BÀ QUẠI (NGOẠI)…!
Người dân xưa xứ Nam Kỳ cứ thấy bà già tóc bạc lớn tuổi cỡ ông bà mình, dù không quen biết thì khi nói chuyện cứ gọi “Bà Quại”…! Chớ ít khi nào kêu là bà Nội…? Bởi gọi "Bà Quại" nghe nó gần gũi thân thương hơn, vì bà Ngoại lúc nào cũng dang tay đón nhận đứa cháu của mình, cho dù nó là đứa con mà cha nó không ai nhìn nhận…! Cháu ngoại thì chắc chắn là con của con gái, là cháu ruột mình…!
Con gái khi lỡ có “mang” hoang sanh con, cũng về Ngoại. Bà Ngoại thương con gái thì cũng thương cháu vì đó là núm ruột của bà. Con gái khi sa cơ, bị phụ tình, khó khăn… bà cũng sẵn sàng cưu mang…! Bà Ngoại là người dành cả một đời gánh vác hai lần làm mẹ: Lần thứ nhất cho con và Lần thứ hai cho cháu…! Bà nuôi mẹ khôn lớn thành người, rồi lại còng lưng nuôi cháu. Một đời làm mẹ chưa kịp nghỉ ngơi, bà lại bắt đầu một đời làm bà, chưa từng than, chưa từng mệt, chỉ sợ… mình lỡ mất đi thì con và cháu không còn chỗ để về…!
*Trong vở kịch “Lá Sầu Riêng”, cảnh Bà Bảy Nam là má ruột của cô Kim Cương lên nhà sui thăm con và cháu ngoại, thấy con gái bị đánh u đầu, bà khóc, vén áo bà ba lấy dầu xức cho con. Con gái sợ bà Hội Đồng về gặp rồi nói xiên xỏ khinh thường nên nói bà về quê. Bà thương con, khóc và hờn mát:
-Tui lên thăm nó..! Nó đuổi tui về…!
Cả hai cùng khóc..!
Nếu mẹ dạy ta cách đứng lên, thì bà dạy ta cách đứng vững. Nếu mẹ cho ta hình hài, thì bà cho ta ký ức…! Lòng thương con và cháu thật vô bờ bến của bà Ngoại là như thế đó..

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét