Xin thưa trước với các bạn đây chỉ là một hồi ức những năm tháng còn bé,hồi tôi còn học tại Đạo Đức học đường và Lê văn Trung.... viết để các bạn nào đã từng theo học tại 2 ngồi trường nầy nhớ lại những gì mình đã trãi qua.
Tôi vào học tại Đạo Đức Học Đường lớp Trung đẳng , (lớp 4 bây giờ ) niên học 1953-54 sau khi học lớpĐồng Ấu và Dự bị tại trường Bàu Cà Na (nhảy lớp-bỏ qua lớp Sơ Đẳng )
.Đây là trường do đạo Cao Đài thành lập : trường nghèo-học sinh không phải đóng học phí (*), lớp học : nền đất dậm,tường,mái đều lợp tranh,bàn ghế thô sơ. và chỉ có một tấm bảng đen
Xin vào học dễ dàng,không giới hạn tuổi tác (lớp tôi có nhiều anh chị có lẽ đến 16,17 tuổi), không phải kèm học bạ ...chi hết,miễn cô,thầy lớp đó nhận là được
Xin kể sơ lược một chút về việc học đi hồi đó.
Thầy đến lớp thường mặc bộ bà ba trắng hoặc Âu phục ; áo sơ mi,quần tây.Cô thì luôn là áo dài trắng ,quần đen. Hoc trò có gì mặc nấy,không có đồng phục
Về các bài học (sau nầy tôi mới biết) lấy từ Quốc Văn Giáo Khoa Thư,bài học thuộc lòng luôn dạy về tình yêu Tổ quốc,Đồng bào,chia sẽ trách nhiệm với môi người chung quanh.những bài thơ tiếng Việt dịch từ tác phẩm Ngụ Ngôn của La Fontaine .
Năm đó tôi học lớp Trung Đẳng với cô Kiêm (tháng 9/1953).Cô người trung bình,búi tóc sau ót,tiếng nói thanh,rõ,lớn.
Một tuần chỉ nghĩ ngày chủ nhật.Lên lớp Trung Đẳng tôi có học thêm chữ nho,mỗi tuần 2 giờ.
Xin kể về chuyện học chữ Nho .Thầy dạy chúng tôi.mọi người thường gọi thầy hai Nho .Thầy không bao giờ mặc Âu phục.Khi lên lớp thầy luôn đạo mạo với áo dài đen,quần trắng., Thầy nói năng nhẹ nhàng từ tốn với mọi học trò
Thầy chép bài học lên bảng .Chúng tôi gò tay chép theo,sau đó là thầy cầm thước,chỉ từng chũ,chúng tôi răm rắp đọc theo : Quân,Sư,phụ ,Tử, Quốc ,Gia...
Học được một số chữ xong thì tới lúc học một đọan dài hơn, sau nầy tôi mới biết đó là những đọan trích trong TAM TỰ KINH ,những câu nói của Khổng Tử,Mạnh Tử...
Nhân chi sơ,tính bản thiện,
Nhân bất học bất tri lý,
Ngọc bất trác bất thành khí .
Hoc dã hảo bất học dã hảo
Hoc giả như hòa như đạo...
........
Hữu Từ Phụ : Có cha hiền lành
Tất hửu hiếu tử : Ắt có con thảo thuận.
Chữ nho lằng ngoằng khó viết và hiểu nhưng những bài học thường theo chủ đề Trung, Hiếu Nghĩa... bằng văn vần tiếng Việt nên chúng tôi cứ vậy mà học thuộc lòng.Lâu lâu thầy gọi trả bài,cứ thế ngẩng đầu mà đọc liên tục ( trả bài ro ro -tiếng dùng hồi đó ),lảnh điểm cao về chỗ ngồi ,
Đôi khi mở đầu giờ học,thầy viết 1 đọan chừng 7,8 chữ của bài trước và gọi 1 HS chỉ 1 chữ hỏi đó là chữ gì,lúc đó chúng tôi phải lẩm nhẩm đếm coi chữ đó ở hàng mấy trong câu rồi suy ra nhưng cũng có đứa xui sẻo : tính sai vị trí chữ nên trả lời bây hoặc im thít,.nếu không nhờ các bạn nhắc thì ăn đòn là cái chắc. vì làm sao mà biết "mặt chữ" được ? Hồi đó không thuộc bài thường bị đòn bầng roi mây,tôi nghe nói có vài trường học trò bị phạt bầng cách quì gối trên vỏ quả mít nhưng 2 trường Đạo Đức và Lê văn Trung đều không có
Hết năm học chữ nghĩa cũng bay theo thầy
Cuối lớp trung đẳng,nhà tôi dời ra cửa số 7 ngoại ô nên tôi lên lớp cao đẳng của thầy Đáng ở trường Lê văn Trung,vì cuối lớp Cao đẳng,học sinh phải thi thi Cao đẳng Tiểu học nên chữ Nho chỉ học một đệ nhất luc cá nguyệt rồi ngưng
Sau nầy tôi có hỏi một số bạn cùng thời ở các tỉnh khác vào cùng học SPSG, các bạn nói ở tỉnh mình không có học chữ Nho,một vài nơi học chữ Pháp.
Tôi nghĩ trường Đạo Đức và Lê văn Trung do đạo Cao Đài thành lập và do muốn HS. mai sau thành người lấy chữ Hiếu , Lể ,Nghĩa làm trọng nên mới dạy chữ Nho.
Qua thời gian học chữ Nho ở Tiểu học,tôi cũng không thễ nhớ được mặt chữ nào nhưng những bài học thuộc lòng về hiếu nghĩa thì vẫn còn lại...Tôi nghĩ Thầy Cô ,nếu muốn đặt nền tảng đạo đức cho HS.Tiểu học cũng có thể dạy những bài bằng Tiếng Việt,dễ nhớ,phù hợp với tuổi nhỏ,không gây khó cho Thầy lẫn trò
Viết để nhớ lại những kỷ niệm của riêng mình...Bây giờ nghe nói đem chữ Hán vào trường cho HS như 1 ngoại ngữ bắt buộc bản thân tôi thấy việc nầy rất mất thời gian,không dễ áp dụng cho Thầy lẫn trò trong khi tiếng Anh đang là ngôn ngữ quốc tế,dễ học,dể hiểu ...
Thật ra biết giỏi một ngôn ngữ nào,đó là điều rất tốt nhưng đi xa hơn,có lẽ không nên áp dụng một cách máy móc những tư tưởng của Khổng Mạnh vào chương trình học vì các Cụ sống ở thời đại rất xưa ,suy nghĩ về quyền bình đẳng của con người rất khác với thời đại nầy..
.Các Bạn nghĩ sao ?
Cũng nhân đây xin giới thiệu với các bạn 37 bài viết :CHỮ NHO DỄ HOC...MÀ HỌC KHÔNG DỄ (Bài 1 đến 37 ) của Nhà giáo Đỗ Chiêu Đức trên Trang Hoài Niệm Tây Ninh để Các Bạn yêu thích chữ Nho tham khảo
P.Hòa
https://hoainiemtayninh.blogspot.com/2016/01/chu-nho-de-hoc-bai-1.html
(*)Những năm đầu HS.ở ĐĐHĐ và Lê văn Trung được họcmiễn phí .
Năm 1957 mới thu tiền hoc 10đồng/tháng/hoc sinh
Xem Thêm Về Trường LÊ VĂN TRUNG (Tây Ninh )-Trích từ FB Lê Phùng Xuân
Sau đây là một trích đoạn về trường Lê văn Trung:
-“Lúc mới thành lập, trường nầy có mười lớp Đệ Thất. Trường qui tụ được nhiều giáo sư giỏi do ông Trần Văn Tuyên làm hiệu trưởng từ năm 1952 đến năm 1954 rồi giao lại cho Chu Tử Chu Văn Bình. Đến năm 1958 ChuTử về SàiGòn.
Jumoir đâu có bao giờ quên các ông giáo sư già, trẻ kính mến: Trương Bảo Sơn, Hồ Việt Điểu, Tạ Chí Diệp,Tạ Chí Đông Hải, Hồ Thái Bạch, Âu Quang Nhứt… Ông Giáo sư Nhứt nầy còn trẻ, từ bên Pháp về, dạy Pháp Văn, nói tiếng Việt ngọng nghịu. Ông Nguyễn Văn Thuần, giáo sư dạy Tóan, mặt búng ra sữa. Trưa nào, trống đánh thùng thùng lúc hai giờ mà chẳng thấy thầy đâu? Té ra thầy ngủ quên. Báo hại đám học trò phải chạy đi kêu thầy. Thầy đến lớp mà hai con mắt còn đỏ ké… Và ông thầy Võ Văn Hợi, dạy chữ Hán, rất đáng yêu; mặc dầu đó là giờ hay ngủ gục…”(Trich trong Trăng Suông- Lê phùng Xuân)
-Âu quang Nhứt là em ruột Âu trường Thanh.Ông Thanh làm Bộ Trưởng Kinh Tế thời VNCH


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét