19 thg 7, 2026

LÁ CHNH - VỈNH QUYỀN

 


Lá Chanh - Vĩnh Huyền

Lá Chanh



Anh chẳng thể là người hạnh phúc. Ai đó trong số những cô gái từng yêu anh đã phán một câu khá là ác khẩu như thế. Kể cũng hàm hồ nhưng không phải không có đôi phần của sự thực. Bởi anh là loại người "nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa". Như lúc này chẳng hạn.

Nhiều năm trước, việc bôn ba về Huế sửa chữa phủ từ, ngôi nhà rường ba gian hai chái mục nát, nơi hương khói gia tiên, là điều ngoài tầm tay của anh khi anh tiếp nhận nó theo "nghị quyết" của hội đồng gia tộc. Dù tuổi đời chưa đủ để chuyên tâm lo chuyện họ hàng cúng bái, lại công tác xa Huế, anh vẫn bị chọn giao quản lý phủ từ vì mọi người tin rằng anh đủ khả năng tổ chức lại giềng mối gia tộc vốn đã rã rời, từ đó vực dậy một "di sản" có nguy cơ đổ sụp bất cứ lúc nào, nhất là trong những dịp "trời hành cơn lụt mỗi năm". Những ngày về Huế, buổi trưa, buổi tối, nằm gác tay lên trán, ngó lên những rui kèo chạm khắc công phu có tuổi thọ ngót trăm năm máng lủng lẳng cả tá lon bia rỗng, đủ các nhãn mác nội ngoại, từ Huda đến Heneiken, để hứng nước dột, những giọt nước len lỏi âm thầm qua lớp ngói liệt phủ rêu đến cả mặt trong, như một sáng kiến thay thế cho những thau, chậu giăng giăng trên sàn nhà hay gây vấp té, mà lòng anh nhói đau, bất lực. Thế mà bây giờ, đứng trước dãy khám thờ sơn son thếp vàng, thắp nén nhang cáo lễ khánh thành phủ từ vừa được trùng tu, thật ra là làm mới hoàn toàn trên nền cũ, chủ yếu nhờ tiền đóng góp của bà con lưu lạc ở nước ngoài, anh lại buồn man mác, lại nhớ ngôi nhà rường cũ mốc đầy kỷ niệm, nhớ âm thanh trầm bổng xót xa từ những giọt nước mưa rơi tong tỏng vào những lon bia rỗng ngày đông giá... Người như thế thì chẳng thể hưởng hạnh phúc là đúng rồi...Anh rời gian thờ, rời khỏi dòng suy ngẫm miên man bởi có tiếng nhiều người xao xác từ cổng ngoài lan vào cổng trong.

Ra tới sân gạch, anh trông thấy một cảnh huyên náo bất ngờ. Các bậc trưởng lão trong họ đang chỉ huy đám con cháu ngăn chặn một nhóm người đang cố tình xông vào phủ từ. Một ông chú nói nhỏ vào tai anh: "Cháu nhớ bọn ni không? Con Giang, con của mụ điếm vạn đò và hai thằng em đầu gấu của nó đó. Ngày ni là ngày chi mà bọn hắn đòi vào phủ từ chứ?". Anh thầm kêu một tiếng nhỏ trong cổ họng: "Giang!". Nếu ông chú không gọi tên thì chắc gì anh đã nhớ ra, nhận ra? Trước mắt anh là một thiếu phụ có thứ nhan sắc làm vẩn đục ý tưởng của đàn ông ngay từ phút đầu gặp gỡ, nếu không cho rằng đó là vẻ đẹp đánh thức "bản lĩnh đàn ông". Một bé Giang mười lăm, mười sáu mảnh khảnh, tóc bốc mùi bùn non chỉ còn trong ký ức của anh thôi. Anh đến gần đám đông, vờ như không hiểu: "Bình tĩnh. Chuyện gì vậy?". Giang đang sấn sổ xỉa ngón tay vào trán mấy chàng thanh niên lập hàng rào trước mặt bỗng nhận ra sự xuất hiện của anh, cô vụt tươi tỉnh: "Cậu Hoàng đây rồi! Cậu coi, ai đời mấy đứa em vô phủ từ thắp hương tỏ chút lòng thành láng giềng mà bị chặn lại như thể đi ăn cướp không bằng!". Anh cười: "Tại phần đông bà con các nơi về, không rõ hàng xóm cũ...Thôi, đã có lòng xin mời vào...". Ba chị em Giang hiên ngang vượt qua cổng trong, tiến vào gian thờ. Quay lại phía chú bác, anh em đang ngơ ngác bất bình, anh chắt lưỡi: "E hèm...Con cháu dâng hương tổ tiên là chuyện thường tình, xóm giềng ngoại tộc mới có ý nghĩa...Vào cả đi...". Một ông bác gằn giọng: "Nhưng bọn nó là...". Anh làm mặt nghiêm: "Thế bác định đánh nhau với đầu gấu ngay trong ngày hôm nay à?". Ông bác chịu nhịn, hậm hực cùng cả đám kéo vào bàn rượu bày sẵn ở nhà ngang...

Anh chẳng thể là người hạnh phúc. Chén rượu Rémy Martin XO, hàng "xách tay" từ Hoa Kỳ về, dành cho "chiếu trên", chiếu của bậc chú bác chức sắc trong tộc, thơm lựng khi vừa bật nắp, vậy mà anh nhấm nháp vô hồn. Nói chính xác là anh thả hồn về cái thời uống rượu trắng nấu bằng sắn củ, cái thời mẹ con nhà bé Giang dựng chái tranh ghé tựa vào bức tường bao cao quá đầu người phía sau phủ từ, sát mép nước sông Hương dập dềnh lười biếng...

Làm sao anh quên được mùa đông năm ấy. Từ Sài Gòn anh về phủ từ ăn tết, cũng có thể ở lại lâu dài nếu tìm được việc làm. Tốt nghiệp đại học, thử việc mấy tháng ở Sài Gòn, anh chợt nhận ra mình nhớ Huế da diết, phải về ngay thôi. Sau này, anh trả giá đắt cho thứ tình hoài hương tím ngát ấy. Nhưng đó là chuyện khác. Bây giờ, anh muốn nhớ cái đêm đầu tiên ngủ lại phủ từ sau hơn bốn năm đi xa. Mới tám giờ tối mà cứ như đã nửa đêm. Vắng tanh vắng ngắt trong mưa dầm se lạnh. Bỗng đâu tiếng khóc nỉ non trèo qua tường bao, vượt vườn rau dại, len vào tận giường ngủ. Trùm chăn kín đầu, thứ chăn thô của lính xót xáy không thua ổ rơm, anh vẫn cứ phải nghe tiếng khóc, bây giờ lại như thể vọng lên từ đáy sông...Anh chợt nhớ có một gia đình sống nép sau tường bao mà anh hầu như chưa rõ mặt. Chuyện gì xảy ra cho họ? Anh vùng dậy, chân mang "bốt", đầu che dù, tay cầm đèn pin, lần mò ra cổng sau. Túp lều mẹ con nhà bé Giang trông càng thảm hại trong đêm mưa lạnh. Ba đứa trẻ ngồi xúm quanh ngọn đèn dầu leo lét. Chỉ một mình Giang khóc. Hai thằng em nín lặng ngồi co ro tựa lưng vào nhau thật khéo để chống ngọn gió sông lạnh ngắt phả vào liên tục. Thấy người lạ, Giang nín khóc ngửng lên. Đôi mắt nó gây ấn tượng với anh. Đen long lanh. Nửa ngây thơ nửa sõi đời. Bắt gặp bát nhang đang toả khói trước di ảnh người đàn bà xấu số tựa vào tường bao phong rêu, anh chợt hiểu. Ngồi xuống, anh thắp nén nhang. Giang hai bàn tay xoắn lấy nhau, lí nhí: "Cảm ơn cậu...Cậu mới về?". "Ừ. Thím mất bao lâu rồi?". "Dạ bữa ni là bốn mươi chín ngày...". Ngoài bát nhang làm bằng cái chén ăn cơm, chẳng còn gì hơn. Anh ngập ngừng một giây, bảo: "Đi, ta đi kiếm cái chi cúng thím...". Ba chị em nhìn anh chằm chằm. Chúng không chờ đợi một đề nghị như thế giữa đêm mưa khóc mẹ. Chiếc Honda nổ lạch phạch váng động những khu vườn Vỹ Dạ u tịch. Anh chở Giang chạy lên phía ga Huế. Giờ ấy chỉ có thể tìm ra một cái gì ở đó. Bà chủ quán mừng ra mặt khi anh hỏi mua nguyên con gà luộc. Nghe một tiếng ực rất khẽ, anh biết Giang vừa nuốt nước miếng. Anh kéo ghế, nói dối: "Đói quá, ta ăn chút gì rồi hãy về cúng cũng chưa muộn". Cô bé lí nhí: "Dạ cậu cứ dùng, em...". Anh phải mắng Giang mới chịu ngồi vào bàn. Nhưng khi đã húp hớp cháo gà nóng ấm đầu tiên vào miệng, nó không dừng được nữa. Sau đó hai người còn nhâm nhi càphê nữa. Ly càphê sữa đầu tiên trong đời cô bé. Anh phì phèo thuốc lá, chân tình: "Mấy tuổi rồi hè?". "Dạ mười lăm, mười sáu chi đó...". "Nè, thế là lớn rồi, ngày xưa chừng ấy tuổi đã lấy chồng, phải biết chăm sóc bản thân nghe chưa". "Dạ...". "Mai gội đầu đi, con gái chi mà tóc toàn mùi bùn non không rứa hè!". Giang chỉ cười khúc khích...Thế rồi "bốn mươi chín ngày" của người đàn bà xấu số, mà anh nghe đâu từng làm nghề mại dâm dưới vạn đò, cũng đủ gà-xôi-chuối. Cúng xong đã nửa đêm, anh cùng ba chị em Giang bày cỗ ra đánh chén. Giang nói: "Rứa là mạ em còn có phước, chi cũng đủ...". Và nó kể anh nghe chuyện xảy ra bốn mươi chín ngày trước.

Buổi sáng, ba đứa phát hiện mẹ đã chết từ lúc nào trong đêm. Chúng ôm nhau khóc, không biết phải chôn cất thế nào khi trong túi mẹ chỉ còn mấy tờ bạc lẻ... Nhưng rồi Giang cũng nghĩ ra được cách. Nó lệnh cho hai thằng em nín khóc, im lặng như không chuyện gì xảy ra, đợi đêm tối trở lại. Chúng "mượn tạm" chiếc xuồng câu neo gần đấy, chuyển mẹ sang sông, tấp vào bến chợ Đông Ba. Việc khó nhất là qua mặt ban bảo vệ, bí mật đưa mẹ vào đặt trên sạp một hàng vải lớn nhất trong chợ rồi rút êm. Sáng hôm sau, khu hàng vải xôn xao, sợ hãi phát hiện xác chết. Ban quản lý chợ cùng tập thể hàng vải làm thủ tục khai báo rồi tổ chức việc chôn cất cho người xấu số...Ba chị em Giang có mặt từ xa, lẫn trong đám người hiếu kỳ, theo dõi mọi diễn biến, từ trong chợ Đông Ba đến nghĩa địa dưới chân núi Ngự Bình. Khó nhất là không được khóc, cứ như người dưng nước lã. Đợi đến khi mọi người tản về hết chúng mới dám chạy a lại, ôm mộ mẹ nồng mùi đất mới mà khóc cho thoả...

Kể đến đấy ba chị em Giang thút thít khóc. Anh cũng lén lau nước mắt, quay về phòng ngủ. Gần sáng mới chợp mắt. Chưa được bao lâu thì bị đánh thức bởi cảm giác hơi lạnh xộc vào chăn. Nhưng ngay sau đó là một nguồn ấm nóng áp nhẹ vào người. Trong trạng thái ngái ngủ, anh trở mình ủ lấy nguồn ấm mềm mại, ngai ngái mùi lá chanh ẩm. Bàn tay anh tự nhiên chuồi vào góc sâu nhất ấm nhất. Một tiếng rên khẽ thổi vào tai, anh giật mình tỉnh hẳn, hất tung tấm chăn, nhận ra bàn tay còn ướt. Trước mắt anh, Giang nằm co quắp, nín lặng. Châm thuốc lá, rít một hơi thật sâu, anh như nói với làn khói: "Về đi!". "Em không biết lấy chi trả ơn cậu... Em gội đầu rồi...". "Biết rồi. Với lá chanh phải không?". "Dạ...". "Thế là tốt... Về đi, trời hửng sáng rồi đó!". "Dạ...". Qua khe cửa gỗ, anh nhìn theo bóng cô gái mảnh khảnh đang đi giữa vườn rau dại, lẩn khuất trong sương trắng bốc lên từ mặt sông. Trưa hôm đó, anh đi ra túp lều tìm Giang, bình dầu thơm gội đầu trong tay. Bất ngờ chỉ còn bãi trống. Ba chị em Giang đã dọn đi...

Ba chị em Giang lễ xong, quay ra. Phải gần mười lăm năm sau họ mới có dịp đáp trả một nén nhang. Giang đến gần anh: "Em mở quán bia dưới gốc đa đầu ngõ, em mời cậu...". Anh mỉm cười không nói gì, đứng lên tiễn khách. Được mấy bước, Giang đi chậm hẳn lại. Khi chỉ còn hai người, cô thì thầm: "Cậu hái cho em mấy lá chanh, được không?". Anh ngờ vực câu trả lời của mình. Bây giờ thì anh tin chắc anh chẳng thể là người hạnh phúc.

Vĩnh Qu
yền

18 thg 7, 2026

1 văn bản của cô Trần thị Tỵ, HT trường Nư Trung Học Gia Long 1966

 


Vườn Thơ Mới Ky 192, Bài Xướng : BỞI VÌ THƯƠNG - Hương Lệ Oanh VA

 Xướng:

Bởi Vì Thương

Họ yêu nhau như tuổi còn thơ dại
Trên đường đời nhiều trở ngại gian lao
Như mùa xuân với vạn đóa hoa đào
Dòng Potomac ngày nao lỗi hẹn

Thì thôi có mấy ai được tròn vẹn
Ở nơi đây mà chẳng thẹn với lòng
Dẫu gì rồi cũng có lần sang sông
Sóng cứ vỗ nhưng lòng ta tĩnh lặng

Bởi vì thương nên nghĩa tình sâu nặng
Trót đã rồi nên quặng thắt lòng đau
Dù thời gian có đổi sắc phai màu
Trong tâm khảm luôn in hình bóng cũ

Trần gian vạn người mấy ai có đủ
Nên dặn lòng ru ngủ giấc mơ hoa
Dù ở nơi đâu cũng vẫn là nhà
Bằng lòng hiện tại cho đời thanh thản

Hương Lệ Oanh VA

Họa 1:
Từ giã

Tuổi đã lớn trãi qua thời khờ dại
Hiểu tấm lòng sư đệ với công lao
Có ngờ đâu cảnh sóng dậy ba đào
Phải từ giã sân trường đành thất hẹn

Không còn nghiệp có chi đâu trọn vẹn
Buộc ra đi với uất ức trong lòng 
Như lái đò đưa khách chửa qua sông
Dưới ánh sáng trăng mờ trong im lặng

Nay vĩnh biệt ngành nghề tình sâu nặng
Xa lớp trường với những nổi xót đau
Dẫu biết rằng cuộc sống mới thay màu
Tâm tư vẫn hướng về nơi chốn cũ

Nơi đất khách cuộc đời tuy đầy đủ
Không mơ gì đến cuộc sống xa hoa
Cuối tháng tư lại nhớ đến quê nhà
Với tâm khảm chia lìa sao bình thản

PTL

Họa 2:

Duyên lầm

Làm sao biết ai khôn và ai dại
Chớ tưởng rằng đương sự ngại gian lao
Không quan tâm, không tích cực bôn đào
Nào đâu biết hắn nôn nao đến hẹn

Luôn ấp ũ một tình yêu trọn vẹn
Mãi có nhau để chẳng thẹn với lòng
Lời nguyện thề chứng giám bởi dòng sông
Hắn tin tưởng với lòng thành tĩnh lặng

Có đâu biết đã sai lầm quá nặng
Vỡ mộng, sầu đời quặng thẳt lòng đau
Than trách sao tranh đẹp chóng phai màu
Mong tái tạo thời gian hình ảnh cũ

Đến phút cuối niềm tin còn tạm đủ
Cho tuổi già giấc ngủ vẫn nở hoa
Dù đôi chim không ở một mái nhà
Vẫn vui vẻ, sống tà tà bình thản

THT


Họa 3:

Bâng khuâng tuổi hạc

Chiều hiu hắt trên đồi hoa cỏ dại,
Thời gian trôi vun vút tựa tên lao
Mới xuân tươi rạng rỡ những mai đào
Nay thu muộn gió sương dường có hẹn.

Tóc dẫu bạc, tình xưa mong giữ vẹn.
Buổi hoàng hôn cách mặt chẳng xa lòng
Dòng đời đưa thuyền lay lắt trên sông
Mặc trong đục, cầu gió yên sóng lặng

Theo con nước, đôi tay chèo thấm nặng
Sóng xô thuyền chân mỏi lại lưng đau
Mây che trời nắng cũng đã nhạt màu
Lòng lưu luyến ngẵng trông bờ bến cũ

Bao cay đắng ngọt bùi đời nếm đủ
Giờ lại thêm da dẻ trổ đầy hoa
Mộng du sơn ngoạn thủy nước non nhà
Cưỡi hoàng hạc tìm cội nguồn thanh thản...

Minh Tâm

Họa 4:

Tình tuổi mộng

Thủa còn trẻ mấy ai khôn ai dại
Đã yêu rồi ai tính toán công lao
Bao khó khăn chẳng nản cứ bôn đào
Dẫu mưa nắng không một lần trể hẹn

Sống chân chất tình nồng luôn giữ vẹn
Dẫu đi đâu vẫn thể hiện một lòng
Không ngờ ngày phải giã biệt núi sông
Hai đứa ở hai nơi cùng chết lặng

Xa cách vẫn tình sâu dày nghĩa nặng
Vẫn chung trời dằng dặc một niềm đau
Dẫu chốn xưa điểm hẹn có thay màu
Tình tuổi mộng vẫn in hình dáng cũ

Dẫu thương nhớ không làm sao đắp đủ
Sóng bạc đầu sông núi ngát hương hoa
Mây chiều loang hay khói tỏa quê nhà
Khắc khoải vẫn…Biết bao giờ thanh thản

Tâm Quã
Jul 02, 2026


MỜI XEM :


Đốm Lửa - Đoàn Trúc Quỳnh


Đốm Lửa



Anh bị viêm xoang từ nhỏ, nên rất sợ mùi bếp than tổ ong. Vào hiệu phở có bếp than tổ ong, ngon mấy anh cũng bỏ ra liền. Dù nhà nghèo nhưng bố mẹ anh rất chiều anh, đã dùng bếp ga thay bếp dầu đầu tiên ở phố. Đêm hàng xóm ủ bếp hơi bay sang, bố anh gọi thợ xây bịt ngay cái cửa sổ... Tóm lại, mọi người bảo là anh bị "dị ứng" hơi than tổ ong. Tới năm 17 tuổi, anh vẫn sợ mùi bếp than như thế. Hơi các bon độc vậy, ai mà không sợ. Báo đã in có hai mẹ con mùa đông để bếp than sưởi trong buồng kín, sáng ra chết cả đấy thôi. Ông bác sĩ cạnh nhà anh còn tính rằng, thà đun ga đắt rồi mỗi bữa bớt đi một bát cơm, còn khoẻ hơn ăn no mà phải hít hơi than độc hàng ngày. Anh rất tâm đắc với tư duy mới của ông, nhưng không phải ai cũng nghe theo...

Bước vào lớp 12, anh hay mệt mỏi và nhức đầu do học căng, phải theo quá nhiều cua luyện thi hết cấp và đại học, nên bố mẹ khuyên anh nên dạy sớm tập thể dục. Anh nghe lời, dù mùa đông rất giá lạnh, vẫn quyết tâm để chuông đồng hồ đúng 5 giờ sáng đã bật dậy ngay. Cổng nhà anh ở sát ngã ba của con đường nhỏ trong ngách phố, sáng sớm xe cộ chưa đi lại nên còn rất thoáng, là địa điểm lý tưởng cho anh đứng tập, chạy đi chạy lại hít thở sâu không khí trong lành, khỏi phải ra vườn hoa công viên mất nhiều thời gian... Nhưng oái oăm thay, ngay sớm đầu tiên, khi anh mới vừa tập được một lượt, thì từ phía xa tít cuối ngách phố nhỏ, bỗng xuất hiện một đốm lửa nhỏ bung bênh qua lại như ma trơi. Trời mùa đông còn tối, anh không thể nhận ra gì khác ngoài đốm lửa đang di chuyển. Và bay trước đốm lửa đó, theo chiều gió mùa đông bắc thổi, mùi bếp than tổ ong xộc ngay vào mũi anh, làm anh vô cùng bực bội và khó chịu. Đốm lửa chao đảo đó tới gần, anh nhận ra là cái cửa của bếp than tổ ong. Một cô gái xinh đẹp dịu hiền khoảng 16 tuổi, gánh hàng rong ra chợ sớm. Nặng trĩu một bên là nồi nước dùng nóng sôi trên bếp, một bên là thịt gà, bánh phở, bát đũa, hành mùi... Do không kịp đề phòng, anh bị hắt hơi sổ mũi luôn, phải bỏ tập vào nhà...

Hôm sau đốm lửa vẫn xuất hiện đúng giờ như hôm trước. Như vậy không phải chỉ một ngày mà sớm nào cô gái cũng phải đi bán phở rong kiếm sống, anh toàn dậy muộn nên không biết. Anh kịp ngừng tập, bịt mũi quay đi, cố nín thở, chờ cho cô gái gánh hàng ngoặt ra lối chợ xa dần, cho mùi bếp than tổ ong theo gió lạnh đầu đông bay hết, nên không bị dị ứng... Buổi tối anh tò mò dò la hỏi bố mẹ, được biết có cô gái ở tổ trên, mồ côi cha mẹ phải bỏ học từ lớp 7 bươn chải bán đủ thứ hàng rong để kiếm tiền nuôi bà ngoại già và hai em nhỏ... Đêm ấy anh thao thức mãi không ngủ được, cứ nghĩ thương hoàn cảnh của cô gái bán phở rong, và gần sáng khi chợp mắt anh mơ thấy rất nhiều đốm lửa, những đốm lửa lung linh bay lượn thật đẹp quanh gánh phở rong của cô gái, như những ngôi sao rơi...

Từ đó sáng nào cũng vậy, anh rất chăm chỉ dậy sớm, đúng giờ như thường lệ, mặc ấm rồi ra giữa ngã ba đứng tập thể dục hàng tiếng đồng hồ. Khi đốm lửa bung bênh như ngôi sao rơi xuất hiện cuối ngách phố nhỏ, biết cô gái nghèo gành hàng rong đi bán sớm, anh vẫn tạm nghỉ tập, chủ động lảng xa ngã ba giây lát, tránh hít phải mùi than, nhưng không còn bực mình, khó chịu như buổi đầu tiên... Lâu rồi thành thói quen, gánh hàng của cô gái không làm ảnh hưởng gì tới ý chí luyện tập của anh ở ngã ba trước nhà nữa... Và cô gái cũng không để ý gì tới anh, vì cô đã có quá nhiều việc phải lo nghĩ cho ngoại và hai em, lúc nào cũng tất bật, ngay cả bước ngoặt ở ngã ba nhịp chân cũng vội theo đầu đòn gánh trĩu nặng trên vai...

Tới một buổi sớm, không hiểu cô gái ốm hay vì lý do gì khác, đốm lửa sao rơi đã không xuất hiện. Anh không phải bịt mũi, nín thở, lảng xa ngã ba như mọi sớm. Nhưng chính trong buổi sớm kỳ lạ đó, tự nhiên anh bỗng thấy nhớ mùi bếp than tổ ong đến nôn nao. Anh không sao yên lòng tập tiếp được nữa, đôi chân bỗng đưa anh đi mãi về cuối ngách phố, nơi cũng có một ngã ba, nơi cô gái rẽ vào cùng đốm lửa.

Đoàn Trúc Quỳnh



Posted by 304Denat 5:24 PM


17 thg 7, 2026

CHUYỆN MẦY TAO - Trần Ngọc Tình SPSG


Chuyện mày tao ..
Trong ký ức một thuở .. Họ là những đứa bé chơi với nhau thân lắm , gần nhà và gần gũi , cùng học một trường , gọi nhau mày tao quen miệng rồi sửa không được , cả lúc theo mẹ đi lễ chùa gặp nhau , hờn cãi nhau lúc được sư cụ cho quà . Dụ bạn cho tao ăn thêm một miếng nhỏ xíu thôi mà cắn cả nửa cái bánh của người ta ! Cũng có khi vì đùa nghịch mà giận nhau ..
- Oa sịt nghỉ chơi mày ra . Ai bảo mày vô duyên bày đặt khắc tên tao và tên mày cạnh nhau lên thân cây Bồ đề trong chùa , lại vẽ ra một cái hình lòng vòng xấu xí giống như quả tim bao quanh . Tao mách chị Thuận cho mày bị phạt quỳ hương nhé ..
Có phải vì thế mà mãi sau này lớn lên , xa cách mỗi đứa mỗi nơi , có tình cờ gặp thì nhận ra nhau ngay và lòng nhớ lại cả những kỷ niệm cũ . Nhưng khi xưng hô thì gọi tên nhau nhẹ nhàng thôi . Không mày tao nữa ..
Nơi dạy học đầu tiên của anh là Trường Tiểu học cộng đồng Lai Hòa . Lai Hòa ! cái tên nghe thật yên bình , an hòa . Nhưng đến đây anh mới biết trường còn có một tên khác là trường Prey Chop vì trường thuộc ấp Prey Chop cũ . Nơi này hầu như chỉ có người Khmer sinh sống . Trên con đường chiều mùa mưa còn đọng nước , đất cát trộn lẫn bùn sình . Một bên đường là nhà cửa lúp xúp nép dưới vườn nhãn bạt ngàn hút mắt . Tiếng bà mẹ gọi con mà anh không hiểu gì . Nhà nào cũng có vài hũ mắm Bò Hóc ngoài sân , mùi mắm đặc trưng nồng nàn trong gió . Bên kia đường trải dài những đồng ruộng muối , mặt ruộng lấp loáng nước như những tấm gương lớn in rõ mây trời trên cao , xa hơn là biển . cảnh vật đẹp mà hoang sơ buồn ! Vĩnh Châu ơi ! Lần đầu biết em , tôi ngơ ngác quá
Đêm sâu . Những bạn đồng nhiệm sở đang thở đều trong giấc ngủ . Anh vẫn nằm yên nhìn vào bóng tối trước mặt , mong chờ nỗi buồn lắng đi . Nỗi buồn nhớ đang khuấy động trong anh . Có lẽ cả cho đến khi anh ngủ , nỗi buồn nhớ ấy vẫn lãng đãng rồi trở thành giấc mơ .. Anh mơ mình bỗng dưng trở lại ngày xưa , gặp lại người bạn mày tao thuở ấy , giờ hai đứa thôi giận nhau rồi . Có một bí mật của bạn mà anh nhủ lòng sẽ giữ mãi , chỉ kể cho bạn nghe khi sau này lớn lên ..
Nhưng có bao giờ đời thực lại đẹp như giấc mơ . Ngày xưa cụ Trang Chu ngủ mơ thấy mình hóa bướm , được bay thơ thẩn giữa ngàn cỏ hoa . Rồi thức giấc và tiếc mãi ! Giấc mộng kê vàng ..
Anh mơ đến một buổi học nào ấy ở ngôi trướng Sư Phạm cũ . Nơi hành lang lầu một dẫn đến phòng Âm nhạc , có chàng Giáo sinh ngồi bệt trên lối đi với cây đàn guitar hờ hững trên người , trông nghệ sĩ quá .. Gã Mariachi ôm đàn hát một bài tặng cho ai đó xa xăm không ở nơi đây . chẳng quan tâm đến chiếc áo dài ai kia đang chậm bước dừng nghe . Hóa ra người Giáo sinh với cây đàn đó là anh và chiếc áo dài lại là người bạn cũ .. Kể từ lúc biết nhau cùng học chung trường Sư Phạm . Chả mấy khi hai đứa được trò chuyện vì anh cứ ngượng ngùng ngốc nghếch . Lòng mong lắm nhưng khi gặp nhau chỉ biết mỉm cười chào bạn , rồi lại im lặng lảng xa .
.. Người bạn năm xưa đến ngồi bên anh , hỏi anh sao T không hát cho T nghe một bài . Giá như hôm ấy anh hát cho người ta nghe nhỉ . Bài hát là nỗi niềm riêng anh biết , tuy đã cũ nhưng thật hay . Anh tin thế ! Anh sửa lại vài chữ trong bản nhạc sao cho hợp với ngôn từ của hai đứa bé con vẫn nói với nhau ngày xưa . Nhưng anh đã hát một bài hát khác !
.. Nếu vắng mày tim tao sầu nhớ
Ở bên mày đêm thâu rạng rỡ
Nếu vắng mày tim tao sụp vỡ
Ở bên mày chứa chan tình ái
Nếu vắng mày thân tao lạc loài ..
Bài hát Sans elle - Nếu vắng nàng -
Nhưng chắc gì người bạn ấy sẽ hồi đáp tâm sự của anh ! Bạn quay mặt đi chỗ khác nghe anh hát , rồi quay lại chỉ đề mỉm cười , dịu dàng mắng anh :
- Vô duyên ghê !

Tô tê này ! Mình chắc mình lẩm cẩm mất rồi . Giờ mình như chú cuội già . Ôm mãi một mối mơ  

Cũng Con Đường - Nguyễn Đạm Luân

 



11 thg 7, 2026

Trang Thơ Đặng Việt Lợi :: CỨ VẬY 9I ,

 


CƯ VẬY ĐI

Vẫn cứ phải đến đây nơi mỗi tuần vẫn đến
Nơi luôn thiếu thời gian nhưng thường dư dã chuyện
Đủ thứ chuyện tầm phào
Dưới vòm lá xanh
Vẫn là những gã đồng môn tuy da đã nhăn nheo còn tóc đã úa nhàu
Thi thoảng cũng biết sửng cồ chí choé
Hệt như khi còn trẻ
Lúc ở ngôi trường tỉnh lẻ của ngày xưa
Vẫn cứ phải đến đây hồi hộp ngồi chờ
Nhắp cà phê
Hớp từng ngụm trà
Xem ai tới còn ai không thấy tới
Dè xẻn góp từng giờ nhàn rỗi
Hào phóng tiêu pha những mẩu chuyện hài
Nên bận bịu thế nào cũng phải ghé đây
Chỗ đồn trú an toàn của những “ông cụ đẹp”
Nơi nỗi buồn tuổi già biến đi đâu hết
Khi tiếng “cãi chày, cãi cối” rộn lên
Tới gặp bạn bè, tụ tập riết thành quen
Uhm, cứ vậy đi
Khi chiều nghiêng bóng xế!
Hãy cứ thế những khi còn có thể
Đừng ngồi nhà
và tiếc rẻ - “Mình ên!”
SG_100726
ĐVL
P/s Cữ cà phê này chỉ có vài chiến hữu sau: Tran Trong Uyen, Bùi Thiện, Phung Nguyen Hoang, Phu Tran, Lão Jim, Tham Vo & “hắn”!
Bất chợt thấy một nữ ca sĩ NTH cũng ghé đế cà phê ở đây! Mọi người định danh giúp!