Những Người Bạn Sư Phạm Saigon
29 thg 9, 2019
Chủ nghĩa dân tộc da trắng’ là gì ? (Nghiên Cứu Quốc Tế )
Nguồn: What is “White Nationalism”?, The Economist, 14/08/2019.
Biên dịch: Lê Hồng Loan
Trong năm nay, sự gia tăng các cuộc tấn công khủng bố của những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng bao gồm các vụ thảm sát ở thành phố Christchurch (51 người chết) và El Paso (22 người chết). Thông thường, những kẻ giết người viện dẫn nỗi sợ hãi về việc người da trắng bị “thay thế” và lấy cảm hứng từ những hành vi tàn bạo tương tự khác, đặc biệt là cuộc thảm sát 77 người ở Oslo và một hòn đảo gần đó của Anders Breivik vào năm 2011. Nhưng chủ nghĩa dân tộc da trắng là gì, và nó đến từ đâu?
Hiện tượng này rất khó xác định vì sự tản mát về mặt ý thức hệ và địa lý. Nhìn chung, những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng muốn đạt được trạng thái thuần chủng cho người da trắng. Một số người cố hết sức để tránh tuyên bố công khai rằng các chủng tộc khác là thấp kém hơn, cho rằng mỗi chủng tộc nên đạt được trạng thái thuần chủng riêng. Tuy nhiên, phần lớn trong số đó là những người chủ trương người da trắng là thượng đẳng, họ tin rằng các chủng tộc tạo thành một hệ thống thứ bậc chuẩn mực với người da trắng ở trên cùng. Họ đòi hỏi các chính sách từ kiểm soát nhập cư chặt chẽ hơn đến thuần hóa chủng tộc trên quy mô lớn, hoặc thậm chí diệt chủng. Tất cả những điều này thường gắn liền với nỗi sợ hãi về “người da trắng bị diệt chủng”, hay người da trắng bị “thay thế”, tức ý tưởng rằng “chủng tộc da trắng” đang bị chèn ép đến mức diệt vong thông qua tỷ lệ sinh thấp, hôn nhân khác chủng tộc và tỷ lệ sinh cao hơn của những người không phải da trắng.
Chủ nghĩa dân tộc da trắng hiện đại, nay đã lan rộng khắp thế giới, lần đầu tiên xuất hiện ở Mỹ sau cuộc nội chiến. Với sự chấm dứt chế độ nô lệ, các tiểu bang đã hành động để bảo vệ vị trí đặc quyền của những người theo đạo Tin lành Mỹ cùng di sản Tây Âu, bao gồm các đạo luật “Jim Crow” để thực thi chính sách tách biệt chủng tộc. Những người khác đã dùng đến bạo lực bán quân sự và giết người ngoài pháp luật. Sự định hình tư duy về địa vị người da trắng cũng tăng lên với sự gia tăng nhập cư, đặc biệt là của người Trung Quốc, người Công giáo Ailen, người Nam Âu và người Do Thái. Các đạo luật về nhập cư mới được thiết kế để hạn chế số lượng người mới đến. Cuốn sách “Sự kết thúc của Chủng tộc Vĩ đại (“The Passing of the Great Race”) của Madison Grant, xuất bản năm 1916, đã kết hợp quan điểm của những người theo chủ nghĩa bản địa bài ngoại với thuyết ưu sinh để tạo ra một học thuyết về quyền lực tối cao của người da trắng và thuyết “tự sát chủng tộc”. Adolf Hitler được cho là đã viết thư cho Grant, nói rằng cuốn sách đó là “thánh kinh” của mình.
Mặc dù bị mất uy tín bởi cuộc chiến chống chủ nghĩa phát xít và sau đó là các cuộc đấu tranh dân quyền vào những năm 1950 và 1960, chủ nghĩa dân tộc da trắng đã trải qua sự hồi sinh vào cuối thế kỷ 20, dẫn đến một số cuộc tấn công bạo lực ở Mỹ và châu Âu.
Năm 1988, David Lane đã viết cuốn “Tuyên ngôn Diệt chủng Người da trắng” (The White Genocide Manifesto), trong đó đưa ra một cái tên mới thay thế cho thuyết “tự sát chủng tộc” của Grant. Văn bản này đã lần đầu đưa ra lời hiệu triệu mạnh mẽ cho sự ủng hộ chủ nghĩa dân tộc da trắng: “Chúng ta phải bảo đảm sự tồn tại của dòng giống chúng ta và một tương lai cho những đứa trẻ da trắng” (We must secure the existence of our people and a future for white children), một cụm từ được những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng ca tụng là “14 chữ thiêng liêng”.
Ngoài một niềm tin cốt lõi về ưu thế thượng đẳng của người da trắng, những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng có quan điểm rất khác nhau về các vấn đề khác. Một số người chia sẻ sự nghi ngờ sâu sắc đối với chính phủ liên bang; một số người ủng hộ câu chuyện lịch sử của những người theo chủ nghĩa xét lại về cuộc nội chiến trong đó tôn vinh Hợp bang miền Nam; một số người tin vào thuyết âm mưu bài Do Thái cho rằng người Do Thái muốn kiểm soát toàn cầu, bao gồm một thuyết cho rằng giới tinh hoa Do Thái theo chủ nghĩa quốc tế phải chịu trách nhiệm về việc khuyến khích nhập cư. “Nhật ký Turner” (The Turner Diaries), một câu chuyện giả tưởng theo chủ nghĩa dân tộc da trắng xuất bản năm 1978 bởi William Luther Pierce, kể câu chuyện về một cuộc nổi dậy vũ trang chống lại chính phủ liên bang bởi những người bảo vệ chủng tộc da trắng. Nó đã ảnh hưởng đến cả Lane và Timothy McVeigh, một cựu chiến binh bị vỡ mộng và nhiệt tình bảo vệ quyền sử dụng súng, người đã thực hiện vụ đánh bom thành phố Oklahoma, giết chết 168 người vào năm 1995.
Chủ nghĩa dân tộc da trắng phát triển nhanh chóng với sự ra đời của internet. Nó đã lợi dụng ý tưởng về những góc tối của không gian mạng để che giấu quan điểm chính trị trong những câu chuyện hài hước để không bao giờ tiết lộ liệu người viết có nghiêm túc hay không. Điều này cho phép những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng sử dụng những người không tin vào thuyết gia trắng thượng đẳng, chỉ vào đó “để giải trí”, nhằm truyền bá thông điệp của họ đến một bộ phận độc giả rộng lớn hơn. Trong khi đó, tại châu Âu, những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng đã giận dữ về cuộc xâm lược tưởng tượng của người Hồi giáo, đặc biệt là sau sự kiện 11/9 và sự trỗi dậy của chủ nghĩa thánh chiến toàn cầu. Trong cuốn sách “Sự Thay thế Vĩ đại” (“The Great Replacement”), Renaud Camus tuyên bố những người Pháp thực thụ đang bị thay thế bởi những người nhập cư từ châu Phi và Trung Đông, được khuyến khích bởi một giới tinh hoa theo “chủ nghĩa thay thế”. Những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng Mỹ đã xếp người Hồi giáo vào nhóm các chủng tộc xâm lược, nhưng vẫn chủ yếu tập trung vào người Latinh, người da màu, và người Do Thái.
Những người chỉ trích Donald Trump cáo buộc ông là một người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng. Điều đó không có bằng chứng. Tuy nhiên, những lời nói của ông thể hiện sự ủng hộ hệ tư tưởng da trắng thượng đẳng. Ví dụ, vào năm 2017, ông đã mô tả một cuộc tuần hành “Unite the Right” (Đoàn kết cánh hữu) tại Charlottesville, Virginia, là việc “những người biểu tình phản đối một cách rất lặng lẽ việc tháo dỡ bức tượng của Robert E. Lee”, một cách nói nhẹ nhàng đến đáng ngạc nhiên để mô tả những kẻ phát xít tự xưng mang những ngọn đuốc và hô khẩu hiệu “Người Do Thái sẽ không thay thế chúng ta”. Năm ngoái, những người cực đoan cánh hữu đã giết nhiều người ở Mỹ hơn bất kỳ thời điểm nào kể từ năm 1995, năm xảy ra vụ đánh bom thành phố Oklahoma. Phần lớn trong số này được thực hiện bởi các những người theo thuyết da trắng thượng đẳng. Đó là một mối đe dọa mà các chính quyền ở phương Tây đã quá xem nhẹ.
Vì sao người Trung Quốc ngày càng trở nên thiếu văn minh?
Từ một câu chuyện hành xử thiếu
văn minh nơi công cộng, người dân Trung Quốc đã bàn luận sôi nổi về
những hành vi đáng xấu hổ của dân tộc mình, từ đó kêu gọi phục hồi đạo
đức đang xuống dốc tại mảnh đất 5000 năm văn hiến.
Cách đây
không lâu, một cư dân mạng Trung Quốc đã chia sẻ câu chuyện của bản
thân, trong một lần đi máy bay, anh đã gặp một người dẫn chương trình
nổi tiếng. Người nổi tiếng này ngay khi vào chỗ ngồi của mình liền thuận
thế gác chân lên tường cabin máy bay, thậm chí còn cà qua cà lại. Lúc
đó nhiều người trong máy bay đã nhìn anh ta, hành vi như vậy được tác
giả Sát Phương viết trên kênh Khán Trung Quốc là “biểu hiện của không có
tố chất” (từ “tố” có nghĩa là trắng nõn, “tố chất” là người có phẩm
hạnh cao sang, thanh khiết, chứ không phải là “yếu tố cơ bản của con
người” như trong tiếng Việt).
Sau khi
hình ảnh của mình bị bàn tán quá nhiều, anh chàng nổi tiếng kia liền xin
lỗi về hành động của mình. Anh giải thích rằng lúc đó bị những cơn giãn
tĩnh mạch ở chân nên anh cần phải đặt chân lên cao để thúc đẩy quá
trình tuần hoàn máu. Anh nghĩ rằng mình đang ngồi ở hàng đầu, không có
ai phía trước hoặc ở bên cạnh, và bản thân cũng đã thay dép sạch rồi nên
không làm bẩn bức tường. Lời xin lỗi cũng được cư dân mạng chấp nhận,
nhưng các bình luận tiếp tục quay sang chủ đề về đạo đức nơi công cộng
của người Trung Quốc ngày nay.
Những người lớn không chịu lớn
Câu
chuyện mở rộng sang các hành vi khác nữa, như một số người thích vứt rác
ở bất kỳ đâu mà họ thích. Hay như vụ việc cách đây không lâu ở cửa hàng
nội thất IKEA Tây Hồng Môn, do thời tiết nóng bất thường, nhiều người
dân đã lũ lượt kéo vào đây, nằm ngồi trên hàng mẫu trưng bày, người thì
trợn mắt ngoác mồm, người lại ngả ngốn lướt internet. Quá đáng hơn nữa,
có cha mẹ để con cái mông trần lăn lộn trên giường ngủ trắng sạch vốn là
hàng mẫu, thậm chí một vài đứa trẻ biến giường thành tấm bạt lò xo để
chơi đùa.
Có người
nói, “ban đầu tôi đến IKEA để mua đồ nội thất. Tôi thấy một cô lớn tuổi
mặc đồ ngủ nằm trên ghế sofa, nên tôi nhất thời tưởng mình nhầm lẫn đã
đi nhầm vào phòng khách nhà cô ấy”. Còn
có cặp đôi kia nằm dài trên ghế, tình tứ ôm nhau như chốn không người.
Tác giả Sát Phương đã nhận định rằng những việc làm này không chỉ ảnh
hưởng đến người khác ở nơi công cộng mà đây còn là thể hiện của việc
thiếu hụt tu dưỡng đạo đức cơ bản nhất.

Lâm Ngữ Đường từng nói: “Một
số người Trung Quốc chỉ biết gia đình mình, họ không biết xã hội mình.
Không có ý thức công cộng, càng không được dạy dưỡng về ý thức công
cộng”.
Tác giả
Sát Phương cho rằng, những cảnh sau đây giờ đã không hề hiếm trong xã
hội Trung Quốc: Bật nhạc thật to khi đang đi trên tàu điện ngầm cùng
biết bao nhiêu người, để chuông điện thoại hoặc thậm chí nói chuyện
trong khi đang xem phim trong rạp, trẻ em la hét đạp thình thịch vào ghế
đằng trước khi đi máy bay mà người lớn không dạy bảo hoặc xin lỗi người
bị làm phiền…
Tác giả bài viết trên Khán Trung Quốc đã phải cảm thán:
Quá nhiều người Trung Quốc đại lục, vì lợi ích của chính họ, từ lâu đã mất đi tố chất cần thiết cùng sự hàm dưỡng. Càng đáng sợ hơn, là họ cũng không nhận ra hành vi của mình là sai. Họ giữ tâm lý của những đứa trẻ lớn, tự lấy mình làm trung tâm, coi sự thô lỗ như dũng cảm, nhổ nước bọt như vinh quang.
Trên một
chuyến tàu điện ngầm An Huy, Hợp Phì, có một vị đại gia một mình chiếm 4
chỗ ngồi. Trước bao người, ông này cởi giày và nằm xuống ghế, bất kể
bên cạnh có một cô gái trẻ. Một thanh niên nhìn thấy, không trực tiếp
lên án nhưng lịch sự bước tới hỏi: “Bác khó chịu trong người ạ? Khó chịu
thì đi gặp bác sĩ, đừng nằm ở đây…”
Ông chú
kia lập tức ngồi bật dậy, nhanh chóng hét lên. Tất cả các loại từ chửi
thề được văng ra với cậu thanh niên tội nghiệp. Sau đó, dường như vẫn
chưa đủ, ông ta bắt đầu thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Chàng trai trẻ
không đánh trả cho đến khi các hành khách khác tách hai người ra.
Có một cô
kia ở Thượng Hải. Trong xe điện ngầm vài năm trước, không chỉ ngồi gặm
chân gà trong xe mà nhổ cả xương ra sàn tàu. Khi bị nói, cô này không
những không nhận lỗi, mà thái độ còn vô cùng kiêu ngạo. Và cô ấy là một
giáo viên dạy đàn violin tại một tổ chức giáo dục. Trong
hai năm qua, người ta đã ghi nhận được nhiều lần cô này ăn đồ ăn trên
tàu điện ngầm và vứt đồ bừa bãi. Sự nổi tiếng của cô thậm chí còn sinh
ra vô số người, như “Anh trai tôm hùm” của Bắc Kinh.
“Da mặt
của những người này thực sự rất dày. Không gian công cộng cũng vì họ mà
thêm phần ô yên chướng khí, bọn họ bất chấp mọi thứ và tinh thần tự tôn
của họ là không thể chấp nhận được”, tác giả Sát Phương cho biết, kèm
theo lời lý giải:
“Rốt
cuộc, những người thiếu đạo đức công cộng không có gì hơn là: Thứ nhất
là vô minh. Thứ hai, thiếu giáo dục. Nói tóm lại, họ không thể tự đặt
mình vào vị trí của người khác. Nếu ta có thể đồng cảm, để nghĩ cho
người khác, thì sẽ không cư xử như vậy”.

Nhà văn
Trung Quốc nổi tiếng Dư Thu Vũ đã từng chia sẻ kinh nghiệm cá nhân của
mình. Có dịp, anh sang Đức trải nghiệm cuộc sống và chuẩn bị thuê nhà.
Khi anh muốn ký hợp đồng thuê nhà dài hạn ngay, ông chủ nhà đã nói: “Bạn
chưa sống thử, không biết tốt hay xấu, vì vậy trước tiên hãy ký hợp
đồng ngắn hạn để có trải nghiệm một chút, sau đó hãy quyết định có nên
sống lâu ở đây hay không”.
Vì vậy,
nhà văn sống trong nhà 5 ngày và cảm thấy rất hài lòng. Ông nhấc điện
thoại và thảo luận về việc thuê nhà dài hạn với ông già.
Bất ngờ, anh vô tình làm rơi kính xuống đất và tấm kính vỡ tan. Nhà văn đã nhanh chóng nói: “Xin lỗi, tôi đã làm vỡ kính”.
Ông già
nói với lòng bao dung: “Không thành vấn đề, bạn không cố tình. Tôi sẽ
lấy thêm một cái nữa”. Sau khi nhà văn cúp điện thoại, anh quét dọn kính
vỡ và loại rác khác cho vào túi rác và đặt bên ngoài nhà.
Một lúc
sau, ông lão đi đến và nhìn thấy túi rác đầy những mảnh thủy tinh vỡ bên
trong. Thật bất ngờ, ông lập tức nói với nhà văn: “Anh có thể chuyển đi
vào ngày mai, tôi sẽ không cho anh thuê nhà nữa”.
Nhà văn rất ngạc nhiên hỏi: “Tôi làm vỡ kính và làm ông không vui?”
Ông già lắc đầu: “Không phải, là bởi vì anh không biết nghĩ đến người khác”.
Sau đó,
ông lão phân loại lại rác và bỏ các mảnh thủy tinh vào một chiếc túi
riêng, ghi một dòng chữ bên ngoài túi: “Có thủy tinh bên trong, nguy
hiểm!”.
Ông lão dùng hành động của mình để nói với nhà văn Dư rằng: “Người
sống trên đời, không thể chỉ nghĩ tới bảo hộ mình. Biết dùng lòng tốt
mà nghĩ đến người khác, chính là một người được dạy dỗ tốt nhất”.
Carnegie đã viết trong Nhược điểm của nhân tính rằng:
Người chỉ nghĩ cho bản thân mình là không thể cứu được. Cho dù anh ta có được trải qua loại giáo dục như thế nào, anh ta vẫn là không được dạy làm người.
Tác giả
Sát Phương đã kết lại một câu như khẩn cầu người Trung Quốc, “tôi hy
vọng rằng tất cả chúng ta có thể có ý thức không gây rắc rối cho người
khác, và dùng lòng tốt suy nghĩ cho người khác”.
Từ những
câu chuyện của người Trung Quốc đại lục và nỗi buồn tủi của họ, chúng ta
có thể dễ dàng nhận thấy sự tương đồng trong xã hội Việt ngày nay.
Những người lớn chưa trưởng thành vẫn đang hàng ngày hành động tùy tiện ở
mọi nơi, từ chỗ xếp hàng trong siêu thị, rạp chiếu phim, bệnh viện, nhà
hàng cho tới trên đường phố, cơ quan hành chính, công sở…
Những nỗi
buồn và hổ thẹn giống nhau, thì cũng cần những lời kêu gọi giống nhau.
Tôi muốn kể lại câu chuyện này để lời cầu khẩn được lan tỏa hơn nữa, bởi
chúng ta, những người Việt, cũng cần đốc thúc nhau làm người tử tế.
Thuần Dương (daikynguyen.com)
Nước ngọt đường ăn kiêng có thể làm bạn giảm tuổi thọ
Nhiều người lựa chọn nước ngọt
có đường nhân tạo để giảm béo, hay nguy cơ có hại nhưng nhiều nghiên cứu
cho thấy thực tế đường ăn kiêng cũng gây hại tương tự như nước ngọt có
đường tự nhiên.
Kết quả từ một nghiên cứu
của Tổ chức Y tế thế giới về nước ngọt cho thấy chỉ cần 2 ly nước ngọt
ăn kiêng mỗi ngày có thể làm giảm tuổi thọ của bạn.
Nghiên cứu được tiến hành trên 450000 người tại 10 quốc gia ở Châu Âu. Những người tử vong trong 16 năm nghiên cứu có xu hướng uống nhiều nước ngọt hơn. Tác giả chưa đưa ra khuyến cáo cuối cùng và đề nghị cần phải nghiên cứu sâu hơn về vấn đề này.
Nghiên
cứu cũng cho thấy nguy cơ ở những người dùng các thức uống ngọt nhân tạo
cao hơn đáng kể so với nước ngọt dùng đường tự nhiên.
Các nhà
khoa học tại Cơ quan nghiên cứu Ung thư Quốc tế của WHO tại Lyon khuyến
cáo mọi người rằng việc dùng nước lọc để thay thế các loại nước ngọt là
lựa chọn khôn ngoan.
Các
chuyên gia chỉ ra rằng rằng việc đánh thuế cao các loại nước có đường –
đã thực hiện tại Anh- có thể làm tăng lương tiêu thụ các loại nước ngọt
ăn kiêng, trong khi ảnh hướng của những loại nước ngọt này đối với sức
khỏe vẫn chưa được hiểu biết đầy đủ.
Tại hội
nghị Tim mạch của Cộng đồng Châu Âu tổ chức tại Paris đưa ra khuyến cáo
người dân cần hạn chế tối thiểu các loại nước ngọt trong chế độ ăn.
Nghiên
cứu đã được đăng trên tạp chí JAMA Internal Medicine Journal, là nghiên
cứu lớn nhất tìm hiểu về mối liên hệ của lượng nước ngọt tiêu thụ và tỷ
lệ tử vong. Các nghiên cứu trước đây đã đưa ra mối liên hệ này, nhưng chưa có bằng chứng đủ thuyết phục. Nghiên
cứu này chỉ ra những người tiêu thụ hơn hai cốc ( khoảng hơn 250 ml)
nước ngọt ăn kiêng một ngày có tỷ lệ tử vong cao hơn đến 26% trong vòng
16 năm. Tỷ lệ tử vong do các bệnh liên quan đến tim mạch lên đến 52%.
Ở những người sử dụng hai ly nước ngọt có đường hoặc nhiều hơn mỗi ngày, tỷ lệ tử vong tăng lên khoảng 8%.

Người
đứng đầu nhóm nghiên cứu, tiến sỹ Neil Murphy cho biết: Điều đáng chú ý
trong nghiên cứu của chúng tôi là mối liên quan chặt chẽ của cả nước
ngọt dùng đường tự nhiên và chất ngọt nhân tạo với tỷ lệ tử vong. Cơ chế
vẫn chưa được biết rõ, tuy nhiên các nghiên cứu trước đây cho rằng chất
ngọt nhân tạo làm tăng dung nạp glucose, từ đó làm tăng lượng insulin
trong huyết tương.
Tiến sỹ
Murphy cho rằng cần nghiên cứu sâu thêm để đánh giá tác động lâu dài đối
với sức khỏe của các chất ngọt nhân tạo có nhiều trong nước ngọt như
aspartame hay kali acesulfame. Một
số người bác bỏ kết quả từ các nghiên cứu trên vì họ cho rằng những
người dùng nước ngọt ăn kiêng thường đã có sẵn các vấn đề về sức khỏe. Nhưng nghiên cứu mới này cho thấy mối liên hệ giữa việc uống nước ngọt ăn kiêng và tỷ lệ tử vong ngay ở những người khỏe mạnh.
Nhóm nghiên cứu quan ngại về khuyến cáo tăng cường sử dụng các thức uống ăn kiêng thay cho thức uống có đường tự nhiên. Tác
giả bài báo nêu rõ: “Đường hóa học với hàm lượng calories thấp đang thu
hút sự chú ý của người dùng và được nhiều ưu tiên như mức thuế thấp”.
“Các
chất tạo ngọt nhân tạo có ít hoặc không có calories, tuy nhiên tác động
lâu dài của chúng đối với thể chất và tinh thần của con người vẫn chưa
được biết rõ”.
Chuyên
gia về đột quỵ, Giáo sư Michell Elkind, chủ tịch hội Tim mạch học Hoa Kỳ
cho rằng: “Nghiên cứu này rất quan trọng, đây là một nghiên cứu lớn và
đa quốc gia”. “Thông điệp gửi đi đó là hãy dùng nước lọc, hãy tránh dùng các loại nước ngọt và cảnh giác với các loại nước uống ăn kiêng”.
“Dùng
nước lọc là biện pháp an toàn nhất. Bạn cũng có thể dùng trà hoặc cà
phê. Hãy hạn chế thấp nhất việc sử dụng các loại nước uống có sắn”. “Việc thay đổi hành vi của người dùng rất khó khăn nhưng kết quả của nghiên cứu này có thể mang lại nhận thức mới”
Giận Mà Thương - Thơ Sông Trăng
Không đến kịp
nên đành thôi trễ hẹn
Cơn mưa chiều có làm ướt áo ai
Mưa có lăn qua bờ môi ứa nghẹn
Giọt rơi buồn
vướng víu cọng tóc mai
Mưa chiều nay
em bâng khuâng tự hỏi
Đếm bước chân buồn
những bước loanh quanh
Phố xá chen chân, riêng mình trơ trọi
Trách hờn mưa em có nhớ đến anh?
Bàn tay lạnh
không còn tay ai nắm
Xác lá nằm thim thíp, mảnh chiều cong
Mưa hắt hiu
cho cô đơn vừa ngấm
Giận mà thương em giấu ở trong lòng
Sông Trăng
BF là gì?
BF là gì?
> Một cậu bé nói với một cô bé:
> - Tớ là BF của cậu!
> Cô bé hỏi:
> - BF là gì?
> Cậu bé cười hì hì trả lời:
> - Nghĩa là Best Friend đấy. (Bạn tốt nhất)
> Sau này họ hẹn hò, chàng trai lại nói với cô gái:
> - Anh là BF của em!
> Cô gái dựa nhẹ vào vai chàng trai, thẹn thùng hỏi:
> - BF là gì hả anh?
> Chàng trai trả lời:
> - Là Boy Friend đấy! (Bạn trai)
> Vài năm sau đó họ kết hôn, sinh được những đứa con thật xinh xắn, người chồng lại cười và nói với vợ rằng: - Anh là BF của em!
> Người vợ dịu dàng hỏi chồng:
> - BF là gì hả anh?
> Anh chồng nhìn đàn con xinh xắn và hạnh phúc trả lời:
> - Là Babies’s Father. (Bố của các con)
> Khi những đứa con lớn dần, nhìn vợ và những đứa con yêu quý, người đàn ông lại nói:
> - Chúng mình là BF:
> Người vợ tươi cười hỏi:
> - BF là gì nữa đây anh?
> Người chồng vui vẻ trả lời:
> - Là Beautiful Family! (Gia đình tuyệt đẹp)
> Khi họ già, cùng nhau ngồi ngắm hoàng hôn trước hiên nhà,
> Ông lão lại nói với vợ:
> - Bà nó à! Tôi là BF của bà đấy!
> Bà lão cười với những nếp nhăn trên mặt:
> - BF là gì hả ông?
> Ông lão mỉm cười thật hạnh phúc và trả lời một cách thần bí:
> - Là Be Forever! (mãi mãi thuộc về nhau).
> Khi ông lão hấp hối cũng nói :
> - Tôi BF bà nha.
> Bà lão trả lời với giọng buồn:
> - BF là gì vậy ông??
> Ông lão trả lời rồi nhắm mắt:
> - Là Bye Forever! (Vĩnh biệt mãi mãi)
> Vài ngày sau, bà lão cũng ra đi, trước khi nhắm
> mắt, bà lão nói nhỏ bên mộ ông lão:
> - BF (Beside Forever) nha ông. (Bên nhau mãi mãi)
> Beside Forever
> Beside Forever........ (Mãi mãi bên nhau)
(Báo Việt Luận Úc Châu)
NGƯỜI TA CŨNG MỘT ĐỜI CHÍNH KHÁCH!
Tổng
thống Cộng hòa Croatia: Kollinda Grabar Kitarovics:
- Đã bán phi cơ riêng của tổng thống, bán 35 xe
Mercedes Benz của văn
phòng tổng thống đưa vào ngân sách quốc gia.
- Đã giảm 50% lương của mình và các bộ trưởng.
- Đã giảm 40% lương các đại sứ, các tổng lãnh sự quán.
- Đã xóa quỹ hưu trí dành riêng cho các đại biểu quốc hội.
- Biết và nói 7 ngoại ngữ và sống bình dị như tất cả mọi người.
- Từ khi bà giữ chức tổng thống, GDP của Croatia tăng 24%.
- Đã giảm 50% lương của mình và các bộ trưởng.
- Đã giảm 40% lương các đại sứ, các tổng lãnh sự quán.
- Đã xóa quỹ hưu trí dành riêng cho các đại biểu quốc hội.
- Biết và nói 7 ngoại ngữ và sống bình dị như tất cả mọi người.
- Từ khi bà giữ chức tổng thống, GDP của Croatia tăng 24%.
Một
nữ chính khách xinh đẹp, trẻ trung, thông minh tài giỏi, tận tụy như một bà nội trợ hoàn hảo cho chính Tổ quốc mình.
Cựu Thủ tướng Singapore Lý Quanq Diệu:
-
Ông được hỏa táng vì "không có vạn mét vuông nào làm lăng mộ".
- Đoàn linh xa của ông chỉ có 7 chiếc đưa ông tới đài hóa thân.
- Ông chỉ có một ngôi nhà cũ và dặn bán đi sau khi ông mất.
- Ông không có tượng đài xi măng nào ngoài tượng đài trong lòng dân.
- Đoàn linh xa của ông chỉ có 7 chiếc đưa ông tới đài hóa thân.
- Ông chỉ có một ngôi nhà cũ và dặn bán đi sau khi ông mất.
- Ông không có tượng đài xi măng nào ngoài tượng đài trong lòng dân.
Ông không để lại gì đáng kể ngoài: Một Đất nước phát triển hàng đầu thế giới.
Cựu Thủ tướng Nhật Bản
Murayama:
-
Ông sống giản dị, đạp xe đi chợ mua đồ ăn cho vợ, khi biết danh tính của ông, ai nấy khâm phục.
Người ta thường nói, khi
lãnh đạo của một nước về hưu mà cuộc sống trở nên bình dị thì chứng tỏ
tỷ lệ tham nhũng của nước đó thấp và ngược lại.
Gần
như tất cả các cựu thủ tướng của nước Nhật đều có cuộc sống khá giản dị nếu không nói là nghèo khó sau khi nghỉ hưu.
Ngài Murayama sau khi mãn
nhiệm vị trí thủ tướng Nhật Bản không lâu cũng từ bỏ vị trí trong Quốc
hội đất nước, cả nhà già trẻ lớn bé đưa nhau về quê hương ở Oita, thuộc
đảo Kyushu, Nhật Bản sinh sống.
Ông nói: “Bà nhà dạo này hay bị đau lưng, nên tôi
đạp xe ra chợ mua ít đồ ăn”.
Vậy đấy, bạn có nghĩ đến một người đàn ông già lại còn là một cựu thủ tướng đạp xe đạp hằng sáng ra chợ mua đồ ăn không?.
Vậy đấy, bạn có nghĩ đến một người đàn ông già lại còn là một cựu thủ tướng đạp xe đạp hằng sáng ra chợ mua đồ ăn không?.
(Sưu tầm).
(Hunny Do chuyển )
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










