12 thg 3, 2026

Chuyện Ngày 11/3/2026 - ĐVL


Thực ra, chuyện là như thế này: Có vợ chồng bạn Nguyễn Thị Kiều (Nhất 6 K13-SPSG) vừa về VN vào hôm qua, sáng nay hẹn đến chào kịp trước khi Ông Thầy U100 Duy Linh Nguyen trở về Mỹ! Bạn Lê Thị Miêng (cũng Nhất 15 Khoá 13) cũng muốn gặp Thầy với cùng lý do trên!

Thế là “Nhà đài” được Thầy triệu tấp đến nhà để đón (chỉ đường) và cùng tiếp các bạn đồng môn ấy luôn!
Khi đến nơi lại Thấy vợ chồng anh Danh Le (anh Danh K11 & chị Ngọc Thuận) đã có mật trước ở nhà Thây.
Sau đó lần lượt chị Miêng và vợ chồng chị Kiều tới… tay bắt mặt mừng!
Thầy NDL đã mời tất cả ghé quán CF Milano gần nhà để hàn huyên và “đối ẩm”! Được một lúc thì anh Chuc Nguyen (K10), anh Manh Tran (K8) cũng đến. Sau cùng là anh Hoa Nguyen Huy (K13).
Anh Mạnh chỉ co 4 tiếng đồng hồ nữa là ra sân bay về Mỹ, vậy mà cũng cố đến chào tạm biệt Thầy lần nữa với một chai rượu chát trên tay! Nặng tình là thế!
Thầy, dĩ nhiên là vui rồi vì gần đến phút chót lại được gặp thêm 2 học trò cũ đã lâu chưa gặp, trong đó có chị Miêng là học trò của lớp do thầy làm giáo sư chủ nhiệm!
Cuối cùng là một chầu phở Hiền do Thầy khao. Rất tiếc các anh chị Danh Lê, vợ chồng bạn Kiều và bạn Miêng xin giã biệt sớm, không thể dùng phở trưa cùng Thây và anh chị Siển, Vân (con gái và rể của Thầy)!
Và thế là có cơ hội để chai rượu chát của anh Mạnh được khui ra!
Giá như anh Mạnh khi cụng ly với Thầy mà một lần nữa lại hát “Aurevoire” thì hợp quá, hay quá!
Mọi người lại chúc anh Mạnh “Thượng… quyển bình an!” 😅

ÔNG BÀ NGÀY XƯA DẠY - Bùi Thị Đà SPSG

 ÔNG BÀ NGÀY XƯA DẠY

Dạy con trai biết thiếu
Dạy con gái biết đủ

Nghe tưởng là phân biệt mà không phải.Đây hiểu đúng tâm lý đường đời mỗi đứa sẽ đi.

Con trai nếu lớn lên không đủ đầy ,muốn gì cũng có .Thiếu một chút thì than,khó một chút thì bỏ,ra đời sẽ gẫy lắm.Bởi ngoài XH không ai chiều con như cha mẹ.Dạy con trai biết thiếu là dạy nó biết quen với khó khăn,thiếu tiền biết ráng,thiếu cơ hội để chờ,thiếu may mắn biết đứng lên làm lại.Biết thiếu để hiểu giá trị của mồ hôi,biết thiếu để không coi thường đồng tiền,biết thiếu để sau này khi trong tay có một chút thành tựu không có ngạo mạn khinh đời.Con trai chưa từng thiếu thì lúc đủ không biết giữ mà đàn ông không biết giữ thì gia đình khó bình yên

Con gái biết đủ là dạy nó biết thương mình trước tiên.Biết đủ không phải là cam chịu mà là biết điểm dừng,đủ yêu thương thì mới gắn bó,đủ tôn trọng thì mới hy sinh,,không biết đủ thì dễ sa vô so sánh ,thấy người ta có chồng giàu thì buồn,thấy người ta xe hơi nhà lầu thì tủi thân rồi quên mất mình đã có trong tay.Biết đủ là để biết sống an nhiên không vì chút phồn hoa mà đánh đổi thanh xuân nhân phẩm hay là sự bình yên trong lòng.
Ông bà xưa dạy:
Con trai phải va chạm để cứng cáp,con gái phải đủ đầy trong tâm hồn để không lạc lối.Thiếu với đủ nghe thì đối nghịch nhưng thực ra bù trừ cho nhau.Một người biết thiếu sẽ không phung phí,một người biết đủ sẽ không tham lam.Gia đình có được hai điều này thì sóng gió gì cũng trôi qua.
Tuy xưa,nhưng giá trị nay vẫn còn giá trị. Ngày nay con cái không thiếu vật chất nhưng lại thiếu bản lĩnh, không thiếu tiện nghi nhưng lại thiếu bình an.Bởi vậy,có con không phải lo cho chúng đủ ăn đủ mặc, mà phải hướng cho chúng đủ sức đi đường dài .
Dạy con trai biết thiếu để thành người đàn ông vững vàng.
Dạy con gái biết đủ để thành người PN hạnh phúc.Vậy thôi, mộc mạc ,đơn sơ, mà thấm

Mời Xem Thêm

MẸ - Nguyễn Ngọc Tư


 MẸ

(Nguyễn Ngọc Tư)
.
Con nhỏ mười lăm tuổi, nổi bật trong xóm hẻm bởi gương mặt dễ thương, hoàn cảnh éo le, cha chết, mẹ đi lấy chồng khác, con nhỏ sống cùng ngoại già. Mà không, chính xác thì một nửa ở với ngoại, một nửa ở ngoài đường. Con nhỏ đi chơi vô phương.
Có dạo thấy mình hơi mập, mặc đồ mất đẹp, con nhỏ đi mua vòng về lắc. Con nhỏ càng lắc eo càng to. Chạy bộ cũng không ăn thua. Người nhà nghi ngờ dẫn con nhỏ đi bác sỹ, vô phòng khám nó hỏi, chú ơi, có thuốc gì cho con ốm bớt hôn, mập quá, tụi bạn con nói con giống… heo.
Chẳng có phương thuốc nào cho vòng eo vượt trội nữa, con nhỏ có bầu. Xóm hẻm dậy động, bàn tán xem tác giả là thằng nào mà ác nhơn. Nhưng bó tay, bởi con nhỏ còn không biết. Mỗi chiều nhìn con nhỏ ểnh cái bụng đứng tựa bức tường đầu hẻm vô tư ăn cánh vịt chiên, dầu bết ra tèm lem trên khoé miệng, lòng tôi bỗng quặn đau, trời ơi, trẻ con như vầy mà phải làm mẹ rồi. Ai nỡ lòng…
Người lớn không nỡ lòng, tất nhiên, nên họ toan tính kỹ, chờ con nhỏ sinh xong là đem đứa bé cho người ta ngay. Gia thế nhà đó cũng khá, người coi bộ hiền. Cho, còn có thêm chút tiền. Con nhỏ gật đầu chịu liền, cho thì cho. Nó hết hồn khi nghe người lớn dọa, trẻ con sẽ trói tay trói chân mẹ ghê lắm, không mong gì còn được đi chơi. Gì chớ, không thể đi chơi thì chết còn sướng hơn. Bữa con nhỏ sinh, buổi sáng nó còn đi ngồi Karaoke với bạn, nửa chừng, nó xin dầu gió thoa bụng, cằn nhằn không biết hồi sáng này ăn cái gì mà bụng đau quá chừng. Vậy cũng xong. Mấy bà già trong bệnh viện nói nó đẻ như gà, dễ ợt. Người xanh lướt, đau đớn, nhưng con nhỏ vẫn cười lỏn lẻn khi thấy tôi vào thăm, “chế coi, cái chân nó nhỏ xíu mà hồi còn nằm trong bụng nó đạp mạnh dã man”. Nâng thằng bé trên tay, tôi buộc miệng, “Chèn ơi, em bé thấy cưng quá hén, đẹp thiệt, đẹp quá chừng”. Người lớn đứng gần đó đá vào chân tôi.
Người lớn sợ tôi khen rồi mẹ trẻ con nắm níu con, dù sự thực ràng ràng trước mắt, thằng bé đẹp như trong… lịch Tết. Ai đi qua đi lại cũng trầm trồ. Nhưng rủi thiệt, sau câu nói vô tình của tôi, con nhỏ bỗng năn nỉ, để cho em bé ở với con thêm một ngày nữa hén, rồi hãy kêu người ta lại bồng đi.
Sau này, người lớn tiếc nuối, nói vì một phút yếu lòng mà họ bị dụ. Để đứa bé lại, suốt đêm đó mẹ trẻ con không ngủ, cứ nắn tay, rờ chân, lật lưng ra săm soi từng bớt đen bớt đỏ của con. Đứa bé cũng chẳng ngủ yên vì mẹ cứ hôn hít khắp mình, hôn cả lên đuôi mày, cuối mắt, hôn từng lọn tóc mỏng, từng ngón tay non. Lặng lẽ. Sáng sau, người xin đứa bé hí hửng tới sớm mang theo chút tiền hậu tạ, con nhỏ quăng tiền ra cửa, vừa giãy khóc vừa chửi bới dậy động cả khoa Sản. Nó chồm lên choàng qua đứa bé, nước mũi chảy kéo dây kéo nhợ lòng thòng. Người trong căn phòng cũng quay mặt đi, quệt nước mắt. Chẳng ai còn có thể mang đứa bé ra khỏi vòng tay mẹ-mười-sáu-tuổi.
Cả xóm hẻm nín thở coi con nhỏ nuôi con. Ngộ, thằng nhỏ chắc nụi, cùi cụi, dù mẹ nó hay bỏ đi chơi. Mỗi chiều ngó qua đầu hẻm, tôi vẫn thấy con nhỏ ngỏn ngoẻn ăn vịt chiên nhưng tay kia đã cầm sẵn trái cóc muối, tôi lại quặn lòng, lại thắt thẻo gọi trời. Có lần gặp nhau trong quán nhậu, cố làm ra vẻ bâng quơ, tôi hỏi, “bỏ con cho ai mà lang thang ở đây?”, con nhỏ cười toe, “Má tui giữ, tui đi tiếp thị bia để kiếm tiền mua sữa cho con tui uống. Nhưng mai tui chuyển qua làm ở tiệm mat xa rồi. Khách cho nhiều tiền lắm”. Hồn nhiên không chịu nổi. Tôi cười, lại tỏ ra bâng quơ, “làm mấy nghề đó người ta cười…”. Con nhỏ thản nhiên nhìn tôi, nhưng có tiếng khách gọi ở bàn bên kia, con nhỏ chạy đi, vồng ngực nhảy dựng, lúc quay trở lại, nó nói, “chuyện gì miễn là có tiền, tui làm tuốt, tui làm nuôi con mừ. Người ta cười đã đời rồi người ta cũng nín”.
Sau câu nói đó, gặp mẹ - mười - bảy vừa đi đường vừa ăn kem, không hiểu sao tôi chẳng kêu trời nữa, chẳng còn thắt thẻo lo lắng cho đứa bé con. Bỗng trong xóm hẻm đồn ầm ra, con nhỏ đang yêu, đang sống chung với một thằng nhỏ hớt tóc. Hai đứa hay giành ăn với nhau nên hục hặc suốt, nửa đêm nghe chửi bới lộn gan lộn ruột, sáng sau thấy chở nhau trên xe đạp, con nhỏ này ôm eo ếch thằng nhỏ tình tứ, sát vo, cười ỏn ẻn.
Xóm hẻm lại nín thở nhìn con nhỏ yêu. Xóm hẻm chật quá, đông đúc quá, nên phận người cứ bày ra, không quan tâm cũng không được. Thấy thằng bé con mới ba tuổi nói chưa rành mà đi ăn sáng một mình, hỏi ai không đau đáu. Một bữa gặp nhau ở gánh xôi đậu, hỏi bâng quơ, chừng nào lấy chồng đây, con nhỏ ngước lên, giọng lạnh lùng, “Xù rồi. Tui cho de rồi. Thằng mất dạy đó đánh con tui…”.
Tôi lặng đi trong một thoáng, có sợi dây thần kinh nào đó bị tê đi, tôi quên luôn việc con nhỏ còn thích nhảy dây, ăn quà vặt, nói lớn, chạy tí tởn trước đám đông. Tôi quên nó mới tròn mười tám tuổi.
Con nhỏ trong mắt tôi bỗng lớn vút lên. Cao tới mức để nhìn thấy cái trán dồ bướng bỉnh lấm tấm mụn của nó tôi phải ngẩng đầu.
(Ảnh tr6n sưu tầm)
Ảnh ; Leon Busy 1930

11 thg 3, 2026

CÓ MỘT CỮ CÀ PHÊ KHÔNG… “CHẠY NẮNG”! - ĐVL

 CÓ MỘT CỮ CÀ PHÊ KHÔNG… “CHẠY NẮNG”!

Nắng hôm nay thật hiền lành
Chỉ mon men dịu nhẹ quanh chỗ ngồi
Dường như mây với mặt trời
Mãi… lơi lả khiến nắng vơi cạn dần
Cà phê Chúc được yên an
Không còn cảnh dịch chuyển bàn ghế đi
Và ông thầy giáo Cali
Tâm an, chẳng ngại ngần gì nắng nôi
Thế là khỏi “núp hẻm” rồi
Hết quan ngại việc mặt trời thấp cao
Thầy Trò - các “lão bạch đầu”
Không lo nắng nhuộm vàng câu giãi bày
Rằng dăm bữa nữa chia tay
Thầy về nơi nắng xuân gầy guộc hơn
Hẳn nhiên, sẽ nhớ Sài Gòn
Nhớ cà phê Chúc nắng vồn vã thăm
Riêng, sáng nay, lại trầm ngâm
Cà phê Chúc nắng chợt ngần ngại buông
Không cần “núp hẻm”, vẫn buồn
Khi Thầy, ngày biệt quê hương gần kề
Và mong, Thầy sẽ lại về
Ghé “cà phê chạy nắng” nghe chuyện đời!
SG_100326
ĐVL
P/s Trong quá trình cà phê, anh Chúc lại bắt liên lạc để Thầy trò chuyện online cùng các anh cựu giáo sinh ở hải ngoại:
Nguyễn Khanh (K10) và Nguyễn Chí (K11). Vui!


Bài Cho Người Dưới Mộ - Thuyên Huy

 


Phát Hiện Loài Hoa Quí Trong Rừng QG Phong Nha Kẻ Bàng

 Địa Nhãn Himalaya


Ảnh Lưu Niệm SPSaigon

 

Trong hình từ trái qua : các bạn Vũ Khắc Long, Vũ Cao Biền, Dương Văn Ngọc (Năm An Nhứt), Nguyễn Văn Trung, thầy Đoàn Viết Bửu và anh Hồ Hoàng Minh tại nhà anh Năm An Nhứt…!!!
Ảnh chụp trong một chuyến đi về Long Đất, BR
Ảnh do a Vũ Biền cung cấp
VŨ KA
Quí Chị K.9 - Tây Ninh chụp ảnh lưu niệm cùng Quí Thầy Cô của minh 55 năm trước ở SPSG.
Hàng ngồi, từ phải sang :
* Thầy Duy Linh (94 tuổi),
* Thầy Huỳnh Văn Ngôn (89 tuổi)
* Thầy Phạm Hữu Thành (U.90)
* Cô Trịnh Thị Sanh (U.90),

Xem Thêm ;
Đôi điều Tâm sự : NGHỀ DẠY HỌC (Đỗ Chiêu Đức) & Thơ họa