18 thg 2, 2026

Học Tắc (Bài 3)-

 Tác giả: Ogyu Sorai

Dịch giả: Nguyễn Sơn Hùng

KHÁC BIỆT CÁCH DẠY ĐẠO GIỮA LÃO TỬ VÀ KHỔNG TỬ

Lời thưa trước

Nội dung chi tiết của bài này khá quan trọng vì cho chúng ta thấy Sorai đánh giá chủ trương/học thuyết của Lão tử như thế nào. Tuy nhiên nguyên văn là Hán văn và được viết rất ngắn gọn có nhiều chỗ trích dẫn những sách cổ điển khác nên rất khó đọc và khó theo dõi nếu phải vừa đọc bài viết vừa xem ghi chú. Do đó, ở đây đối với những đoạn Sorai trích dẫn sách khác, người dịch tổng hợp nguyên văn và nội dung giải thích của Nishida Taichirô西田太一郎(1910~ 1982) để viết lại nội dung cho dễ đọc, còn các phần khác cố gắng dịch sát nguyên văn. Phần viết trong ngoặc đơn ( ) với khổ chữ nhỏ là của người dịch viết, không có trong nguyên tác, nếu là tiếng thuần Việt, và là nguyên văn nếu tiếng Hán Việt viết nghiêng kèm theo chữ Hán.

Cách giảng giải đạo của Lão tử và khuyết điểm

(Trong phần cuối chương 39, sách Lão Tử (còn tên khác là Đạo Đức Kinh) viết)“Số xa vô xa数車無車”(phân chia xe ra để đếm thì xe không còn) (có phiên bản viết 輿(xe tải đồ vật) hoặc dự譽(tiếng khen))(1). Theo Taichirô, Sorai theo sách chú giải của Lâm Hy Dật 林希逸(Nho gia Nam Tống, 1193~1271), và Taichirô giải thích ý nghĩa câu trên như sau:Lão tử nói rằng nếu phân chia 1 chiếc xe ra thành các bộ phận thì không còn là xe nữa (nên tên gọi “xe” là hư ảo không phải là vật có thật)). Trong thực tế tên “xe” vẫn còn (bởi vì tên các bộ phận của xe có chữ “xe” kèm theo, như bánh xe, trục xe….). Đây là cách đặt tên gọi của cổ đại (đời xưa).Chủ trương này của Lão tử không phải là sai.Chỉ có điều ông nói “Cái mà có thể nói (hoặc giải thích) là đạo thì không phải là đạo cố định, đạo bất biến không thay đổi”(trích từ chương 1 sách Lão Tử:Đạo khả đạo, phi thường đạo道可道、非常道)là sai.Bởi vì, sau khi có thánh nhân mới có tên gọi “đạo”.(2)

Học thuyết/chủ trương của Lão tử không phải hoàn toàn sai, có lúc cũng đúng; chỉ có điều là do trí tuệ của ông không sánh bằng thánh nhân, thiếu cách dạy tốt (thuật術); ông chỉ cố gắng dùng ngôn từ để giảng giải cho mọi người hiểu mà không chờ bản thân họ tự nhiên hiểu ra, thêm vào đó ông lại bỏ qua sự vật cụ thể (ý nói nội dung cụ thể của kinh Thư, Thi, Lễ, Nhạc)mà chỉ dùng tên gọi để giảng giải(Biện Đạo, bài 15 nói rõ hơn).Lý luận của ông tinh xảo khéo léo nhưng không thể sánh bằng việc thấy thực tế bằng mắt.Hơn nữa bởi vì chỉ dùng tên gọi mà không có sự vật cụ thể, nên ông chỉ có thể hình dung bằng cách biểu hiện, diễn tả hư không nên càng đưa ra nhiều chủ trương/học thuyết thì sai lầm xảy ra. Người đưa ra chủ trương/học thuyết chỉ dựa vào suy diễn của bản thân để nói ra, người nghe lại hiểu theo ý riêng của mình, sinh ra nội dung thuyết giảng càng lúc càng bị khuếch đại ra rộng lớn thêm, không có chỗ ngừng lại. Rốt cuộc, kết quả có được chỉ là vui thú với bông hoa của ngôn từ, lời nói mà không ăn được trái quả lợi ích thực sự.

Tại sao xảy ra những việc như trên?Bởi vì (Lão tử) (3) cho rằng lời dạy của thánh nhân không đủ nên ông muốn vượt qua thánh nhân, đúng là không biết rõ thân phận của mình. Lý do chỉ có vậy.

Tuy nhiên, khi Lão tử thuyết giảng lễ ông giảng giải rất chi tiết không bỏ thiếu 1 quy định chi tiết nào.(Do đó mặc dù ở đầu chương 19 và ở đầu chương 20 của sách Lão tử lần lượt viết)“Tuyệt thánh khí trí, dân lợi bách bội絶聖棄智、民利百倍”(bỏ đi lời dạy của thánh nhân và trí tuệ thì dân chúng có lợi gấp 100 lần), “Tuyệt học vô ưu絶學無憂” (không học gì cả thì không phải lo nghĩ)(nguyên văn của Sorai chỉ viết:Khí thánh tuyệt học) nhưng rõ ràng trong tâm ông không thật sự nghĩ như vậy mà chỉ vì ông cố chấp mạnh mẽ với ý kiến của bản thân. Ông diễn đạt như vậy bởi vì chủ ý ông muốn nhanh chóng cung cấp kiến thức cho người đời mà không chờ đợi mọi người tự giác ngộ ra.

Cách giảng dạy đạo của các tiên vương và Khổng tử

Lục kinh (các kinh Thư, Thi, Lễ, Nhạc, Dịch, Xuân Thu) vốn là sự vật cụ thể (ý nói ghi chép những việc làm, hành động cụ thể không phải lý thuyết trừu tượng).Đạo (của thánh nhân) có y nguyên trong đó.(Khổng tử khi biên soạn sách Xuân Thu ông đã ghi lại)“Hết sức làm cho minh bạch, rõ ràng bằng các hành vi, sự kiện cụ thể” (4). Điều này cho thấy thánh nhân rất ghét lời lẽ trống rỗng không có nội dung cụ thể.

(Trong chương 19 thiên 17 Dương Hóa, sách Luận Ngữ viết: “Khổng tử nói: “Ta không muốn nói gì cả”. Tử Cống hỏi: “Thầy không nói thì bọn chúng con biết noi theo vào đâu?”.Khổng Tử nói:)) “Trời có nói gì đâu? Bốn mùa qua lại, vạn vật sinh trưởng,” (5). Đó là phương pháp giáo dục của thánh nhân. (Ý nói người học phải biết tự suy nghĩ, tự tìm hiểu mà ngộ ra, không nên chỉ trông cậy vào thầy dạy.)(Trong chương 8 thiên 7 Thuật Nhi, Luận Ngữ viết: “Khổng tử nói:)“Kẻ nào không uất ức để tìm hiểu thì ta không giúp cho hiểu rõ ra; không cố gắng diễn tả nói ra ý tưởng của mình cho đến lúc sắp nói ra được thì ta không giúp khai thông để nói ra được ý tưởng của mình thông suốt.”(6)Đó là (thánh nhân) chờ đợi tiềm năng (cái mầm) trong người học trò phát sinh ra. Người không hiểu thì cho rằng (thánh nhân) tiếc lời không muốn chỉ dạy nhiều.Tuy nhiên, một khi tiềm năng bắt đầu phát sinh ra thì cái thế phát triển tiềm năng của học trò không thể nào ngăn chặn lại được.(Tài năng trí tuệ và đức tốt của con người) không phải đem vàng mà tô mạ ở bên ngoài, cũng không phải thình lình đến mà có được (7). Do đó, lý do mà cách dạy của thánh nhân quý trọng việc người học có tư thế tích cực tự mình muốn học cho bằng được điều muốn học, là bởi vì thánh nhân đòi hỏi việc thực hành, thực tiễn của người học. Do đó, điều quan trọng chẳng phải là nội dung học cần phải là những sự vật cụ thể sao?

Lão tử dùng ngôn ngữ và trọng lý luận, thánh nhân dùng sự vật cụ thể và trọng thực tiễn

Lão tử là nhân vật nỗ lực dùng ngôn từ để làm rõ đạo nhưng ông chỉ làm rõ 1 đầu mối, ông đưa ra 1 mà bỏ qua cả trăm cái khác. Đó là nguyên nhân gây ra tai hại. Các Nho gia đời sau mặc dù phủ nhận học thuyết của ông nhưng lại bắt chước cách giảng giải sai lầm của ông, giảng giải đạo không ngừng nhưng chỉ dùng các tên gọimà bỏ qua các sự vật cụ thể. Do đó giảng giải nhân nghĩa đạo đức trở nên thịnh hành nhưng đạo (thánh nhân) càng thêm mơ hồ, càng không rõ ràng! Khuynh hướng trên đã trở thành trào lưu chủ yếu của hiện nay chẳng phải là do mọi người bắt chước theo Lão tử sao?Như vậy thì làm sao (người đời) có thể hiểu được lời dạy của thánh nhân có nội dung chí cực tối thượng (tốt đẹp nhất mọi thứ)! Lời dạy của thánh nhân không có sự phân biệt xưa và nay (ý nói nội dung không bao giờ thay đổi như Lão tử chủ trương). Do đó, bản thân tôi không theo trào lưu của thời đại mà tìm hiểu nội dung đạo thánh nhân trong lục kinh.Cái mà tôi tìm kiếm chỉ là sự vật cụ thể.

Tóm tăt ý quan trọng

– Trong việc giáo dục con người, thánh nhân xem trọng việc thực hành các việc tốt cụ thể của người học nên đòi hỏi tư thế tích cực muốn học và thực hành của họ,nên chỉ dạy các sự vật cụ thể, đồng thời kiên nhẫn chờ đợi tiềm năng của người học phát sinh ra.

– Lão tử vì muốn người đời nhanh chóng hiểu đạo và muốn hơn thánh nhân nên cố dùng ngôn từ để giải giảng đạo nhưng không phát hiện ra sai lầm là bỏ qua các sự vật cụ thể mà chỉ dùng ngôn từ trừu tượng làm cho đạo càng mơ hồ cao xa đối với người nghe. Các Nho gia đời sau không chấp nhận học thuyết của Lão tử nhưng lại theo phương pháp giảng giải sai lầm của ông làm cho đạo thánh nhân càng trở nên trừu tượng mơ hồ khó hiểu.

Nguyễn Sơn Hùng
Dịch xong ngày 7/1/2026Tu bổ ngày 7/2/2026

Trở về trang chủ
Xem thêm cùng tác giả: Những bài viết và dịch của Nguyễn Sơn Hùng

Nhận xét

(1) Nhờ Sorai người viết mới hiểu thêm ưu điểm của phương pháp dạy chú trọng việc thực hành, thực tiễn của Nhật Bản trong các lớp mẫu giáo và tiểu trung học. Có lẽ nhờ tiếp tục tinh thần trọng cụ thể có từ xưa ở Nhật Bản nên Sorai đã dễ dàng tìm thấy khác biệt giữa cách giảng dạy đạo của Lão tử và các tiên vương cổ đại. Cũng có thể do bản tính con người lúc ban sơ thì đơn thuần mộc mạc dần dần trở nên phức tạp yêu thích lý lẽ rắc rối?

Cũng có thể vì tinh thần trọng sự vật, việc làm thực tiễn mà chế độ khoa cử ở Nhật Bản không thịnh hành như ở Trung quốc, Đại Hàn và Việt Nam chăng? (Ngày nay thì Nhật Bản lại quá trọng thi cử!)

(2) Quý độc giả nhớ chờ xem bài Lễ trong tác phẩm Biện Danh của Sorai sẽ hiểu tại sao các tiên vương và Khổng tử xem chú trọng việc giảng dạy sự vật cụ thể và lễ nhạc.

(3) Về vấn đề ngôn từ (lời nói) và thực hành (làm việc) hơi giống với lý luận/ lý thuyết và thực dụng hoặc khoa học và kỹ thuật nên lưu ý để tránh hiểu sai, gây ra tai hại. Người viết xém phạm vào sai lầm này.Tuy nhiên đây là vấn đề rất khó không thể trình bày ngắn gọn ở đây.

Ghi chú

(1) Trong sách Lão Tử – Đạo Đức Kinh của Nguyễn Hiến Lê viết là “dự” và dịch đoạn này như sau: “Cố trí dự vô dự故至譽無譽:Cho nên không được khen tức là được lời khen cao quí nhất.”(Có khác biệt lớn với các sách của Nhật Bản?)

(2) Nguyên văn đoạn trên của Sorai như sau: 数車無車。両有車之名。古之道也。非聃言失也。道可道非常道。聃言之失也。夫自聖人而有道之名。Số xa vô xa.Lưỡng hữu xa chi danh.Cổ chi đạo dã.Phi Đam ngôn thất dã.Đạo khả đạo phi thường đạo.Đam ngôn chi thất dã. Phù tự thánh nhân nhi hữu đạo chi danh. )

(3) Người Nhật Bản thường viết không có chủ từ! Theo mạch văn người dịch nghĩ rằng chủ từ là Lão tử.

(4) Trong chương 70 Thái Sử Công Tự Tự (phần Liệt Truyện, quyển 130) Sử Ký của Tư Mã Thiên viết: 子曰:『我欲載之空言,不如見之於行事之深切著明也。』

(5) Nguyên văn của Sorai: “Thiên hà ngôn tai.Tứ thời hành yên.Vạn vậtsinh yên.

(6) Nguyên văn của Sorai: “Bất phẫn bất khải, bất phỉ bất phát.

(7) Nguyên văn của Sorai:非由外鑠也.非襲而取也.Phi do ngoại thước dã. Phi tập nhi thủ dã.Có lẽ Sorai ghép nhập các chữ trong 2 câu sau của Mạnh tử khi giải thích về nhân nghĩa lễ trí, và khí hạo nhiên.

Nhân, nghĩa, lễ, trí, phi do ngoại thước ngã ; ngã cố hữu chi dã.” (Bài 6 chương 11 Cáo Tử thượng)

Thị tập nghĩa sở sinh giả; phi nghĩa tập nhi thủ chi .”(Bài 2 chương 3 Công Tôn Sửu thượng)

Tài liệu tham khảo

  • Trách nhiệm biên tập Bitô Masahide (1983): Ogyu Sorai – Danh Trứ của Nhật Bản 16, Chuo Koron sha.
  • Nhiều dịch giả/tác giả (1973): Ogyu Sorai – Nhật Bản Tư Tưởng Đại Hệ 36, Iwanami Shoten.
  • Nguyễn Hiến Lê (1995?): Luận Ngữ &Khổng Tử:   http://downloadsachmienphi.com
  • Lý Minh Tuấn (2010): Tứ Thư Bình Giải, nhà xuất bản Tôn Giáo.
  • Nonaka Netarô (2021): Mạnh Tử. Seibundo-Shinkosha.

NHỮNG CÂU ĐỐI TẾT BẰNG TIẾNG ANH= Đỗ Chiêu Đức

 


                          NHỮNG CÂU ĐỐI TẾT BẰNG TIẾNG ANH                                         
   
         
                       
                                            Thư pháp của Đỗ Chiêu Đức

      Mừng năm mới, vui Xuân đón Tết, tất cả mọi người đều chúc nhau NĂM MỚI VUI VẺ; chữ Nho là TÂN NIÊN KHOÁI LẠC 新年快樂 ! Âm Quan Thoại là "XIN-NIÁN KUÀI-LÈ", ngày xưa Chợ Lớn là thế giới của người Quảng Đông nên Tết đến là khắp nơi đều nghe tiếng chúc nhau "Cống-hỉ fat-xồi !" là CUNG HỈ PHÁT TÀI 恭喜發財! là lời chúc của giới thương buôn luôn luôn lấy lợi nhuận làm đầu, nên họ rất thực tế, mừng năm mới thì cứ "Chúc nhau Phát tài!". Còn bây giờ ở xứ Huê-Kỳ nầy thì cái gì cũng HAPPY : Hết Happy Hallowing, rồi Happy Thanksgiving, bây giờ thì tới HAPPY NEW YEAR ! 

     Người Mỹ chỉ ăn Tết rầm rộ ở phố Times Square của thành phố New York với quả cầu khổng lồ mà cả thế giới đều theo dõi, nhưng họ chỉ nghỉ vỏn vẹn có ngày MỘT TÂY để ăn Tết Tây mà thôi; Hai Tây thì lại phải đi làm bình thường rồi. Chỉ những khu phố có người Hoa, người Việt... nói chung là người Châu Á là còn ĂN TẾT ì sèo cho đến hết tháng Giêng là tháng ăn chơi theo Âm lịch. Một số cộng đồng người Mỹ ở gần người Hoa cũng bị ảnh hưởng theo các phong tục và cách ăn Tết. Ở đây ta chỉ nói về phong tục dán câu đối đỏ để mừng xuân đón Tết mà thôi !

   
         
     Câu đối tết "truyền thống" thường thấy nhất của người Mỹ là :

                 Eat well sleep well have fun day by day,
                 Study hard work hard make money more and more.
Có nghĩa :
              Ăn ngon, ngủ ngon, vui ngày qua ngày,
              Học lắm, làm lắm, tiền nhiều thêm nhiều.
Chữ Nho là :
               食好睡好,日日快樂;  Thực hảo thụy hảo, nhựt nhựt khoái lạc;
               學勤習勤,多多賺前!  Học cần tập cần, đa đa trám tiền !

    Câu đối nầy thường thấy các du học sinh Mỹ treo hoặc dán trước cửa phòng  Apartment trong những ngày Tết Âm lịch. Bức hoành phía trên ở giữ hai câu đối là : GILIVABLE có nghĩa là HÒA HỢP, và ở chính giữa bên dưới là chữ LUCK là MAY MẮN. Tất cả đều theo bài bản bộ liễn Tết truyền thống của Trung Hoa, như hình minh họa dưới đây :
      
           
       Theo đà giao lưu văn hóa giữa Âu-Á ngày một gia tăng, những câu đối mang phong cách "Chinglish" (Chinese English) ngày một nhiều hơn và đa dạng hơn. Một con buôn đến từ Bắc Kinh cho biết, mỗi năm Tết đến ông đều bán ra khoảng 600 đôi liễn bằng tiếng Anh theo đủ các dạng và các loại hình. Viết tiếng Anh theo kiểu "Chinglish" đôi khi không cần phải đúng với văn phạm tiếng Anh, như :

               好好學習,天天向上. Hảo hảo học tập, Thiên thiên hướng thượng.
Có nghĩa :
            Học tập cho thật tốt; Mỗi ngày đều đi lên ! thì...

viết thành tiếng Anh là :
                         Good good study, day day up !
                                                                        ... rõ "bồi" !

      Nhưng câu đối Tết thì hay hơn vì cũng ăn vận đàng hoàng, như :

         Vế ra : Happy NewYear !   (新年好 Tân niên hảo)
         Vế đối :Money Runs Here !(錢來到 Tiền lai đáo)

                     
                       Thư pháp của Đỗ Chiêu Đức


     Lại còn vừa ăn vận vừa đối xứng nữa chớ, xem câu sau đây :

        Vế ra :  Daily progress climbing upward,  (天天進步天天上)
        Vế đối : Yearly success flying forward.      (歲歲成功歲歲高)
Chữ Nho là :
              Thiên thiên tiến bộ thiên thiên thượng,
              Tuế tuế thành công tuế tuế cao !
Có nghĩa : 
              Mỗi ngày một tiến bộ, mỗi ngày một lên cao,
              Mỗi năm một thành công, mỗi năm đều bay vút !

                  

  
      Một câu đối nữa cũng rất "ăn khách" cho các năm từ Y2K (2000) đến 2010, các năm đầu của Thiên Niên Kỷ mới là :

                New year new joys and new century,
                Great peace great wealth and great luckily.
Chữ Nho là :
               新喜新年新世紀,   Tân hỉ tân niên tân thế kỷ,
               多和多祿吉祥多.   Đa hòa đa lộc các tường đa !
Có nghĩa :
              Niềm vui mới trong năm mới mừng thế kỷ mới, sẽ có...
              Nhiều hòa bình nhiều phước lộc và nhiều may mắn đến ! 

     Nhưng thông dụng nhất vẫn là câu sau đây :

               Spring comes, luck comes, fortune comes,
               Family well, people well, everything well !

                  

Chữ Nho là :
               春到福來千運到,   Xuân đáo phước lai thiên vận đáo,
               家和人旺萬事亨.   Gia hòa nhân vượng vạn sự hanh. 
Có nghĩa :
              Xuân về phúc đến vận may về;
              Nhà tốt người yên mọi sự thông.     

       Còn những câu chúc Tết 4 chữ bình thường của ta thì khi viết bằng tiếng Anh sẽ thành một câu nói dài... thòn, với nghĩa chung chung của 2,3 câu như :

              Cung Chúc Tân Xuân, Chúc Mừng Năm mới... sẽ...
Viết thành :
                   Best wishes for the year to come.
Hay như câu :
              Năm Mới May Mắn, Năm Mới Vận Hội Mới... thì...
Viết thành :
                   Good luck in the year ahead.

 
                  

Thông thường như câu :
                       "Tống Cựu Nghinh Tân" thì...
dịch là...
               Ring out the old, ring in the new.
Còn câu :                     
              "Vạn Sự Như Ý"   thì lại được...
dịch là : 
              Everything goes well.

             

Theo tôi thì nên dịch là :
                                  "Everything comes true" sẽ hay hơn.

      Nhớ những năm Ăn Tết ở Trung Tâm Việt Mỹ Houston TX hồi trước khi "đại dịch cô vít" xảy ra; Năm nào ông Giám đốc Trung Tâm Việt Mỹ cũng mời bà dân biểu liên bang Sheila Jackson Lee đến dự, và năm nào tôi cũng phải viết 3 chữ PHƯỚC LỘC THỌ 福祿壽 có kèm tiếng Anh để tặng cho bà. Theo như hình minh họa dưới đây  :

                      

                               PHƯỚC : Blessings,  LỘC : Wealthy,  THỌ : Longevity.            
      Để kết thúc bài viết hôm nay, xin được góp vui với câu đối Tết truyền thống của Việt Nam được dịch ra tiếng Anh như sau :

                  Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ;
                 Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh.
  ... là :
                 Fatty meat, Onion pickle, Red couplet;
                 Lunar New Year pole, Fire crackers, Green rice pie.

...mà trong bài viết "Liễn Tết" tôi đã dịch ra chữ Nho như sau :

                Phì nhục, toan thông, hồng đối liễn       肥肉,酸葱,红對联,
                Đào phù, bộc trúc, lục phương tung.     桃符,爆竹,绿方粽.

     Vậy là ta đã có đủ cả câu đối Hoa, Việt và Anh tha hồ mà ĂN TẾT đề huề nhé !

                                

        Chúc cho tất cả mọi người đều có được một cái Tết BÍNH NGỌ 2026 Vui Vẻ, Mạnh Khỏe và AN KHANG THỊNH VƯỢNG !              
                                                                                          杜紹德
                                                                                      Đỗ Chiêu Đức
XEM THÊM


17 thg 2, 2026

TÌNH NGHĨA THẦY TRÒ - Đinh Hỏi

TÌNH NGHĨA THẦY TRÒ.
Năm 1965 tôi cùng các bạn đồng trang lứa rời trường SPSG với ước vọng của tuổi thanh xuân về nghề nghiệp đầy ắp trong hành trang! Phiếu bắt thăm tại ty tiểu học Bình Dương đưa tôi về trường Tiểu học Rạch Dứa-Tân Thạnh Đông- Bình Dương! Ngôi trường nhỏ với đám HS chân đất, tóc khét nắng, đôi mắt tròn xoe, trong sáng... đáng yêu và đáng nhớ cho đến hết đời dạy học của tôi ! Chiến tranh liên miên, nhiều trở ngại giao thông, nơi trọ không an toàn vì giao tranh nổ ra liên tục, tai nạn bất trắc trong chiến tranh thường xuyên khiến tôi cũng phải rời xa đám HS thương mến đó!
Rồi tôi qua biết bao ngôi trường, bao môi trường GD... từ C1, C2, C3...phòng GD, rồi dạy nghề!
Phải học tập, phải bổ sung kiến thức... phải cố gắng làm việc cho cho từng ngôi trường, từng nơi mình làm việc, từng nơi mình đi qua... Mỗi nơi đều để lại những dấu ấn thật đặc biệt trong đời dạy học của tôi- nhất là tình thầy trò! Nơi nào cũng có những HS thương mến ,kính trọng và yêu quý tôi một cách riêng dù trãi qua 10 năm, 20 năm, 30 năm, 40 năm...
54 năm dạy học, 77 tuổi " gác kiếm"... ngồi điểm lại các ngôi trường mình đã đi qua... thì có lẽ Trung tâm Dạy nghề cho Người khuyết tật và Trẻ mồ côi TPHCM là nơi làm cho tôi thương cảm nhất!
Dạy nghề, dạy kỹ năng sống, dạy đạo đức nghề nghiệp, đạo đức làm người, dạy nghị lực sống để vượt qua mọi nghịch cảnh... vẫn chưa thấy đủ để cho các em ra trường!
Tiếng gọi thân thương " cô ơi!..." từ những thất bại trong cuộc sống hay " cô ơi!" khi các em thành công trong nghề nghiệp, trong cuộc đời... đều khiến tôi nhói lòng, thương cảm, hạnh phúc... vì tình cảm THẦY TRÒ...
Đã 6 năm rời xa trường, tôi đã làm một cuộc hành trình dài hơi đến thăm các em ở Đức Hoà- Long An, Gò Dầu- Tây Ninh, Hậu Giang, Định Quán- Đồng Nai, Gò Công Đông- Tiền Giang... để tiếp thêm nghị lực cho những em gặp thất bại trong cuộc sống, để chia sẻ niềm vui thành công của các em trong nghề nghiệp, trong cuộc đời...
Cuối năm Bính Ngọ, tôi làm một cuộc tính sổ... tình nghĩa THẦY TRÒ... nhưng không tính hết được.. vì nó quả là... vô giá!
"Thương chúc các HS của cô trên mọi nẻo đường hưởng một mùa Xuân An Khang, Thịnh Vượng, Như Ý, luôn thành công và hạnh phúc!"
Cảm ơn các bạn đã dành thời gian quý báu cuối năm để đọc hết những dòng tâm sự nầy!
Kính chúc quý bạn đón một mùa Xuân Vạn An, Như Ý!










16 thg 2, 2026

VTM 185_Ngậm Ngùi_Nguyễn Cang


Xướng:

Ngậm ngùi

Thăm thẳm trời chiều chiếc lá rơi
Nhớ dòng sông nhỏ dạ bồi hồi
Cuốn theo cát bụi mùa thu chết
Bỏ lại vườn thưa bọt nước trôi !
Thao thức đêm dài ngồi độc ẩm
Xót xa phận bạc khóc đầy vơi
Tà huy bóng ngã sầu ly biệt
Bến cũ trăng thề cũng nhạt thôi!!
Nguyễn Cang
Dec. 7, 2025


Họa 1:

Tiếng Mưa Rơi
Đêm về lặng lẽ tiếng mưa rơi
Kỷ niệm năm nao bổng khứ hồi
Khoảnh khắc tâm tư về hiện diện
Nỗi niềm phút chốc cũng buông trôi
Mơ hồ dĩ vãng thời thơ mộng
Hiện tại đong đầy cũng khó vơi
Có lẽ nhân sinh là thế ấy
Thôi thì quên hẳn chuyện xưa thôi
Hương Lệ Oanh VA
Jan, 22. 2026

Họa 2:

Đất khách

Nhớ ngày vượt biển lúc mưa rơi
Lìa xứ ra đi chẳng khứ hồi
Ngồi uống cà phê nhìn nắng sáng
Thương thầm thân phận kẻ bèo trôi
Ly hương không bạn càng hiu quạnh
Cuộc sống đổi đời tựa nước vơi
Chật vật bao năm nơi đất khách
Bình chân như vại cũng vui thôi
PTL


Họa 3:

Buồn xa xứ


Gió thu hiu hắt lá vàng rơi
Lữ khách tha phương dạ phản hồi
Chiến sĩ thương người xông trận tiến
Hận đời tiếc kẻ lững lờ trôi
Tìm đâu bè bạn ngồi tâm sự
Tri kỷ ngậm ngùi nhớ chẳng vơi
Non nước thân yêu giờ cách biệt
Xứ người đau xót thở dài thôi
THT


Họa 4:


Nào quênThu vàng lá đổ giữa chiều rơi
Vọng xót tình xưa mãi tưởng hồi
Dáng nhỏ bờ vai gầy tiễn biệt
Muôn tình ước lệ đẫm nào trôi
Ngàn thu độc ẩm chừng không nhạt
Lắm hạ đồng chung nghĩ chẳng vơi
Mộng tưởng thời gian liều thuốc giãi
Nhưng tình khắc dạ vẫn vầy thôi
Tâm QuãJan. 21, 2026


Họa 5:

Ngậm ngùi


Lá vàng khô cuống gió lay rơi
Nào biết về đâu kiếp tái hồi?
Rời rã chân đồi chờ đất trộn,
Bồng bềnh mặt nước kệ sông trôi.
Xưa mong nắng ấm khi thu muộn,
Nay chịu mưa vùi lúc hạ vơi.
Vạn vật tuần lưu sinh đến diệt,
Thuận vòng chuyển hóa máy trời thôi.
Minh Tâm

Họa 6:

Tâm sự cuối chiều

Hấp hối cuối chiều bóng nắng rơi
Chuông chùa thoang thoảng vọng từng hồi
Âm u vực thẳm, sương mù phủ
Lờ lững trời cao, mây xám trôi
Hũ rượu tràn trề gần sắp cạn
Tâm tình đầy ắp vẫn chưa vơi
Bàn cờ thế sự không màng tới
Thành bại, hơn thua, cũng vậy thôi
Thảo Chương
26-01-2026


MỜI XEM :

15 thg 2, 2026

Đồng Nghiệp trường CĐSPMG.TƯ 3 Thăm Nhà Hoa Pham Chiều 14/2/2026

 Quá Cảm Động ; Võ Hồng Như va Pham thị Chung


Đến khoảnh 7 g tôi thì cháu Pham Xuân Nghị ghé thăm (cháu cố cụ Hoàng văn Khiêm )

CON ĐÒ BẾN SỎI _ - Thơ Nguyễn Thị Châu




CON ĐÒ BẾN SỎI


Tôi vẫn ngồi đây với tháng ngày

Chờ người bên ấy lá Thu phai

Anh đi vận nước vừa thay đổi

Tôi ở bên nầy bao đắng cay



Trảng Lớn bây giờ không tiếng súng

Cầy Xiêng nhộn nhịp bước ai qua

Anh ơi! Có nhớ ngày hôm ấy?

Con đò Bến Sỏi ta tiễn đưa



Đôi tay nắm chặt hẹn ngày về

Tôi chờ mòn mỏi nơi chốn quê

Anh đi lâu lắm, từ hôm đó

Mấy mươi năm quên mất đường về



Nghìn trùng xa cách hởi người ơi!

Con tim nhỏ bé không đổi dời

Đường xưa đồn vắng trong ký ức

Chờ người bên ấy trở về đây?



4-2-2026
Nguyễn thị Châu


*Gởi Đại uý. Trương cao Sâm

Sư đoàn 25 bộ binh đóng ở Củ Chi, sau về Trảng Lớn

Không biết bây giờ còn hay mất??? (NTC)

14 thg 2, 2026

Gót Xuân Em Ngượng Ngập - Nguyễn Đạm Luân

  

Gót Xuân Em Ngượng Ngập



Pháo vang rộn rã cổng làng

Em đôi tà mỏng áo vàng cánh Mai

Thẹn thùng vờn nắng gió lay

Gót xuân ngượng ngập tóc dài suối thơ

Chiều Ba Mươi khói hương chờ

Gốc Mai vắng có người mơ mộng tình

Xuân ngấp nghé giữa sân đình

Én qua đầu ngõ lung linh áo màu

Tựa ngàn cánh bướm lao xao

Lân vang trống giục người chào Xuân sang

Chuông từng hồi đổ ngân vang

Chòng chành mấy chuyến đò ngang đưa người

Nắng hồng rực một trời vui

Đâu đây thoáng tiếng em cười đón Xuân



Nguyễn Đạm Luân

Lại nhớ một lần Xuân nữa 2022

Posted by 304Denat 3:01 PM