XÉT CHO CÙNG….
Với hầu bao có một ít tiền còm
Đủ để biết “mồng tơi” nhiều quá… ể!
Vẫn cứ đến đây mỗi khi có thể
Cùng bạn bè ngồi “nghe vẻ nghe ve…”
Xét cho cùng đâu chỉ bởi cà phê
Hơn vậy nữa, muốn “nghe vè” đủ chuyện
Không nói quá, đôi khi như gã nghiện
“Cãi vã” um sùm, nghe riết thành quen
“Đến hẹn lại lên”, không hẹn cũng lên
Lẩm nhẩm điểm từng cái tên bè bạn
Điệp khúc đời, ca cẩm hoài không chán
Mãi cho đến khi hoa nắng rụng đầy
Ừm, trưa rồi, đành phải chịu chia tay
Niềm vui nhỏ chia mỗi người một chút
Gì thì gì vẫn ghi hình chứng thực
Để “nhà đài” có thứ “post” xem chung
Hưng phấn tới đâu cũng biết điểm dừng
Tiếng “Diệu Cơ” là hồi chuông thức tỉnh
Đi thì cứ đi nhưng về nhớ… “nịnh”
Ngoài hầu bao đầy rủng rỉnh… “mồng tơi”
Là đôi môi ngoan móm mém… nụ cười!
SG_230627
ĐVL
CHÚT ẢM ĐẠM CUỐI NGÀY
Nắng và mưa giã biệt nhau
Khiến dòng kênh nhuộm một màu buồn tênh
Quán quen, Ta - chỉ riêng minh
Nhìn hoàng hôn xám cả mênh mông chiều
Không dưng, từng đoá mĩ miều
Những sen hồng nhoẻn nụ liu riu tình
Dòng kênh… sen điểm hoa xinh
Đủ cho lấp lánh chút… bình minh đêm?
Đôi khi, như thể bập bênh
Hồn nghiêng ngả chẳng biết chênh phía nào!
Người và cảnh khác gì nhau
Khi mưa nắng thốt lời… ngâu, cuối ngày
SG_260726
ĐVL
P/s Mưa chẳng ra mưa, nắng không nấng, như thể chúng quay lưng lại với nhau làm hoàng hôn nhuốm màu buồn bã - cảnh lẫn người đều thế!





.jpg)

.jpg)

.jpg)
.jpg)

