22 thg 8, 2026

THU SAIGON - Phạm Văn Bắc


 
THU SAIGON

Saigon chỉ có hai mùa mưa nắng, nhưng đôi khi ta gặp được những thời khắc giống như mùa thu ở giữa thành phố này.
Thời còn học ở trường Sư Phạm Saigon trước năm 1975, ngày hai lựợt đi về trên những con đường Nguyễn Văn Thoại, Hồng Bàng, Thành Thái với hai hàng cây cao vút hai bên đường. Gần trường có công viên Văn Lang rợp bóng mát cùng với ngôi nhà thờ Thánh Jeanne d'Arc đứng trầm mặc giữa rừng cây. Vào cuối mùa mưa, một buổi chiều tan học, đạp xe về mà thấy cảnh vật có điều gì khác lạ. Trời không mưa, không khí mát mẻ thật dễ chịu, ánh nắng vàng cuối ngày thắp sáng những ngọn cây hai bên đường. Từng cơn gió lay động những tán cây làm những chiếc lá vàng bay bay, chao liệng trên không rồi rơi xuống, vương trên áo người đi, phủ kín mặt đường. Cái tiết trời dịu mát ấy, những cơn gió nhè nhẹ ấy, những chiếc lá rơi tình cờ ấy, cái màu vàng mênh mang xao xuyến ấy..., làm lòng người bâng khuâng trước cảnh đất trời thi vị.
Thế mà thời gian đã qua đi hơn một nửa thế kỷ rồi. Bây giờ, thỉnh thoảng có dịp, đi trên những con đường ngày xưa để tìm lại cảm giác khó quên của thời xa xôi ấy. Saigon bây giờ ở đâu đó, vào một lúc nào đó, vẫn có những không gian, những cảnh vật mang màu sắc, hương vị và nét riêng của mùa thu... Ngày xưa là cảm giác ngỡ ngàng của tâm hồn trai trẻ trước thiên nhiên dịu dàng, trước những khoảnh khắc thu quyến rũ. Bây giờ là tâm trạng hoài niệm của một con người, đã trải qua bao sóng gió cuộc đời, với trái tim trống vắng cùng một vết buồn khó phai...
(Hình trên internet)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét