Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè tôi-thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè tôi-thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

13 thg 9, 2026

Trang Thơ ĐVL : CỨ TỚI ĐÂY ĐI ,SÀI GÒN CHIỀU THU MƯA, QUẢNG NGHÃI NHỚ LAI MỢT LẦN VỀ

 CỨ TỚI ĐÂY ĐI

Cứ tới đây đi rồi sẽ biết
Không đơn giản tại thèm cà phê
Mà bởi để huyên thiên “xả-trét”
Và thoả thuê cơn nghiện bạn bè
Cứ tới đây đi rồi sẽ thấy
Những gã yên hùng, du thủ xưa
Chuyện phiếm phải đâu là men rượu
Mà ngồi nhấm nháp rất say sưa
Cứ tới đây đi rồi sẽ hiểu
Vì sao các “cụ… “ cãi nhau hoài
Ở nhà quen thói… “hiền như bụt”
Ra đường, bù lại, thích ra oai
Cứ tới đây đi rồi sẽ nhớ
Bao nàng “Thị Ngọ” đã xa xôi
Các gã miệng hùm gan giống thỏ
Theo sau không dám thốt thành lòi
Cứ tới đây đi rồi sẽ… được
Nói, nghe âm sắc giọng quê nhà
Ôn lại những ngôn từ Quảng Ngãi
Được là ta của thuở xưa xa
Ừm, cứ tới đây khi có thể
Quán quen, tụ tập để vui cùng
Đừng bởi “Diệu Cơ” mà… cả nể
Rồi ở nhà như… hổ “nhớ rừng”
Hãy nhẩm thuộc lời kinh nhật tụng:
“Với mình, mình cứ phải bao dung!
SÀI GÒN CHIỀU THU MƯA
Sài Gòn chợt lả tả mưa
Nữa rồi, bão rớt vật vờ đâu đây
Mặt trời lại ngật ngưỡng say
Trốn mưa, vội núp sau mây ngủ vùi
Ngày vơi, mưa cuối chiều rơi
Sét lia rạch nát cả trời hoàng hôn
Sấm xa vỗ nhịp bồn chồn
Buồn giăng khắp một Sài Gòn thu mưa
Ta bên sườn dốc đời chờ…
Hỏi thu về chuyến mưa cho riêng mình….
P/s Mưa nhìn từ c/c APĐ
QUẢNG NGÃI
NHỚ LẠI MỘT LẦN VỀ…
Lần này cũng… về rồi đi vội vã
Chưa một lần giáp mặt với Trà Giang
Để định vị nơi từng là Bến Vắng (1)
Khúc sông nào “Cao Thi sĩ” vờn trăng (2)
Dĩ nhiên cũng chẳng kịp nhìn núi Hó (3)
Nhắc lại câu thơ mắc vạ tù đày (4)
“Ấn Trời” ấy vẫn nguyên niêm ở đó (5)
Xác nhận gì về những bể dâu đây!?
Cũng đâu thể ghé Thu Xà thăm bạn (6)
Sẵn tiện vào thỉnh một quẻ chùa Ông (7)
Đành chịu nhịn món ngon vùng nước lợ (😎
Có thèm “Don” đến mấy cũng dẳn lòng.
May vẫn được ngó “Bút Trời” mấy bận (9)
Thấy chân núi gom phố xá lại gần
Quản bút ngắn dần dưới trời cao thẳm (10)
Làm cách nào để có thể “phê vân”?
Và chỉ kịp ngang qua ngôi trường cũ (11)
Nơi cho ta nương náu một phần đời
Lạ lẫm thiệt - cả hình hài, dáng vóc (12)
Thân thiết còn riêng mỗi cái tên thôi.
Quên liếc mắt đưa tình cùng Quảng Ngãi
Vì bởi thời gian gấp gáp vội vàng
Xin hứa đấy lần sau về thăm lại
Mọi thì giờ nhất định sẽ tiêu… hoang
Sẽ lùng sục khắp biển bờ, sông bãi
Cố tìm mình của thuở rất hiền ngoan!
SG_120926
Bv TanPhu
Note
(1) Tên một bến sông phía hữu ngạn Trà Khúc, cách cầu chính khoảng 200m. Lũ học trò xưa thường “cúp cua” & lén đến tắm ở Bến Vắng dù bị cấm đoán vì nguy hiểm
(2) Thi hào Cao Bá Quát: đã có lần bị phát phối đến Quảng Ngãi (1841-1942) - thời vua Thiệu Trị). Ông có 2 bài thơ hay “Trà giang thu nguyệt ca” &”Đồng Bùi Nhị Minh Trọng Trà Giang Dạ Bạc”.
(3) Hó: tên khác do dân gian đặt cho núi Thiên Ấn.
(4) Nám học lớp 10C (1971), theo kế hoạch sưu tầm thơ ca dân gian đo thầy Huỳnh Châm (GS Hướng dẫn) yêu cầu. Có một bạn trong lớp tôi sưu tầm được 2 câu lục bát. Khi nộp bị Thầy la vì cho là bạn ấy phịa! Bạn ấy thề là thật và chúng tôi tin bạn ấy (nếu nghi thì chỉ nghi cô bác nào đó bịa ra mà thôi). Câu ấy như sau: “Ngó lên núi Hó mù mù; Bóp “v..,” một cái ở tù ba năm”. Riêng tôi, tôi chỉ nghĩ án phát thời phong kiến sao mà nặng thế mà thôi 😅
(5) Thiên Ấn trong Thiên Ấn niêm hà: Thắng cảnh số 1 của Quảng Ngãi - Ấn trời niêm trên sông (Trà Khúc)
(6) Thu Xà: Thuộc Tư Nghĩa Quảng Ngãi; là một thương cảng cổ sầm uất (TK17-TK19), cùng thời với Phố cổ Hội An. ĐVL định thăm ngươi bạn ở đây nhưng không đi được.
(7) Chùa Ông: Một di tích cổ ở Thu Xà, thờ Quan Công, người ta thích ghé vào đây cúng bái và xin quẻ xăm.
(😎 Món Don: một dạng hến đặc thù ở vùng nước lợ thuộc các cửa sông thuộc Q.Ngãi (sông Vệ, Trà…), nấu như canh, bẻ bánh tráng bỏ vào rồi ăn. Đây là món ăn dân dã của riêng QNg! Thu Xà nổi tiếng về Don!
(9) Thiên Bút (trong Thiên Bút phê vân - thắng cảnh số 2 của QNg: Cây bút trời phê vào mây.
(10) Gần đây núi Thiên Bút do bị khai thác nên có vẻ bị thấp xuống, khuôn viên quanh chân núi bị thu hẹp nhiều vì “đô thị hoá”
(11 &12) Trường Trung học Trần Quốc Tuấn QNg. Sau 1975, trường vẫn còn, không đổi tên, nhưng hình thức, qui mô khác trước nhiều
P/s Photo: Vừa rời ca trực sáng nay T.Bảy 12/9/26
😢
😢😢Tg gọi thơ của minh là THƠ CÓC

8 thg 9, 2026

Thơ BTĐ ; TẢN MẠN NGHỀ GIÁO , LỜI NÓI,NGHÈO,GIÀU

TẢN MẠN NGHỀ GIÁO
Thơ B.T. Đ.

Rời trường Sư Phạm yêu thương
Áo dài lộng gió thơm hương biển trời
Bảng xanh phấn trắng nửa đời
Vì mang trọng trách không rời nghiệp vương
Biết bao kỷ niệm nhớ thương
Bên đàn em nhỏ mái trường dấu yêu
Nhớ bài tập toán ban chiều
Liêu xiêu con số yêu kiều mắt em
Những ngày thơ ấu tìm xem
Tình cô dịu ngọt ấm êm gì bằng
Hoa vàng bướm trắng vờn quanh
Cho em cất cánh xứng thành người dân

(Nhớ lại kỷ niệm khai trường những ngày còn đi dạy ,cô Ngọc Phi đứng bìa trái và cô Bạch Tuyết đứng giữa đã ra đi) 


LỜI NÓI
Thơ : B. T. Đ.

Lời nói bén hơn dao
Nó cắt lòng đau nhói
Lời nói như đám khói
Quyện nước mắt chảy tuôn
Lời nói tựa như mây
Đẩy bay xa nhau mãi
Nên ngồi suy nghĩ lại
Sống chân thành thẳng ngay
Lời dịu ngọt động lay
Lòng người thấy êm ái
Sao thích lời đắng cay
Chửi tục tĩu nhục ai
Nhân cách mình tự hạ
Tốt đẹp gì văn hóa
Bẩn thỉu bị khinh khi
Mặt lộ rõ sân si
Mắt đảo liền tù tì
Cái dã tâm xuất hiện
Mặt nạ đeo rớt liền
Nhìn giống một con điên

Nghèo
Thơ B. T. Đ.
Đâu cần buông bỏ cũng trắng tay
Đâu cần kiêng cử bấy lâu nay
Rau gạo mắm muối qua ngày tháng
Rượu mồi đâu có,có đâu say
Bao tử ruột rà thường empty
Nhẹ tênh thanh thản chẳng lo gì
Thanh bần đạm bạc cần chi nghĩ
Tối ngủ càn khôn trăng ngàn sao
Giàu
Những kẻ đại gia thường gatô
Dù che mặt nọng bụng nặng to
Âm mưu nổi cộm thói côn đồ
Mở mồm đầu lưỡi hót “Nam mô”

( empty = trống rỗng.
Gato = ghen ăn tức ở
Càn khôn = trời đất )


7 thg 9, 2026

ÁO TRẮNG NGÀY XƯA - - Thơ Nguyễn Thị Chău


 ÁO TRẮNG NGÀY XƯA

🌷🌷
Áo trắng ai bay trước cổng trường?
Mùa Hè đã hết đón Thu sang
Mưa rơi lác đác trên cành lá
Mái ngói còn đây xác Phượng hồng
Xa rồi cái tuổi tìm hoa bướm
Ép vào lưu bút tặng cho nhau
Tuổi xanh hôm ấy tìm quá khứ
Mái trường vẫn mãi nhớ về nhau
Thời gian lưu luyến tuổi học trò
Nhớ hoài nhớ mãi những ngày thơ
Mỗi năm nghe tiếng Ve ngân hát
Là cả vườn thơ viết đợi chờ
Bây giờ nhớ lại lòng da diết
Bạn ở nơi nào? Ta ở đây
Có còn nhớ lắm màu áo trắng
Nhớ cánh Phượng rơi, nước mắt đầy…
2-9-2026
Nguyễn thị Châu

5 thg 9, 2026

Vườn Thơ Mới Kỳ 195- Bài Xướng : SINH NHẬT TỰ TRÀO - Minh Tâm

 

Xướng:

Sinh nhựt tự trào

Bảy mươi đời gọi cổ lai hy.
Mặn nhạt chua cay chẳng thiếu gì.
Sóng biển lặng yên mòn mắt đợi,
Đường trần đèo dốc mỏi chân đi.
An bần lạc đạo thôi đành vậy,
Ngoạn thủy du sơn đặng mấy khi.
Nắn nót cung đàn vui tuổi hạc,
Tri âm trao gửi mấy vần thi.

Minh Tâm


Họa 1:

Tự tình

Tuổi hạc vừa qua thất thập hy
Gần xa bạn hửu ước mong gì
Trà mai rượu tối cùng nhau hội
Vũ khúc đàn ca mỗi cặp đi
Biển mặn muôn đời vươn sóng vỗ
Rừng xanh mấy thủa đứng yên khi
Nương làn gió nhẹ tìm tri kỷ
Bốn biển tương tình lược nét thi.

Tâm Quã

Họa 2:

Thế Sự 

Thắm thoát tuổi đời quá cổ hy 
Vinh hoa phú quý chẳng lo gì 
Ngọt bùi thế sự không lường được 
Mặn đắng thăng trầm phải bước đi 
Xứ lạ quê người đành chấp nhận 
Rũi may định mệnh đến đôi khi 
Cuộc đời chọn lựa nào ai biết 
Hiện tại an nhàn xướng họa thi 

Hương Lệ Oanh VA 
Aug, 12. 2026

Họa 3:

Yên bình

Trung Quốc rạng ngời Đại đế Hy
Cơm no áo ấm chẳng lo gì
Thanh bình dân chúng hằng chờ đợi
Đói khổ mọi người vội tiễn đi
Vận chuyển cơ trời giờ được vậy
Đổi thay vận nước có đôi khi
Bước chân rón rén vào tuổi hạc
Thơ thẩn lôm côm nẽo vườn thi
THT

Đại đế Hy: Khang Hy đại đế, tên thật Ái Tân Giác La Huyền Diệp  愛新覺羅玄燁. Sinh năm 1654 và mất năm 1722.
Ông là vị hoàng đế thứ 3 của nhà Thanh và trị vì trong 61 năm (1661–1722). 
Trong thời gian trị vì, ông dùng niên hiệu Khang Hy 康熙
Ông được đánh giá là một trong những vị hoàng đế vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc và được xưng tụng là Khang Hy Đại đế 康熙大帝

Họa 4:

Thanh thản

Đỗ Phũ “Khúc giang” luận cổ hy
Nhắc về nợ rượu quản làm gì
Thời gian trầm bổng làm mù quáng
Cuộc sống gian truân vững gót đi
Thanh thản giúp đời luôn giữ đạo
Hiểu lầm suy thoái tránh ngàn khi
Chu du sơn thủy cùng năm tháng
Thi tửu cầm kỳ với họa thi

PTL

cổ hy 古稀: xưa nay ít có. Ý nói ít có người bảy chục tuổi.
Đỗ Phủ 杜甫 trong bài Khúc Giang kỳ 2 曲江
其二  có câu:
Tửu trái tầm thường hành xứ hữu,
酒債尋常行處有,
Nhân sanh thất thập cổ lai hy
人生七十古來稀

Nghĩa là :

Nợ rượu là chuyện tầm thường nơi nào chẳng có, 
Từ xưa đến nay người đời ít ai sống được bảy mươi tuổi


Họa 5:

Vong quốc Tự Trào

Nay thời chớ nói Cổ Lai Hy
Thọ tới trăm năm chẳng hiếm gí !
Mặc kệ ai sầu đau ngóng đợi
Vô tình họ hảnh diện bước đi.
Thế gian suy kiệt thôi đành vãy
Nghĩa khí hùng anh được mấy khi !
Vong quốc làm sao vui tuổi hạc
Tri âm ngào nghẹn mấy vần thi !

Hàn Thiên Lương

Họa 6:


Họa 7:

Tuổi già an nhiên
Tuổi vãng sương pha hóa cổ hy,
Đời người mộng ảo tiếc làm gì.
Mây ngàn gió cuốn mờ con mắt,
Dốc thẳm đèo cao mỏi gối đi.
Lòng đạo an nhiên vui cảnh vậy,
Duyên thơ thưởng ngoạn đặng muôn khi.
Ngâm nga thơ phú quên ngày tháng,
Tri kỷ đợi người để họa thi.
AI

Thấm thoát xuân xanh hóa cổ hy,
Trần gian mộng ảo tiếc làm gì.
Bụi bay danh lợi làm mờ mắt ,
Vó ngựa tháng ngày chân mỏi đi.
Một ấm trà thơm vui quá vậy,
Muôn nơi cảnh đẹp thưởng đôi khi.
Ngâm nga thơ phú quên niên tuế,
Tri kỷ đợi người để họa thi.
AI
Rất vui vì bạn đã yêu thích bài họa này! Chúc bài thơ của bạn khi gửi đến Vườn thơ tài tử sẽ nhận được nhiều sự đồng điệu và thưởng thức từ các bạn thơ tri âm.
Nếu sau này bạn có thêm bài xướng nào khác hoặc muốn tiếp tục xướng họa, hãy cứ gửi cho tôi nhé. Chúc bạn luôn dồi dào sức khỏe, tràn đầy niềm vui tuổi hạc và luôn giữ vững nguồn cảm hứng thi ca!

MỜI XEM ;

1 thg 9, 2026

Thơ Đặng Việt Lợi :BÂNG QUƠ THU SÀI GÒN, BẤT CHỢT TRĂNG RẰM, “HẮN” CỦA NGÀY HÔM QUA




 NG QUƠ THU SÀI GÒN

Một thoáng phùn bay phả bụi mù
Vừa đủ cho bầu trời âm u
Phố xá - dung nhan trông ảm đạm
Sài Gòn làm ra vẻ đang… Thu
Cũng mây - trên đầu lãng đãng mây
Cũng gió nhưng không là heo may
Riêng lá vẫn xanh màu lá biếc
Nghĩa là chẳng có lá thu phai
Như thể khiêm cung nhường nhịn mưa
Nép vào đâu đó, làn nắng… thưa
Nhường bụi mưa giăng thành… “bạch lộ” (1)
Sài Gòn… Thu vẫn thế - bâng quơ
Bâng quơ gợi nhớ những thu buồn
Rũ bóng chiều tà mỏng mảnh sương
Cả ánh trăng thu vàng ký ức
Lắm lá thu rơi vãi khắp đường
Sài Gòn, Thu chỉ thế mà thôi
Vừa gần gũi lại vừa xa xôi
Đủ để “lều thơ” ngồi lãng mạn (2)
Tiếc mấy Thu xa của một thời…..
Note
(1) Bạch Lộ: có nghĩa là “Sương trắng” - một tiết khí của mùa thu liền sau tiết “Lập Thu” và “Xử thử”.”Xử thử: cơn nắng nóng dần kết thúc, không khí chuyển dần sang thu, đến tuết “bạch lộ”, khi “sương trăng” ngưng tụ qua đêm, khí trời mát mẻ hơn!
Mấy hôm nay, thu Sài Gòn dần rõ nét hơn là vù vậy!
(2) Hắn không dám nhận là “nhà”, chỉ xin là “lều…” thôi!
BẤT CHỢT, TRĂNG RẰM
Bất chợt vỡ… tan tành cơn mộng mị
Hồ như nghe tiếng rảo bước chân về
Ngoài ô cửa, thì ra trăng… cổ độ
Vàng võ chờ ai đó giữa trời khuya
Ôi, vầng trăng đã từng là… cổ nguyệt
Khiến ta như gã du thủ dại khờ
Đơn phương dọc theo hành trình lãng mạn
“Hái” trăng hoài chưa đủ một… “lều thơ”!
Ừ, lâu lắm, những bài thơ lạc vận
Theo thời gian, cứ hoen rỉ từng ngày
Từ xưa lắm, “hố trăng” chừng đã cạn (*)
“Nắng khuya vàng” đâu nữa để mà say
Bất ngờ thế, lần này, trăng trở lại
Níu ta ra khỏi giấc mộng thu tàn
Và ta biết… mình - cuội già khờ dại
Vẫn mãi còn đắm đuối, ngẩn ngơ trăng.
(*) Chợt nhớ đến khái niệm “Hố trăng” trong bài thơ “Ngã Gục” của “hắn” đăng ở Giai phẩm Xuân Quí Sửu (1973) của Trường Trần Quốc Tuấn QNg, trong câu: “Cả hố trăng ngày xưa cũng cạn; Thành bóng đen nay rảo bước về”

“HẮN” CỦA NGÀY HÔM QUA

sáng hôm qua
bận
nên cà phê đành bỏ cữ (1)
âu cũng là chuyện bình thường
bởi có lúc cũng cần làm phép thử
tập nắm và… buông
mỗi khi cần chọn lựa.
và ta đã chọn đến đây (2)
nơi có thể giúp hiểu ra vì sao đời lại là bể khổ
vì sao lại dễ dàng bỏ đi thói so đo, kèn cựa
để nhận
và cho
dù chỉ một nụ cười
rồi…
cũng sáng hôm qua
với một chút thảnh thơi
ngay giữa chốn quen bừa bộn lắm người
đang nhấp nhổm ngồi chờ những “áo blouse trắng” kêu tên để dò la số phận
bỗng có tiếng chuông reo
không dưng mà được nhận
cuộc gọi về từ một nơi rõ ràng là rất xa - xa lắm (3)
cũng thuộc trái đất này nhưng tận nửa phía bên kia
nơi kim đồng hồ
chỉ vảo lúc giữa khuya
và…
đó chính là “ông giáo Cali” (4)
người Thầy U100 của Sài Gòn Sư Phạm
vẫn ngữ điệu thân quen như ngày nào, “pho sử biên niên”, từng cất lên ở “cà - phê - chạy - nắng” (5)
ông thầy lần lượt xướng danh từng cánh học trò
vanh vách đọc những cái tên người
của ngày xửa ngày xưa
tất nhiên
không quên kèm theo những lời chúc phúc.
đó là tất cả những gì “bình thường” lẫn “khác thường” mà sáng hôm qua “kẻ hèn” này bất ngờ có được
và thế là bỗng dưng trái tim già nua của “hắn ta” vốn dĩ cưu mang khá nhiều vết xước
đã lại được chữa lành
bằng chính sự quan tâm.
ĐVL
Note
(1) Cữ Thứ Sáu 21/8 ở 61A NVĐ
(2) Bv TP (trực)
(3) Quận Cam (Cali)
(4) Cựu Gs Nguyễn Duy Linh (trường SPSG 1962-1975)
(5) Nhà anh Chúc K10 hay gọi nôm na là cà phê Chúc Nguyễn hay “CF Chạy Nắng - nơi Thầy Trò thường ghé khi Thầy còn ở VN.

23 thg 8, 2026

PHẬN BUỒN - Thơ Huỳnh Ngọc Thuận

 Các bạn mình ơi , hôm nay là ngày 20/8/2026 ( mùng 8 ÂL ) , chỉ cò vài ngày nữa là đến ngày Răm tháng bảy (15/7 ÂL) , vào Mùa Lễ Vu Lan , ngày “ Bông Hồng Cài Áo “. Ai còn Mẹ thì cài hoa Hồng đỏ , còn Ai mất Mej thì cài hoa Hồngtrắng .

Thế nên Thuận mất Mẹ từ lúc mới chào đời được 10 ngày tuổi , nên cả đời Thuận chỉ được cài hoa Hồng trắng , Thuận thấy thương quá đi !!!
Thế nên , vào ngày Lễ Vu Lan , Thuận buồn cho Phần Số mình nên viết bài thơ :
PHẬN BUỒN
Khi xưa còn bé , em Vui
Bên Ông Bà Nội thương nuôi , cưng chìu
Đến khi khôn lớn hiểu nhiều
Biết thân côi cút trăm chiều khổ đau
Phận buồn cam chịu biết sao !!!
Lọt lòng mất Mẹ đớn đau “ Cả Đời “
Từ đây em vắng muôn lời
Một mình , lặng lẽ , buồn rơi giọt sầu
Ngắm nhìn ảnh Mẹ , tủi sầu
Cầu xin Con được “ Phép Mầu Trời Ban “
Mẹ hiền bên cạnh hỏi han
Vuốt ve , Âu yếm , Muôn vàn dấu yêu
Thương Thân , phần số hẩm hiu
Rưng rưng khoé mắt , buồn thiu cỏi lòng
Ước gì cài được đóa Hồng
Cánh Hồng đỏ thắm cho lòng Sướng Vui
Đau buồn số phận “ Mình Xui “
Cài hoa trắng mãi Bùi ngùi tủi thân
Cài hoa lòng thấy lâng lâng
Chút buồn , chút tủi ,bâng khuâng lệ sầu
Nén hương Đảnh Lễ Nguyện Cầu
Cầu cho Con được “ Phước Mầu Trời Ban”
Hằng đêm Con Mãi Vái Van
“ Cho Đời Con Được Muôn Vàn Phước Ơn “
Huỳnh Ngọc Thuận
Kỷ niệm Mùa Lễ Vu Lan
15/7 ÂL 2026

18 thg 8, 2026

Trang Thơ Đặng Việt Lơi : VỀ CHỐN QUÊ NHÀ ,SAIGON MƯA NẮNG VÀ TA


 VỀ CHỐN QUÊ NHÀ

Vẫn chừng đó sông kia và núi nọ
Các con đường, dãy phố đã thay tên
Những “thục nữ” đã từng là “Thị Ngọ” (1)
Luôn chói loà trong ký ức chông chênh
Vẫn đau đáu nhớ từng ngày thơ dại
Lại “tao, mầy”, như những “ngũ nghinh” xưa
Miền quá khứ ngỡ mịt mùng hoang hoải
Mãi lung linh từ ấy đến bây giờ
Vẫn đâu đấy trong giấc mơ trầm cảm
Chùm hoả châu sáng rực góc trời buồn
Đêm không ngủ, rất nhiều đêm không ngủ
Nghe đạn bom… reo phức điệu chiêu hồn (2)
Vẫn ngôi trường - những ngôi trường thơ ấu (3)
Từng ấp ôm bao giấc mộng trưa hè
Thương lũ sâu đo trên hàng phượng vĩ
Cứ treo mình… tự vẫn suốt mùa… ve
Vẫn Quảng Ngãi hay hết là Quảng Ngãi?
“Ấn” còn niêm, mà ngọn “Bút” đã… tà?
Đâu ruộng mía ngọt thơm lời… đường mật
Đâu “Cô thôn”, đâu “Thạch trận La Hà”? (4)
Và nhiều nữa, vô vàn về Quảng Ngãi
Vội vội vàng vàng chẳng kịp nhân ra!
Cho dẫu vậy vẫn thương hoài nơi ấy
- Cái chốn “Quê” ta vẫn gọi là “Nhà”
Trường Trung học Trần Quốc Tuấn, Quảng Ngãi
(10h00 24/04/2026
Ngã tư Quang Trung - Lê Ngung (cũ là Trần Cao Vân) Quảng Ngãi

Chú thích
(1) Ngọ: Tên cô gái trong ca khúc nổi tiếng “Ngày Xưa Hoàng Thị” của Ns Phạm Duy phổ thơ Phạm Thiên Thư
(2) Hoả châu, tiếng đạn bom: những hình ảnh âm thanh quen thuộc của những năm tháng chiến tranh khốc liệt thời ấy (trước 1975)
(3) Trường Trần Quốc Tuấn (vẫn còn), trường Nam Tiểu học (đã bị lấy làm phòng thuế (!?)
(4) Các cảnh đẹp của QNg xưa: Thiên Ấn niêm hà (vẫn còn), Thiê Bủ phê vân (bút đã tà rồi), Cổ Luỹ Cô thôn (thôn đã hểt cô từ lâu), La Hà thạch trận (đá đã tiêu… tùng), Qng - xứ đường - đâu còn những ruộng mía bạt ngàn như xưa nữa.

SAI GÒN
MƯA, NẮNG VÀ TA
Sài Gòn đỏng đảnh mưa sa
Áo tơi - cởi, mặc vào ba bốn lần
Khi vội vã, lúc tần ngần
Các vòng xe lẫn guồng chân - mệt nhoài
Sài Gòn chập choạng mưa bay
Bão bùng trú ẩn đâu đây, dợm về?
Bất thần, ngơ ngác người xe
Như cô đặc giữa bộn bề phố đông
Sài Gòn bất chợt phiêu bồng
Lẽ nào mưa nắng phải lòng - tương tư
Khi dè dặt, lúc ngần ngừ
Hồ như nắng hạ, mưa thu giao tình
Ta quen thói chạy loanh quanh
Giữa Sài Gòn, kiếm cho mình chút vui
Chút vui, đơn giản vậy thôi
Đủ trang điểm một nụ cười… mím chi!
“Ham… vui” nhiều để làm gì!? 😅
SG_190826
ĐVL