24 thg 8, 2026

THẦY GIÁO VÙNG CAO Nguyễn Trần Vỹ


Chứng kiến học sinh vùng cao thiếu thốn từ lớp học đến bữa ăn, thầy Nguyễn Trần Vỹ đã dành 26 năm bám bản, tìm cách cải thiện điều kiện học tập cho trẻ em nơi đây.

Trong những năm cắm bản, thầy nhiều lần chứng kiến người dân dù cuộc sống còn khó khăn vẫn dành phần gạo ít ỏi để nuôi giáo viên. Từ việc xin sách vở, quần áo và đồ dùng học tập, thầy dần kết nối với các nhóm thiện nguyện và nhà tài trợ. Thầy vận động mọi người chuyển từ những phần quà ngắn hạn sang xây dựng trường học, khu bán trú và các công trình thiết yếu. Đồng thời, thầy huy động người dân địa phương cùng tham gia để giảm chi phí và tăng tính khả thi cho các công trình nằm sâu trong núi.
Sau 26 năm, thầy Vỹ cùng cộng sự đã kết nối xây dựng hơn 40 phòng học kiên cố tại 20 điểm trường, 4 khu bán trú cùng nhiều công trình dân sinh. Người dân địa phương gọi thầy là “Vỹ khùng”, bởi giữa những khó khăn và đường núi cách trở, thầy vẫn kiên trì với công việc đã chọn.

(Theo VNE)

 #chuyentute #thaygiao #vungcao

23 thg 8, 2026

PHẬN BUỒN - Thơ Huỳnh Ngọc Thuận

 Các bạn mình ơi , hôm nay là ngày 20/8/2026 ( mùng 8 ÂL ) , chỉ cò vài ngày nữa là đến ngày Răm tháng bảy (15/7 ÂL) , vào Mùa Lễ Vu Lan , ngày “ Bông Hồng Cài Áo “. Ai còn Mẹ thì cài hoa Hồng đỏ , còn Ai mất Mej thì cài hoa Hồngtrắng .

Thế nên Thuận mất Mẹ từ lúc mới chào đời được 10 ngày tuổi , nên cả đời Thuận chỉ được cài hoa Hồng trắng , Thuận thấy thương quá đi !!!
Thế nên , vào ngày Lễ Vu Lan , Thuận buồn cho Phần Số mình nên viết bài thơ :
PHẬN BUỒN
Khi xưa còn bé , em Vui
Bên Ông Bà Nội thương nuôi , cưng chìu
Đến khi khôn lớn hiểu nhiều
Biết thân côi cút trăm chiều khổ đau
Phận buồn cam chịu biết sao !!!
Lọt lòng mất Mẹ đớn đau “ Cả Đời “
Từ đây em vắng muôn lời
Một mình , lặng lẽ , buồn rơi giọt sầu
Ngắm nhìn ảnh Mẹ , tủi sầu
Cầu xin Con được “ Phép Mầu Trời Ban “
Mẹ hiền bên cạnh hỏi han
Vuốt ve , Âu yếm , Muôn vàn dấu yêu
Thương Thân , phần số hẩm hiu
Rưng rưng khoé mắt , buồn thiu cỏi lòng
Ước gì cài được đóa Hồng
Cánh Hồng đỏ thắm cho lòng Sướng Vui
Đau buồn số phận “ Mình Xui “
Cài hoa trắng mãi Bùi ngùi tủi thân
Cài hoa lòng thấy lâng lâng
Chút buồn , chút tủi ,bâng khuâng lệ sầu
Nén hương Đảnh Lễ Nguyện Cầu
Cầu cho Con được “ Phước Mầu Trời Ban”
Hằng đêm Con Mãi Vái Van
“ Cho Đời Con Được Muôn Vàn Phước Ơn “
Huỳnh Ngọc Thuận
Kỷ niệm Mùa Lễ Vu Lan
15/7 ÂL 2026

BÀ QUẠI (NGOẠI ) - FB.Trúc Đinh

 

BÀ QUẠI (NGOẠI)…!

Người dân xưa xứ Nam Kỳ cứ thấy bà già tóc bạc lớn tuổi cỡ ông bà mình, dù không quen biết thì khi nói chuyện cứ gọi “Bà Quại”…! Chớ ít khi nào kêu là bà Nội…? Bởi gọi "Bà Quại" nghe nó gần gũi thân thương hơn, vì bà Ngoại lúc nào cũng dang tay đón nhận đứa cháu của mình, cho dù nó là đứa con mà cha nó không ai nhìn nhận…! Cháu ngoại thì chắc chắn là con của con gái, là cháu ruột mình…!
Con gái khi lỡ có “mang” hoang sanh con, cũng về Ngoại. Bà Ngoại thương con gái thì cũng thương cháu vì đó là núm ruột của bà. Con gái khi sa cơ, bị phụ tình, khó khăn… bà cũng sẵn sàng cưu mang…! Bà Ngoại là người dành cả một đời gánh vác hai lần làm mẹ: Lần thứ nhất cho con và Lần thứ hai cho cháu…! Bà nuôi mẹ khôn lớn thành người, rồi lại còng lưng nuôi cháu. Một đời làm mẹ chưa kịp nghỉ ngơi, bà lại bắt đầu một đời làm bà, chưa từng than, chưa từng mệt, chỉ sợ… mình lỡ mất đi thì con và cháu không còn chỗ để về…!
*Trong vở kịch “Lá Sầu Riêng”, cảnh Bà Bảy Nam là má ruột của cô Kim Cương lên nhà sui thăm con và cháu ngoại, thấy con gái bị đánh u đầu, bà khóc, vén áo bà ba lấy dầu xức cho con. Con gái sợ bà Hội Đồng về gặp rồi nói xiên xỏ khinh thường nên nói bà về quê. Bà thương con, khóc và hờn mát:
-Tui lên thăm nó..! Nó đuổi tui về…!
Cả hai cùng khóc..!
Nếu mẹ dạy ta cách đứng lên, thì bà dạy ta cách đứng vững. Nếu mẹ cho ta hình hài, thì bà cho ta ký ức…! Lòng thương con và cháu thật vô bờ bến của bà Ngoại là như thế đó..

22 thg 8, 2026

THU SAIGON - Phạm Văn Bắc


 
THU SAIGON

Saigon chỉ có hai mùa mưa nắng, nhưng đôi khi ta gặp được những thời khắc giống như mùa thu ở giữa thành phố này.
Thời còn học ở trường Sư Phạm Saigon trước năm 1975, ngày hai lựợt đi về trên những con đường Nguyễn Văn Thoại, Hồng Bàng, Thành Thái với hai hàng cây cao vút hai bên đường. Gần trường có công viên Văn Lang rợp bóng mát cùng với ngôi nhà thờ Thánh Jeanne d'Arc đứng trầm mặc giữa rừng cây. Vào cuối mùa mưa, một buổi chiều tan học, đạp xe về mà thấy cảnh vật có điều gì khác lạ. Trời không mưa, không khí mát mẻ thật dễ chịu, ánh nắng vàng cuối ngày thắp sáng những ngọn cây hai bên đường. Từng cơn gió lay động những tán cây làm những chiếc lá vàng bay bay, chao liệng trên không rồi rơi xuống, vương trên áo người đi, phủ kín mặt đường. Cái tiết trời dịu mát ấy, những cơn gió nhè nhẹ ấy, những chiếc lá rơi tình cờ ấy, cái màu vàng mênh mang xao xuyến ấy..., làm lòng người bâng khuâng trước cảnh đất trời thi vị.
Thế mà thời gian đã qua đi hơn một nửa thế kỷ rồi. Bây giờ, thỉnh thoảng có dịp, đi trên những con đường ngày xưa để tìm lại cảm giác khó quên của thời xa xôi ấy. Saigon bây giờ ở đâu đó, vào một lúc nào đó, vẫn có những không gian, những cảnh vật mang màu sắc, hương vị và nét riêng của mùa thu... Ngày xưa là cảm giác ngỡ ngàng của tâm hồn trai trẻ trước thiên nhiên dịu dàng, trước những khoảnh khắc thu quyến rũ. Bây giờ là tâm trạng hoài niệm của một con người, đã trải qua bao sóng gió cuộc đời, với trái tim trống vắng cùng một vết buồn khó phai...
(Hình trên internet)

21 thg 8, 2026

XÍ QUÁCH - Song Thao

 


Tôi bén duyên với xí quách khá sớm. Từ thuở chơi đáo đánh khăng tại Hà Nội. Trên vỉa hè trước cửa nhà tôi có cho một ông phở gánh đứng bán. Chúng tôi mải miết chơi trên lề đường trong không gian thơm lừng mùi phở. Cuối ngày khi ông dọn về, ông vét nồi nước phở to đùng, vớt ra vài tô xí quách, cho anh em chúng tôi bồi dưỡng. Gặm xí quách là một thú khám phá đầy hấp dẫn. Thịt mềm, gân dai, sụn giòn. Chúng nằm không theo một thứ tự nào. Hên xui may rủi cho người gặm. Gặp khúc xương ống là thấy hạnh phúc nằm ở đầu lưỡi. Gặm thịt và gân dính ở đầu xương, khới lớp sụn, mút tủy xương béo béo thơm thơm, cuộc đời sao mà vui đến thế.

Niềm vui xí quách của tôi là một niềm vui…cộng đồng. Hình như tụi nhỏ cứ đụng tới xí quách là bay hồn vía. Như tác giả Đinh Trực. Anh còn nhớ mãi những ngày Chủ Nhật hay ngày lễ được bố cho đi chơi Chợ Lớn hay Sài Gòn. Kết thúc buổi đi chơi bao giờ cũng ghé một xe mì và cậu nhỏ Đinh Trực không bao giờ quên gọi một tô xí quách xương heo ngay khi vừa ngồi xuống chiếc ghế xếp mặt gỗ bóng loáng vì dính dầu mỡ thường xuyên. Tô xí quách được bưng ra. “Ôi… mùi thơm bốc lên làm cái bụng cồn cào thêm, đang đói mà ăn món khoái khẩu thì còn gì bằng. Trong tô, nước lèo sóng sánh nước mỡ vàng, hai cục xương heo nằm ngổn ngang, lớp hành xanh nhỏ rải trên mặt thật hấp dẫn. Không ngần ngại, tôi cầm chai dấm và nước tương nêm vào tô ngay, “Đỏ là Dấm-Xanh là Tương”, qui ước hai chai của người Hoa là thế mà. Có món ngon rồi, lại phải biết cách ăn mới thú. Tôi chùi tay, cầm ngay cục xương lên mà cạp, gặm những miếng thịt còn dính trên xương. Xoay tới xoay lui, tìm cái ống có lỗ trống, hút liền một phát, những tinh tuý của tủy xương chạy một cái rột vào miệng: béo, ngọt, thơm, mặn, bao nhiêu cái ngon trên đời đã vào bụng. Cầm cái muỗng múc nước lèo húp liền hai phát kèm theo… đã quá đi thôi.Thời gian chậm chạp trôi, hai cục xương đã được tôi làm sạch, nước lèo trong tô cũng cạn đáy, chỉ còn lại những hạt tiêu đen và những mảnh xương vụn”.

Hình như dân ta thuộc loài gặm nhấm. Già trẻ lớn bé chi cũng thích mang răng ra thi thố với xương hết. Nhà văn Đỗ Duy Ngọc viết: Tuỳ là bò, gà, hay heo, những thứ bám vào xương có thể kể ra nhiều: thịt nạc, thịt mỡ, gầu, nạm, da, sụn, gân, tuỷ. Cục xương to nhất không hơn nắm tay như giò heo hoặc đuôi bò, dài khẳng khiu không hơn cây bút chì như xương chân gà, lại cho ta nhiều thứ để thưởng thức như vậy. Ăn thịt heo luộc thì chỉ có nạc và mỡ, ăn bít tết thì chỉ có thịt, ăn nem thì có thịt có da; không thức ăn nào cho ta hưởng được nhiều thứ như gặm xương. Có lẽ vì sảng khoái như vậy nên dân nhậu thường lấy xương làm mồi. Rỉa một miếng xí quách, chấm vào xì dầu (nước tương) có pha tương ớt, cho vào miệng nhai, rồi ngẫm nghĩ, “Đời cũng còn nhiều thú vui đơn sơ mà đáng sống”. Mà đúng thật, ăn xí quách cũng như sống cuộc đời, đủ mùi vị khi ngọt bùi, khi cay đắng, khi đầy toan tính, khi thực bất ngờ. Ấy là chưa kể nhấm thêm vài lá húng quế hoặc ngò mùi, ngò gai, cắn một tí ớt. Cộng hưởng với men nồng của rượu, thực không có gì tiêu biểu cho cuộc đời lên voi xuống chó cho bằng gặm xương”.

Nhậu mà thiếu xí quách là thiếu một phần hạnh phúc trần gian. Sao mà rượu lại cặp kè với xí quách như đôi bạn tâm đầu ý hợp đến thế. Những ngày nhậu nhẹt với mấy ông nhà báo ở Sài Gòn, trên đường Phạm Ngũ Lão, nay vẫn còn bám vào mảnh ký ức đang dần nhạt nhòa của tôi. Những cuộc nhậu có nem chua, cà ri dê, lẩu bò, thịt rừng và nhiều thứ bắt mồi khác tôi ít nhớ, nhưng những cuộc nhậu những ngày túi vơi bên cạnh một ông phở gánh có thau xí quách làm chuẩn, tôi lại nhớ nhiều hơn. Có lẽ mùi vị của xí quách ngày nhỏ vẫn còn đánh đu trong ký ức của tôi. Có tí rượu vô, chúng tôi phét lác chỉ có dân nhậu chúng tôi mới có đủ trình độ thưởng thức xí quách, tây chỉ pho-ma với thịt nguội làm sao biết gặm xương. Hồi đó chưa có tây ba lô, chừ tây ba lô ngổn ngang khắp nước, tây cũng gặm xương như ta.

Max McFarlin, một anh chàng người Mỹ, là người đã nhiều năm lui tới du lịch bụi tại Việt Nam. Anh có một kênh YouTube được trên 600 ngàn người theo dõi. Trong một video có tới hơn một triệu người vào coi anh đã ca tụng món xí quách, món ăn mà anh gọi là “xương xẩu”. Anh nhắc lại kinh nghiệm ăn món lẩu xí quách tại một cửa hàng tại Quận 9 Sài Gòn. Lẩu xí quách không có trong những ngày lê la ăn xí quách của tôi. Có lẽ đây là một “phát minh” mới của dân ăn nhậu ngày nay. Món này hầu như không có trong các nhà hàng mà chỉ có trong các quán nhậu. Đó là nồi nước xương hầm có bỏ thêm vài loại trái và các loại rau. Nồi lẩu thơm mùi rau quả, có vị thanh thanh cộng với mùi đặc trưng của xí quách, ăn với tàu hũ và bún. Món lẩu xí quách này nghe ra không làm dân nhậu háo hức. Xí quách đã mất đi mùi đặc trưng. Nhưng anh Max vẫn háo hức kể lại: “Mình đã phải lái xe 35 phút, cuối cùng mới tìm thấy quán này. Anh chủ quán còn thắc mắc sao mình đi ăn sớm thế. Thật tuyệt vời. Nhà hàng  còn cho mình kéo để dễ ăn hơn. Trong nồi vừa có xí quách, vừa có xương sườn, rất ngon”. Đọc tới đây tôi khinh thường anh Mẽo này ra mặt. Ăn xí quách mà dùng kéo còn ra cái thể thống chi. Nhưng anh chàng Max này cũng khá bản lãnh. Anh bàn tiếp: “Lấy kéo cắt thịt là cách ăn sạch sẽ, văn minh và lịch sự. Nhưng thành thật mà nói, ăn tay không mới ngon!”. Có thế chứ! Nhập gia tùy tục, đớp xí quách phải dùng tới bàn tay năm ngón kiêu sa. Anh Max đã tìm ra chân lý: “Khi thịt chín, thịt béo ngậy, đậm đà thơm ngon. Chấm với sốt chấm tê tê, cay cay nữa là tuyệt vời. Mùi vị béo ngậy vẫn còn trong miệng mình. Mình cũng rất thích phần huyết bên trong xí quách”.

Tôi vẫn ấm ức vì mình sớm bỏ nước ra đi không biết món “lẩu xí quách” ra sao. May mắn tôi đã tìm ra được bài của tác giả Ngữ Yên, một “chuyên viên” về lẩu xí quách mới rõ ràng nó là cái chi chi. “Tới nơi khi món bưng ra mới biết đó là cái lẩu xí quách. Bợm nhậu Cần Thơ chơi ác đặt tên nó là món MIA, viết tắt ngữ “missing in action”, một từ thông dụng ở Việt Nam sau ngày hai nước ký kết bang giao. Mỹ yêu cầu Việt Nam hỗ trợ tìm kiếm và giao hài cốt quân nhân Mỹ. Xí quách trong con hẻm ấy ngon thiệt. Thịt vừa mềm tới, không quá rục. Mùi tiêu quyện với mùi hành, mùi xương, hình ảnh những cái xương ống, thoạt cảm đã ấn tượng thèm ngay những giây đầu. Lại có bán cả rượu và bia. Chúng tôi chọn bia để còn có thể sống sót đi lê la chỗ khác. Cốt là về Sài Gòn có tư liệu viết bài…Xương hầm lấy nước lèo thay vì là đồ bỏ trở thành đồ được dân nhậu tôn vinh rất mực. Thế rồi những năm 90 thế kỷ trước, ẩm thực tiến hóa dữ dằn, món xí quách không còn là phó phẩm của hủ tíu, mà trở nên hàng chánh phẩm. Một số hàng quán đã cho ra đời món lẩu xí quách hầm trực tiếp để dọn ăn. Pháp này còn ngon và đầy đủ hương vị hơn món phó phẩm. Tôi được ăn món xí quách này trên đường Võ Văn Tần (xưa là Trần Quý Cáp), gần một tòa báo. Món ăn không đạt độ đủ mềm. Nói chung là chưa điêu luyện. Về sau và nhiều năm sau nữa, khi vào quán Rặt Dê trên đường Huỳnh Tịnh Của, kêu món xí quách. Một cái lẩu xí quách dê được dọn lên, kèm nào rau các loại, lại thêm mấy cái ống hút cỡ ngón tay. Té ra, bây giờ Sài Gòn còn biết tận dụng luôn cả tủy trong xương ống bằng ống hút. Hút tủy trở thành một món nhanh ghiền. Lẩu xí quách quán Mưa Rừng, đường Sư Thiện Chiếu, đối diện cổng hông chùa “cách mạng” Xá Lợi, so với các quán tôi và các bạn thường lê la có lẽ “vĩ đại” nhất. Xương vun cao hơn cái lẩu một khúc. Toàn khuỷu xương ống. Phải bốn tên vật mới “toang” cái lẩu và một thùng Tiger có lẻ. Nhưng lẩu chỉ ăn một bữa là ớn. Muốn gặm xương dài hơi, bạn nên đến quán Cẩm Lệ trong một con hẻm nằm trên đường Cao Thắng, đoạn giữa hai đường Điện Biên Phủ và Ba Tháng Hai. Quán nằm gần cái Miếu thờ Lê Văn Khôi như là thành hoàng bổn cảnh. Ở đây có lẩu chưn giò heo. Trời! Gặm chưn giò có đủ mùi vị của những kẻ nghiện xí quách. Da sừn sựt nè, sụn giòn giòn, thịt béo béo, tủy béo ngậy. Lại còn có cô Nga phục vụ nhanh nhẹn, vui tươi hết sức dễ mến. Hỡi ôi, cô Nga hồi đóng cửa do dịch Covid-19 đi nấu cơm từ thiện, lây bịnh và qua đời”.

Xí quách là cách phát âm theo tiếng Quảng Đông chữ “trư cốt”, nghĩa là xương heo. Sau đó, xí quách được dùng rộng ra cho không chỉ xương heo mà xương bò, xương dê cũng…xí quách tuốt. Đó là thứ phó phẩm của hủ tíu, phở và các loại bún. Người ta cốt lấy nước hầm từ xương làm nước chan vào chén hủ tíu, phở và bún. Thứ thịt đã nhả hết chất ngọt ra nước sau đó là thứ vất đi. Không biết từ khi nào xí quách lại được trọng dụng. Ai đã có công biến một thứ vứt đi thành một món ăn ngon miệng, tôi nghĩ người đó chắc phải là một bợm nhậu.

Xí quách đậm đà, béo béo là do chất tủy nằm trong xương ống. Tách riêng ra, tủy là một đặc sản trong ẩm thực của cả ta lẫn tây từ khuya. Nhiều nhà nhân chủng học cho rằng con người nguyên thủy là những kẻ ăn xác thối. Họ dùng đá để đập vỡ xương của những xác thối do những dã thú như sư tử bỏ lại khi bộ hàm của thú ăn thịt không đủ khỏe để gặm vỡ xương. Ngày nay, trong các nhà hàng sang trọng cũng như bình dân, món tủy rất được thực khách chiếu cố. Tủy bò nướng, tủy heo hấp lá chuối, súp cua tủy, lẩu hút tủy, tủy bò chiên giòn, tủy bò nhúng mẻ là vài món thông dụng tại các nhà hàng trong đó món tủy bò nướng được ưa chuộng nhất.

Món tủy bò nướng rất dễ làm. Cưa đôi xương bò, rắc hành lá, ớt và gia vị rồi nướng trên lửa than. Tủy xương sẽ tỏa ra mùi thơm khó cưỡng. Múc phần tủy xương ăn với bánh mì. Có người thích cầm thanh tủy lên húp nhưng cũng có người thích đổ rượu, trộn lên rồi uống. Đây là món ăn phổ biến tại nhiều quốc gia, mỗi nước có cách ăn khác nhau. Pháp, Anh, Philippines ăn khác Trung Quốc. Mỗi địa phương Trung Quốc lại thưởng thức món tủy khác nhau. Có nơi cho thêm chút bơ để tạo mùi thơm kích thích vị giác. Ăn tủy gần giống như ăn thịt mỡ nhưng không béo bằng. Có khi dính trên tủy còn có gân nhai thấy dai dai, có mùi thơm dịu của sữa.

Xí quách là thứ quyến rũ những cái miệng sành ăn sành uống. Ngay học giả Trần văn Khê cũng có bài “Nghĩ về Nghệ Thuật Gặm Xương” viết về xí quách. Ông vốn là một nhà nghiên cứu về văn hóa, âm nhạc cổ truyền nổi tiếng quốc tế. Học vị của ông là Tiến sĩ Âm Nhạc Học. Ông là Giáo sư tại trường đại học danh tiếng Sorbonne ở Paris, thành viên danh dự của Hội Đồng Âm Nhạc Quốc Tế và UNESCO. Những gì ông viết ra đều là những nghiên cứu nặng ký mang tầm vóc quốc tế. Tôi không tin ông cất công bỏ thời giờ ra viết về một thứ phàm phu tục tử như vậy nên vào hỏi ông trí tuệ thông minh ChatGPT. Ông “thông minh” này xác định ngay bài viết ngắn có tính cách cà rỡn đó đúng là “tác phẩm” của ông Trần.

Theo ông, gặm xương có triết lý riêng của nó. Thứ nhất là hưởng được những điều bất ngờ khi gặm giò heo, đuôi bò, chân gà hoặc xí quách. “Xương còn dính thịt cho ta cái bất ngờ là lúc đang gặm tí thịt còn lắt léo trong góc kẹt của cục xương thì bỗng sựt một cái, ta cắn được một miếng gân hoặc một miếng sụn giòn. Đang gặm tí da tí mỡ của giò heo thì lại đớp được một mẩu thịt nạc. Khoái hơn nữa là gặm cái sụn giòn tan nằm cuối xương ống chân gà, nhất là loại gà công nghiệp. Những khi ăn đám ăn tiệc, ta buộc lòng phải bỏ mấy cái xương gà loại này vì muốn bảo toàn danh dự, tuy lòng tiếc hùi hụi. Hưởng được những bất ngờ đó khoan khoái như “tha hương ngộ cố tri” hoặc “nắng hạn gặp mưa rào”. Lòng ta phơi phới. Ta nhai nhai một tí, rồi tợp một tợp hoặc tu một tu”. Cái thú thứ hai: gặm xương là đang uống thuốc bổ mà như không phải là uống thuốc mà nhai thuốc một cách hớn hở. “Gặm xương còn là một liều thuốc bổ, Calcium. Không hiểu sao nhiều người phải mua calcium về uống, trong khi xương là nguồn calcium vô tận. Thử hỏi uống một viên Calcium, vừa nhạt nhẽo vừa nóng, sao cho bằng gặm một cục xương, vừa béo vừa bùi? Thế mới biết, người Mỹ người Tây cần uống Calcium vì họ không biết gặm xương!”.

Gặm xương còn tập cho chúng ta biết lập kế hoạch. Gặm chỗ nào trước, chỗ nào sau là cả một kế hoạch cho việc gặm xương trở thành viên mãn. Người gặm xương còn tập được tính kiên nhẫn. Không kiên nhẫn sẽ có chuyện gãy răng. Tính mạo hiểm cũng được phát huy khi phải mò mẫm như vào một hang động hoang vắng “ngậm ngải tìm trầm”. Gặm xương dậy chúng ta tính tùy thời, khi nào gặm khi nào phải ngưng gặm, biết nắn biết buông như người chơi đàn thập lục. Tính chỉ huy cũng được phát huy khi điều hợp miệng, răng, lưỡi chặt chẽ để đạt hiệu quả cao nhất.

Sau khi “nghiêm chỉnh” về triết lý gặm xương, ông Trần văn Khê…phiếm: “Xí quách là gì? Hà, hà. Đơn giản xí quách là trư cốt, là xương heo đọc theo âm Quảng Đông. Hồi đầu mới du nhập Việt Nam, xí quách chỉ là xương heo, nhưng sau xương bò, xương gà, xương gì gì nữa cũng được kêu tuốt là xí quách. Xương heo để nấu nước lèo hủ tiếu (phở thì dùng xương bò). Chiều chiều, các bợm nhậu thường ghé quán hủ tiếu gọi một tô xí quách lai rai. Chừng mà chủ quán kêu hết xí quách rồi thì coi như đời tàn, chẳng còn gì vui hết, lại phải về sớm với bà vợ lắm điều. Mà nhiều khi còn bị vợ hỏi xóc hông “Ông chơi với bạn bè ra sao mà người ta không cho vô bàn nhậu, phải về sớm vậy nè, hả?”.

Hết xí quách về chẳng lẽ lại bảo vợ là hết xí quách. Có khi chuyện này hiểu ra chuyện nọ. Ông Trần phiếm tiếp: “Xương còn cứng thì dáng người thẳng thóm, tướng đi hùng dũng. Xương loãng rồi tướng đi lòm ròm, đầu gối lủng củng còn gì là uy phong. Ngoài ra, xương sống mà nhất là tủy sống là nơi sinh sản ra cội nguồn sự sống. Lớn tuổi rồi, bộ máy sinh học đã mệt mỏi theo năm tháng, phần cần dùng lúc nào cũng nhiều hơn năng lực sản xuất. Không biết cách điều tiết thì nhiều khi phải ăn vào vốn, là nguy cơ đi gặp ông bà sớm. Vậy là hết xí quách rồi”.

Khám phá ra khía cạnh rất dân dã của một bậc khoa bảng chẳng là một thích thú sao? Thích thú nhưng tôi không quên thắc mắc: do đâu ông có được cái xuề xòa của một lão ông quần ống thấp ống cao ngồi rề rà nói chuyện xí quách và chuyện hết xí quách một cách tinh ranh như vậy? Nghĩ riết rồi cũng vỡ lẽ ra: ông là anh của quái kiệt Trần văn Trạch!

SONG THAO

08/2026

 Website: www.songthao.com

Xí quách.

Anh  Max McFarlin đang gặm xương

Lẩu xí quách.

Tô xí quách.

20 thg 8, 2026

Tiếng Rao Chè Đậu Xanh - Thuyên Huy

 

Nhờ anh bạn nhà ở Sài Gòn cùng lớp chỉ, vì căn nhà anh ở trọ trên đường Vĩnh Viễn, được vợ chồng chủ nhà bán, để về quê đâu đó dưới Sa Đéc, anh dọn tới căn gác lửng trong cái hẻm khá rộng tráng xi măng sạch sẽ của ông bác, sống một mình, làm gác dan cho hảng bánh ngọt bên phường Cây Sung từ giữa năm học.

*
Xế chiều thứ Bảy, không về thăm nhà như thường lệ, ngồi trên gác trọ học bài, nghe tiếng con gái rao chè đậu xanh bột lọc nhẹ nhàng nhỏ, mỗi đầu hôm hàng ngày, không lê thê kéo dài, riết rồi quen, hôm nào ngồi học không nghe, tự nhiên thấy thiếu thiếu cái gì đó, nhưng thật ra chưa có lần nào mua.

*
Chiều thứ bảy, đi bán hơi sớm hơn mọi khi, cũng con hẻm cũ thường ngày, vừa gánh tới trước hiên nhà, chỗ anh ở trọ, trời bất chợt đổ mưa như trút nước, đúng là mưa Sài Gòn, chợt mưa chợt nắng, tiếng rao chè chưa kịp hết câu, cô đành phải quảy gánh đứng lại, trong hẻm nhà nào cũng như nhà nào, mái hiên nhô ra không dài, nước cứ mặc tình làm tình làm tội người đi.

Từ trên gác, anh cầm vội cái áo mưa khá tốt, để dành chưa xái lần nào, mua ngoài chợ trời Hàm Nghi chạy xuống lầu, ông chủ không có nhà, mở rộng cửa, đưa cái áo mưa cho cô gái đậy sơ gánh chè lại, rồi phụ đở gánh chè, kêu cô bước vào trong chút xíu đụt mưa, chờ tạnh rồi đi.

*
Đứng bên nhau, bên cạnh gánh chè, mưa vẫn mưa, hỏi nhau qua lại làm quen, chờ mưa tạnh, cô chừng mười bảy, tên Hiếu, trông khá đẹp, dễ thương, nói năng nhỏ nhẹ, học lớp đệ Nhị, ở trường Phan Sào Nam, kế bên rạp chiếu bóng Long Vân, nhà chỉ có hai mẹ con, mẹ bán hàng ban ngày, ở cuối con hẻm, chỗ trổ ra ngõ đường phía bên kia khu hỏa hoạn Petrus Ký cũ. Anh, sinh viên nghèo năm thứ hai Kỹ sư Hóa học, trường Kỹ thuật Phú Thọ, quê ở tận dưới miệt làng quê miền Tây, Chợ Lách, nơi ruộng đầy ốc gạo bốn mùa. Mưa tạnh, trời rạng lên một chút nắng muộn, cô ngại ngùng, quảy gánh đi, luôn miệng mấy lần cám ơn, anh đứng trước cửa nhìn theo, chờ nghe tiếng rao chè quen, tiếng rao nhỏ dần ở cuối đầu kia hẻm mà anh nhớ cứ nhớ.

*
Chiều tan trường, anh nhiều lần đón Hiếu ở cổng trường, rồi bên nhau đưa về, thẹn thùng rồi cũng qua, ngập ngừng rồi cũng thôi, hai người thật quen nhau, thương nhau, đưa về nhà chào hỏi kính thưa, theo lễ nghĩa cha mẹ dạy, nhà chỉ có hai mẹ con, ba Hiếu làm công nhân hỏa xa, nhưng bị bệnh mất chừng bảy tám năm nay, anh cũng thành thật nói hoàn cảnh gia đình mình dưới Chợ Lách, gia đình cũng tạm đủ ăn đủ mặc với công việc bỏ mối ốc gạo cho bạn hàng chợ Vĩnh Long, mẹ cô hiền từ, vui vẻ, mừng không biết bao nhiêu mà nói, con cái nhà ai biết phép biết tắc, bà cười luôn tỏ ý ưng lòng cho chuyện quen biết của hai người.

*
Tết Mậu Thân, tỉnh thành hổn loạn, giặc giã tràn lan, tiếng súng nhỏ súng lớn vào tận đường phố, anh về quê rồi bị kẹt lại, sau gần cả tháng kẹt đường kẹt xá, anh lên tới Sài Gòn, trường chưa mở cửa lại. Vội vã chạy đến nhà Hiếu, nguyên một khu phố tan hoang, nhà cháy không còn một cái, có người chết, hai mẹ con không còn đó, anh bấn loạn, hỏi thăm số người, chắc là người ở đây đang quanh quẩn tìm tìm kiếm kiếm gì đó trong đám tro than đen mờ bụi, biết hai mẹ con cô gái bán chè rong nhưng không biết bây giờ ở đâu, cũng có thể chết vì trúng đạn đại pháo bắn vào.

Đau đớn, tan nát hồn, ngơ ngẩn, anh ngồi xuống lề đường, mắt cay xé đỏ, rồi bật khóc sướt mướt. Chiếc xe tuần cảnh chậm qua ngang, ngươi cảnh sát ngồi phía sau, nhìn rồi lắc đầu buồn, xe qua một khúc đường rồi mà người đó cũng còn ngoáy cổ nhìn lại.

*
Mấy ngày sau, vào học lại, mượn được cái xe đạp cũ của thằng bạn chung lớp, chạy đôn chạy đáo, đường này ngõ kia, phố này hẻm nọ, hết trường đua Phú Thọ lên Ngã Tư Hàng Xanh, qua Khánh Hội xuống Phú Lâm, hỏi bất cứ ai có thể hỏi, không ai biết, bặt tin, cuối cùng, vẫn cố hy vọng nhưng rồi cũng nén lòng đau, đành bỏ cuộc.

*
Đêm xuống, ngõ hẻm cũng đã lên đèn từ lâu, anh cứ ngồi bất động trên gác trọ, nhìn xuống chờ, như đã chờ từ những ngày trước đó, vẫn chưa có tiếng rao chè ngày cũ, thẩn thờ đứng dậy, chút ánh sáng đèn vàng vọt từ căn nhà đối diện chiếu ngang qua mặt, anh đi vào, ướt sủng nước mắt.

Sài Gòn giờ giới nghiêm.

Thuyên Huy


Mời Xem :

Nhà khoa học Mỹ tìm ra phân tử tiêu diệt tế bào ung thư

MỹCác nhà khoa học tại Đại học Bang Utah đã tạo ra một loại enzyme có thể phá hủy gene của tế bào ung thư, khiến chúng tự hủy.

Enzyme tên là Cas12a2, có thể được lập trình để nhận diện một RNA cụ thể, chẳng hạn loại do tế bào ung thư tạo ra. Khi tìm thấy RNA mục tiêu, enzyme sẽ cắt bộ gene của tế bào thành từng mảnh. Nghiên cứu mới, được đăng trong hai bài báo trên Nature, có thể được phát triển thành giải pháp tiêu diệt những tế bào ung thư khó bị tác động bằng các loại thuốc thông thường.

Ban đầu, nhóm nghiên cứu tìm đến Cas12a2 như một công cụ chỉnh sửa gene để sử dụng trong CRISPR. Hàng loạt thử nghiệm thất bại do Cas12a2 trở nên mất kiểm soát và cắt phá ADN một cách không chọn lọc sau khi nhận diện được RNA khớp với RNA dẫn đường, trong khi mục tiêu của enzyme Cas là cắt đúng vị trí để có thể sửa hoặc chèn thông tin di truyền. Họ nhận thấy đây là cơ chế trong tự nhiên giúp hạn chế nhiễm trùng lây lan trong quần thể và tận dụng để tiêu diệt tế bào ung thư theo hai cách khác nhau.

Một cách là điều hướng Cas12a2 đến RNA do tế bào tạo ra, cụ thể là các tế bào mang đột biến trong gene TP53. Gene này bị biến đổi trong khoảng một nửa số ca ung thư. Theo Genecards, TP53 nằm trên nhiễm sắc thể 17, có nhiệm vụ kiểm soát chu kỳ tế bào và tiêu diệt tế bào bất thường. Cách thứ hai là cho enzyme nhắm vào RNA do gene KRAS đột biến - có thể khiến tế bào phát triển mất kiểm soát và trở thành tế bào ung thư.

 

Một loại enzyme có khả năng cắt ADN đã được khai thác để tiêu diệt tế bào ung thư. Ảnh: Science Photo Library

Trong cả hai trường hợp, Cas12a2 thể hiện độ đặc hiệu cao, tiêu diệt các tế bào mang gene đột biến liên quan đến ung thư, ngay cả khi đột biến đó chỉ khác RNA bình thường ở một ký tự duy nhất. Thử nghiệm cho thấy hiệu quả trên các tế bào người được nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Ở chuột sống, enzyme làm thu nhỏ các khối u.

Công nghệ này cho thấy khả năng chọn lọc cao hơn so với phương pháp hóa trị phổ biến hiện nay, vốn tiêu diệt tất cả tế bào phân chia nhanh trong cơ thể, theo Jingkun Zeng, nhà sinh học ung thư tại Viện Gladstone, Mỹ.

Theo Baojun Wang, nhà sinh học tổng hợp tại Đại học Chiết Giang, Trung Quốc, vẫn còn một chặng đường dài từ các thí nghiệm đến một liệu pháp có thể thử nghiệm trên người. Rào cản hiện nay là làm sao để đưa Cas12a2 vào tế bào, vì đây là một phân tử có kích thước lớn. Enzyme cũng chưa tiêu diệt được toàn bộ tế bào ung thư trong các thí nghiệm, trong khi đó vẫn cần thêm nhiều thử nghiệm an toàn để bảo đảm Cas12a2 không gây hại cho các tế bào khỏe mạnh.

Tuy nhiên, Wang đánh giá các nghiên cứu là bằng chứng mang tính cột mốc với một công nghệ triển vọng. Phạm vi ứng dụng có thể mở rộng sang các bệnh tự miễn và thần kinh, chỉ cần bệnh có liên quan đến một loại RNA đặc trưng.


Nam Nguyễn tổng hợp-HNPĐ