(st và chuyển VHP)
Oggetto: "MÙI CỦA MẸ"CHÚC MỪNG NĂM MỚI, các bạn thân mến.Bây giờ là 17 giờ ngày 1-1-2015 ở đây. Tôi vừa từ phi trường TSN về đến nhà. Và mở máy viết lời chúc mừng đầu năm mới đến các bạn. Đêm qua, tôi đón giao thừa Tây ở Nha Trang cùng với vài người bạn quen và mới quen. Trong số người mới quen trong cuộc rượu cuối năm ở thành phố nhỏ này, có anh Nguyễn Văn Anh... và rồi rượu vào, lời ra như thường lệ, một người bạn buột miệng nói: anh Nguyễn Văn Anh đây có một bài thơ để đời có tựa đề là "Mùi của mẹ"... ; trên youtube, bài thơ này do chính anh diễn ngâm đã có con số truy cập rất chi là lớn!Tôi thực tình không biết bài thơ này, lộ vẻ ngẩn ngơ... nên anh NV Anh đã vui vẻ đọc ngâm cho tôi nghe, và thú thật với các bạn có lúc tôi đã ứa nước mắt!Một người bạn vong niên khác (đã qua tuổi 70 từ lâu), nói:"Khi mẹ tui chết, tên NV Anh này đã đọc bài thơ này trong đám tang, thể theo nguyện vọng của mẹ tui khi bà còn sống. Cả cử tọa đều sụt sùi, ngay cả mấy nhà sư gõ mõ tụng kinh trong buổi lễ cũng không cầm được nước mắt !"Tôi chép bài thơ "Mùi của mẹ" này gởi đến các bạn đọc cho biết, như một kỷ niệm nhỏ năm mới. Rồi tôi cũng ghi thêm cái Link youtube để các bạn nghe, nhìn... do chính tác giả diễn ngâm.Thời son trẻMẹ thơm mùi con gáiMùi tằm dâu rơm rạ quê nhàMùi bồ kết hương cau thơm lắmMùi thanh xuân đồng nội Mẹ trao cho chaNgày vỡ ối con raMẹ còn thơm mùi chăn gốiMùi tro than hột muối củ gừngCon bú mớmMẹ thơm mùi vú mọngCon đi lẫm chẫmMẹ thơm mùi cơm nhão, cháo hoaCon đến trường làngMẹ thơm mùi lúa rơm gạo mớiCon lên trường huyệnMẹ thơm mùi cơm bới mo cauKhi con ốm đauMẹ thơm mùi của PhậtÀ ơi…Ôm con mùi Mẹ tỏa raBệnh hoạn tiêu tán, tà ma phải lùiNgày nắng hạnMẹ thơm mùi me đấtTháng mưa dầmMẹ thơm mùi con cá chột nưaCon xa nhà mang theo mùi của MẹĐi đông đoài nam bắcLà con đi đất bằng biển lặngLà con đi chân cứng đá mềmƠi những kẻ đi xaCó nghe thơm mùi của MẹMẹ thơm mùi bếp lửa quê nhàMùi của Mẹ là mùi rất thậtNgày con thành gia thấtMẹ thơm mùi treo cướiMùi áo khăn đèn rượu trầu cauNgày tháng qua mauThoảng chút hương đời con hể hảMẹ còn giữ một mùi dân dã như rơmĐời con lận đận áo cơmMẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồngĐời con mỏi gối chồn chânLạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc nonCon mấy mặt conVẫn ngỡ mình bé dạiVì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi BàMùi Bà - mùi cái vú daMùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồngMẹ ơiMẹ mới đóBốn mùa mặc áo the thâmSao nỡ vội già không trẻ mãiĐể vãn buổi chợ chiều tất bật đi mauVì biết con chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuốiÔi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâuCó con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vộiBây giờ tội nghiệp Mẹ tôiTám mươi ba tuổi xếp đôi cánh còMùi của Mẹ quanh co giường chiếuMùi trần ai khô kiệt xác thânMùi da xương bên ướt Mẹ nằmĐể cả đời bên ráo con lănKhuya nay quỳ xuống ôm chânMẹ ơi đã lạnh toàn thânMất rồi!Cây cau già ngoài sân chết đứngNgọn trầu không héo úng rụng rờiGió khóc ngoài giậu mồng tơiTre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ giàMẹ hiền đi chuyến chợ xaMùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi TrờiCon thành đứa trẻ mồ côiMạ ơi!Con thành đứa trẻ mồ côiLặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền!
Những Người Bạn Sư Phạm Saigon
7 thg 1, 2015
Mùi của Mẹ by NVAnh & Hungduong
6 thg 1, 2015
Bài phát biểu của TS Trần Vinh Dự
Đây là bài phát biểu của TS.Trần Vinh Dự tại trường CĐ nghề Việt Mỷ năm 2014
Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ
tốt nghiệp ngày hôm nay của các bạn, những cựu sinh viên yêu quý của trường Cao
đẳng Nghề Việt Mỹ. Trong ngày vui này, tôi muốn chia sẻ với các bạn 3 điều với
tư cách là một người bạn. Chỉ có 3 điều thôi, không có gì là lớn lao.
Điều thứ nhất là về
sự thất bại.
Tôi tự cho mình là một người dám chấp nhận
thất bại. Thất bại đầu đời của tôi là trong năm đầu Đại học. Tôi vào học Đại
học Quốc Gia Hà Nội năm 1995 và đặt mục tiêu phải lấy được học bổng để đi Úc
học ngay trong năm đầu tiên. Để làm được việc đó, tôi phải đứng đầu trường về
thành tích học tập. Kết quả học tập của tôi năm đó đứng đầu trường. Nhưng đáng
tiếc là chương trình học bổng của Úc mà tôi nhắm tới năm đó kết thúc. Giấc mơ
không thành, tôi đã khóc nhiều ngày, nhưng tôi không bỏ cuộc.
Khi tốt nghiệp Đại học, tôi cũng tốt nghiệp
đứng đầu khoá. Tôi được trường Đại học Quốc Gia Hà Nội giữ lại làm giảng viên.
Thế nhưng mức lương khi đó chỉ có 400 nghìn Đồng mỗi tháng, đủ cho tôi uống
café và ăn sáng vài ngày. Tôi nộp hồ sơ xin việc ở nhiều nơi, và trong suốt 6
tháng trời, tôi chỉ nhận được hết cái lắc đầu này tới cái lắc đầu khác. Lại một
thất bại nữa.
Sự thất bại trong việc tìm việc làm tốt và
lương cao khiến tôi nhận ra tôi cần phải làm tốt hơn nữa. Tôi đã dành một năm
tự học và xin học bổng. Thời kỳ này áp lực lớn tới mức tóc trên đầu tôi rụng
từng mảng. Tôi cao 1m74, và khi đó tôi chỉ nặng hơn 50 kg đôi chút. Nhưng nỗ
lực của tôi cuối cùng không uổng. Tôi được nhận học bổng của viện Harvard
Yenching tại trường Đại học Harvard và được nhận vào học tại Đại học Tổng hợp Texas tại Austin .
Năm 24 tuổi, tôi bắt đầu qua Mỹ học tiến sĩ Kinh tế.
Gần 6 năm học tiến sĩ là một thời kỳ gian
khổ, đặc biệt là trong giai đoạn làm luận án. Các thất bại liên tiếp trong
nghiên cứu và áp lực phải thành công để tốt nghiệp là đặc biệt nghiêm trọng.
Nếu thời gian kéo dài quá lâu, học bổng của tôi sẽ hết, và tôi sẽ phải bỏ cuộc
và về Việt Nam
với hai bàn tay trắng. Vì thế nhiều lúc quẫn trí tôi đã tính đến việc tự sát.
Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn vượt qua được.
Khi tôi tốt nghiệp đầu năm 2007, tôi là một trong 3 nghiên cứu sinh được đánh
giá cao nhất trong số khoảng gần 20 tiến sĩ Kinh tế tốt nghiệp năm đó của
trường. Ngay từ trước khi ra trường, tôi đã có việc làm tại Mỹ với mức lương
khởi đầu 6 con số, tức là hơn 100 nghìn USD/năm.
Năm 2010, tôi về Việt Nam và bắt đầu làm việc cho một Quỹ đầu tư lớn
nhất nhì Việt Nam
trên cương vị cố vấn kinh tế cao cấp. Nhiều người ngăn cản quyết định này.
Nhiều người cho tôi là ngu ngốc. Và quả thật, tôi bị sa thải chỉ sau 3 tuần làm
việc ở tập đoàn này. Lý do, các lãnh đạo của họ sợ những gì tôi nói và viết có
thể ảnh hưởng đến tương lai chính trị của tập đoàn. Lại một thất bại nữa. Lần
này nặng hơn vì tôi đã 33 tuổi.
Nhưng chính nhờ thất bại này, sự nghiệp của
tôi rẽ sang một lối đi mới. Tôi tham gia cùng các bạn bè thân hữu của mình xây
dựng công ty tài chính TNK Capital, giờ là một công ty tư vấn tài chính uy tín
ở Việt Nam .
Từ công ty này, chúng tôi lập ra Ismart Education, một công ty tiên phong ở
Việt Nam trong lĩnh vực giải pháp giáo dục số, và đầu tư vào Học viện Giáo dục
Hoa Kỳ, là công ty sở hữu trường Cao đẳng Nghề Việt Mỹ. Đó cũng là lý do mà tôi
đứng trước các bạn ngày hôm nay với tư cách Chủ tịch của Trường.
Những thất bại mà tôi gặp phải trong 20 năm
qua có thể chưa phải là những thất bại lớn. Tôi có thể sẽ còn gặp thêm nhiều
thất bại nữa trong những năm tới. Nhưng mỗi khi thất bại, tôi lại thấy mình
trưởng thành hơn và quyết tâm hơn.
Ngày hôm nay các bạn ra trường, cũng giống
như tôi ra trường hồi 15 năm trước. Dù học giỏi tới đâu, hành trang lập nghiệp
của các bạn cũng giống như tôi ngày đó, vẫn còn nghèo nàn lắm. Các bạn chắc
chắn sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách, và sẽ có nhiều thất bại. Có
những thất bại sẽ làm các bạn bật khóc. Có những thất bại sẽ làm các bạn không
thể khóc thành lời. Có những thất bại sẽ làm các bạn mất niềm tin và gục ngã.
Có những thất bại thậm chí làm các bạn đau đến mức ước như mình chưa bao giờ
được sinh ra. Trong những giờ phút ấy, hãy nhớ rằng ai cũng sẽ phải trải qua
những thử thách tương tự. Cái gì không giết chết được chúng ta thì sẽ làm chúng
ta lớn mạnh hơn. Tôi mong điều ấy ở các bạn. Và đó là chia sẻ đầu tiên.
Điều thứ hai là về sự
hữu hạn của cuộc đời.
Khi tôi còn ở những năm đầu của tuổi 20, tôi
không bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó mình trở nên già đi. Với tôi khi đó chỉ
có tuổi trẻ. Thế nhưng đứng trước các bạn ngày hôm nay ở đây, tôi nhận ra 15
năm đã trôi qua như một giấc mơ. Chỉ 3 năm nữa tôi sẽ bước vào tuổi 40. Thêm
một giấc mơ 15 năm nữa giống như giấc mơ vừa qua và tôi sẽ ngoài 50 tuổi. Điều
đó cũng sẽ đến với các bạn. Rất nhanh thôi, 10 năm, 20 năm, rồi 30 năm sẽ trôi
qua và một sáng thức dậy các bạn sẽ thấy tóc trên đầu mình có nhiều sợi bạc.
Điều đó không có gì là đáng buồn. Ngược lại,
nó là một động lực lớn nếu các bạn biết tận dụng. Hiểu rằng mình sẽ già đi và
biến mất khỏi trái đất này như là một lẽ tự nhiên cũng có nghĩa rằng bạn sẽ
biết yêu quý từng ngày còn lại và biết dùng nó một cách có ích nhất.
Thế nào là có ích? Tôi không có ý nói đến
việc bạn phải có những đóng góp lớn lao cho xã hội hoặc những hi sinh phi
thường. Cái có ích mà tôi nói đến ở đây là các bạn chỉ sống có một lần cuộc
sống này, vì thế hãy làm những gì các bạn thực sự yêu thích nhất. Tôi muốn mượn
lời Steve Jobs tại lễ tốt nghiệp năm 2005 của Đại học Standford. Jobs nói rằng
“thời gian của các bạn là hữu hạn, vì thế đừng phí phạm thời gian để sống cuộc
đời của người khác. Đừng bị xập bẫy các giáo điều để phải sống cuộc sống của
mình theo cách nghĩ của người khác. Đừng để tiếng nói quan điểm của người khác
nhấn chìm tiếng nói sâu thẳm trong lòng bạn. Và điều quan trọng nhất là hãy có
can đảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và trực giác của bạn. Chúng là thứ
biết rõ rất bạn thực sự muốn trở thành một người như thế nào. Những thứ khác
đều là thứ yếu.”
Khi các bạn thực sự làm việc gì mà các bạn
yêu thích nhất, các bạn sẽ dễ vượt qua những thử thách hơn. Công việc chiếm một
phần lớn cuộc đời của các bạn, vì thế, các bạn sẽ chỉ cảm thấy thực sự mãn
nguyện khi được làm việc mà các bạn cho là thích hợp nhất với mình.
Tôi là một người ham viết lách từ nhỏ. Ngay
khi còn là học sinh phổ thông cơ sở, tôi đã viết tiểu thuyết và làm thơ. Tiểu
thuyết của tôi chưa bao giờ được đăng, và thơ của tôi cũng vậy. Có lẽ tiểu
thuyết của tôi quá dở và thơ của tôi cũng cộc cằn. Tôi không làm thơ và viết
văn nữa, nhưng niềm yêu thích viết lách thì ngày một lớn. Cuối cùng, tôi trở
thành một nhà phân tích và bình luận về kinh tế và quan hệ quốc tế. Trong mười
năm nay, tôi đã có gần 1 nghìn bài viết đăng tải trên nhiều báo và tạp chí
trong và ngoài nước. Đó là sở thích của tôi. Nó làm tôi cảm thấy cuộc sống của
mình có ý nghĩa. Nếu như nhiều tuần qua đi không thể viết những gì mình muốn
viết, tôi cảm thấy thiếu hụt như thiếu hụt ô xi để thở, và tôi phải quay lại
viết bằng được.
Trong số các bạn ngồi đây ngày hôm nay, hẳn
sẽ có một số bạn đã thực sự biết mình muốn làm gì. Các bạn thật may mắn. Với
phần lớn các bạn khác, có lẽ các bạn vẫn còn chưa biết mình muốn làm gì. Các
bạn hãy tiếp tục tìm kiếm. Cũng giống như tất cả các vấn đề thuộc về trái tim,
các bạn sẽ biết mình tìm ra nó khi gặp nó. Các bạn không được dừng lại trước
khi tìm ra. Và khi đã tìm ra công việc mà mình thực sự ưa thích, các bạn hãy
theo đuổi nó bằng toàn bộ năng lượng của mình. Vì thời gian của các bạn trên
đời này chỉ là hữu hạn, các bạn sẽ già đi, và chắc chắn các bạn không muốn trở
thành một người già chìm đắm trong hối tiếc về quá khứ bị bỏ lỡ.
Điều thứ ba là sự
thành đạt và hạnh phúc.
Không phải ai sinh ra cũng là thiên tài,
cũng có cơ hội để trở thành một thiên tài. Không phải ai sinh ra cũng trong một
gia đình giàu có, hoặc có cơ hội để trở thành giàu có. Tôi không phải là một
thiên tài, và cho đến giờ tôi cũng chưa bao giờ là một người thực sự giàu có.
Có thể trong số các bạn tốt nghiệp ngày hôm nay sẽ có một số ít bạn trở thành
những người đặc biệt nổi tiếng hoặc giàu có về sau, nhưng chắc chắn phần lớn
trong số các bạn sẽ là những người có cuộc sống bình thường.
May mắn là không cần phải là một thiên tài
hoặc một người đặc biệt giàu có thì mới có hạnh phúc. Thậm chí trong nhiều
trường hợp điều này còn ngược lại, có nghĩa là người đặc biệt nổi tiếng hoặc
giàu có nhiều khi không có hạnh phúc.
Lý do là, hạnh phúc là cảm nhận chủ quan của
bạn đối với những gì bạn làm, những gì bạn có, và những gì xung quanh bạn. Hạnh
phúc không phải là một khái niệm vật lý với những công thức khô cứng. Nó là thứ
thuộc về con người, và vì thế, nó có có vẻ đẹp và sự bí ẩn mà chỉ có chính bạn
mới giải mã cho mình được. Nếu biết cách giải mã, hạnh phúc đến từ những điều
nhỏ nhặt nhất. Trong bước đường sắp tới, các bạn sẽ phải luôn bám đuổi trong
một cuộc cạnh tranh gay gắt về danh lợi. Nhưng hãy đừng để nó cuốn các bạn đi
vĩnh viễn. Hãy biết dừng lại, dành thời gian để cảm nhận và tự vui với những gì
mình có.
Và lý do để tôi chia sẻ điều này là vì hôm
nay là ngày của các bạn. Các bạn đã đặt thêm được một dấu mốc hết sức quan
trọng trong cuộc đời mình. Những khó khăn cực nhọc trên ghế nhà trường đã qua,
những khó khăn cực nhọc trên con đường mưu sinh và khẳng định bản thân đang
đến. Nhưng ngay lúc này, chính lúc này đây, các bạn có quyền dừng lại trong một
ngày, có quyền tự hào vì những gì mình đã làm được, có quyền vui chơi với các
bạn đồng khoá và thầy cô thêm một ngày nữa như những sinh viên còn đang học, có
quyền tổ chức tiệc tùng để ăn mừng thành tựu của mình.
Không có ai sống thay cuộc sống của các bạn,
và các bạn cũng không cần phải sống thay cuộc sống của ai. Vì thế, không ai có
quyền đánh giá hay nghi ngờ những nỗ lực mà các bạn phải trải qua để đến được
với thời khắc này. Chúng tôi, những người đàn anh, đàn chị, những người đã đi
trước, vui mừng và nghiêng mình trước các bạn.
Chúc tất cả các bạn thành công
và hạnh phúc.
5 thg 1, 2015
Trả lại anh - thơ PNX
TRẢ LẠI ANH
(Quà tặng năm
mới cho Người Dưng)
***
*
Em trả lai anh sân trường ngập nắng
Cây
phượng già cành rũ lá xác xơ
Đàn
chim non biến mất tự bao giờ
Bảng
hiệu tên trường giờ sao lạ hoắc…
*
Thầy Vật lý năm xưa cũng đã mất
Tóc rối bên đời
làm em đổi thay
Nên còn đâu tóc phủ xõa bờ vai
Để anh mãi ngắm
quên nghe thầy giảng…
*
Em trả lại anh con đường hoa mộng
Đã từng
làm chứng một thuở yêu đương
Tay
trong tay nhịp bước đến Thánh đường
Noel
năm ấy lùi vào quá khứ…
*
Em trả lại anh đêm dài thao thức
Cho
lòng vơi bao cay đắng buồn đau
Dẫu
trăm thương nhớ hay vạn ngọt ngào
Cũng
vẫn chỉ là tình trong mộng ảo !
*
Em trả lại anh nửa đời phiền não
Hiện
tại lửng lờ, mờ mịt tương lai
Hơn
năm mươi năm, một chặng đường dài
Giờ
nghĩ lại như giấc mơ thật ngắn!
*
Trả tất cả…lòng
không hề hối tiếc
Saigon 1/1/2015
pnx
TRẢ LẠI ANH
(Quà tặng năm
mới cho hai bạn hiền CBC & ATV)
***
Em trả lai anh sân trường ngập nắng
Cây phượng già
cành rũ lá xác xơ
Đàn chim non
biến mất tự bao giờ
Bảng hiệu tên
trường giờ sao lạ hoắc…
*
Chim bói cá cũng đâu còn giương mắt
Tìm Ánh Trăng
vàng chìm đáy nước sâu
Khúc Thụy Du
bãng lãng nỗi ưu sầu
Chiều hoang vắng
thả hồn qua Giếng Mạch
*
Em trả lại anh con đường hoa mộng
Đã từng làm chứng
một thuở yêu đương
Tay trong tay
nhịp bước đến Thánh đường
Noel năm ấy
lùi vào quá khứ…
*
Em trả lại anh đêm dài thao thức
Cho lòng vơi
bao cay đắng buồn đau
Dẫu trăm
thương nhớ hay vạn ngọt ngào
Cũng vẫn chỉ
là tình trong mộng ảo!
*
Em trả lại anh nửa đời phiền não
Hiện tại lửng
lờ, mờ mịt tương lai
Hơn năm mươi
năm, một chặng đường dài
Giờ nghĩ lại
như giấc mơ thật ngắn!
*
Trả tất cả…lòng không hề hối tiếc
Saigon 1/1/2015
(Quà tặng năm
mới cho bạn hiền HP)
***
Em trả lai anh sân trường ngập nắng
Cây phượng già
cành rũ lá xác xơ
Đàn chim non
biến mất tự bao giờ
Bảng hiệu tên
trường giờ sao lạ hoắc…
*
Em trả lại anh buổi đi dã ngoại
Con sông Vàm Cỏ
chứng kiến tình thơ
Xác mía rơi vô
ý lại bất ngờ
Xóa hình cô bé
nón quai màu trắng…
*
Em trả lại anh con đường hoa mộng
Đã từng làm chứng
một thuở yêu đương
Tay trong tay
nhịp bước đến Thánh đường
Noel năm ấy
lùi vào quá khứ…
*
Em trả lại anh đêm dài thao thức
Cho lòng vơi
bao cay đắng buồn đau
Dẫu trăm
thương nhớ hay vạn ngọt ngào
Cũng vẫn chỉ
là tình trong mộng ảo !
*
Hiện tại lửng
lờ, mờ mịt tương lai
Hơn năm mươi
năm, một chặng đường dài
Giờ nghĩ lại
như giấc mơ thật ngắn!
*
Trả tất cả…lòng không hề hối tiếc
Em chỉ xin giữ
chặt…trái tim anh!!!
Saigon 1/1/2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


.jpg)

