận nẽo gió đưa,
                     Cùng chàng kết tóc se tơ những ngày.  

      Nhưng, Phạm Thái 範泰 (1777-1813), một danh sĩ ở cuối thế kỷ 18 đến đầu thế kỷ 19 của ta, không gọi là GÁC ĐẰNG, cũng không gọi là DUYÊN ĐẰNG, mà gọi là CUNG ĐẰNG trong "Sơ Kính Tân Trang" như  sau đây :
                        Bây giờ mượn gió CUNG ĐẰNG,
                    Vì duyên đưa mối xích thằng lại đây.  

      Trong văn học cổ ta còn gặp rất nhiều CUNG không có thật trên đời như CUNG QUẾ, CUNG QUẢNG, CUNG THIỀM, CUNG NGAO LẦU THẬN ...

     -CUNG QUẾ là QUẾ CUNG 桂宮 : Tên cung điện do Hán Vũ Đế năm thứ tư (101 trước Công Nguyên) xây nên, nằm ở tây bắc của thành phố Tây An tỉnh Thiểm Tây hiện nay; cũng là tên của cung điện của Trần Hậu Chúa ở Nam Triều xây cho người đẹp Trương Lệ Hoa ở. Nhưng trong văn học cổ của Việt Nam ta CUNG QUẾ chỉ có nghĩa là CUNG TRĂNG mà thôi, như trong Cung Oán Ngâm Khúc của Ông Như Hầu Nguyễn Gia Thiều viết về nàng cung nữ thất sủng :

                      Trong CUNG QUẾ âm thầm chiếc bóng,
                      Đêm năm canh trông ngóng lần lần.
    ...hay như trong bài "Muốn làm thằng Cuội" của Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu :

                      Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi!
                      Trần thế em nay chán nữa rồi.
                      CUNG QUẾ đã ai ngồi đó chửa?
                      Cành đa xin chị nhắc lên chơi.

     - CUNG QUẢNG là QUẢNG HÀN CUNG 廣寒宮 : Theo thần thoại Trung Hoa là tên của một cung điện trên mặt trăng, nơi mà Hằng Nga ở, như trong Truyện Kiều khi tả Thúc Sinh về thăm Hoạn Thư, Thúy Kiều ở lại một mình đã buồn cho số phân " Sắn bìm chút phận con con" của mình mà than vãn :

                       Thân sao nhiều nỗi bất bằng,
                   Liều như CUNG QUẢNG ả Hằng nghĩ nao!

     - CUNG THIỀM là THIỀM CUNG 蟾宮 : Cũng như CUNG QUẾ, CUNG QUẢNG, CUNG THIỀM cũng dùng để chỉ NGUYỆT CUNG là Mặt Trăng, vì theo thần thoại Trung Hoa xưa trên mặt trăng có con Cóc ba chân gọi là Thiềm Thừ 蟾蜍. Trong văn học cổ của ta thường dùng để chỉ mặt trăng hay chỗ ở của người đẹp, như trong truyện thơ Nôm Lưu Nữ Tướng :
              
                       CUNG THIỀM bóng đã cao giơ,
                    Mãi vui bẻ quế ngại thưa thớt nhàn.

   ... hay như trong truyện Hoa Tiên của Nguyễn Huy Tự và Nguyễn Thiện cũng có câu :

                       Kêu thương tiếng nhạn lay thềm,
                  Phong thư gửi đến CUNG THIỀM được không ?!
               

       
        CUNG NGAO LẦU THẬN là HẢI THỊ THẬN LÂU 海市蜃樓. NGAO 鰲 là một loại rùa biển lớn có thể đội cả một hòn đảo lớn trên lưng; THẬN 蜃 là một loại rồng biển như giao long. Theo Sử Ký-Thiên Quan Thư 史记·天官书 : Con thận trên biển thở hơi có thể kết thành những lâu đài thành quách, núi non sông nước, cảnh vật con người hiện lên trên bầu trời của khoảng không mênh mông trên mặt biển. Vì là cảnh ảo nên rất dễ mất đi. Theo khoa khí tượng học hiện nay thì đó là do hiện tượng quang học bức xạ phản chiếu trong thiên nhiên mà tạo nên những ảnh ảo ở những khoảng không trên biển, trên sa mạc hoặc nơi đồng không mông quạnh. Trong văn học cổ ta gọi là CUNG NGAO LẦU THẬN như trong bài "Văn tế nghĩa sĩ trận vong Lục tỉnh" (1874) của cụ Nguyễn Đình Chiểu có câu :

        Người lạc phách theo miền giang hải, CUNG NGAO LẦU THẬN, dành một câu thân thế phù trầm;
        Kẻ du hồn ở cõi sơn lâm, lũy kiến đồn ong, còn bốn chữ "âm dung phảng phất".
                                     HẢI THỊ THẬN LÂU 海市蜃樓 : CUNG NGAO LẦU THẬN                    CUNG 宮 còn là cung bậc đứng đầu ngũ âm trong âm nhạc cổ điển là CUNG, THƯƠNG, GIỐC, TRỦY, VŨ 宮商角徵羽. Trong văn học cổ ta hay gặp từ kép CUNG THƯƠNG 宮商 là hai âm đầu trong ngũ âm đi liền nhau để chỉ âm nhạc, như trong truyện Tây Sương Ký :

                             Vườn hoa đợi lúc thiên lương,
                   Đêm thanh lựa tiếng CUNG THƯƠNG một bài.

       Khi diễn tả tài đàn giỏi của Thúy Kiều, cụ Nguyễn Du cũng đã hạ câu :

                      CUNG THƯƠNG làu bậc ngũ âm,
                  Nghề riêng ăn đứt Hồ cầm một chương.
       Ngoài CUNG THƯƠNG ta còn gặp CUNG CẦM là Cung Đàn như khi nàng Kiều ở lầu xanh :

                       ...Đòi phen nét vẽ câu thơ,
                  CUNG CẦM trong nguyệt nước cờ dưới hoa.
                        Vui là vui gượng kẻo là,
                     Tri âm ai đó mặn mà với ai ?!

    ...hay như khi Thúy Kiều phân bua với Hồ Tôn Hiến lúc "Lọt tai Hồ cũng nhăn mày rơi châu" và đã " Hỏi rằng này khúc ở đâu, Nghe ra muôn thảm nghìn sầu lắm thay ?" Thúy Kiều đã đáp :

                     Thưa rằng : Bạc mệnh khúc này,
                     Phổ vào đàn ấy từ ngày còn thơ.
                     CUNG CẦM lựa những ngày xưa,
                     Mà gương bạc mệnh bây giờ là đây !
                        
       Xin được kết thúc các CUNG ở đây. Hẹn bài viết tới !
                                                                                               Đỗ Chiêu Đức

30 thg 9, 2019

Giáo dục trên bàn ăn chính là “phao cứu mạng” của trẻ em Mỹ

San San (daikynguyen.com)
Sau khi gặp bạn học cũ từ Mỹ trở về, người đàn ông Trung Quốc tỏ ra rất không vui. Tuy nhiên, khi nghe bạn kể lại chuyện cũ, cuối cùng anh đã hiểu được rằng giáo dục trên bàn ăn của cha mẹ Mỹ chính là phao cứu mạng cho con cái của họ.



Dưới đây là toàn bộ câu chuyện tự thuật:
Niềm vui lớn nhất của tôi trong năm nay chính là được gặp lại bạn học cũ từ Mỹ về nước vào dịp Tết Nguyên Đán. Tôi rất vui được gặp gia đình họ. Kỳ thực, không có lời nào có thể diễn tả nổi niềm vui của tôi lúc đó. Anh bạn tôi tên là Hoàng, ngày anh trở về, tôi có mời gia đình anh đến nhà hàng ăn cơm nói chuyện. Sau bao năm không gặp, hai người nói chuyện vô cùng hưng phấn nhưng đến khi thanh toán, một sự việc diễn ra khiến tôi có chút khó chịu.
Là chủ nhân mời khách, lẽ ra mọi chi phí sẽ là tôi chịu trách nhiệm trả. Tuy nhiên, anh Hoàng không đồng ý và yêu cầu nhân viên phục vụ chia tiền để anh trả phần của mình.
Trên đường về, anh hỏi tôi: “Lúc nãy tôi đã hơi thất lễ, bạn có cảm thấy ái ngại không?”.
Tôi nói: “Có một chút nhưng tôi hiểu được hành động này chính là một nét văn hóa Mỹ.”
Anh Hoàng mỉm cười nói: “Thực tế, đây không chỉ là văn hóa Mỹ mà còn là phong cách của gia đình chúng tôi. Dù là người lớn hay trẻ em, họ đều phải tự trả tiền ăn của mình”.
Tôi nói: “Làm vậy có quá nghiêm khắc với trẻ em không?”.
Anh Hoàng trả lời: “Nghiêm khắc không phải là yêu thương sao? Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện”.
Trong lần tham gia trại hè ở trường trung học Mỹ, một đứa trẻ Mỹ và một đứa trẻ Trung Quốc đã vô tình bị lạc vì chúng quá hứng thú với các viên đá. Hơn nữa, lúc đó trời nhá nhem tối, họ không còn nhìn thấy đường nên đã bị trượt ngã xuống núi và bị thương ở chân.

Ảnh: Adobe Stock.

Trời ngày càng tối hơn, trong trường hợp không có đèn báo, không có thức ăn và sự giúp đỡ, họ phải tự dựa vào chính mình để sống sót. Bởi vì hai đứa trẻ này có thể bị đóng băng đến chết bất cứ lúc nào khi màn đêm buông xuống.
Đứa trẻ Mỹ nói với cậu bé Trung Quốc: “Chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình”.
Đứa trẻ Trung Quốc nói: “Chúng ta có thể làm gì bây giờ?”.
Đứa trẻ Mỹ nói: “Chúng ta leo trở lại”.
Đứa trẻ Trung Quốc nói: “Vách núi sâu như vậy, làm sao chúng ta có thể leo trở về chứ? Hơn nữa tớ không nhớ đường”.
Lúc này đứa trẻ người Trung Quốc đã khóc vì không biết phải làm gì.
Đứa trẻ người Mỹ nói: “Tớ nhớ đường, đợi tớ lên được rồi sẽ tìm người đến cứu bạn”.
Nghe thấy vậy, đứa trẻ Trung Quốc đã không khóc nữa.
Đứa trẻ Mỹ đã dựa vào đôi tay và đôi chân của mình để leo lên. Lúc cảm thấy sức lực đã cạn, cậu bình tĩnh lại hít một hơi thật sâu rồi quyết định tiếp tục leo. Tuy nhiên, chân cậu không thể nhấc nổi nữa vì không còn sức, lúc leo qua những mỏm đá sắc nhọn, cậu đã để lại những vết máu đỏ tươi. Ngay khi cậu chuẩn bị leo qua mỏm đá cuối cùng để thoát ra khỏi vực thì hòn đá dưới chân bật ra khiến cậu lại rơi xuống trở lại một lần nữa.
Lúc này, cậu nằm ngửa trên tảng đá, miệng thở hổn hển và trong lòng cảm thấy tuyệt vọng. Bởi vì cậu không còn chút sức lực nào nữa. Bóng tối, đói khát, sợ hãi và kiệt sức dường như muốn nuốt chửng cậu. Cậu bé nhìn bầu trời rộng lớn và vách đá cao vời vợi rồi bật khóc.
Lúc này, đứa trẻ Trung Quốc nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ Mỹ.
Đứa trẻ Trung Quốc nói: “Cậu thế nào rồi?”.
Đứa trẻ Mỹ nói: “Tớ lại rớt xuống lần nữa”.
Đứa trẻ Trung Quốc nói: “Vậy thì… chúng ta sẽ chết ở đây phải không?”.
Lúc này, đứa trẻ Mỹ ngưng khóc và nói: “Tuyệt đối không! Tớ phải leo lên một lần nữa. Bạn đợi tớ ở đây một chút nữa nhé!”.
Lau khô nước mắt, cậu bé Mỹ lại dựa vào sức mình quyết leo lên lần nữa. Cậu lấy tay lật những hòn đá đang đè lên người ra và bắt đầu leo trở lại. Lần này, mỗi bước leo lên, cậu đều kiểm tra xem mỏm đá có bám chắc chắn không. Bằng cách lặp đi lặp lại bước thử nghiệm thăm dò, cuối cùng cậu đã leo lên đến đỉnh.
Tuy nhiên, từ chỗ núi đá đến đường quốc lộ còn cách một quãng đường xa, muốn ra đến ngoài thì cần phải dùng đôi chân để đi nhưng chân cậu bị trầy xước khắp nơi và không thể đi lại như bình thường. Không còn cách nào khác, cậu nhắm mắt một cái rồi nằm xuống mặt đất và bò đi.
Ảnh minh hoạ: cyranowriter.

Ngay khi đến đường quốc lộ thì có một chiếc xe dừng lại trước mặt cậu. Người lái xe vội bước xuống, hỏi thăm tình hình và giúp cậu liên lạc với giáo viên. Lúc này, giáo viên của hai đứa trẻ cũng đang vội quay xe trở lại tìm nên cách đó không xa. Đội tham gia trại hè được chia làm hai, nhóm một chịu trách nhiệm đưa cậu bé Mỹ đến bệnh viện gần nhất, nhóm còn lại đến vách núi tìm kiếm đứa trẻ Trung Quốc.
Lúc đó, cậu bé Mỹ trở thành anh hùng còn đưa trẻ Trung Quốc đã ở trong tình trạng thoi thóp. 
                                    ***
Vừa nghe câu chuyện của anh Hoàng, tôi nhìn anh qua gương chiếu hậu và thấy những giọt nước mắt. Anh Hoàng nói tiếp: “Thật ra thì, đứa trẻ Trung Quốc trong câu chuyện chính là tôi”.
Tôi thấy anh Hoàng nói đến đây liền sờ đầu cậu con trai và nói: “Lớn lên con sẽ hiểu”.
Anh Hoàng hỏi tôi lần nữa: “Bạn có biết tại sao đứa trẻ Mỹ nhỏ bé như vậy nhưng lại có khát khao sinh tồn lớn như thế không?”.
Tôi quay lại và nói: “Vì chúng có lòng can đảm”.
Anh Hoàng chia sẻ: “Ngoài sự can đảm ra, tôi còn thấy một điều, từ nhỏ đến lớn, trẻ em Mỹ đều được cha mẹ dạy cho một đạo lý trên bàn ăn: ‘Mọi thứ đều cần phải tự mình trả tiền’. Bởi vì cha mẹ và bạn bè, thầy cô chỉ có thể giúp bạn trong một đoạn thời gian chứ không thể đi theo cả đời. Họ không thể ở bên bạn mọi lúc. Do đó bạn cần phải ý thức được rằng: ‘Chỉ có thể dựa vào chính mình'”.
Tôi cảm thấy rằng, những phân tích của anh Hoàng thật có lý. Chính nhờ sự độc lập này, trẻ em Mỹ biết rằng khi gặp nguy hiểm đến tính mạng thì hoảng loạn không có ích lợi gì. Chỉ có thể dựa vào sức lực của chính mình mới có thể mong được sống sót.
Cha mẹ Mỹ thường dạy con trên bàn ăn một câu: “Mọi thứ đều phải tự mình trả tiền”. Câu nói có vẻ đơn giản nhưng trong vô thức nó lại hình thành nên tính độc lập mạnh mẽ của trẻ em Mỹ. Đây cũng chính là chiếc “phao cứu mạng” mà cha mẹ Mỹ trang bị cho những đứa con của mình. 
San San
Theo SecretChina

Vì sao bình minh và hoàng hôn, mặt trời trông to hơn? (vnexpress)

Mặt trăng quay quanh quỹ đạo của trái đất, trái đất quanh mặt trời. Khoảng cách giữa trái đất và hai thiên thể này từ sáng đến tối hầu như không thay đổi. Thế mà có lúc ta thấy mặt trời hoặc mặt trăng to như cái nia, còn lúc khác lại chỉ bé như quả bưởi. Tại sao vậy?
Lý do là trong những điều kiện nhất định, mắt của con người nhìn mọi vật dễ sinh ảo giác. Chúng ta hãy xét hai ví dụ:
(
fd
Hình 1.
1) Khi ta để một vật vào giữa các vật khác nhỏ hơn, ta sẽ thấy nó to hơn bình thường. Ngược lại nếu để nó giữa các vật khác to hơn, ta lại thấy nó như nhỏ lại. Hình1: Vòng tròn nhỏ ở giữa bên phải nhìn có vẻ lớn hơn ở bên trái, mặc dù chúng to như nhau.
fd
Hình 2.
(2) Hiện tượng ảo giác quang học, hay còn gọi là tác dụng thấu quang. Hình 2: Hình tròn màu trắng nhìn có vẻ to hơn hình tròn màu đen, mặc dù chúng bằng nhau. Kết hợp hai ví dụ trên, chúng ta có thể giải thích hiện tượng thay đổi độ lớn của mặt trời và mặt trăng như sau:
Khi mặt trời và mặt trăng mới mọc hoặc sắp lặn, phía đường chân trời chỉ có một góc khoảng không. Gần đó lại là núi đồi, cây cối, nhà cửa hoặc các vật khác. Mắt chúng ta tự nhiên sẽ so sánh mặt trời hoặc mặt trăng với các vật kể trên, vì vậy ta có cảm giác chúng như to hẳn ra. Nhưng khi lên tới đỉnh đầu, bầu trời bao la không có vật gì khác, chúng ta thấy chúng nhỏ hẳn lại.
Mặt khác, khi mặt trời hoặc mặt trăng mới mọc hoặc sắp lặn, bốn phía đều mờ tối khiến ta có cảm giác chúng sáng hơn (như ví dụ 2, vòng tròn trắng giữa nền đen). Khi đó, mắt ta sẽ thấy chúng to hơn.
(Theo 10 vạn câu hỏi vì sao)

Lại vừa nhận được tin ...tào lao..( FB Phan Trần Đức )

'Nhật Bản cấm dùng lò vi sóng'
Thông tin này xuất hiện vào cuối tháng 8 trên một trang Facebook đang có gần một triệu người thích và theo dõi. Hiện bài đăng đã thu hút gần 2.000 lượt chia sẻ và hơn 600 bình luận từ người dùng. Hầu hết ý kiến đều không tin vào thông tin này, nhưng nhiều người khác dường vẫn như tin tưởng
Các bài đăng về lò vi sóng trên mạng xã hội không phải là mới. Hồi tháng 5, trang kiểm chứng thông tin Snopes đã xác minh và cho biết tin đồn bắt nguồn từ một trang web của Nga. Trang này đăng một bài nói rằng Nhật Bản sẽ bỏ lò vi sóng vào năm 2020.
Tuy nhiên, đây là một ấn phẩm châm biếm. Trang web này đã tuyên bố từ chối trách nhiệm ở cuối bài viết, nói rằng "tất cả nội dung trên trang đều không phải là tin tức thực tế". Tuy nhiên, điều này không ngăn được thông tin sai lệch bị lan truyền trên các mạng xã hội, gây hoang mang cho người dùng. Snopes cho hay, bài báo từ website châm biếm của Nga đã được dịch ra nhiều ngôn ngữ khác nhau kể từ khi xuất hiện. "Tuy nhiên, bất kể bạn nghe ngôn ngữ nào, tin đồn Nhật Bản cấm lò vi sóng vào năm 2020 là sai sự thật", Snopes nhấn mạnh.

Thực tế, các trang web của Bộ Y tế, bộ Lao động và Phúc lợi Nhật Bản không đưa bất kỳ lệnh cấm nào liên quan đến lò vi sóng.
Lò vi sóng là một thiết bị ứng dụng vi sóng để làm nóng hoặc nấu chín thức ăn. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), quan niệm thực phẩm nấu trong lò vi sóng trở thành "chất phóng xạ" là sai lầm. "Thiết kế của lò vi sóng đảm bảo rằng các vi sóng chỉ tồn tại bên trong lò và xuất hiện khi nó được bật cùng cửa đóng. Rò rỉ vi sóng xung quanh và thông qua cửa kính bị giới hạn ở mức thấp hơn mức khuyến nghị theo tiêu chuẩn quốc tế", WHO viết. "Tuy nhiên, người dùng nên sử dụng theo hướng dẫn của nhà sản xuất và thường xuyên kiểm tra để đảm bảo thiết bị luôn trong tình trạng tốt".
Xem Lại :TB Mới Nhất Vế Lò Vi Sóng

NẾU KHÔNG – Thơ vkp phượng tím



  
    Nếu không... mãi miết tìm Trăng
Thì Chim Bói Cá chẳng băng chiến hào
    Để cho cọc nhọn đâm vào
Tim gan rướm máu, lệ trào Nguyệt Cung(cung Hằng)!
    *Nếu không... ôm mộng vẫy vùng
Mong đem chí lớn tận cùng biển khơi
    Thì đâu có cảnh lệ rơi
Tràn đầy sông suối khắp trời Đại dương...
    *Nếu không... trọn nghĩa cương thường
Người đi trước, lên thiên đường an vui
    Kẻ đi sau giữ  ngọt bùi
Đắng cay gởi đến cho Người nhận thay...
    *Nếu không...được siết chặt tay
Người ơi, xin chớ buông tay vội vàng
    Chút tình tri kỷ lỡ làng
Sắt cầm lỗi nhịp, lại hoàn tri âm!
    *Lắng lòng... lệ nhỏ âm thầm!!!

Saigon tháng 9/2019- vkp phượng tím

70 quốc gia thao túng dư luận qua Internet, Trung Quốc là ‘người chơi’ chính

Trương Thanh (daikynguyen.com)
 

Một báo cáo của Viện nghiên cứu Internet Oxford, Anh Quốc (Oxford Internet Institute) mới đăng lên trên trang tin Techcrunch của Anh, cho biết, có ngày càng nhiều các chính phủ và các đảng chính trị sử dụng truyền thông xã hội, công nghệ tự động hóa và hệ thống dữ liệu lớn (big data) để thao túng dư luận. 
Hai năm trước, có 28 quốc gia tiến hành loại hoạt động thao túng dư luận này, hiện nay con số đã tăng đáng kể, có tới 70 quốc gia và Facebook đã trở thành nền tảng hàng đầu được lựa chọn.

Các phương pháp được sử dụng

Theo báo cáo, do ảnh hưởng toàn cầu của truyền thông xã hội, sự lan truyền của tin tức giả và những câu chuyện độc hại đã trở thành “chuyện bình thường” của các chủ thể chính trị toàn cầu. Các công cụ và công nghệ điện toán phục vụ tuyên truyền trên toàn cầu là những mối đe dọa nghiêm trọng đối với nền tảng dân chủ.
Các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng những kỹ thuật tuyên truyền chính trị này bao gồm: Sử dụng nick ảo để lan tỏa, phóng đại lời nói căm hận hoặc các hình thức thao túng nội dung; Thu thập dữ liệu hoặc tiến hành định vị bất hợp pháp; Sử dụng đội quân trực tuyến để bắt nạt và quấy rối sự khác biệt chính kiến trên Internet.
Báo cáo cảnh báo rằng, các kỹ thuật này đã được sử dụng để tuyên truyền, đồng thời theo dõi, kiểm duyệt và hạn chế không gian công đồng kỹ thuật số, và giúp các chính quyền độc tài toàn cầu nhân cơ hội mở rộng quyền kiểm soát đời sống công dân.
Báo cáo còn chỉ ra một phát hiện quan trọng, là cả các quốc gia dân chủ cũng như các quốc gia độc tài chuyên chế đều sử dụng các công cụ và kỹ thuật phi pháp này.
Ở 45 quốc gia dân chủ, các chính trị gia và các đảng chính trị thông qua sử dụng công cụ tuyên truyền trên mạng để giành được sự ủng hộ của cử tri, như xây dựng lực lượng những người theo dõi giả mạo hoặc truyền bá việc mình được sự ủng hộ của người dân trên các phương tiện truyền thông đã bị thao túng.
Ở 26 quốc gia chuyên chế, chính phủ đã sử dụng Internet như một công cụ kiểm soát thông tin để đàn áp dư luận và tự do báo chí, làm mất uy tín, chỉ trích và lấn át tiếng nói của phe đối lập.
Trong đó có 7 quốc gia sử dụng các lực lượng mạng để thao túng dư luận bao gồm Trung Quốc , Ấn Độ, Iran, Pakistan, Nga, Ả Rập Saudi và Venezuela. 7 nước này đã mở rộng tầm ảnh hưởng dư luận của họ sang cả các quốc gia khác thông qua Facebook và Twitter.
Các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng các tài khoản ảo được sử dụng rộng rãi trong tuyên truyền chính trị, có 80% các quốc gia khảo sát sử dụng tài khoản loại này. 

20 quốc gia đã ký một thỏa thuận ngăn chặn tin tức giả

Đài Tiếng nói Hoa Kỳ cho biết, tại Đại hội đồng Liên Hợp Quốc, 20 quốc gia trong đó có Vương quốc Anh, Pháp và Ấn Độ đã ký một thỏa thuận được khởi xướng bởi Tổ chức Phóng viên không biên giới vào ngày 26/9 vừa qua, để ngăn chặn việc phổ biến tin tức giả trên Internet.
Tuần trước, phương tiện truyền thông xã hội Twitter đã cho đóng hàng ngàn tài khoản lan truyền thông tin giả trên khắp thế giới, bao gồm cả các tài khoản giả mạo của Trung Quốc đưa thông tin sai lệch về các cuộc biểu tình ở Hồng Kông.
Quay trở lại báo cáo, các nhà nghiên cứu nói rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc là “người chơi chính” trong cuộc chiến tin giả toàn cầu. Họ sử dụng các nền tảng truyền thông xã hội để tuyên truyền các thông tin sai lệch và từ lâu họ đã dùng cách này để đối xử với người dân của mình.
27 quốc gia đã ký một tuyên bố chung tại Đại hội đồng Liên Hợp Quốc vào thứ Hai (23/9) để làm rõ lập trường của họ về “các quy tắc cơ bản” của không gian mạng, về các hacker được nhà nước bảo trợ và cách tiến hành cạnh tranh công bằng trên Internet. Các bên ký kết bao gồm: Hoa Kỳ, Vương quốc Anh, Úc, New Zealand, Canada, Nhật Bản, Hàn Quốc và các nước lớn ở châu Âu.
CNN báo cáo rằng 27 quốc gia nói trên cũng đã ký một tuyên bố lên án hai quốc gia, tuy không nêu tên, nhưng giới quan sát cho biết nhiều quốc gia trong số này đã từng lên án Trung Quốc tấn công mạng trong hơn 10 năm qua, đồng thời lên án việc Nga sản xuất Petya, một biến thể phần mềm gián điệp (ransomware) khiến nhiều máy tính trên khắp thế giới bị tấn công.

Cây cầu ‘vô hình’ cho phép du khách đi xuyên qua mặt nước

Cầu Moses ở Hà Lan được xây dựng và hoàn thành vào thế kỷ 17. Nó chia hào nước làm đôi và chìm xuống mặt nước, nhìn từ xa như thể một cây cầu vô hình vậy.
Vào thế kỷ 17, một loạt các pháo đài và hệ thống hào nước được xây dựng trải dài trên khu vực West Branbant. Mục đích của các công trình này là để bảo vệ người dân chống lại những cuộc xâm lược của quân Pháp và Tây Ban Nha. 
Pháo đài Fort de Roovere là một trong số đó. Nơi này có một hào nước bao quanh, nước trong hào quá sâu để có thể tiến vào nhưng cũng lại quá nông nên không thể chèo thuyền ra. Cuối cùng, hai kiến trúc sư Ro Koster và Ad Kil quyết định xây chiếc cầu Moses đặc biệt giúp mọi người băng qua mặt nước để đến với pháo đài, theo Interesting engineering
Ảnh: RO&AD Arch.

Lấy cảm hứng từ Thần tích Moses rẽ nước Biển Đỏ mở lối cho người Do Thái đi qua, chiếc cầu được thiết kế và xây dựng ngang bằng với mặt nước, nhìn từ xa có cảm giác dường như nước tràn vào bên trong. Nhưng khi lại gần, bạn mới thấy cầu Moses hoàn toàn khô ráo. Cấu trúc đặc biệt của nó khiến cho nước trong con hào được chia làm đôi. 
Ảnh: Wikipedia.

Cây cầu Moses thu hút rất nhiều khách du lịch, đa phần trong số đó tò mò về kiến trúc của cây cầu. Phần thân cầu nằm sâu trong lòng nước, điểm cao nhất ngang bằng với mặt nước, vậy khi trời mưa nó có bị nhấn chìm?

Ảnh: Amazing Places.

Trên thực tế, nước sẽ không bao giờ tràn vào làm ngập cây cầu bởi các nhà thiết kế đã tính toán chính xác khu vực xung quanh. Có 2 đập nước ở phía đầu và cuối của con hào khiến mực nước luôn ở một vị trí ổn định. Ngoài ra, dưới chân cầu còn lắp một máy bơm để bơm thoát nước khi trời mưa. 
Ảnh: YouTube.

Các kiến trúc sư sử dụng loại gỗ Accoya, một loại gỗ có tuổi thọ cao, cấu trúc ổn định khi ngâm nước trong thời gian dài. Ngoài ra, cây cầu còn được phủ một lớp kháng khuẩn không độc hại và bọc trong màng nhôm để tránh bị nước ăn mòn. 
Ảnh: RO&AD Arch.
Ảnh: RO&AD Arch.
Ngày nay, cây cầu đã trở thành điểm tham quan nổi tiếng gắn liền với địa danh lịch sử này. 

Ngọc Linh(daikynguyen.com)