4 thg 6, 2019

PHÂN TÍCH VÀ BÌNH BÀI THƠ "MƯA ĐÊM NAY" CỦA TRƯỜNG ANH/ Nguyễn Cang

MƯA ĐÊM NAY
Trường Anh
Thăm thẳm đường trường, tôi, người cô độc.
Mòn gót giày cắm trọ quán đêm nay.
Mưa Cẩm Giang như niềm đau ai khóc.
Đường sụt sùi trong mấy nẻo truông lầy.
Cho cốc cà-phê, cô hàng xanh tóc!
Tôi uống đắng cay,hay mắt em say?
Nghe đâu đây ai cười lên vỡ ngọc
Thấy đau chúng mình một kiếp trắng tay
Cố tri mấy đứa giờ đâu… lăn lóc.
Ở chực nằm chờ, hay giạt đó đây?
Tiền thân chúng mình có là con cóc
Thơ nghiến răng cho trời chuyển mưa bay?
Ta không phải chán đời mà trách móc
Khi những thằng hề không biết múa may.
Cô hàng xanh tóc, cà-phê đầy cốc,
Miệng em cười, nhạc đắng chở màu cay.
Cẩm-Giang ôi ! đây, ngày xưa tang tóc,
Xiềng khua chân rổn- rảng kiếp đi đày.
Lớp hưng phế xô nghiêng nhà tróc nóc
Mồ những ai nằm trăng lạnh gió lay?
Cổng biên thuỳ, lòng tham luôn dời cọc,
Rồi, với thời gian, người chết, xanh cây!
Cho thêm nữa cà-phê, sao em khóc ?
Ta hiểu rồi, lòng đã cảm thương vay.
Nhầu nát áo xanh mờ tràn bụi mốc
Chung một thuyền, thơ tâm sự dâng ai.
Nước sông Vàm Cỏ nguồn xuôi, trong lọc,
Có chắc mang hoa về quán ngày mai?
Cho thêm nữa đi, và em đừng khóc !
Trời hết đêm, rồi nắng sẽ dâng ngày.
Tôi, tôi là khách lữ hành cô độc
Vỡ lệ nằm nghe mưa quán đêm nay.
   TRƯỜNG ANH.

Bài thơ được sáng tác ở thời điểm nào?
Khó xác định thời điểm sáng tác bài thơ. Ông biết làm thơ rất sớm lúc học trung học. Năm 1959 ông đưa thơ cho thi sĩ Vũ Hoàng Chương đọc, như vậy ông sáng tác bài thơ nầy trước 1959, lúc đó ông đang dạy học tại Trung học Tây Ninh. Bài thơ được thi sĩ Vũ Hoàng Chương đề tựa và tác giả xuất bản năm 1964. Thơ cũng được nhạc sĩ Anh Việt Thu phổ nhạc và ca sĩ Hoàng Oanh trình bày năm 1965. Bài thơ  được nhiều người ca ngợi khen hay nhưng chưa thấy ai phân tích cặn kẽ.
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Trường Anh tên thật là Nguyễn Văn Trường sinh năm 1936, tuổi Tý trong gia đình nhà nông nghèo,  tại Rạch Sơn thuộc Quận Gò Dầu ( Hiếu Thiện) Tỉnh Tây Ninh. Ông sống trong sự yêu thương và đùm bọc của người mẹ kế như mẹ ruột của mình. Ông là học sinh giỏi của trường Gò Dầu, cũng chính nơi đây mối tình đầu chớm nở sau trở thành người bạn đời của ông. Phải nói ông là một người hạnh phúc vì bút danh Trường Anh là tên ghép của ông và người vợ tên là Lê Thị Ngọc Anh cùng năm sinh với ông. Nhưng cuộc đời về sau của ông không được may mắn, con đường sự nghiệp gặp nhiều trắc trở, khiến ông bất mãn. Ông xuất thân là nhà giáo, sau khi tốt nghiệp Sư phạm, về dạy học tại Tây Ninh (1958),  được vài năm do bất đồng ý kiếnvới cấp trên, ông bị đổi lên Bình Long, mãi mấy năm sau ông mới được đổi về dạy học tại trung học Hiếu Thiện, quận Gò Dầu Hạ, tỉnh Tây Ninh, là quê nhà của ông. Bút hiệu Trường Anh nổi danh với bài thơ Mưa Đêm Nay và cũng là tựa đề chính của tập thơ Mưa Đêm Nay do thỉ sĩ Vũ Hoàng Chương đề tựa bằng chính thủ bút của mình và được tác giả xuất bản năm 1964 tại Sài Gòn.
Trường Anh mất tại Gò Dầu ngày 19/11/ 2005.
PHÂN TÍCH VÀ NHỮNG LỜI BÌNH:
Đọc cái tựa “Mưa đêm nay” của bài thơ, người đọc chắc sẽ cảm thấy nó chứa đựng một nổi buồn man mác, sâu thẳm, phảng phất, ẩn hiện trong suốt nội dung bài thơ, người viết xin được phân tích theo thiển ý mình, thử tìm hiểu xem, cái nỗi buồn đó của tác giả như thế nào ?
Người lữ khách trong cuộc hành trình dài bằng nỗi cô đơn trong sương gió lạnh chiều mưa.  Chàng , nhân vật chính trong câu chuyện, đi về đâu, trên đường dài cô lẻ, xuất thân từ một tổ chức nào hay chỉ là lãng tử ngược xuôi tìm cuộc sổng mới an lành? Cũng có thể chàng trai chính là hình ảnh của tác giả lúc dạy học ở trung học Tây Ninh niên khóa 1958-1959. Lúc đó ông sống ở Gò Dầu, sáng đón xe đò lên Tây Ninh dạy học chiều đón xe  về lại Gò Dầu, cả hai lần đi và về đều phải qua Cẩm Giang. Thuở đó con đường Sài Gòn -Tây Ninh thỉnh thoảng bị đắp mô, mất an ninh nên ông phải tạm dừng chân đêm nay? Cuộc hành trình dài và liên tục như vậy nên ông dùng chữ "Mòn gót giày"? Đây chỉ là giả thiết chứ tác giả không nói ra mà để tự người đọc suy nghĩ tìm hiểu. Có thể đây là dụng ý của tác giả trong nghệ thuật sáng tác thi ca. Vì màn đêm buông xuống  nên phải "cắm trọ quán đêm nay", tìm một nơi nghỉ tạm để sáng hôm sau tiếp tục cuộc hành trình. Địa điểm dừng chân chính là xã Cẩm Giang thuộc tỉnh Tây Ninh. Mưa Cẩm Giang trong mùa hè, một màn trắng đục bao phủ dòng sông Vàm Cỏ Đông bát ngát, gợi nhớ những hình ảnh đau thương, mất mát của dân tộc nói chung và của xã Cẩm Giang nói riêng. Chàng trai trong bài thơ rất quen thuộc với vùng đất nầy, từng băng ngang qua khu rừng  rậm có khoảng đất trống, con đường hẹp xuyên qua đó gọi là đường truông. Con truông nầy bị mưa ngập nên trở thành lầy lội khó đi:
"Thăm thẳm đường trường, tôi, người cô độc.
Mòn gót giày cắm trọ quán đêm nay.
Mưa Cẩm Giang như niềm đau ai khóc.
Đường sụt sùi trong mấy nẻo truông lầy".
Cụm từ "mòn gót giày" sử dụng thật khéo léo, phép đảo ngữ thật linh động chứa nội dung tiềm ẩn, cho biết chàng trai là ngưởi lang bạt giang hổ xuôi ngược đó đây tìm nguồn sống mới hay liên lạc với người cùng chí hướng làm cách mạng? Vế thứ hai: "cắm trọ quán đêm nay" chứa  từ "cắm" diễn tả sự cương quyết, dứt khoát, để nhấn mạnh điểm dừng chân đêm nay tại lữ quán nầy! Động từ "cắm " nầy phải hiểu theo nghĩ bóng mới hợp lý mà không dùng ở nghĩa đen. Nó tương tự như "cắm chốt nơi nầy" ! 

Một câu hỏi khác khiến người đọc phải suy nghĩ: Tại sao "Mưa Cẩm Giang như niềm đau ai khóc"? Câu trả lời là thời Pháp thuộc, ở Cẩm Giang có một nhà tù giam những người làm chánh trị  hay những người kháng chiến chống Pháp. Họ, có một số bị bị bắn bỏ trước cầu ván bên bờ sông Vàm Cỏ Đông, còn một số khác bị dãn đi xử tử trong rừng trên những con truông nhỏ ít người qua, tác giả ám chỉ con truông cũng  là nơi nhiều người bị giết, máu chảy lầy lội hòa cùng nước mưa trong khu rừng vắng. Có thể nói câu thơ: "Đường sụt sùi trong mấy nẻo truông lầy", chứa đựng phép ẩn dụ thật đặc sắc, nói lên ý nghĩa đặc biệt nầy. Thi sĩ Vũ Hoàng Chương cũng đề cập tới sự tàn ác của quân Pháp đối với các nhà tranh đấu Việt Nam trong giai đoạn đó : "Biết bao nhiêu biến cố khủng hoảng đã kéo lê vết máu:"sụt sùi qua mấy nẻo truông lầy" rồi, biết mấy "niềm đau ai khóc"và bao nhiêu lần "Mưa đêm nay"? ( trích lời giới thiệu Mưa đêm nay của thi sĩ Vũ Hoàng Chương). Cho nên bài thơ "Mưa đêm nay" ( cũng là Mưa Cẩm Giang)  tác giả mô tả ở đây khác hẳn với những cơn mưa nơi khác là vậy. Ngày nay ( thời điểm 1958) giặc Pháp không còn hiện diện trên đất nước Việt Nam nhưng hình ảnh: đường truông, khám đường, gông cùm , xích sắt, vẫn còn ám ảnh trong tâm khảm người dân Cẩm Giang. Tác giả đã trải lòng mình qua tâm sự não nề, uất hận: Những người lớn tuổi, những ai hiểu biết về lịch sử đấu tranh giành độc lập trong giai đoạn chống Pháp, khi đi ngang qua Cẩm Giang, ắt sẽ ngậm ngùi, khóc thương cho những người anh hùng đã hy sinh cho đất nước. Về mặt nghệ thuật, từ ghép "sụt sùi" sử dụng rất tài tình, nó đứng sau danh từ "đường"; nhưng con đường tự nó không thể sụt sùi mà phải nhân cách hóa như một con người. Một cách khác để hiểu là "Con đường, mưa sụt sùi"( lúc nầy động từ sụt sùi biến thành trạng từ chỉ trạng thái). Về ý nghĩa, "sụt sùi" có nghĩa đen và bóng. Nghĩa đen chỉ con đường lầy lội, mưa rơi sụt sùi kéo dài không dứt. Nghĩa bóng chỉ tiếng  khóc sụt sùi của ai đó trong không gian u tịch !mà hẳn tiếng khóc đó chính là tiếng khóc của những người có tấm lòng thương cho các anh hùng vị quốc vong thân!
Trong ca dao tình yêu, ta bắt gặp từ ngữ "sụt sùi"  được sử dụng thật khéo léo đầy cảm xúc:
"Trời chuyển mưa, ba bốn đám sụt sùi
Nhái bầu kêu, trống chùa đánh, dạ em ngùi ngùi nhớ anh".
Trong bài thơ,  "đường" được nhân cách hóa như một con người biết than khóc, sầu khổ, tạo thành  hình ảnh và âm thanh thật đặc sắc khiến lời thơ thêm sinh động, gợi buồn:
"Đường sụt sùi trong mấy nẻo truông lầy".
Tác giả mở bài bằng bốn câu thơ thật ý nghĩa và sinh động.
Mưa dứt hạt, chàng bứơc vào quán cà phê kêu một cốc nhỏ, bất chột nhìn lên thấy cô hàng cà phê sao đẹp quá! Cô hàng "xanh tóc" nói lên vẻ tươi tắn, xinh đẹp, trẻ trung của cô nàng. Chàng ngắm say sưa đôi mắt và hình dáng ấy, cảm thấy ấm trong lòng, chàng tự hỏi: Ta đang say nhan  sắc của nàng hay đang uống nỗi đắng cay của cuộc đời? "Nỗi đắng cay" và "say đôi mắt" đột nhiên hòa quyện vào nhau khiến chàng trai không còn phân biệt được thực và mộng. Chàng nghe như đâu đây có tiếng cười cợt của người đẹp chuốc rượu cho công tử qúi tộc ở một nơi sang trọng hòa lẫn tiếng cười vui rộn rã, tiếng cụng ly khua vang như vỡ ngọc.
Hình ảnh người con gáí đẹp thường hiện diện trong thơ văn Việt Nam. Nó là đặc trưng ước lệ không thể thiếu khiến cho bài thơ trở nên lãng mạn, lâng lâng niềm nhớ hay đau khổ dật dờ. Tác giả Trường Anh tả người con gái đẹp dễ thương qua mái tóc xanh, đôi mắt biếc, còn thi sĩ Quang Dũng  tả đôi mắt người đẹp Sơn Tây bằng những từ ngữ thật đặc sắc qua đó ông gởi gấm tâm sự nhớ thương người "em gái" cũng là người mà tác giả yêu mến:
"Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây..."  
Chỉ vài từ ngữ mà lột tả được vẻ đẹp của đôi mắt và nét kiêu sa của người con gái.
             Tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên đưa chàng trai về thực tại, chàng nói cho chính mình nghe: Cô nàng cà phê ơi! Chúng mình đầu thay lầm thế kỷ, sự nghiệp chẳng ra gì, ta bôn ba khắp chốn rồi mà tay trắng vẫn hoàn trắng tay! Bạn bè ta bây giờ nơi đâu ? Đứa góc bể đứa chân trời hay lăn lóc chợ đời, chờ cơ hội?
"Cho cốc cà-phê, cô hàng xanh tóc!
Tôi uống đắng cay,hay mắt em say?
Nghe đâu đây ai cười lên vỡ ngọc
Thấy đau chúng mình một kiếp trắng tay
Cố tri mấy đứa giờ đâu… lăn lóc.
Ở chực nằm chờ, hay giạt đó đây"?
Tới đây, tác giả, cũng là chàng trai kia tỏ vẻ bất mãn thế sự tình đời , bèn mượn hình ảnh con cóc trong huyền thoại dân gian để noi lên khả năng làm thơ "con cóc" nhưng đừng tưởng thơ con cóc là dở, vô dụng! bởi con cóc là cậu ông trời, khi nghiến răng thì nổi sóng gió, uy lực đáng nể! ( tác giả vùa vừa khiêm nhượng lại vừa tự tin khả năng của mình).
Rồi ông tự biện hộ: không phải ta chán đời, thua thiệt rồi trách móc thói đời, bởi thực tế có lắm kẻ tài hèn trí mọn nhưng nhờ nịnh hót mà được trọng dụng, trờ nên giàu sang sung sướng, bọn họ chẳng khác chi những thằng hề bất tài,  đóng vai diễn tuồng một cách vụng về. Đoạn thơ nầy phản ảnh cuộc sống của tác giả, ông ông khinh rẻ bọn a dua nịnh hót, bất mãn với bất công xã hội, nạn bè phái ỷ quyền. Ông ra mặt chống đối. Về Tây Ninh dạy học chưa được bao lâu thì bị chèn ép, ông bất đồng ý kiến với cấp trên, lên tiếng phản đối nên bị đày đi Bình Long vùng đất nguy hiểm vì chiến cuộc  ác liệt nơi nầy. Sau 75, một lần nũa vì tánh bộc trực, bất phục ban lãnh đạo nhà trường, ông xin nghĩ hưu về sống thanh bần, nghèo khổ bên ruộng rẫy với bầu rượu túi thơ, hai món nầy làm bạn với ông cho đến cuối cuộc đời!
"Tiền thân chúng mình có là con cóc
Thơ nghiến răng cho trời chuyển mưa bay?
Ta không phải chán đời mà trách móc
Khi những thằng hề không biết múa may ."
    Nầy cô hàng cà phê ơi! hãy rót thêm nữa đi cho đầy cốc để ta bày tỏ niềm tâm sự! Sao em cười mà như khóc vậy?  Ta thấy trên môi em chứa niềm cay đắng ngập tràn! Chàng kể tiếp: Ngày xưa Cẩm Giang chịu nhiều tang tóc, bao chiến sĩ hy sinh, nhiều nhà chánh trị bị đày đọa thân xác, khi họ đứng lên chống Pháp, chân mang cùm lê gót khua rổn rảng không biết ngày nào ra, hay phải chết trong ngục tù! Khi chinh chiến đi qua, khi triều đại suy tàn, cộng thêm sự tàn phá của thời gian và thiên nhiên, các miếu mạo đền đài, di tích lịch sử bị sụp đổ hoang phế, ngã nghiêng. Nhà cửa trốc nóc do chiến tranh bom đạn, điêu tàn lại nối điêu tàn. Mồ lạnh gió lay không ai thăm viếng. Cổng biên thùy vắng ngắt, cột móc bị dời, mất thêm đất. Thời gian đi qua chôn vùi tất cả, xác chết bón phân cây, xanh màu lá tốt:
"Cô hàng xanh tóc, cà-phê đầy cốc,
Miệng em cười, nhạc đắng chở màu cay.
Cẩm-Giang ôi ! đây, ngày xưa tang tóc,
Xiềng khua chân rổn- rảng kiếp đi đày.
Lớp hưng phế xô nghiêng nhà tróc nóc
Mồ những ai nằm trăng lạnh gió lay?
Cổng biên thuỳ, lòng tham luôn dời cọc,
Rồi, với thời gian, người chết, xanh cây!"
C:\Users\Cang Nguyen\Documents\layhinh\hinh852.jpg
Ô kìa ! Cô hàng cà phê, sao em lại khóc? Ta hiểu rồi, em đồng cảm với ta, thương cho những anh hùng hy sinh cho tổ quốc mà nay mồ xiêu mả lạc, hoang phế điêu tàn, thời gian chôn vùi mọi thứ vào cát bụi. Ngoài kia nứơc sông Vàm Cỏ vẫn xuôi dòng bất chấp đổi thay của thời cuộc. Còn em, tuổi thơ bị che lấp,  vì chiến cuộc mà khổ cực,  tuổi xuân bị nhàu nát trong tình cảnh tang thương, cái áo xanh mang hình hài tuổi xuân đó cũng bị phủ mờ bụi mốc , phí một thời tuổi nhỏ đáng yêu.   Ta không biết mai nầy đời em sẽ ra sao?
"Cho thêm nữa cà-phê, sao em khóc ?
Ta hiểu rồi, lòng đã cảm thương vay.
Nhầu nát áo xanh mờ tràn bụi mốc
Chung một thuyền, thơ tâm sự dâng ai.
Nước sông Vàm Cỏ nguồn xuôi, trong lọc,
Có chắc mang hoa về quán ngày mai?"
Thôi, em đừng khóc nữa, theo luật tuần hoàn "thế cùng tắc biến biến tắc thông" hết đêm sẽ tới ngày, thì cũng có ngày vận mạng em sẽ hanh thông! Còn ta người lữ hành cô độc, đã bao năm rồi ta vẫn đi trong cô đơn giữa cuộc đời. Và đêm nay ta dừng chân nằm ngủ, nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên!
"Cho thêm nữa đi, và em đừng khóc !
Trời hết đêm, rồi nắng sẽ dâng ngày.
Tôi, tôi là khách lữ hành cô độc
Vỡ lệ nằm nghe mưa quán đêm nay."
Đề tài MƯA cũng được nhạc sĩ Đỗ Kim Bảng sáng tác thật truyền cảm, nghe nhẹ nhàng mà thắm đậm tình yêu quê hương đất nước. Người "em gái hậu phương", đêm nằm nghe tiếng mưa rơi trên phố vắng mà chạnh lòng thương người chiến sĩ ngày đêm canh gác giặc, chịu lạnh gió mưa, ướt đẫm áo trận. Hy vọng có một lúc nào đó mưa ngừng rơi, chinh chiến không còn, thanh bình trở lại, mời anh về thăm quê em:
          "Trời đã khuya rồi đây, trăng chênh chếch xuyên ánh qua mành.
Trời đã khuya rồi đây, mưa trên xóm xa ánh đô thành.
Đường ngoài kia không xôn xao, không đẹp vì đèn màu.
Ôi! Đường dài hun hút với đêm sâu.
Bước chân ai qua mau, dưới mưa nghe nao nao lẫn tiếng còi tàu thét lâu.
Nằm giữa đêm ngoại ô, nghe mưa rớt trên khóm tre già.
Thầm nhớ ai ngoài xa, đang tranh đấu cho nước non nhà.
Người anh tôi không quen ơi!
Mưa rừng về ngợp trời, mưa làm chi cho ướt áo anh tôi?
Đến mai khi nơi nơi, gió im mưa thôi rơi mời anh qua làng tôi."
(Mưa Đêm Ngoại Ô/ Đỗ Kim Bảng)
          Ở đây có sự tương đồng giữa bài thơ và bài hát: một đàng mưa đêm gợi nhớ những chiến sĩ đã hy sinh vì đại nghĩa , một đàng nghe tiếng mưa đêm thấy thương cho những người chiến sĩ chịu lạnh, đứng gác giặc, giữ gìn quê hương bờ cõi.
            Theo tài liệu của Nguyễn Đức Đông, April 17, 2019 thì:
"Mưa Đêm Nay xuất bản tháng 5 năm 1964, gồm 1000 bản, 900 bản trên giấy thường và 100 bản trên giấy croquis đặc biệt dành cho tác giả, chi phí hơn 10,000 dồng , tính ra tương đương với hai tháng lương dạy học của ông trong thời điểm đó.
Trong đặc san TNMY năm 2005, có trích đăng 2 bài thơ của Trường Anh. Đó là bài Mưa Đêm Nay và Hoa Trang Buổi Sáng.
Mưa Đêm Nay là bài thơ đầu tiên trong thi tập. Có thể nói đây là bài thơ diễn đạt sâu sắc trọn vẹn mọi ngõ ngách tâm tình của nhà thơ hơn tất cả các bài thơ còn lại trong thi tập".
         "Mưa đêm nay" là một bài thơ hay nhưng không hoàn toàn. Tác giả  gởi gấm tâm sự nhân thế của mình trong cơn mưa ở một quán cà phê nhỏ vủng Cẩm Giang. Tiếng mưa rơi gợi buồn trong lòng người lữ khách và trong lòng cô hàng cà phê, nó lại tẩy sạch lớp bụi tang tóc phủ trên những ngôi mồ vô chủ, những cay đắng của cuộc đời trong đó hai phạm trù đối lập cùng hiện hữu: mọt đằng  là tiếng khóc một đằng là tiếng cười vỡ ngọc. Người con gái do xúc động mà khóc, được tác giả nhắc lại hai lần trong điệp khúc: "Cho thêm nữa cà phê, sao em khóc? Cho thêm nữa đi, và em đừng khóc" làm rung lên cảm xúc rất thật, xoáy vào lòng tác giả và người đọc như để chia sẻ nỗi niềm. Mưa Cẩm Giang ! Mưa ngoài trời hay mưa trong lòng đều gieo vào tâm tư người lữ  khách nỗi buồn miên man bất tận!
Bài thơ còn có những đoạn thật hay, như tám câu đầu. Việc sử dụng từ ngữ cũng có nhiều ưu điểm được trình bày ở phần phân tích. Bài thơ được nhạc sĩ Anh Việt Thu phổ nhạc với giọng ca ngọt ngào truyền cảm của Hoàng Oanh khiến nó như được chấp cánh thăng hoa đến đỉnh cao của nghệ thuật.Tuy nhiên ngoài ưu điễn kể trên, khi đọc kỹ bài thơ, tôi nhận thấy còn vài mảnh vụn , xin được trình bày để các bạn tham khảo.
Thứ nnất: Đem ví dụ "cóc nghiến răng"(Tiền thân chúng mình có là con cóc/Thơ nghiến răng cho trời chuyển mưa bay.) để minh họa cho tính khiêm nhường của tác giả, thật không thích hợp.  Từ "con cóc" nghe thô kệch, thêm vào đó, chữ “nghiến răng” cũng không chuẩn, chữ này ông Cao Bá Quát, Trần Tế Xương, Lê Thánh Tông, dùng thì hay hơn (thơ châm biếm, tự trào ). Ví dụ bài vịnh Con cóc  của vua Lê Thánh Tông:
"Bác mẹ sinh ra vốn áo sồi,
Chốn nghiêm thăm thẳm một mình ngồi.
Chép miệng nuốt ba con kiến gió,
Nghiến răng chuyển động bốn phương trời."
Hay:
"Ở phố Hàng Nâu có phỗng sành
Mắt thời lơ láo mặt thời xanh
Vuốt râu nịnh vợ con bu nó
Quắc mắt khinh đời cái bộ anh."
(Tự trào /Trần Tế Xương)
            Trong câu “Miệng em cười, nhạc đắng chở màu cay”,  chữ "nhạc " này sai, chắc là “nhạt” tức là nhạt nhẽo, chữ T cuối chứ không là chữ C vì ý TA muốn liên kết với cà phê, và miệng môi thì làm gì có âm nhạc ở đó (rất tiếc tôi không có bản gốc  in năm 1964 để đối chiếu). Hay tác giả muốn nói: Miệng em cười như là những nốt nhạc chuyển niềm cay đắng? (tôi thấy cũng không ổn!)
Thứ hai: Gieo vần trắc liên tiếp cuối câu cùng âm vận "OC" trong toàn bài, là điều tối kỵ trong luật hòa âm thi ca  (hòa âm trong câu, đoạn). Trích: ( ai khóc, xanh tóc, lăn lóc, con cóc, trách móc, đầy cốc, tang tóc, tróc nóc, em khóc, bụi mốc, đừng khóc...) vì âm vực cao, nghe chỏi tai, đơn điệu một âm vận.  Âm vận OC còn được lập lại ở giữa câu, như: "Cô hàng xanh tóc, cà phê đầy cốc."
Toàn bài chỗ nào cũng nghe âm thanh LỐC CỐC liên hồi , hỗn độn!
Thứ ba: Vài câu tối nghĩa
a. Câu “Lớp hưng phế xô nghiêng nhà tróc nóc” tối nghĩa quá, không hiểu tác giả muốn nói gì.
b. Câu “Nhầu nát áo xanh, mờ tràn bụi mốc” khó hiểu và tối nghĩa, nó không ăn khớp hay liên kết gì với câu trên “ta hiểu rồi lòng đã cảm thương vay”.
Những mảnh vụn khó hiểu trong bài thơ nầy liệu có làm suy giảm giá trị bài thơ  không ? Nếu có thì ở mức độ nào? Câu trả lời xin dành cho bạn đọc.
Nguyễn Cang (30/5/2019)
   (ảnh: Google )


.
   
 

Tại sao tờ 100 USD lại in hình chân dung Benjamin Franklin ?

Nhiều người Việt thích tờ 100 đô của Mỹ, nhưng chắc không mấy ai tò mò tự hỏi:
- Chân dung trên tờ tiền này là ai ?
Một số người đoán có lẽ đó là một vị Tổng thống nào đó của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Thực ra đó không phải chân dung của Tổng thống nào của Hoa Kỳ, mà là chân dung của một người đóng vai trò quan trọng trong Lịch sử Hoa Kỳ còn hơn hầu hết các Tổng thống.
Đó là một người khổng lồ của lịch sử nhân loại. Một người đa tài. Một nhà phát minh và sáng chế hàng đầu. Một nhà kinh doanh tài ba. Một nhà tư tưởng xuất sắc. Một chính khách lỗi lạc. Một trong những ‘Người Cha Lập Quốc’ (Founding Fathers) và Anh hùng dân tộc của Hoa Kỳ. Trong lịch sử nhân loại khó có ai có thể sánh được về tài năng và ảnh hưởng với con người này. Ông là BENJAMIN FRANKLIN.
Benjamin Franklin sinh ngày 17 tháng 1 năm 1706 tại phố Milk, Boston. Cha Ông, Josiah Franklin, là người làm nến, xà phòng và bán hàng tạp hóa. Mẹ ông là vợ thứ hai của Josiah. Benjamin là con thứ 15 trong 17 người con của cha mình.
Do việc làm ăn của người cha sa sút, năm lên 10, Benjamin buộc phải thôi hẳn việc học ở trường. Năm 12 tuổi, Ben bắt đầu làm công việc của một thợ in cho xưởng in của anh trai James. Do ham học, cậu đọc ngấu nghiến mọi thứ sách báo cậu có được.
Năm 1721, James Franklin lập ra một tờ báo lấy tên là New England Courant. Đây được coi là tờ báo độc lập đầu tiên ở xứ sở này. Khi đó, Ben tỏ ý muốn làm một người viết bài cho báo nhưng bị từ chối. Cậu bèn gửi bài theo bưu điện với bút danh là Mrs Silence Dogood, có vẻ như của một mệnh phụ. Và thật bất ngờ, những bài của cậu đã thu hút được sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Nó nêu ra những vấn đề xã hội mà rất nhiều thành phần quan tâm. Tuy nhiên, James đã rất khó chịu khi phát hiện ra tác giả của những bài viết này chính là thằng oắt em trai mình !
17 tuổi, Benjamin bỏ nhà tới Philadelphia để tìm việc làm. Những năm sau đó, chàng trai phải vật lộn mưu sinh. Chứng kiến sự trì trệ của xã hội, năm 1727, Franklin lập ra một hội lấy tên là Junto, gồm “những người thợ và thương nhân hy vọng hoàn thiện chính mình đồng thời hoàn thiện cộng đồng”.
Việc xuất hiện của Junto châm ngòi cho phong trào hình thành các tổ chức xã hội và nghề nghiệp khác nhau ở Philadelphia. Một trong những hoạt động quan trọng của Junto là đọc sách. Để có nhiều sách cho mọi người đọc, Franklin đã lập ra Library Company of Philadelphia (Công ty thư viện Philadelphia). Tiền mua sách do các hội viên đóng góp và các độc giả trả phí khi mượn sách. Công ty này vẫn tồn tại cho đến ngày nay và trở thành một trong những thư viện vĩ đại nhất thế giới.
Năm 1730, Franklin thành lập xưởng in của riêng mình, đồng thời lập ra tờ báo The Pennsylvania Gazette. Tờ báo này nhanh chóng trở thành diễn đàn bàn về việc cải cách xã hội. Với tư cách chủ bút và là người viết những bài quan trọng đề xuất những tư tưởng cách mạng, Benjamin Franklin nhanh chóng có được uy tín của một nhà cải cách thông thái.
Cùng năm, Franklin nhận là cha của một đứa bé tên là William và không cho biết mẹ nó là ai. Ông đã nuôi William cho đến khi người này trưởng thành và được chính Ông dàn xếp để làm thống đốc New Jersey rồi trở thành nhân vật hoàn toàn bất đồng chính kiến với Ông: William là người bảo hoàng, trong khi Benjamin Franklin là nhà cải cách.
Tháng 9 năm đó, Franklin kết hôn (không hôn lễ) với bà Deborah Read, người đã từng có 2 đời chồng. Sau này, họ có với nhau 2 người con. Năm 1731, Franklin trở thành một trong những nhà lãnh đạo của Hội Tam Điểm ở Mỹ. Ông bắt đầu viết sách về tôn chỉ và hoạt động của hội này.
Năm 1743, Ông sáng lập Hội Triết Học Mỹ. Trong những năm tháng đó, vốn kiến thức mà ông tích lũy được về khoa học và kỹ thuật đã đưa Ông lên tầm một nhà khoa học thực thụ.
Ông phát hiện ra là có 2 loại điện và gọi chúng là điện âm và điện dương. Ông nêu ra nguyên lý bảo toàn điện tích. Ông phân loại được các chất thành chất dẫn điện và chất cách điện, nhờ đó đã không gặp nguy hiểm về tính mạng khi thu điện từ các đám mây. Ông là người đầu tiên phát hiện ra sự khác nhau giữa hướng gió trong cơn bão và hướng di chuyển của cơn bão, một điều rất quan trọng đối với dự báo bão. Ông tìm ra nguyên lý làm lạnh bằng hiện tượng bay hơi và đã tạo ra được nhiệt độ âm 14 độ C trong môi trường mùa hè bằng cách cho ether bay hơi.
Ông có những sáng chế đi vào lịch sử khoa học kỹ thuật. Trong số đó có:
- Cột thu lôi,
- Bếp lò Franklin,
- Kính 2 tròng,
- Ống thông tiểu mềm,
...
Năm 1753, Franklin được trao tặng Huy Chương Copley của Hội Hoàng Gia Anh giống như Viện Hàn lâm Khoa học.
Năm 1762, Ông được Đại học Oxford trao bằng tiến sĩ danh dự.
Trong đời sống xã hội, Franklin cũng có những đóng góp lớn lao. Ông đã:
- Lập ra công ty cứu hỏa đầu tiên tại Mỹ;
- In một loại tiền chống được việc làm giả thời đó;
- Thành lập viện hàn lâm Philadelphia .Thực chất là trường đại học;
- Cùng với Tiến sĩ Thomas Bond thành lập bệnh viện Pennsylvania .Bệnh viện đầu tiên ở Mỹ ;
Cuối thập niên 1740, Franklin bắt đầu các hoạt động với tư cách quan chức chính quyền. Ngoài các chức vụ trong chính quyền thành phố và vùng Pennsylvania .Khi đó chưa phải là một bang của HCQ Hoa Kỳ, vì chưa có liên bang. Ông còn đảm nhiệm công tác ngoại giao với Anh Quốc và Pháp.
Năm 1751, Ông được bầu vào quốc hội Pennsylvania.
Năm 1754, Franklin lãnh đạo phái đoàn Pennsylvania tham gia Đại hội Albany. Tại đó, Ông đưa ra một tuyên ngôn về Liên Minh Thuộc Địa. Mặc dù tuyên ngôn không được thông qua, nhưng nó là cơ sở về tư tưởng cho Hiến Pháp Hợp Chủng Quốc sau này.
Từ 1757 đến 1762, Franklin sống ở Anh để giành tâm lực cho cuộc đấu tranh chống lại các đặc quyền đặc lợi của một số nhân vật Hoàng Gia Anh tại Mỹ và đòi quyền lợi kinh tế và chính trị cho các thuộc địa của Anh trên đất Mỹ.
Năm 1763, Franklin thay mặt chính quyền Pennsylvania đứng ra dẹp một cuộc nổi loạn. Những người tham gia cuộc nổi loạn này khi đó đang tiến hành một cuộc trả thù tàn bạo đối với những người Indian Mỹ ,người ‘da đỏ’. Như vậy, Franklin đã giúp người Indian Mỹ tránh được một cuộc thảm sát. Sau vụ đó, Franklin lớn tiếng lên án những quan điểm phân biệt chủng tộc hiện đang khá phổ biến trong dân chúng gốc Âu.
Trong các năm từ 1764 đến 1774, Franklin liên tục có mặt ở châu Âu để vận động cho công cuộc giải phóng thuộc địa Mỹ khỏi sự cai trị của Hoàng Gia Anh. Đến năm 1775 thì Ông trở thành phần tử nguy hiểm nhất trong mắt Hoàng Gia Anh. Tháng 3 năm đó, Ông rời Anh Quốc trở về Mỹ.
Ngày 5 tháng 5 năm 1775, chiến tranh cách mạng Mỹ bắt đầu. Trong cuộc chiến này, một số vùng mà sau này là các bang đã liên kết với nhau chống lại sự cai trị của Hoàng Gia Anh. Franklin được chọn làm đại diện của Pennsylvania tham gia Đại Hội Thuộc Địa lần 2.
Năm 1776, Franklin tham gia một ban gồm 5 người soạn thảo TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP trên cơ sở bản của Thomas Jefferson. Tháng 12 năm 1776, Franklin tới Pháp với tư cách công sứ Hoa Kỳ và làm việc tại đó mãi tới 1785. Trong thời gian đó, Ông đã thuyết phục chính quyền cộng hòa Pháp tham gia liên minh quân sự với Hoa Kỳ. Uy tín của Ông ở Pháp lớn đến mức việc treo chân dung của Ông trong nhà trở thành mốt. Một người là le Ray Chaumont đã thuê họa sĩ Duplessis vẽ chân dung ông. Đến nay, nguyên bản của bức chân dung này vẫn còn được treo trong Phòng Tranh Chân Dung Quốc Gia ở Washington DC, và đó chính là bản gốc của chân dung Ông trên tờ 100 đô Mỹ.
Năm 1785, khi trở về Mỹ, Franklin đã trở thành người có ảnh hưởng thứ hai ở đất nước này, chỉ sau George Washington.
Những năm tháng cuối đời, Ông dành hết tâm sức cho công cuộc giải phóng nô lệ, chủ yếu là người da đen gốc Phi.
FRANKLIN LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐỂ LẠI CHỮ KÝ TRONG CẢ 4 VĂN KIỆN LẬP QUỐC CỦA HOA KỲ, TRONG ĐÓ CÓ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP VÀ HIẾN PHÁP.
Benjamin Franklin cũng có năng khiếu và tham gia hoạt động nghệ thuật. Ông từng chơi mấy loại nhạc cụ và sáng tác nhạc. Ông là hội viên Hội Nghệ Thuật Hoàng Gia Anh nhiều năm. 200 năm sau, vào năm 1956, hội này đã lập ra Huy Chương Benjamin Franklin để trao tặng cho những tài năng nghệ thuật xuất sắc.
Về quan điểm Tôn giáo, Franklin tin vào Chúa Jesus.
Về đức hạnh, cả đời Ông luôn giữ vững 13 đức tính: ôn hòa, kín tiếng, ngăn nắp, quyết đoán, tiết kiệm, siêng năng, chân thành, công bằng, điều độ, sạch sẽ, tĩnh tại, giản dị, khiêm tốn (temperance, silence, order, resolution, frugality, industry, sincerity, justice, moderation, cleanliness, tranquility, chastity, humility).
Benjamin Franklin mất ngày 14 tháng 4 năm 1790 tại Philadelphia.

                                        image.png

 
                                         image.png


                                         image.png
(H.Phi chuyển)

3 thg 6, 2019

Bàn về 5G

Trước tiên, xin mạn phép giải nghĩa cho những người bình thường, ít quan tâm đến những thuật ngữ. Chữ G trong 2G, 3G, 4G và 5G mà chúng ta thường nghe gần đây, là viết tắt của chữ Generation, nghĩa là thế hệ. 5G là thế hệ thứ 5 của công nghệ điện thoại di động.


Cũng có nghĩa rằng nó là một bước tiến mới của một công nghệ đã có từ cách đây vài chục năm, chứ không phải là một phát minh mới mẻ gì - như cách mà một số bài báo hoặc cá nhân thường hay ca ngợi, rằng Huawei là một hãng dẫn đầu trong công nghệ này. Thực tế là họ chỉ sản xuất và bán hàng giá rẻ hơn rất nhiều so với các đối thủ cạnh tranh trong cùng lĩnh vực mà thôi. Bạn nào muốn phản bác điều này và cho rằng Huawei là nhà phát minh hàng đầu đối với 5G thì tôi xin có lời khuyên là, hãy tìm hiểu về các sản phẩm cũng như giải pháp công nghệ của hãng Cisco, rồi tìm hiểu thêm xem Huawei có sử dụng bao nhiêu phần trăm công nghệ của Cisco - trước khi phản bác những điều tôi vừa nói.

KHÁC BIỆT GIỮA 5G VÀ CÁC THẾ HỆ TRƯỚC ĐÓ.

Với ước muốn nội dung của bài viết được mọi giới đón đọc rộng rãi, không phân biệt nghành nghề. Tôi sẽ không đi quá sâu vào chi tiết mà chỉ nhấn mạnh vào những thứ căn bản nhất để mọi người cùng hiểu về 5G.

Cái khác căn bản nhất về mặt kỹ thuật, là mỗi khi chúng ta dùng điện thoại để truyền đi một cái gì đó, như âm thanh hoặc hình ảnh, thì cái điện thoại sẽ mã hóa cái ta muốn truyền, trước khi phóng chúng vào không trung. Nói một cách dễ hiểu là những hình ảnh và âm thanh ấy được "phiên dịch" sang một loại "ngôn ngữ" trước khi truyền đi trong không gian. Các trụ antenna sẽ nhận những thông tin đã được mã hóa rồi truyền đi tiếp, ở phía người nhận thì cái điện thoại của họ sẽ nhận rồi "phiên dịch" ngược trở lại, cho ra âm thanh hoặc hình ảnh như lúc ban đầu.

Các thế hệ của công nghệ điện thoại di động đều sử dụng các loại " ngôn ngữ" khác nhau. "Ngôn ngữ" của mỗi thế hệ mới đều được cải tiến và phát triển để có thể chuyển tải nhiều hơn loại "ngôn ngữ" thường dùng của những thế hệ trước đó. Các máy điện thoại đời mới thì phải có khả năng tương thích ngược, nghĩa là biết nghe và hiểu loại ngôn ngữ của thế hệ trước đó, trong khi những loại điện thoại của thế hệ trước thì không có khả năng này. Đó là lý do mà một cái điện thoại 4G có thể bắt được sóng 4G nếu ở trong vùng phủ sóng 4G, nhưng khi ra khỏi vùng phủ sóng 4G thì nó tuột xuống thành 3G hoặc 2G. Điện thoại 2G thì dù có ở giữa vùng phủ sóng 4G, cũng chỉ có thể gửi và nhận thông tin ở tầm 2G mà thôi.

SAO CÁC NHÀ CUNG CẤP DỊCH VỤ KHÔNG DÙNG NHỮNG TRỤ THU PHÁT SÓNG ĐÃ CÓ SẴN?

Mỗi một thế hệ của công nghệ thông tin di động đều sử dụng một vài loại tầng số khác nhau. Riêng với thế hệ thứ 5 này, sóng thu phát của nó có đặc điểm là không thể đi xa như các thế hệ trước đó mà chỉ giới hạn trong phạm vi vài trăm thước mà thôi, như một thứ luật bù trừ cho khả năng truyền dữ liệu nhanh và nhiều của nó.

Các điểm thu phát sóng, tức các trụ antenna, đối với những thế hệ trước đây, là những tháp cao ngất hàng trăm mét và to lớn, có khả năng phát sóng đến vài kilomet, thì ở thế hệ thứ 5 này, các trụ thu phát sóng sẽ nhỏ hơn và được gắn trên những cột đèn điện dọc theo đường phố - và thật nhiều. Đây cũng sẽ là khuyết điểm của công nghệ 5G. Dân cư bên ngoài những thành phố lớn sẽ khó mà có cơ hội được sử dụng loại đường truyền internet thế hệ mới này. Một hệ thống antenna thu phát sóng của 5G sẽ cần đến hàng ngàn antenna nhỏ thay vì chỉ vài trụ antenna to lớn như hiện nay. Lắp đặt và nhất là bảo dưỡng hệ thống này tốn kém hơn nhiều so với các thế hệ trước đó.

Đó cũng chính là lý do mà người Mỹ đã nghiên cứu và phát triển một cách thức truyền tải thông tin mới, đưa các trạm thu phát sóng lên không gian, thay vì gắn chết dưới mặt đất. Google thử nghiệm bằng các khinh khí cầu, rồi đến Facebook với những loại máy bay không người lái cỡ nhỏ xài năng lượng mặt trời và bây giờ là SpaceX với các vệ tinh mini. Trong lúc Trung cộng vẫn loay hoay với các trụ thu phát sóng gắn dưới mặt đất và bị hạn chế trong những thành phố lớn. Đó là lý do mà trong một bài viết cách đây mấy ngày, tôi đã mĩa mai rằng người Tàu bay lên mặt trăng chỉ để ... trồng khoai lang.

5G CÓ CẦN CHO VIỆT NAM HAY KHÔNG? NGƯỜI VIỆT CÓ CẦN ĐẾN 5G HAY CHƯA?

Từ nhiều tháng qua, chắc các bạn đã đọc rất nhiều những bài báo nói về 5G, thậm chí là có tin 5G đang được thử nghiệm ở Hà Nội. Như đã nói ở đầu bài, tôi sẽ tránh đi quá sâu vào chi tiết với những từ chuyện môn như tốc độ Gb là gì và nó nhanh cỡ nào. Chỉ xin được đơn giản hóa bằng cách thí dụ để so sánh. Mang 5G, nếu hiện giờ được phát triển ở VN thì cũng không khác nào việc xây dựng đường cao tốc cho bò đi như một số nơi ở ngoài Bắc hiện nay. Có bao nhiêu người VN hiện nay đang có nhiều hơn một chục thiết bị thông minh, luôn kết nối với internet tại nhà? Không phải tôi có ý xem thường người dân Việt, nhưng đây lại là sự thật. Có bao nhiêu người ở VN đang xài Ring hay các sản phẩm tương tự ( Một thứ chuông cửa có video và thường trực kết nối internet). Có bao nhiêu người có mỗi phòng trong nhà một cái TV và mỗi cái TV đều có Chromecast hoặc Roku hay Apple hoặc Fire Stick để xem phim độ phân giải cao trực tuyến? Có bao nhiêu gia đình VN hiện tại đang trang bị những thiết bị như Amazon Echo hay Google Home nhận lệnh bằng giọng nói? Có bao nhiêu thiết bị Nest dùng cho hệ thống máy lạnh và sưởi tự động trong nhà ở VN hiện nay? Bao nhiêu gia đình có nhà để xe trang bị cửa đóng mở bằng hệ thống điều khiển qua internet???

Tất cả những thứ mà tôi vừa kể là những món vật dụng của thời đại Vạn Vật Kết Nối (Internet of Things). Ở giai đoạn đầu tiên của thời đại này, trung bình mỗi nhà sẽ có khoảng vài chục thiết bị luôn được kết nối với mạng internet ở tốc độ cao. Chuyện này chưa hiện hữu ở VN, dù cho chúng ta đã có vài chục triệu người đang xài FB.

Cũng cần biết rằng, hiện có khoảng phân nửa dân số Mỹ vẫn đang xài 3G chứ khoan nói tới 4G, huống hồ gì chuyện 5G? Ngay cả người viết bài này, vốn đang sinh sống tại một thành phố lớn, thủ phủ của một tiểu bang lớn nhất nhì nước Mỹ, bao vây bởi các đại công ty như IBM, Samsung và là nơi tập trung của nền công nghệ kỹ thuật cao, vậy mà chỉ cần ra xa lộ chạy vài chục cây số thì vẫn có khả năng rớt vào khu vực chỉ có mạng 2G mà thôi. Cơn sốt 5G dâng cao độ, phần lớn đến từ nhu cầu tiêu thụ sản phẩm của những đại công ty và các chiến dịch quảng cáo của họ. Vào những ngày đầu của tháng 6 năm 2019 này, hiện giờ thị trường thế giới cũng chỉ có chưa tới 10 loại điện thoại có trang bị 5G. iPhone XI của Apple sắp sửa ra mắt cũng sẽ không có 5G.

Trong toàn bộ những vật dụng linh tinh của thời đại Vạn Vật Kết Nối. Thứ quan trọng nhất cần phải có 5G chính là những loại xe tự động lái vì chúng có nhu cầu "nói chuyện và trao đổi thông tin" với nhau ngay lập tức trên đường phố và 5G thỏa mãn được điều này. Một hệ thống đường phố với hàng ngàn chiếc xe cần phải luôn luôn và lập tức kết nối với nhau để tránh gây ra tai nạn. Các trụ antenna thu phát sóng dày đặc theo cột đèn đường và trụ điện, luôn kết nối với nhau ở trong một chu vi thật gần, bảo đảm được cho mạng lưới này, thay vì hành khách của những chiếc xe không người lái phải đánh cược mạng sống của họ vì nguy cơ bị mất sóng từ những tháp antenna truyền thống, vốn ở xa hàng kilomet và luôn bị các tòa nhà cao tầng cản trở.

Tóm lại, với nhu cầu kết nối vài cái điện thoại, dăm cái máy tính bảng, thêm cái TV và máy tính để bàn. Người VN chưa cần đến mạng 5G trong một tương lai có thể nhìn thấy được. Hãy nhớ lại cái thí dụ của đường cao tốc và những con bò.

Còn Huawei với những lời ca tụng lẫn hăm dọa, rằng họ sẽ thống trị và dẫn đầu thế giới với công nghệ 5G? Hãy để cho người Tàu được vui với giấc mơ của họ. Có câu "Ước mơ không bị đánh thuế, hoặc không tốn tiền.". Hãy tin tôi, riêng giấc mơ 5G của người Tàu sẽ tốn bộn bạc chứ không ít đâu.
(Thesaigonpost)

Từ đường sắt trên cao Hà Đông – Cát Linh đến đường cao tốc Bắc Nam (Văn Việt )

Nguyễn Quang Thiều

Tôi là người biết cái thị xã Hà Đông này khi còn rất nhỏ. Tôi sống ở làng Chùa, cách thị xã Hà Đông 30km. Thi thoảng vào dịp nghỉ hè, cha tôi lại cho mấy anh chị em tôi ra Hà Đông chơi đặc biệt vào những dịp mồng 2 tháng 09 có bắn pháo hoa. Một trong những thứ mà tôi nhớ nhất của thị xã Hà Đông là đường tàu điện từ Hà Đông ra bờ hồ. Với mấy xu vé là chúng tôi lên chiếc tàu điện chạy ra tận trung tâm thủ đô để ăn một vài que kem sữa hay uống một cốc si-rô màu đo đỏ rất ngọt bằng những cái cốc thủy tinh sủi đầy tăm do công nghệ thổi thủy tinh gia công rồi lại trở về Hà Đông.

Thế rồi tàu điện biến mất. Cho dù lúc đó đã lớn và đã đi làm nhưng mỗi khi đạp xe dọc đường Nguyễn Trãi tôi lại nhớ những chuyến tàu điện thuở nhỏ. Và đến một ngày, người ta xây dựng tuyến đường sắt trên cao Hà Đông – Cát Linh. Thú thực lúc đầu tôi cũng hồi hộp xem cái đường sắt trên cao ấy như thế nào. Nhưng khi những chiếc cọc bê tông khổng lồ dựng lên tôi bắt đầu cảm nhận thấy sự bất ổn. Sự thanh bình đượm chút lãng mạn của những chuyến tàu điện được thay vào bằng một tuyến đường trên cao đầy đe dọa. Vợ tôi dặn tôi sau này nếu đi làm mà tàu chạy qua thì phải tránh xa để nếu nhỡ tàu lao ra khỏi đường ray thì còn tránh được. Nỗi lo đó chỉ là nỗi lo xa rất mơ hồ giữa những nỗi sợ hãi có thật.
Đường tàu trên cao Hà Đông – Cát Linh là một đường tàu xấu nhất về mặt hình thức mà tôi được chứng kiến từ trước đến nay. Tôi không hiểu những người duyệt thiết kế với con mắt thẩm mỹ như thế nào mà lại duyệt cái mẫu đường sắt trên cao ấy. Khi bạn đi dưới ngước nhìn lên, bạn sẽ thấy một khối bê tông nặng nề, u uất và thô thiển như mái trần của một nhà tù đang đè nặng xuống toàn bộ cảm giác của bạn. Đặc biệt là những trạm dừng đỗ (nhà ga) thì xấu xí và kệch cỡm không sao tả xiết. Cái thị xã nhỏ bé và nhiều thơ mộng bị phá vỡ hoàn toàn bởi con rắn bê tông khổng lồ và ám ảnh này đè nát. Bạn tôi còn ví cái đường tàu ấy như vết dao lớn rạch đôi mặt một cô gái đẹp.
Xấu xí như vậy lại cộng thêm khoản tiền khổng lồ đội giá ngoài trí tưởng tượng của nhiều người. Nếu chúng ta làm dăm ba cái đường tàu với kiểu này thì nó không gạ gục nền kinh tế cùng làm tê liệt một phần quan trọng của nền kinh tế. Một tuyến đường sắt trên cao hơn chục km mà người ta hứa hết tháng này, năm nọ hoàn thành nó mà cho tới tận bây giờ vẫn chưa thấy tăm hơi. Sẽ còn đội giá bao nhiêu nữa? Sẽ còn trì hoãn đến bao giờ? Và điều đặc biệt là có lẽ hầu hết những ai quan tâm đến tuyến đường sắt này đều rơi vào tuyệt vọng với nhà thầu Trung Quốc. Nhà thầu Trung Quốc không chứng minh được điều gì cho việc xây dựng tuyến đường sắt này. Xấu xí, đội giá, không có thời hạn hoàn thành… Hơn thế nữa những cái vé lên tàu (chạy thử) và tên các trạm đỗ lại in bằng tiếng Tàu lên trên. Tôi cam đoan rằng: không một ai liên quan đến việc thầu và xây dựng tuyến đường sắt này có đủ lý do để biện minh cho sự sai lầm quá trầm trọng của họ.
Thế nên, khi nghe nhà thầu Trung Quốc có thể xây dựng đường cao tốc Bắc Nam thì một nỗi kinh hãi đổ ụp xuống người dân. Một tuyến đường sắt khá đơn giản dài hơn chục km mà chúng ta phải chịu “đòn” nặng như thế thì cái đường cao tốc Bắc Nam sẽ như thế nào với đất nước này. Không chỉ người Việt Nam mà càng ngày càng nhiều quốc gia không còn tin vào sự đàng hoàng của Trung Quốc nữa. Bởi thế cả những người chân chính nhất, suy nghĩ kỹ lưỡng nhất và công bằng nhất cũng kinh sợ nếu để cho nhà thầu Trung Quốc làm đường cao tốc Bắc Nam.
Chúng ta có rất nhiều sự lựa chọn. Vậy tại sao chúng ta cứ chìm đắm mãi trong cái tên mỹ miều nhưng cực kỳ nguy hiểm: Trung Hoa. Và khi nghe phong phanh một nhà thầu Hàn Quốc có thể đứng ra xây dựng đường cao tốc Bắc Nam thì tôi nghe thấy tiếng reo hò dậy trời của người dân. Họ đã đúng về cả hai phía: lương tâm và sự thật, họ đã thấu hiểu Trung Quốc đối với dân tộc mình cả quá khứ và hiện tại… Trung Quốc đã đánh mất trọn vẹn chữ TÍN với người Việt Nam và đang đánh mất chữ TÍN trên toàn thế giới. Nếu bạn có cơ hội đọc những báo cáo của những tổ chức, trung tâm, viện… nghiên cứu về Trung Quốc, bạn sẽ thấy trong tất cả các báo cáo đó là lời dự báo và cảnh báo về một sự đe dọa chết người mang tên Trung Quốc.
Chúng ta không lấy quá khứ để quyết định mọi việc của tương lai. Quan hệ Việt – Pháp, Việt – Mỹ, Việt – Hàn… là những minh chứng thuyết phục nhất. Nhưng “một sự bất tín vạn sự bất tin” mà Trung Quốc lại quá nhiều sự bất tín đối với chúng ta và thế giới. Hãy chứng minh cho người dân về sự đàng hoàng của Trung Quốc trong quan hệ với Việt Nam để người dân sẽ từ bỏ những suy nghĩ nào đó của mình còn mang tính mặc cảm và suy diễn…
Thế nhưng, việc này quả là khó như tìm kim đáy bể phải không các bạn.
Trong hình ảnh có thể có: cầu và ngoài trời

ÁO LỤA ĐÓN MÙA THU - Thơ Đỗ Mỷ Loan (SPSG.k10 )


Có phải chăng nhè nhẹ thoáng thu qua
Ngày trở dậy heo may vương ngập lối
Đợi chờ ta đừng bước đi quá vội
Áo màu mây còn cất giữ phương nào  ?

Tiếng thời gian gõ từng nhịp lao xao
Hoa lá buồn đang vẫy tay từ biệt
Khúc tàn phai ngỡ ngàng trong hối tiếc
Nỗi ưu tư khắc khoải buổi giao mùa

Nắng úa vàng có phải nắng ngày xưa  ?
Màu hạt dẻ thuở hẹn hò cổ tích
Ngày mùa thu gọi về bao ký ức
Kỷ niệm hồng mật ngọt đã bay xa

Chỉ còn đây với nỗi nhớ thiết tha
Áo lụa trắng giảng đường thời mới lớn
Bức tình thư ngập ngừng chao sóng gợn
Vẫn nằm nguyên dưới ngăn tập thật thà

Vườn nhà ai cúc vàng rực màu hoa
Nghe đâu đây thơm nồng hương gió mới
Áo lụa trắng đã bao ngày chờ đợi
Đón mùa thu...ta mơ ước đi cùng

Đỗ Mỷ Loan (trích tập Lao Xao Lối Sỏi 2 )

(ảnh:GĐ Hoàng Trọng)