Đầu tư ra nước ngoài của Trung Quốc và các khoản cho vay của chính phủ
Trung Quốc từ lâu đã được báo chí thế giới đặc biệt quan tâm thông tin.
Qua truyền thông, các chuyên gia và học giả cũng đã liên tục thông tin
và bình luận về hai vấn đề bức xúc này. Nhưng đa phần các bài báo, các
bài phân tích đều đề cập đến một dự án cụ thể, một khoản vay cụ thể.
Không hài lòng với các thông tin manh mún, hai nhà báo người Tây Ban Nha
là Juan Pablo Cardenal và Heriberto Araujo đã bỏ ra hơn 2 năm ròng rã,
từ năm 2009 đến đầu năm 2011 để lấy tài liệu, điều tra và viết nên cuốn
sách Đạo Quân Trung Quốc Thầm Lặng. Bản gốc tiếng Tây Ban Nha có tên La
Silenciosa Conquista China xuất bản năm 2011 tại Tây Ban Nha, bản dịch
Anh ngữ có tên là China’s Silent Army của Catherine Mansfield xuất bản
tại Anh và Hoa Kỳ vào năm 2013. Bản tiếng Việt có tựa đề Đạo Quân Trung
Quốc Thầm Lặng được dịch giả Nguyễn Đình Huỳnh chuyển ngữ từ bản dịch
tiếng Anh, được Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2016. Những câu
trích dẫn có ngoặc kép trong bài này được lấy từ bản dịch tiếng Việt.
Hai nhà báo người Tây Ban Nha, đúng nguyên tắc báo chí độc lập và khách
quan, đã tiến hành đến trực tiếp hiện trường tác nghiệp để tìm hiểu về
các dự án do Trung Quốc đầu tư hay tài trợ để tránh rơi vào các bẫy giai
thoại và truyền miệng. Và cũng để bảo đảm tính độc lập của cuốn sách,
hai nhà báo này đã không tìm tài trợ từ bất cứ nguồn nào, hay nói cách
khác, họ tự bỏ tiền túi cho những hành trình cam go và tốn kém. Họ đã
đến hơn 20 quốc gia, bay 80 chuyến bay với tổng chiều dài 235.000 km, và
họ đã “vượt qua mười một biên giới đất liền và mạo hiểm sinh mạng của
mình trong hành trình 15.000 km trên những cung đường nguy hiểm và những
lối mòn bẩn thỉu”, theo lời hai nhà báo này. Hai nhà báo J.P. Cardenal
và H. Araujo đã thực hiện tổng cộng 500 cuộc phỏng vấn trong những hoàn
cảnh cực kỳ khó khăn. Cũng theo hai nhà báo này, họ đã thỏa thuận với
nhau sẽ tuân thủ một nguyên tắc cơ bản là ngoài việc lắng nghe tất cả
các phía, họ sẽ ưu tiên tiếng nói từ các cấp của nhà nước Trung Quốc,
những người đang điều khiển đằng sau sự bành trướng của Trung Quốc. Hai
nhà báo dũng cảm này đã không đặt ngọn đuốc dưới ánh đèn sân khấu mà làm
sáng tỏ những góc tối nhất. Kết quả là, một cuốn sách không dựa vào
những tài liệu mơ hồ, những đồn thổi vu vơ, chỉ dựa vào những tư liệu
sống động đã ra đời.
Theo đánh giá của các nhà điểm sách, Đạo Quân Trung Quốc Thầm Lặng là
cuốn sách đầu tiên khảo sát sự tăng trưởng chưa từng thấy của đầu tư
kinh tế Trung Quốc vào thế giới đang phát triển và tác động của nó ở các
quốc gia tiếp nhận, đồng thời đưa ra bức tranh thực tế hiếm hoi về cỗ
máy tàn phá khủng khiếp là tập đoàn Trung Quốc- “China Inc”.
Đầu tư hay tàn phá?
Theo Đạo Quân Trung Quốc Thầm Lặng, đầu tư trực tiếp ra nước ngoài của
Trung Quốc chủ yếu diễn ra trong các ngành khai thác tài nguyên. “Lời
nguyền tài nguyên”- một thuật ngữ dùng để chỉ việc khai thác tài nguyên
chỉ có lợi cho một nhóm người, có hại cho cộng đồng, tàn phá môi trường
hoàn toàn đúng với các ông chủ Trung Quốc. Myanmar, một nước láng giềng
của Trung Quốc là nạn nhân thảm hại đầu tiên mà cuốn sách nhắc đến.
Vào năm 2005, cứ mỗi 7 phút lại có một chiếc xe tải chở 15 tấn gỗ xẻ
khai thác bất hợp pháp ở Myanmar qua cửa khẩu và bon bon tiến về Trung
Quốc. Hay nói cách khác, mỗi năm có một triệu mét khối gỗ xẻ quý giá
biến mất khỏi rừng Myanmar để đáp ứng nhu cầu gỗ tăng cao ở Trung Quốc.
Tài sản rừng và đa dạng sinh học khổng lồ của Myanmar đã khiến Trung
Quốc vươn vòi bạch tuộc vào khu vực Kachin, khai thác khốc liệt các khu
rừng, các khoáng sản và đá quý. “ Công thức thường được áp dụng: người
Myanmar cấp phép khai thác tài nguyên thiên nhiên cho ai trả giá cao
nhất trong khi người Trung Quốc trả giá cao và chẳng thắc mắc gì. Bên
thứ nhất trở nên giàu có một cách ghê tởm, còn bên thứ hai lấy đi ngọc
bích, vàng và gỗ. Những người thua cuộc duy nhất là hơn một triệu dân
phần lớn nghèo khó trong vùng, những người không thấy điều kiện sống của
mình cải thiện chút nào dù tài sản quốc gia bị cướp phá tàn bạo”.
Công cuộc khai thác mỏ của các ông chủ người Trung Quốc tại khu vực
Cachin của Myanmar đã làm bùng nổ các tệ nạn xã hội như ma túy, mại dâm
và AIDS. Trong cuốn sách, một người dân bản địa đã mô tả vùng đất Cachin
là một nơi dã man như thời trung cổ, đó là vùng đất tàn bạo và tuyệt
vọng, tràn lan ma túy, AIDS, bệnh tật, là chỗ trú khốn cùng, là đày ải
không cùng và đau khổ triền miên.
Cộng hòa liên bang Nga cũng là một nạn nhân tồi tệ của việc người Trung
Quốc tận lực khai thác gỗ ở khu vực Viễn Đông. Trong khoảng thời gian
dài kể từ năm 1992, mỗi năm có khoảng 10 triệu mét khối gỗ từ CHLB Nga
xuất sang Trung Quốc, điều đó cũng có nghĩa là, mỗi năm các tay chơi
Trung Quốc khai thác và mua từ Nga 10 triệu mét khối gỗ quý. Quá trình
khai thác theo lối tận diệt rừng của người Trung Quốc với sự tiếp tay
tích cực của những người Nga tham lam đã làm suy thoái nghiêm trọng hệ
sinh thái vùng Viễn Đông. Quá trình hủy diệt này đã tác động tiêu cực
đến loài hổ quý hiếm Siberia: rừng kiệt quệ và không còn nguồn thức ăn
nên loài hổ Siberia đã nhiều lần phải ăn thịt lẫn nhau.
Mozambique cũng là nạn nhân đau thương của lòng tham Trung Quốc. Người
Trung Quốc “ cho người Mozambique vay tiền để những người này làm hình
nộm kiếm cho công ty giấy phép mà theo luật chỉ cấp cho công dân
Mozambique. Cũng bằng cách cấp các khoản vay cho người Mozambique để họ
mua các phương tiện cần thiết và nộp tiền mặt ký quỹ theo yêu cầu của
chính quyền để có giấy phép khai thác , các công ty Trung Quốc chồng
chất các khoản nợ lên người dân địa phương, buộc họ phải bán tài nguyên
thu được từ rừng cho người Trung Quốc với điều kiện rất thuận lợi”. Hai
nhà báo Juan Pablo Cardenal và Heriberto Araujo không có số liệu về gỗ
quý từ Mozambique xuất sang Trung Quốc nhưng họ dẫn lời một doanh nhân
kinh doanh gỗ người Tây Ban Nha ở Mozambique: “ Dưới tay người Trung
Quốc, 25% rừng đã biến mất ở các tỉnh Sofala, Zambezia và Nampula, đó
mới là kể sơ. Bốn hoặc 5 năm nữa sẽ không còn lại gì. Nếu khai thác gỗ
vẫn tiếp tục ở mức hiện tại, toàn bộ dự trữ gỗ cứng của Mozambique sẽ bị
xóa sổ trong vòng chưa đầy mười năm”. J.P. Cardenal và H. Araujo kết
luận chắc nịch : “Sự làm ngơ hoàn toàn của chính quyền Trung Quốc trong
việc theo dõi nguồn gốc của gỗ- một quy trình được các nước có trách
nhiệm thường xuyên thực hiện- hoàn tất cách làm của tội ác hoàn hảo
này”.
Cho vay trách nhiệm hay chiếm đoạt?
Các khoản cho vay của chính phủ Trung Quốc đối với các quốc gia nghèo
thực chất là gì? Là ân tình, là trách nhiệm, là giúp đỡ, hay là một âm
mưu, hay là chiếm đoạt? Đạo Quân Trung Quốc Thầm Lặng giúp người đọc có
câu trả lời chuẩn xác.
Công hòa dân chủ Congo(DRC) có lẽ là quốc gia nghèo đói và chậm phát
triển nhất thế giới. Và Trung Quốc đã chọn quốc gia nghèo đói này để ký
kết hợp đồng lớn nhất của mình ở Châu Phi. Trên cơ sở hợp đồng đã ký
trong năm 2008, Trung Quốc chịu trách nhiệm xây dựng cơ sở hạ tầng thiết
yếu cho sự phát triển của DRC để đổi lấy quyền khai thác trữ lượng đồng
và coban khổng lồ của quốc gia này trong vòng 30 năm tiếp theo. Không
có chính sách cả hai cùng thắng trong hợp đồng có nhiều điều khoản mù
mờ, có lợi cho Trung Quốc, có hại cho DRC. Không có công bằng trong hợp
đồng thế kỷ này. “ Trước tiên, giá trị của nguồn tài nguyên mà Trung
Quốc có được từ khai thác mỏ của Congo vượt áp đảo đầu tư của Trung
Quốc. Trong khi các công ty nhà nước Trung Quốc đầu tư 6 tỉ đô la thông
qua Ngân hàng Eximbank của Trung Quốc, lợi nhuận mà coban và đồng có thể
mang lại cho Sicomines – công ty liên doanh chịu trách nhiệm quản lý
đầu tư, tiến hành xây dựng cơ sở hạ tầng mới, vận hành mỏ và phân chia
lợi nhuận thu được từ khai thác tài nguyên này- có khả năng đạt từ 40 tỉ
đến 120 tỉ đô la, nói cách khác, gấp từ 6 lần đến 20 lần giá trị đầu
tư”. Hai nhà báo Tây Ban Nha xác quyết rằng, hợp đồng này đã làm DRC mất
ít nhất là 20 tỉ đô la từ tài nguyên khoáng sản. Người Trung Quốc chân
thành hay người Trung Quốc tham lam?
Angola là nạn nhân đau đớn của các khoản vay từ Trung Quốc. Vào năm
2004, giữa Angola- một quốc gia có trữ lượng dầu mỏ cực kỳ lớn và Trung
Quốc ký một thỏa thuận đặc biệt, theo đó, Trung Quốc sẽ cho Angola vay
14,5 tỉ đô la thông qua các ngân hàng nhà nước của Trung Quốc, Angola sẽ
trả cho Trung Quốc mỗi ngày 200.000 thùng dầu, và cho phép các công ty
Trung Quốc khai thác tài nguyên khoáng sản của Angola. Trung Quốc được
gì ngay sau khi thỏa thuận có hiệu lực? Mỗi ngày có 200.000 thùng dầu
cho một thị trường khổng lồ đang đói nhiên liệu, một lô khai thác dầu
ngoài biển Angola. Angola nhận được gì? Một nhà hoạt động xã hội người
Angola nói với hai nhà báo Tây Ban Nha: “(Trung Quốc) đã thực hiện một
số dự án xây dựng lớn ở Angola. Không có cái nào trong số đó được bàn
giao. Hoàn toàn không. Và điều đó dẫn chúng tôi đến một câu hỏi: họ có
thực sự cho chúng tôi vay? Tiền có thực sự đến và liệu nó có bị đánh cắp
hay bị làm sao?”.
Tại Angola, Trung Quốc đã tài trợ và tiến hành xây dựng sân bay quốc tế
có tổng vốn đầu tư 2 tỉ đô la. Dự án này, theo thiết kế, rất lớn, và dự
kiến hoàn thành vào năm 2010. Nhưng vào thời điểm năm 2010, dự án này
chỉ là những bức tường lạnh lùng. Tuy nhiên, chính quyền Angola không
bao giờ phàn nàn về tiến độ rùa bò của dự án mà họ cho rằng rất có ý
nghĩa với sự phát triển của Angola. Những khoản hối lộ hậu hĩnh từ giới
doanh nhân Trung Quốc đã làm cho mồm miệng các quan chức nín lại.
Ai thắng, ai thua trong thỏa thuận Angola- Trung Quốc? Không ai khác ngoài con cá mập luôn luôn đói khát.
Thế giới văn minh từ lâu đã đặt ra câu hỏi: chính phủ Trung Quốc lấy
nguồn tiền nào để cho các nước nghèo vay một cách phóng khoáng khi mà
cách đây hơn 10 năm họ chưa có tiềm lực mạnh như bây giờ? Trong quá
trình thực hiện thiên phóng sự điều tra Đạo Quân Trung Quốc Thầm Lặng,
hai nhà báo J.P. Cardenal và H. Araujo đã tìm thấy câu trả lời chính
xác, và đây thực sự là một sự thật đau đớn: “Từ đâu các ngân hàng
Eximbank và CDB có được nguồn lực không giới hạn của họ? Làm thế nào mà
một quốc gia đang phát triển như Trung Quốc lại có thể trở thành một thế
lực tài chính hùng mạnh khi phần còn lại của thế giới đang phải trải
qua khủng hoảng kinh tế? Công thức thần kỳ của Trung Quốc là gì? Câu trả
lời cho bí ẩn này được tìm thấy ngay tại trung tâm của chế độ độc tài:
nói ngắn gọn, chính người dân Trung Quốc chi trả cho giấc mơ và tham
vọng của nhà nước Trung Quốc, cho dù họ có thích hay không. Vì sao? Một
mặt, Eximbank và CDB tự tài trợ cho chúng bằng cách phát hành trái phiếu
cho các ngân hàng thương mại Trung Quốc mua, một khoản chi được bảo đảm
bởi khoản tiền gửi tiết kiệm của 1,3 tỉ người Trung Quốc. Vì không có
phúc lợi nhà nước, người dân Trung Quốc tiết kiệm trên 40% thu nhập của
họ, mức tiết kiệm cao nhất trên thế giới. Mặt khác, số lượng tiền gửi
khổng lồ này được kết hợp với điều các nhà kinh tế gọi là “thắt chặt tài
chính”, trong hệ thống của Trung Quốc có nghĩa là người gửi tiền buộc
phải thua lỗ với khoản tiết kiệm của họ. ….Vì vậy, tổn thất tài chính
người dân Trung Quốc phải gánh chịu vừa khớp với nhu cầu của “công ty
Trung Quốc”, sử dụng số tiền này(với lãi suất trên thực tế bằng 0) cung
cấp cho các công ty nhà nước tài chính giá rẻ để thực hiện cuộc chinh
phục toàn cầu… Vì vậy, cây đũa thần kỳ diệu của việc tài trợ vốn không
giới hạn được trả với giá cực đắt bởi những người tiết kiệm Trung Quốc,
đồng thời, đối thủ cạnh tranh thương mại của Trung Quốc tố cáo nguồn tín
dụng ưu đãi này là không công bằng”.
Đạo Quân Trung Quốc Thầm Lặng là một cuốn sách rất đáng để đọc, nhất là
đối với những người muốn tìm hiểu cách thức bành trướng toàn cầu của
“công ty Trung Quốc” đang làm thay đổi cuộc sống của mọi người trên hành
tinh này. Cuốn sách này cũng sẽ giúp người đọc hiểu tại sao Trung Quốc
lại vồ vập với chiến lược “một vành đai, một con đường”, hay chiến lược
“Trung Hoa mộng”. Cuốn sách cũng chỉ ra rằng, chỉ có các quốc gia có nền
chính trị độc tài- nơi các chính trị gia luôn hào hứng với các khoản
hối lộ khổng lồ, mới vồ vập với các khoản đầu tư và các khoản cho vay từ
chính quyền Trung Quốc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét