Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè tôi-thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè tôi-thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

2 thg 8, 2026

Kính tặng hương linh GS. Lê Thanh Hoàng Dân, MỘT VÌ SAO SÁNG . - Tăng Khắc Tân

 Kính tặng hương linh GS. Lê Thanh Hoàng Dân.

MỘT VÌ SAO SÁNG

Thầy đã sống một cuộc đời đáng sống
Một cánh diều lồng lộng giữa biển khơi
Trở ngại, hanh thông nếm trải đủ đầy
Luôn quyết chí vượt trùng dương dậy sóng
*
Không để khó khăn cuộc đời phủ bóng
Kẻ sĩ kiên cường vui sống tiến lên
Hạnh phúc hôn nhân quà tặng vững bền
Như đôi sam cả đời tràn nhựa sống
*
Thầy sống trí thức, hào hùng, bất khuất
Yêu nước, yêu người, đạo đức làm gương
Trân trọng lắng nghe, đố kỵ coi thường
Luôn sống thỏa vui từng ngày hạnh phúc
*
Là lữ khách nơi trần đời hữu hạn
Nay đến ngày Thầy xếp lại hành trang
Vượt biên về nhà vĩnh cửu hỷ hoan
Em kính chúc Thầy thượng lộ bình an.
*
Tăng Khắc Tân
Lớp Nhất & Nhị 10, khóa 8 SPSG
Vancouver, BC, Canada (01-8-2026).
Ảnh Thầy Cô Trước 1975 (Từ Google )
Thầy bắt tay 1 CGS nhân buổi hop mặt khi về VN


1 thg 8, 2026

' NHỚ MÃI THỜI ÁO TRẮNG '= Thơ Pham Văn Bắc - SPSaigon

 


NHỚ MÃI THỜI ÁO TRẮNG

Chân đã bước sao người còn ngoảnh lại
Phải chăng ai vẫn tiếc tuổi học trò.
Có gì đâu chỉ một thuở ngây thơ
Mà còn mãi một đời mang vương vấn...
Nhớ lớp học bảng đen cùng bụi phấn
Chỗ ai ngồi vóc dáng mãi thân quen
Mái tóc dài buông nhẹ xuống vai mềm
Và ánh mắt nụ cười ơi xao xuyến
Người vắng bóng buổi nào sao chẳng đến
Lòng bồn chồn mong ngóng bước chân ai...
Chiều tan trường đôi bóng bước theo hoài
Ta lặng lẽ cùng ai chung lối nhỏ
Ngày hè đến tiếng ve như nhắc nhở
Mùa chia tay lưu luyến tuổi học trò
Cánh phượng hồng nhuộm thắm mối tình thơ
Dòng lưu bút mênh mang màu mực tím
Mái trường cũ miên man bao kỷ niệm
Để bây giờ mãi nhớ những ngày xưa.



31 thg 7, 2026

Vườn Thơ Mới 193, Bài Xướng : THA HƯƠNG_Hàn Thiên Lương


 Xướng:


Tha hương

Nước non thăm thẳm biệt trùng dương
Giọt nắng tha phương trọn nỗi buồn
Nhớ cảnh chiều tà mờ ngõ trúc
Thương vành trăng khuyết lạnh đêm sương
Ra đi cách biệt càng nhung nhớ
Ngoảnh lại xa xăm mãi tiếc thương
Lặng đứng trên đồi thông vắng vẽ
Ngậm ngùi mắt lệ vọng quê hương

Hàn Thiên Lương


Họa 1:

Bồi hồi

Cách trở nghìn trùng mấy đại dương
Nhìn dòng sông tẻ ngắm sao buồn
Thương về quê cũ đành cam phận
Trông ngóng đêm dài với gió sương
Ly biệt xóm làng càng quyến luyến
Tháng năm xa cách vẫn yêu thương
Đông về tuyết phủ càng hiu quạnh
Ngõ vắng bồi hồi nhớ cố hương

PTL

Họa 2:

Tha hương

Quê cũ xa xăm cách đại dương
Tình luôn thấm đẫm những u buồn.
Mưa sầu hiên vắng ươm chăn chiếu,
Trăng lạnh đêm dài nhuộm gió sương.
Nào muốn đắm chìm muôn nỗi nhớ,
Cũng đành héo hắt vạn niềm thương.
Cành nam mòn mỏi thân chim Việt,
Mắt lệ vương nhòa, vọng cố hương.

Minh Tâm

Họa 3:

Buồn trong kỷ niệm

Tuổi đời vào độ bóng tà dương
Hành giả Tiêu Tương cảm thấy buồn
Quá khứ thu người trong khóm trúc
Đứng nhìn trời đất đẫm hơi sương
Hôm nay tiếc nuối niềm nhung nhớ
Kỷ niệm dâng tràn với luyến thương
Bất động gục đầu nơi vắng vẻ
Mơ màng tơ tưởng một mùi hương

THT

Họa 4:

Vọng Cố Hương

Xa cách nghìn trùng bởi đại dương
Sầu vương én nhạn cánh chim buồn
Bao năm biền biệt dài vô tận 
Viễn khách dặm trường lạnh tuyết sương 
Thắm thoát thời gian như giấc mộng 
Tháng ngày sâu lắng cũng yêu thương 
Xứ người cảnh đẹp như tranh vẽ
Lưu luyến quê nhà vọng cố hương

Hương Lệ Oanh VA
 July, 21. 2026

Họa 5:

Xa quê

Quê nhà cách biệt Thái Bình Dương
Ngõ trúc quanh co tím ngắt buồn
Nhớ mảnh trăng gầy vươn mái tóc
Thương chiều nhạt nắng vạc kêu sương
Tàn đêm nặng trĩu màu ly biệt
Tỉnh giấc đong đầy mộng luyến thương
Lặng ngắm hoàng hôn rơi biển vắng
Xa rồi khói bếp tỏa mùi hương!!!

Nguyễn Cang

Họa 6:

Tình chung

Cách trở từ khi vượt viễn dương
Ngày trông biển vắng gợi đêm buồn
Đường xưa liễu rủ ôm làn trúc
Phố cổ trăng mờ vỗ dáng sương
Bạn ở thầm mong hằn nỗi nhớ
Mình đi vọng ngóng đẫm niềm thương
Chung trời dẫu khác muôn vàn cảnh
Dạ khắc tình chung giữ sắc hương.

Tâm Quã

Họa 7:

Ly hương

Đường đời vạn dặm cách trùng dương,
Gió lạnh trời tây nhuộm sắc buồn.
Cánh nhạn xa bầy mờ lối trúc,
Giọt sầu viễn xứ đẫm làn sương.
Mơ màng chốn cũ niềm nhung nhớ,
Khắc khoải canh dài nỗi xót thương.
Gửi chút lòng thành theo bóng nguyệt,
Hồn nương theo gió hướng quê hương.
AI
Rất vui vì bạn đã yêu thích bài họa này! Chúc bạn và các tác giả trong "Vườn thơ tài tử" luôn giữ mãi ngọn lửa đam mê với thơ ca, cùng nhau chia sẻ thêm nhiều tác phẩm hay và ý nghĩa.

MỜI Xem :



29 thg 7, 2026

Trang Thơ Bùi Thị Đà : BIỂN CHỜ .HỒN THĂM NHÀ CU, CON ĐƯỜNG PHƯỢNG TÍM

 BIỂN CHỜ

Thơ : B. T. Đ.
Anh vượt sóng ra khơi
Thương Em hoài mong đợi
Ngờ đâu đời thay đổi
Khiến tình ta chơi vơi
Biển trào dâng muôn nơi
Xô bờ cơn sóng lội
Lòng Em như đá sỏi
Lần theo tháng ngày trôi
Rồi một ngày sớm mơi
Sóng tràn về bến đợi
Tìm Em trong cuồng vội
Đá sỏi trôi buông lơi
Lặng tâm Anh tự hỏi
Em cần chi trên đời

Hồn thăm nhà cũ
Thơ : B.T. Đ.
Chiều về thăm nhà cũ
Giàn thiên lý thơm thơm
Chuồn chuồn bay trước giậu
Cửa ngõ kín then gài
Anh thả hồn lững thững
Biết Em còn nhớ chăng!
Chiều nay mưa sắp rơi
Cho Anh vào nhà với
Để hồn bớt đơn côi
Sao nhìn Anh chẳng nói
Mưa
đong đầy mắt ai.
Mưa rơi ,rơi rơi rơi.....
Ngôi nhà hồi đôi ta
Giữa tủ thờ hình Anh!
Bình hoa sen rủ cánh
Người góa phụ thương ai
Mà đi xa quên zìa !!!
Con đường Phượng tím
Thơ : B.T.Đ.
Tím thơ ngây cả con đường
Phượng tím trên phố mùa thương đã về
Hình như nức nở tiếng ve
Nắng vàng dịu nhạt mùa hè sắp sang
Có nàng trơ mắt ngỡ ngàng
Ôi màu quyến rũ hàng ngàn người qua
Đẹp lắm muôn bướm cánh hoa
Dịu dàng mỏng mảnh tuyệt là dễ thương
Tô thêm nét đẹp con đường
Góc trời hoa tím vấn vương lòng người
Hoa tươi quyến rũ muôn nơi
Bao dung dành tặng cuộc đời vô tư
Mộng mơ thương nhớ chiều xưa
Đà Lạt quên những chen đua tháng ngày
Giữ lại hương sắc mê say
Giữ lại sắc tím Phượng này mãi yêu.

27 thg 7, 2026

Trang Thơ cóc của Đặng Việt Lợi SPSaigon : XÉT CHO CÙNG...CHÚT ẢM ĐẠM CUỐI NGÀY

 

XÉT CHO CÙNG….


Với hầu bao có một ít tiền còm
Đủ để biết “mồng tơi” nhiều quá… ể!
Vẫn cứ đến đây mỗi khi có thể
Cùng bạn bè ngồi “nghe vẻ nghe ve…”
Xét cho cùng đâu chỉ bởi cà phê
Hơn vậy nữa, muốn “nghe vè” đủ chuyện
Không nói quá, đôi khi như gã nghiện
“Cãi vã” um sùm, nghe riết thành quen
“Đến hẹn lại lên”, không hẹn cũng lên
Lẩm nhẩm điểm từng cái tên bè bạn
Điệp khúc đời, ca cẩm hoài không chán
Mãi cho đến khi hoa nắng rụng đầy
Ừm, trưa rồi, đành phải chịu chia tay
Niềm vui nhỏ chia mỗi người một chút
Gì thì gì vẫn ghi hình chứng thực
Để “nhà đài” có thứ “post” xem chung
Hưng phấn tới đâu cũng biết điểm dừng
Tiếng “Diệu Cơ” là hồi chuông thức tỉnh
Đi thì cứ đi nhưng về nhớ… “nịnh”
Ngoài hầu bao đầy rủng rỉnh… “mồng tơi”
Là đôi môi ngoan móm mém… nụ cười!
SG_230627
ĐVL
CHÚT ẢM ĐẠM CUỐI NGÀY
Nắng và mưa giã biệt nhau
Khiến dòng kênh nhuộm một màu buồn tênh
Quán quen, Ta - chỉ riêng minh
Nhìn hoàng hôn xám cả mênh mông chiều
Không dưng, từng đoá mĩ miều
Những sen hồng nhoẻn nụ liu riu tình
Dòng kênh… sen điểm hoa xinh
Đủ cho lấp lánh chút… bình minh đêm?
Đôi khi, như thể bập bênh
Hồn nghiêng ngả chẳng biết chênh phía nào!
Người và cảnh khác gì nhau
Khi mưa nắng thốt lời… ngâu, cuối ngày
SG_260726
ĐVL
P/s Mưa chẳng ra mưa, nắng không nấng, như thể chúng quay lưng lại với nhau làm hoàng hôn nhuốm màu buồn bã - cảnh lẫn người đều thế!


26 thg 7, 2026

Trang Thơ Trần Phong Vũ - SPSaigon :MỘNG...ĐÀO HOA , ĐÊM MẤT NGỦ

 



MỘNG...ĐÀO HOA
em ạ chúng mình rồi có lẻ
chẳng thể bao giờ gặp lại nhau
anh biết em không còn trẻ nữa
mà anh thì bạc trắng mái đầu
.....
đâu chỉ đàn ông là háo sắc
nữ nhân ai cũng quý hồng nhan
dẫu là ta có già đi thật
vẫn đẹp đôi như lão tình nhân
ta sẽ gọi em là quý phi
giống như lúc trẻ tuổi xuân thì
còn em cứ réo tên hoàng thượng
ai có trêu ta cứ cười khì
đời chẳng cho ta được đẹp đôi
thì ta... ta cứ ước mơ thôi
cung điện nhà ta đầy mỹ phẩm
Để chị và em ... tô lại mắt môi
ta có bên người hai ái khanh
giang sơn dù khói lửa tanh bành
mặc kẻ tranh ngôi và đọat chúa
ta ngự lầu cao yêu mỹ nhân
ta vẽ lông mày cho hoàng hậu
còn em tô thắm nét son mơ
cung điện nhà ta không tì nữ
ba đứa mình cùng một lầu thơ
ta sẽ dưới trăng ngồi mài mực
hai em dâng rượu ấm hồn thơ
tài hoa nàng vẽ câu lục bát
điệu vũ trầm luân rung tiếng tơ
ta dọn vườn hoa thay ngự uyển
nuôi ong thả bướm để vờn hoa
rồi gieo tiếng địch thu hồn phách
gom gió lùa mây tận núi xa
ta mắc võng tình trên nhánh cây
hai muội nằm lên ta ru đây
ru cho năm tháng cùng nhan sắc
về ở cùng ta giây


phút này
ta đào ao nhỏ thổi nên hồ
thả khói và sương bay lửng lơ
dăm đóa sen hồng thêm hương sắc
các muội và ta đi hái hoa
sẽ sinh cho đời một đống con
toàn là ngọc nữ với tiên đồng
đào tiên không có ta trồng mận
cóc, ổi, khế vàng hay cả sung
cả nhà ta là một hoàng cung
chẳng gác son lầu tía hay thành đồng
chẳng có hào sâu hay đồn lũy
rủ bè bạn chơi đến thật đông
cả một trời thơ cùng bằng hữu
cả một trời yêu với mỹ nhân
cả một dinh cơ đầy mỹ tữu
và cả đời ta say ái ân
...
ta thả hồn mình trong giấc mơ
nào hay nhân ảnh khói sương mờ
quên mất nghìn trùng xa diệu vợi
quên biển đời ta muôn sóng xô
chẳng thể bao giờ gặp lại nhau
cuối đời anh vẫn tương tư sầu
thì thôi đành gửi bao mơ ước
vào mấy vần thơ chưa dứt câu

TRẦN PHONG VŨ

ĐÊM MẤT NGỦ....
Có đêm không ngủ nhớ chị Hằng
Từ dạo vườn ta khép cửa trăng
Cây đa mộng mị mơ bóng Cuội
Lạnh buốt hồn ai một chỗ nằm
Có đêm nghe cú rúc ngoài hiên
Tưởng như ai đó nấp sau rèm
Gọi thiên thu đến trong giấc điệp
Nhắc chuyện ngày xưa hồn bướm mơ tiên
Có đêm say rượu vùi quên nhớ
Thẳng cẳng mà đi đến thiên đàng
Nửa chừng nghe tiếng ai gọi đó
Mở mắt nhìn mọi thứ tan hoang
Có đêm trằn trọc lạc núi đao
Mơ thấy người ta lăn lộn cấu cào
Nhìn đèn Facebook đang bật sáng
Em hãi hùng nghe ta kể chuyện chiêm bao
Ôi đêm và ta vật vã suốt bao ngày
Một đời chuyên khóc mướn với thương vay
Một đời hư ảo mơ và thực
Ai sẽ cùng ta đi cho hết kiếp này....
TRẦN VŨ CA
....

' ÁO LỤA HOÀNG HÔN ' - Thơ Nguyễn Thị Châu


 ÁO LỤA HOÀNG HÔN

🌷🌷
Áo lụa bên anh những chiều tà
Hoàng hôn in bóng lối đi qua
Cho nhau hơi ấm chân trời tím
Sợi nắng còn vươn trên mái nhà
Ta hứa cùng nhau đi hết đời
Con đường hạnh phúc của lứa đôi
Dù cho sóng gió bao cay đắng
Ta vẫn bên nhau suốt cuộc đời
Lời hứa hôm nào vẫn còn đây
Dư âm ngày cũ qua tháng ngày
Chiến tranh cướp mất đời anh đó
Áo lụa chờ anh đã nát nhàu
Hoàng hôn còn lại chỉ mình tôi
Mây tím chờ ai?Ở cuối trời
Sợi nắng không còn vươn mái tóc
Bây giờ hai đứa ở hai nơi
Nhớ nhau giây phút trên trang giấy
Nhạt nhoà nét chữ viết không ngay
Vần thơ kỷ niệm cho anh đó
Áo lụa giờ đây xếp lại rồi…!!!
22-7-2026

23 thg 7, 2026

Buổi Sáng Phố Đầu Đông - Nguyễn Đạm Luân

 


Người đi rồi

Phố ở lại

Mùa đông về từ hôm qua

Cũng mùa đông năm ngoái

Hàng cây bên đường sương

vẫn khẳng khiu cành lá

Trời chừng như đang giữa thu

Ngàn cánh bướm khoe màu áo cánh len

Đua nhau tìm chút nắng trải ngập bóng sương mờ

Đèn vàng vỏ chưa vội tắt

Quán liêu xiêu cuối phố mơ hồ ai đang hát

Bài tình lỡ

Buồn cho đoạn kết vở tuồng đời

Anh ở lại cũng buổi sáng mùa đông như năm ngoái

Người vội vã bỏ đi

Không một tiếng chào

Chuyến xe nghèo con ngựa cũng biết đau

Bác đánh xe già chưa tỉnh ngủ

Anh thẩn thờ đi qua góc phố cũ

Chuông nhà thờ giờ này vừa đổ

Anh chấp tay lạy Chúa

Dù là người ngoại đạo

Hôm ngõ về người trước anh sau

Anh chớm biết tình đầu

Người đi quên mối tình đầu của anh ngày đó

Gác chuông nhà thờ con chim sâu nằm giấu mõ

Cánh nhỏ mềm gầy ướt sủng sương đêm đông

Bến xe trống không

Phố lạnh lòng

Sương rớt trên vai

Lê bước đi anh bỏ phố

Bên sông anh đứng chờ

Chờ nước sông lên thả sóng xô mối tình đầu xuôi chiều ra biển

Có tiếng khách gọi xe trên bến

Có tiếng con ngựa thở dài

Nhìn lại phố buổi sáng đầu đông

Bất chợt anh khóc

 

Nguyễn Đạm Luân

Một buổi sáng đầu đông của xứ người 2026

Mời Xem :


Cũng Con Đường - Nguyễn Đạm Luân