1 thg 1, 2017

Cô gái ngày ngày đến thăm ông lão vô gia cư rách rưới, 1 hôm ông đưa tờ giấy lạ khiến cô sững người

Vài năm trước đây, nhiều người dân sống tại thành phố São Paulo, Brazil, đã quen thuộc với hình ảnh một ông lão già nua, rách rưới, không nhà cửa, ngồi cả ngày bên một góc đường để viết, viết, và viết.

Ngày nào cũng vậy, người ta vẫn thấy, ở một góc phố xanh mướt của Sao Paulo, mặc cho bao nhiêu xe cộ và bao người qua lại, một ông lão vô gia cư vẫn ngồi yên lặng giữa một vòng những bịch ni lông cồng kềnh xếp cạnh nhau, cắm cúi viết. Dường như tiếng còi xe hay bất cứ tiếng ồn nào khác cũng không thể phá vỡ sự chăm chú của ông già. Không biết bao nhiêu người đã đi qua con phố này và tự đặt câu hỏi, ông lão vô gia cư này đang viết gì, ông ta có nhiều điều để viết như vậy sao? Nhưng trong suốt 35 năm ông lão ở đó, không một ai bước đến gần ông để tìm câu trả lời.

Giữa phố phường Sao Paulo tấp nập có một ông già ngày ngày cặm cụi viết

Cho đến mùa xuân năm 2011, đã có một người một người phụ nữ dừng lại. Shalla Monteiro đã đi qua đây rất Cho nhiều lần, và hình ảnh một ông lão vô gia cư ngồi cặm cụi viết đã không để trí tò mò của cô được yên. Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện ra mỗi lần cô nhớ tới ông. Đã rất nhiều lần Shalla muốn dừng lại để chuyện trò với người vô gia cư nọ. Nhưng có điều gì đó vẫn khiến cô chỉ đứng nhìn ông từ xa. Hôm đó, cô đã quyết định chiến thắng sự e sợ của mình để dừng lại bên ngoài “hòn đảo” ni lông của ông lão vô gia cư. Cô chăm chú quan sát ông: Mẩu giấy trắng được cắt một vuông vắn, đặt cẩn thận lên tấm bảng trên đùi, thước kẻ làm dòng, những nét chữ đen theo đó hiện ra thật ngay ngắn trên vuông giấy.

Ông lão ngước đôi mắt nhỏ bé lên nhìn Shalla khi cô đang chăm chú quan sát. Ông mỉm cười, chậm chạp  lựa chọn trong tập giấy đã viết được cột ngay ngắn ngay sát bên ông, một tờ giấy. Ông từ tốn gấp tờ giấy lại một cách cẩn thận. Và bất ngờ ông đưa nó cho cô.



Đôi mắt sáng tràn đầy sự thân thiện của ông lão khiến cô yên tâm, cô hiểu đó là một món quà. Shalla mở tờ giấy ra. Cô vô cùng xúc động khi đọc những gì được viết trong giấy: Đó là một bài thơ. Ngay lúc ấy, Shalla cảm thấy cô và ông có thể trở thành những người bạn. Ông mời cô vào chơi trong “nhà” của mình. Họ bắt đầu trò chuyện và chia sẻ với nhau nhiều hơn. Sau ngày hôm đó, họ đã trở thành hai người bạn.


Shalla thường xuyên tới thăm ông lão vô gia cư. Cô đã biết tên của ông cụ, Ruimundo. Cô còn biết rằng Ruimundo không phải là một người bình thường. Người vô gia cư chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài, bên trong ông là tâm hồn của một nghệ sĩ, tâm hồn của một nhà thơ.

Cô biết ông viết mỗi ngày. Viết là ý nghĩa của mỗi ngày ông sống. Và cô còn biết ước mơ lớn có lẽ không bao giờ có thể thực hiện của Ruimundo ví dụ xuất bản một cuốn sách với những bài thơ của ông. Shalla biết mình phải làm một điều gì đó. Và cô đã tạo một trang Facebook để chia sẻ những tác phẩm của ông lão với mọi người.


Shalla lập trang Facebook để chia sẻ những tác phẩm của ông lão vô gia cư

Ngay sau đó, những bài thơ và mẩu truyện do ông lão vô gia cư sáng tác đã thu hút sự chú ý của người dùng Facebook. Người dân địa phương đã tới thăm ông, trò chuyện, tặng ông những món quà. Cũng có những người thường ghé qua chỉ để hỏi thăm ông, chào ông một tiếng, đơn giản để biết rằng ông vẫn khỏe và vẫn viết.


Mọi người đến thăm ông nhiều hơn sau khi ghé thăm trang Facebook mà Shalla lập để chia sẻ thơ của ông

Nhưng một điều mà cả ông lão và Shalla đều không ngờ tới là qua Facebook người em trai hơn 50 năm thất lạc đã tìm được ông. Thì ra, đằng sau những bộ quần áo rách rưới và gương mặt già nua ấy chính là một tài năng. Ông chính là nhà văn Raimundo Arruda Sobrinho. Ông sinh năm 1938 tại một vùng quê của bang Goiás, nằm ở phía Tây Brazil.

Ở tuổi 23, ông chuyển đến sinh sống và làm việc tại São Paulo. Cho đến cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80 của thế kỷ trước, ông không còn nhà cửa và phải sống cảnh màn trời chiếu đất trong suốt 35 năm cho đến khi đoàn tụ cùng với em trai mình. Hiện tại, ông Sobrinho đang sống hạnh phúc cùng với gia đình em trai tại Brazil. Ông vẫn tiếp tục viết văn, làm thơ và gặp gỡ người bạn tri kỷ Shalla. Các tác phẩm của ông cũng hứa hẹn sẽ xuất bản thành sách vào một ngày không xa…


Ông Ruimundo và em trai

Hai con người kì lạ này, mỗi người đã mang tới cho chúng ta một thông điệp thật ý nghĩa.

Câu chuyện của Ruimundo là minh chứng không thể sinh động hơn cho câu nói quen thuộc: “Đừng bao giờ từ bỏ giấc mơ của bạn”. “Đừng từ bỏ” có nghĩa là khi rơi vào hoàn cảnh sống tồi tệ nhất, bạn vẫn lựa chọn tiếp tục xây dựng giấc mơ của mình. 35 năm không có cửa nhà, không công việc, 35 năm làm người vô gia cư, 35 năm ấy Ruimundo vẫn chọn làm một nhà thơ. “Đừng từ bỏ” chính là có thể kiên trì mỗi ngày, trong 35 năm liên tục, tạo nên một mảnh nhỏ để ghép thành giấc mơ. 

Còn Shalla, cô ấy đã cho chúng ta hiểu rằng khi muốn bước ra khỏi những định kiến để đón nhận một người khác, có thể bạn sẽ cần rất nhiều dũng cảm để vượt qua mọi e sợ và cần thêm một chút phiêu lưu để mở rộng tâm hồn mình. Nhưng dẫu thế hãy cứ tin tưởng rằng, phần thưởng mà bạn nhận được cho sự dũng cảm và bao dung của mình sẽ luôn thật ngọt ngào. Như Shalla, cô không chỉ khám phá ra một tâm hồn lấp lánh, mà còn tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, món quà quý giá mà không phải tất cả mọi người đều may mắn có được.  


Tình bạn của Ruimundo và Shalla 

Câu chuyện của ông lão Sobrinho đã được dựng thành phim và chia sẻ rộng rãi trên Youtube, Vimeo, Facebook Stories, và nhiều trang mạng xã hội khác. Cuộc đời kì lạ và cuộc gặp gỡ với người tri kỉ Shalla của ông đã đem tới cảm hứng cho rất nhiều người. Và dưới đây, xin tặng các bạn một tác phẩm đáng yêu lấy cảm hứng từ câu chuyện này. 

Hồng Liên – Ly Ly

4 điều người Đức giáo dục trẻ nhỏ về lòng nhân ái, tính lương thiện


Trải qua lịch sử với những thăng trầm và đặc biệt là ghi nhớ tội ác diệt chủng của Đức Quốc Xã, để tránh sai lầm đó lặp lại, người Đức ngày nay đặc biệt coi trọng việc giáo dục trẻ nhỏ về lòng nhân ái, tính lương thiện.
Thậm chí họ còn xem việc giáo dục tính lương thiện cho học sinh là một phần quan trọng trong hệ thống giáo dục. Việc giáo dục lương thiện cho trẻ nhỏ ở Đức bao gồm một số phần sau:

Thứ nhất: Dạy trẻ bảo vệ động vật

Ngay từ lúc trẻ bắt đầu học những bước đi đầu tiên, không ít gia đình người Đức đã cố tình nuôi một con vật nhỏ như con chó hay con mèo… để cho trẻ tự chăm sóc. Nhờ đó, trẻ có thể học được cách chăm sóc tỉ mỉ cho những sinh mệnh nhỏ yếu hơn mình. Ở nhà trẻ, họ cũng nuôi đủ loại con vật nhỏ bé và việc nuôi dưỡng là do các em nhỏ thay phiên nhau đảm nhiệm. Ngoài ra, họ còn yêu cầu các em nhỏ phải chú ý quan sát quá trình trưởng thành của chúng, chơi đùa với chúng. Thậm chí có nơi còn yêu cầu ghi chép lại quá trình chăn nuôi, chăm sóc con vật đó.

Sau khi chính thức nhập học, trong các bài văn của trẻ thường xuyên có những bài miêu tả về động vật, trong đó bài văn hay sẽ được đăng trên báo tường làm bài văn mẫu. Ngoài ra, những học sinh tiểu học còn tiết kiệm tiền tiêu vặt của mình để nhận nuôi một con vật mà mình yêu thích trong sở thú hoặc là quyên tiền để cứu những động vật sắp bị tuyệt chủng…

Thứ hai: Đối xử lương thiện với sinh mệnh

Ở Berlin, Đức từng có một học sinh 13 tuổi đã chữa trị cho một chú chim nhỏ rồi lại thả nó về với thiên nhiên. “Tiểu tác giả” này đã dùng những lời văn tràn ngập yêu thương để ghi chép lại quá trình chữa trị, chăm sóc chú chim nhỏ của mình. Bài văn này đã nhận được giải thưởng cao nhất trong cuộc thi viết văn kể về việc “đối xử lương thiện với sinh mệnh.”

Ngược lại, những em nhỏ ngược đãi những con vật nhỏ sẽ phải được giáo dục lại nhiều điều: Nhẹ thì bị phê bình hoặc khuyên răn, nặng thì bị người lớn trách phạt. Nếu như còn chưa biết hối cải, thì còn bị đưa đi trị liệu tâm lý. Bởi vì đối với người lớn, vấn đề đạo đức bị trượt dốc còn nghiêm trọng hơn vấn đề về thành tích học tập.

Ngày càng nhiều người Đức có chung nhận thức như thế này: Những trẻ em ngay từ khi còn nhỏ đã thích ngược đãi động vật để làm trò vui thì lớn lên thường có khuynh hướng bạo lực.

Thứ ba: Thương yêu người nghèo, trân trọng kẻ yếu

Dưới sự cổ vũ, khích lệ của người lớn, việc trẻ em Đức giúp đỡ người mù, người lớn tuổi qua đường hay những bạn học bị tàn tật đã trở thành một thói quen tốt đẹp ở đất nước này.

Tại Frankfurt đã từng xảy ra việc như thế này: Có một cậu bé đã thô bạo đuổi người vô gia cư ăn xin đến nhà. Gia đình cậu bé đã rất coi trọng việc này và tổ chức một cuộc họp gia đình. Những người lớn vừa kiên nhẫn vừa nghiêm túc khuyên răn cậu bé: Người lang thang mặc dù là ăn mặc bẩn thỉu nhếch nhác nhưng vẫn phải được hưởng quyền được tôn trọng như những người khác. Điều này khiến cho cậu bé hiểu rõ một đạo lý: “Ngưỡng mộ kẻ mạnh có lẽ là điều thường tình của con người, nhưng đồng cảm với kẻ yếu càng là thể hiện vẻ đẹp của tâm hồn.” Sau này, cậu bé còn chủ động đưa ra ý kiến mời người lang thang vô gia cư đó đến nhà làm khách và được cả gia đình vui vẻ đồng ý.

Thứ tư: Học cách tha thứ cho mọi người

Cô bé Shirley, 7 tuổi sống tại Bonn, trong buổi tiệc tối tổ chức sinh nhật của mình đã bị cô bạn Maeve mỉa mai mà cảm thấy bị mất mặt. Thế là cô bé định bụng sẽ trả thù Maeve. Nhưng sau khi được mẹ khuyên bảo, Shirley đã chủ động nói chuyện cùng với Maeve, cô bé biết được Maeve đang có tâm trạng không tốt bởi vì con thỏ mà Maeve tự mình nuôi nấng đột nhiên bị chết. Cho nên, Maeve mới nói năng “lỗ mãng” như vậy trong ngày sinh nhật Shirley. Thế là, Shirley quên hết bực bội trong lòng mà tha thứ cho Maeve. Từ đó, tình bạn giữa hai em nhỏ càng thêm khăng khít hơn.

Trong giáo dục lương thiện cho trẻ nhỏ, người Đức rất coi trọng vai trò của “giáo viên phản diện.” Những học sinh thường có hành động “bắt nạt” bạn yếu giống như kiểu “cậy mạnh mà ức hiếp kẻ yếu” nhân viên nhà trường sẽ có thái độ phản đối rõ ràng. Những “tiểu bá vương” này sau hai lần bị ghi tội mà không có hối cải thì sẽ bị nhân viên nhà trường bàn giao cho “bộ phận quản giáo thanh thiếu niên bất lương” để dạy dỗ.

Đối với những cảnh quay bạo lực đẫm máu trên truyền hình, cho dù là giáo viên hay phụ huynh sẽ đều hướng con dùng ánh mắt phê phán để xem xét. Người Đức nổi tiếng là chế tạo ra những loại vũ khí tốt, nhưng người Đức lại không tán thành việc cho trẻ chơi những món đồ chơi mang tính bạo lực. Họ càng không cho con chơi những món đồ chơi như dao, súng, xe tăng… đặc biệt là những bé trai. Họ cho rằng trẻ thường xuyên chơi những món đồ chơi mang tính sát nhân, lớn lên sẽ khó tránh khỏi việc tâm lý bị ảnh hưởng.

Trẻ em là tương lai của thế giới nên trẻ em cần được hướng dẫn, bồi dưỡng và giáo dục. Đối với trẻ em mà tiến hành “giáo dục lương thiện” sẽ càng là điều vô cùng cần thiết!

Theo NTDTV Mai Trà biên dịch

10 bức tranh mắc nhất thế giới năm 2016 (Từ DânNews)

Trong 10 bức tranh mắc nhất thế giới năm 2016, có tác phẩm của những danh họa lừng lẫy như Pablo Picasso, Claude Monet, Rubens nhưng nghệ thuật đương đại với các tác phẩm ấn tượng của nhiều nữ họa sĩ cũng tìm được chỗ đứng.
10. Lao xuống (1992) – Kerry James Marshall (Mỹ) – 2,1 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Ban đầu nhà đấu giá Christie ước định tác phẩm này sẽ bán được với giá từ 1 đến 1,5 triệu USD nhưng cuối cùng đạt mức 2,1 triệu USD. Marshall sử dụng sơn acrylic với chủ đề thường thấy của ông là nước. Bức tranh này có đề tài buôn bán nô lệ với ảnh người Mỹ da đen còn hồ nước biểu tượng cho Đại Tây Dương.
9. Hai người khỏa thân trong rừng (1939) – Frida Kahlo (Mexico) – 8 triệu USD

Bức tranh này ban đầu có tên The Earth Itself, thể hiện xu hướng tính dục lưỡng tính của Kahlo. Một vài nhà phê bình chỉ ra bản chất lưỡng tính ở đây là hai dòng máu của Kahlo, châu Âu và da đỏ. Con số 8 triệu USD cho thấy giá trị nghệ thuật của nữ họa sĩ này trong thế kỷ 21.
8. Y tá chạy trốn (2006) – Richard Prince (Mỹ) – 9,7 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Y tá chạy trốn là một tác phẩm trong loạt tranh được đặt tên Y tá của Prince. Bức này năm 2011 chỉ có giá 6,8 triệu USD nhưng nay lên đến 9,7 triệu USD, cho thấy “giá trị” của Prince đã tăng lên. Những tác phẩm của ông đã gây tranh cãi lớn từ giữa thập niên 70 thế kỷ trước.
7. Mùa hè #1 (1957) – Sam Francis (Mỹ) – 10,4 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Thêm một tác phẩm hậu chiến/đương đại được giá trong năm 2016. Họa sĩ đến từ California theo trường phái ấn tượng trừu tượng. Chủ đạo trong tranh của Sam Francis là những đốm màu run rẩy. Trường phái ấn tượng trừu tượng đóng vai trò quan trọng thời điểm giữa thế kỷ 20, giúp định hình nghệ thuật đương đại.
6. Khu rừng cam (1965) – Agnes Martin (Canada) – 10,7 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Cái giá 10,7 triệu USD cho Khu rừng cam đánh dấu một cột mốc cho nữ họa sĩ trong năm 2016. Bức tranh trừu tượng này thoạt nhìn không có màu sắc gì nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy những đường màu cam rất nhạt.
5. Hồ súng (1919) – Claude Monet (Pháp) – 27 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Hầu hết những tác phẩm của Monet hiện đều đang có chỗ trong các viện bảo tàng và thật hiếm khi có một tác phẩm của danh họa người Pháp có mặt trên sàn đấu giá. Các gam màu lì và phong cảnh tự nhiên, Monet là bậc thầy của trường phái ấn tượng.
4. Số 17 (1957) – Mark Rothko (Mỹ) – 32,6 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Bức tranh sơn dầu có màu lam và xanh lá này nằm trong giai đoạn sáng tác màu lam của Rothko và là biểu tượng của nghệ thuật hậu chiến/đương đại.
3. Không đề (1982) – Jean-Michel Basquiat (Mỹ) – 57,2 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Bức tranh Không đề đạt giá hơn 57 triệu USD thể hiện xu hướng đang lên ngôi của nghệ thuật tân biểu hiện. Giá tranh của Basquiat đang tăng lên không ngừng từ năm 2012 đến nay. Năm 2004 bức Không đềchỉ có giá 4,5 triệu USD. Danh vọng chỉ đến với Basquiat khi họa sĩ da màu này qua đời năm 1988, lúc 28 tuổi.
2. Lot và các con gái (1613-1614) – Peter Paul Rubens (Đức) – 58 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Đây là bức tranh nổi tiếng trong lịch sử hội họa, từng thuộc quyền sở hữu của Hoàng đế La Mã Joseph I và Công tước John Churchill và nhiều thế kỷ qua luôn nằm trong các bộ sưu tập cá nhân. Lot và các con gái là bức tranh đắt giá thứ hai của danh họa Rubens, sau bức Ông chủ của những kẻ vô tội, bán giá 76,5 triệu USD năm 2002.
1. Người đàn bà ngồi (1909) – Pablo Picasso (Tây Ban Nha) – 63,4 triệu USD
Chiêm ngưỡng 10 bức tranh đắt giá nhất năm 2016
Người đàn bà ngồi là bức tranh đắt giá nhất năm 2016 và cũng là bức tranh lập thể đắt giá nhất thế giới hiện nay. Bức tranh được cho rằng vẽ người tình Fernande Olivier của Picasso. Và cũng như hầu hết các tác phẩm khác của Picasso, Người đàn bà ngồi có giá trị vì giới thiệu một phong cách mới trong hội họa.

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2017


BỐC TỜ LỊCH CUỐI - Bài Xướng Họa

BỐC TỜ LỊCH CUỐI
Tay cm t lch cui nhìn qua,

Ngm nghĩ mình nay tui đã già.

Nh mi ngày nào xanh mm mm,

Nhìn nay mũi hc hác nhăn da.

Xưa chân tay bp cơ vng ngc,

Nay mt m câm tóc đim ngà.

Mi đ đến mùa đông gió lnh,

Bc t lch cui thoáng bun xa.
HỒ NGUYỄN (30-12-16).

Họa:
TỜ LỊCH CUỐI NĂM
Tờ lịch cuối năm sắp gỡ ra
Mới hay bóng xế tuổi nay già
Quanh đi ngoảnh lại bàn tay trắng
Mải miết nhìn qua xám thịt da
Ngày ấy mộng mơ tình đượm thắm
Bây giờ ủ rũ tóc phai ngà
Xuân về trước mặt thêm ngao ngán
Tháng tận năm tàn dạ xót xa.

 Nguyễn Cang(31/12/16)

Họa 2 : NGÀY CUỐI NĂM
Thôi thế lại thêm năm nữa qua,
Tưởng già bỗng thấy rõ mình già.
Tóc xưa giờ tuyết rơi đôi chỗ,
Gương quái nào ai vẽ nếp da ?
Đã trốn đâu rồi dung dáng cũ?
Nay còn chi nữa tuổi xuân ngà !
Vội gì đến thế tháng ngày cuối?
Sao chẳng đợi chờ tiễn bước xa?!
 

Con Gà Què  (12/31/2016)

Hoa 3
Đinh Dậu rồi đây giỡ lịch ra
Cho ta một tuổi tấn tuổi già
Ngày ngày tháng tháng qua vùn vụt
Bách lão cao niên sạm màu da    
Tóc rụng chân tay thường uể oải
Thân gầy kính cận mắt ngà ngà
Xuân về nhớ tới thêm buồn chán
Lẩn thẩn lờ đờ nghỉ xót xa  

Trần Đông Thành
(Mời họa tiếp)

31 thg 12, 2016

8 ‘nguyên tắc vàng’ khiến Bill Gates trở thành 1 trong các tỉ phú giàu nhất thế giới

Bill Gates được thế giới biết đến như một huyền thoại khi sáng lập và điều hành thành công Công ty công nghệ lớn nhất thế giới Microsoft và trở thành một trong những tỷ phú giàu nhất thế giới. Cuốn sách “Bill Gates – Cuộc đời và Sự nghiệp” mới được phát hành gần đây đã chia sẻ thông tin về quan điểm sống, về cách làm việc của Bill Gates, đây là những điều ông rất tâm đắc.
Có rất nhiều sự việc đã đến với ông và ông nhận ra rằng nền giáo dục hiện nay “chỉ dạy những điều được cho là đúng đắn”, khiến tạo nên một thế hệ con người không có khái niệm về thực tế và làm có thể dẫn đến thất bại trong đời thực.
Dưới đây là 8 nguyên tắc mà Bill Gates đã nêu ra trong cuộc sách này của ông, bạn hãy nhìn nhận xem bản thân mình cần làm gì sau khi đọc các nguyên tắc này nhé:
Quy tắc 1: Cuộc sống vốn không công bằng, hãy tập quen dần với điều đó.
Bạn đừng nên buồn bã chán nản vì thấy có rất nhiều người giàu có hơn bạn, cho dù bạn đã cố gắng lao động hết sức mình. Hãy hiểu rằng cuộc sống luôn vận hành theo quy luật của nó, cho dù bạn có biết quy luật đó hay không. Hãy trân quý những gì cuộc sống mang đến cho bạn, bởi đó là những gì tốt nhất bạn xứng đáng được nhận.
Quy tắc 2: Thế giới sẽ không quan tâm đến lòng tự cao của bạn, điều họ quan tâm chính là bạn đã làm được những gì.Do đó đừng quá chú trọng hay cường điệu bản thân lên.
Bạn đừng nghĩ nhiều về người khác cảm nhận bạn như thế nào, thay vào đó, hãy tập trung làm tốt công việc, hãy hoàn thành đầy đủ và có chất lượng từng việc một. Nhìn chung mọi người sẽ đánh giá bạn qua những gì bạn làm, chứ không chỉ qua những lời bạn nói. Sẽ có lúc bạn nhận ra rằng người khác không hề đánh giá cao bạn như bạn vẫn hình dung là thế. Cũng nên nhớ rằng sự tự cao thái quá sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc và cuộc sống của bạn.
Quy tắc 3: Việc làm lương thấp không làm mất giá trị của bạn. Ông bà của bạn có một định nghĩa khác dành cho việc làm lương thấp – họ gọi đó là cơ hội.
Nếu công việc hiện tại của bạn mang lại thu nhập thấp, hãy nhìn nhận xem liệu bạn học hỏi được những kỹ năng gì, kiến thức gì ở công việc đó. Bởi những điều này sẽ làm cơ sở cho bạn có được mức thu nhập cao hơn sau này. Đây chính là cơ hội của bạn, với những gì đến với bạn trong ngày hôm nay, hãy xem đó như là cơ hội thực sự, cơ hội để có được trải nghiệm cần thiết cho cuộc sống, cơ hội để nhìn nhận lại bản thân, tìm xem liệu bạn nên thay đổi những gì để có được kết quả công việc tốt hơn. Hơn thế nữa, đó là cơ hội phát triển cảm xúc, luôn hướng bản thân đến những cảm xúc tích cực.
Quy tắc 4: Trước khi bạn sinh ra, cha mẹ của bạn không buồn chán như bây giờ. Họ trở thành như thế là vì phải thanh toán hóa đơn cho bạn, làm sạch quần áo của bạn và lắng nghe bạn nói rằng mình sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi cằn nhằn bố mẹ điều gì, bạn hãy dọn dẹp tủ đồ của bạn cho ngăn nắp.
Có nhiều bạn trẻ hay cằn nhằn về bố mẹ họ, họ cho rằng bố mẹ họ cổ hủ, không hiểu về cuộc sống hiện đại. Có lẽ bạn nên thử đặt bản thân mình vào vị trí của bố mẹ bạn, bố mẹ bạn đã vất vả như thế nào khi phải nuôi nấng và chăm sóc bạn từng li từng tý cho đến tận bây giờ, họ đã phải hy sinh rất nhiều sở thích cá nhân để dành thời gian và tiền bạc cho cuộc sống của bạn. Khi hiểu ra rồi, hẳn bạn sẽ không phàn nàn và đổ lỗi cho bố mẹ bạn nữa, bạn sẽ hiểu được bạn cần làm gì để bố mẹ bạn vui hơn. Hãy nhớ rằng bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời cho sự sống và trưởng thành của bạn.
Quy tắc 5: Cuộc sống không chia thành các học kỳ. Bạn không được nghỉ hè và rất ít ông chủ quan tâm đến việc giúp bạn tìm thấy chính mình. Hãy tự dùng thời gian của mình để làm điều đó.
Khi bạn đi học, bạn có thời gian nghỉ hè và nghỉ đông, đó là khoảng thời gian bạn được thư giãn sau chuỗi ngày học tập vất vả, điều này giúp bạn cân bằng hơn. Tuy nhiên, khi bạn đi làm, cuộc sống cuốn bạn vào cái vòng xoáy tưởng như không có điểm dừng. Bạn khó có thể có được vài tuần nghỉ ngơi và quên hết công việc. Để rồi có lúc bạn không nhận ra được bản thân mình nữa, bạn không hiểu được liệu bạn là ai, bạn đang làm gì, công việc hiện tại có thực sự có ích cho bản thân bạn không.
Vậy nên bạn cần chủ động sắp xếp thời gian, biết buông bỏ một số thứ không cần thiết để có những lúc tĩnh tại. Nhận ra được đâu là điều thiết thực với bản thân, đâu là điều vốn chỉ là phù phiếm sẽ giúp bạn có được cuộc sống cân bằng và hạnh phúc.
Quy tắc 6: Truyền hình không phải là đời thực. Ngoài đời thực, người ta phải rời quán cafe và đi làm việc.

Có rất nhiều sự khác biệt giữa lý thuyết và thực tế, cuộc sống không chỉ đẹp như trên truyền hình. Bạn thường xuyên phải đối diện với nhu cầu về tài chính cho bản thân và con cái, vậy nên đừng nhìn sang cuộc sống của ai đó, hãy cố gắng làm việc một cách hiệu quả, dành thêm thời gian tự nhìn nhận bản thân, để những gì bạn làm sẽ là nguồn tài chính và mang tại sự mạnh mẽ về tinh thần cho bạn.
Quy tắc 7: Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.

Hãy thực sự dành thời gian và công sức để hoàn thành tốt bất kỳ công việc của bạn, đừng làm một cách qua loa cho dù đó là công việc đơn giản nhất hay nhỏ nhất, thay vào đó bạn cần đặt tâm  vào những việc bạn làm. Đẳng cấp của bạn đến từ tất cả những gì bạn làm, từ việc nhỏ cho đến việc lớn, cho dù đó là cho cuộc sống riêng hay nghề nghiệp của bạn.
Quy tắc 8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi rời khỏi ghế nhà trường.

Lý do đơn giản là nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì có thể bạn sẽ không làm việc tốt và một điều thực tế là hoàn toàn có tình huống không ai giúp đỡ bạn trong công việc, bạn phải tự mày mò, tự làm cho đến khi kết quả của bạn được ghi nhận. Bạn nên nhận ra rằng nơi làm việc sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trong trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Trái lại, bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người trong công ty vì kết quả công việc của bạn có thể là nguyên liệu đầu vào cho công việc của người khác.
Nhật Hạ (TH)

LỖI HẸN VỚi MÙA XUÂN - Thơ Gió Biển




Có khi nào những ngày vui qua đi không trở lại
 Mây cứ bay mãi mãi chẳng quay về 
Thời gian trôi thầm lặng ũ ê 
Xuân nắng ấm tan dần băng tuyết


Có khi nào vào tiết xuân đất với trời xao xuyến 
Người đợi người cùng trẫy hội mùa vui 
Chốn quê hương hội ngộ bùi ngùi 
Ánh mắt Mẹ rạng ngời hạnh phúc


Có khi nào những thanh âm tiếng yêu thương thúc giục 
Mỗi một ngày thêm chất chứa chờ trông 
Hồn rưng rưng cháy bỏng nhớ mong 
Không về được cõi lòng quặn thắt


Có khi nào tình yêu đến không phải từ ánh mắt
 Sao rộn ràng se sắt nỗi bâng khuâng 
Thật dịu dàng nồng ấm lâng lâng 
Trong giây phút đôi tim hòa nhịp


Có khi nào người u sầu nếu em không về kịp
 Nén buồn đau vì khoảng cách xa xăm 
Trong nỗi nhớ âm thầm suốt kiếp 
Xin một lần, lỗi hẹn với mùa xuân


Gió Biển 2016