Hiển thị bài đăng được sắp xếp theo mức độ liên quan cho truy vấn Thơ Gió biển. Sắp xếp theo ngày Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị bài đăng được sắp xếp theo mức độ liên quan cho truy vấn Thơ Gió biển. Sắp xếp theo ngày Hiển thị tất cả bài đăng

21 thg 8, 2024

Mời Xem : DỔI HỜN , Thơ Gió Biển Lời bình, Ngân Triều


(Dỗi Hờn)
 
Một ngày, rất khác với mọi ngày
Mây trắng trên trời xanh cứ bay
Nắng cháy Hạ vàng như thiêu đốt
Băn khoăn trong dạ xốn xang hoài
*
Một ngày, không thấy bóng anh đâu
Hoa tươi dần úa lá phai màu
Không nhớ không thương lòng hờn dỗi
Nhủ thầm thấy ghét gợi thêm sầu
*
Một ngày, em lo lắng bâng quơ
Chẳng tìm chẳng kiếm chỉ đợi chờ
Mỏi mắt chồn chân chiều dần tắt
Lời buồn trút xuống mấy dòng thơ
*
Một ngày, u uất cả buồng tim
Em biến mất tăm để anh tìm
Cho anh kêu khóc than trời đất
Em mỉm cười tâm thật bình yên
*
Dỗi hờn lo lắng suốt một ngày
Hai bốn giờ qua sao thật dài
Em ghét, ghét anh mai gặp lại
Thật lạnh lùng cho anh biết tay
Gió Biển
02-04-2014
 
Lời bình, Ngân Triều:
“Dỗi hờn” của Gió Biển là một bản tình ca nhiều cung bậc của một người con gái dễ thương... đang yêu.
Cụ thể là bốn đoạn, với điệp từ "một ngày" luyến láy, dặt dìu nhấn mạnh và một điệp khúc khả ái đầy nữ tính.
 Đoạn một là cảnh và tình. Cảnh không bình thường là sự phản chiếu của nội tâm, vì lo lắng cho người ấy cũng nên:
Băn khoăn trong dạ xốn xang hoài (27)
 Đoạn kế tiếp là khắc họa chủ đề của bài thơ: Dỗi Hờn. Hóa ra anh biến đi đâu mất? Sự đợi chờ của nhân vật trữ tình được tính bằng thời gian phôi pha của hoa, phôi pha của lá.
Thật dễ thương như tâm trạng của một người thiếu phụ trẻ trong một bài thơ Đường:
Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu,
Xuân nhật ngưng trang thướng thúy lâu.
Hốt kiến mạch đầu, dương liễu sắc,
Hối giao phu tế mịch phong hầu
Khuê oán - Vương Xương Linh (? - 756?)
閨 中 少 婦 不 知 愁
春 日 凝 粧 上 翠 樓
忽 見 陌 頭 楊 柳 色
悔 教 夫 婿 覓 封 候
王 昌 齡
*
Thiếu phụ phòng khuê chẳng biết sầu,
Ngày Xuân trang điểm, bước lên lầu
Chợt trông sắc liễu bên đường thắm,
Tiếc đã khuyên ai kiếm tước hầu.
Trần Trọng San dịch
*
Riêng hai câu cuối bài thơ trên,
Hốt kiến mạch đầu, dương liễu sắc,
Hối giao phu tế mịch phong hầu
忽 見 陌 頭 楊 柳 色
悔 教 夫 婿 覓 封 候
Bà Đoàn Thị Điểm diễn Nôm:
Lúc ngoảnh lại ngắm màu dương liễu,
Thà khuyên chàng đừng chịu tước phong!
Lá xanh tươi như tuổi xuân phơi phới, hoa, úa lá, phai màu thì nghe như một lời hờn trách. Rồi lại băn khoăn...chắc là...chắc là người ta chẳng quan tâm...nên mới tỏ ra không nhớ không thương như vậy.
 Đoạn ba lo lắng, chờ mong và buồn.
Lo lắng trong bâng quơ, lo là lo vậy thôi, chắc là người ta không phải vậy đâu.
Chờ mong thì mỏi mắt chồn chân, trong buổi chiều tắt nắng như dần tắt hy vọng trong ước mơ hội ngộ mong manh. Phải chăng như một ý thơ:
"Cánh Hồng bay bổng tuyệt vời,
Đã mòn con mắt, phương trời đăm đăm"
Kiều - Nguyễn Du, câu 2247-2248
Còn nỗi buồn chẳng khuây thì làm thế nào? Ta cứ tuôn trào trải lòng qua thơ vậy:
“Lời buồn trút xuống mấy dòng thơ”
 Đoạn bốn: Chắc là...chắc là anh phải trả giá đó nghen! Em buồn, em trốn. Anh sẽ đi tìm em không phải chỉ vất vả, gian nan mà em còn Cho anh kêu khóc than trời đất... thì em mới thỏa lòng: Mỉm cười, tâm thật bình yên.
Quả là rất biết người, biết ta khi đang yêu!
 Điệp khúc cuối:
Là lời kết với hai ý:
֎ Một: Lo lắng, đợi chờ anh mà sao anh vắng bóng. Điều đó chính là nguyên nhân dỗi hờn của em:
Dỗi hờn lo lắng suốt một ngày,
Hai bốn giờ qua sao thật dài.
Anh có biết không?
Một ngày không trông thấy nhau, dài như ba mùa thu chầy. (Ba năm)
"Nhất nhật bất kiến, như tam thu hề!"
一 日 不 見 如 三 秋 兮
֎ Hai: Cho anh biết tay!
Em ghét, ghét anh mai gặp lại,
Thật lạnh lùng cho anh biết tay.
Thay lời kết bài, tôi xin mạn phép cùng các bạn, xin nói nhỏ một chút như một "quân sư ...quạt mo" đồng điệu, mách nước cho chàng trai nhé!
Anh chàng kia ơi! Chắc chắn anh phải năn nỉ dài dài cho coi! Người yêu mà dỗi hờn...thì phải biết! Nhưng có thể đừng lo vì cứ năn nỉ mãi...rồi người đẹp cũng phải đoái trông... hết dỗi hờn như câu tục ngữ "nước chảy, đá mòn". Dấu hiệu hòa bình là nụ cười đáng yêu của nàng đó.
Và cũng an tâm đi! Dẫu cho nàng làm mặt lạnh ghét bạn ư? Đó là một tính cách tuy vậy... mà không phải vậy đâu. Hình như có câu hát..."con gái nói ghét... là yêu"!
Bài thơ có nhiều nét dễ thương, phản ánh trung thực tâm trạng trữ tình của người con gái trong tình yêu lứa đôi. Do đó, bản tình ca nhiều cung bậc Dỗi Hờn có nhiều âm ba réo rắt và dễ thương.
Xin cảm ơn "Gió Biển", phương Nam. ֎
Thân mến,
Ngân Triều
(17/04/2014)
Ảnh Ng.Bá Lân
5 nhận xét:
1. Ngân Triều 05:55 18 tháng 4, 2014
Ngọc Thúy Trần Thị
Đọc qua bài thơ Dỗi Hờn của Gió biển, và qua các lời bình của các bạn nhất là lời bình của huynh Ngân Triều, mình không biết nói gì hơn. Thơ hay mà bình cũng quá hay. Mình chỉ biết khen tất cả thật tuyệt quá. Mình chỉ nói một câu góp vui cùng mọi người là "Giận thì giận mà thương thì vẫn thương” đó nha.
 
2. Ngân Triều14:36 18 tháng 4, 2014
Nhân đọc bài Dỗi hờn anh bình, thấy anh có đăng bài khuê oán. Năm 2007 em có giới thiệu cho các bạn Mỹ về thiếu nữ trong thơ Đường, em dịch bài khuê oán cho họ đọc...
閨 怨
Khuê oán
閨 中 少 婦 不 知 愁
Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu
春 日 凝 妝 上 翠 樓
Xuân nhật ngưng trang thượng thuý lâu
忽 見 陌 頭 楊 柳 色
Hôt kiên mạch đầu dương liễu sắc
悔 教 夫 婿 覓 封 侯
Hối giao phu tế mịch phong hầu
王 昌 齡
Vương Xương Linh
*
Nỗi oán hận trong khung cửa
Người thiếu phụ trong khung cửa chẳng có lo sầu
Ngày xuân lên trên lầu trang điểm
Chợt thấy sắc cây dương liễu đầu đường
Hối hận khuyên chồng đi tìm tước phong hầu
 
Bản dịch tiếng Anh:
Repenting of a lady
In the private sitting room a young married lady did not know worried
On the spring day she make-up on the green jade house
She suddenly saw the color of a willow at the road
She regret to ask her husband to seek confers graciousness
Wang Changling
Phat Tran-Lam
Class 1972, Faculty of Pedagogy, University Saigon.
 
3. Ngân Triều14:44 18 tháng 4, 2014
Cảm ơn Bạn Phát đã hảo ý đồng điệu... góp hương cho gió, để kiến thức và tư liệu thêm phong phú, để độc giả tham khảo. Mến chúc em luôn thỏa lòng trong công việc, quan trọng và bận rộn...của mình.
Thân ái, Ngân Triều
 
4. Ngân Triều 15:00 18 tháng 4, 2014
Sau đây, xin ghi nhận tâm tình của Tác giả Gió Biển, hiện ở Úc.
Bich Hai Tran 18 Tháng 4 9:47
Dạ em rất cám ơn Anh đã bỏ thời gian ra đọc thơ và bình thơ em. Cám ơn anh nhiều lắm, em cám ơn nhã ý của anh … Thơ em làm cho vui anh có thể lấy về blog của anh nếu anh thích không sao đâu… em cũng thường vô blog anh xem mà hihihi. Một lần nữa em cám ơn anh chúc anh luôn vui khoẻ anh nhé.
Thân, Bích Hải
 
5. Ngân Triều15:05 18 tháng 4, 2014
Và thêm một phản hồi của tác giả: (Trên FB)
Bich Hai Tran:
Sáng thức dậy phải nói rất tuyệt khi uống trà và được đọc những vần Thơ của bạn bè… nhưng sáng nay phải nói hơn cả tuyệt vời khi đọc lời bình của Ngan Trieu huynh cho bài "Dỗi Hờn". Vừa đọc vừa mĩm cười thích thú vì bị nói đúng... tim đen hết rồi hihihi… Người làm thơ hạnh phúc, vui nhất là được người đọc hiểu thấu ý muốn nói của mình... EM không biết nói gì hơn là Cám ơn huynh rất nhiều vì đã bỏ thời gian ra đọc thơ rồi lại viết lời bình rất dễ thương dành cho em. Em chúc huynh và gia đình có một mùa Phục Sinh vui. ֎
*
Ghi chú:
(27) Câu thơ bình dị, tự nhiên biểu lộ cảm xúc chân thành.
Ảnh minh họa:
Em ghét, ghét anh mai gặp lại
Thật lạnh lùng cho anh biết tay
Thơ Gió Biển

1 thg 10, 2020

BIẺN - Thơ Gió Biển


BIỂN

Biển nhớ người như lòng người nhớ biển
Sóng về đâu chất chứa nỗi niềm riêng
Vành môi khô làm quen với muộn phiền
Thắp hương lữa soi duyên tình miên viễn
Biển nhớ người như lòng người nhớ biển
Sóng về đâu cuồn cuộn trút lòng đau
Ngày hanh hao tiếng gió rít rì rào
Bờ cát lở chìm sâu vào đáy nước
Biển nhớ người yêu thương từ kiếp trước
Dấu chân trần dưới ánh nắng giao thoa
Sóng xóa tan bờ cát có nhạt nhòa
Tình muôn thuở mặn mà trong tâm tưởng
Biển nhớ người dẫu đời chia đôi hướng
Người về đâu và ta sẽ về đâu
Sóng thét gào từng lớp sóng bạc đầu
Biển lặng lẽ nghìn sau còn ở lại
Biển nhớ người như lòng người nhớ biển
Trăng hạ tuần đưa tiễn một mùa trăng
Tháng ngày dài vằn vặt nỗi băn khoăn
Biển trăn trở chờ trăng mùa hạnh ngộ
Biển nhớ người dẫu muôn trùng giông tố
Mặc thời gian sóng gió vẫn bền gan
Trăng giữa lòng con sóng biển mơn man
Luôn thắm thiết bao la tình biển cả

7 thg 9, 2024

CHỚ LÀ... MỘT THOÁNG PHÙ VÂN - Thơ Gió Biển

Lời tình xưa trải nắng mưa
Còn nguyên rung động lần đưa nhau về
Gió từng cơn gió mãi mê
Mười năm biến động chưa hề đổi thay
Sao vời vật đổi hàng ngày
Tình như kết nụ, ngọc trai giữa lòng
Sóng gào mặc kệ, biển đông
Mười năm tích tụ nên dòng tương tư
Trầm ngâm một chốn vô hư
Nhớ nhung biết gửi ngôn từ nào đây
Sầu ơi! sầu chất ngất đầy
Mười năm, nguyên thủy làn mây vô tình
Chiều xưa mây trắng lung linh
Đôi tim hoà nhịp chữ tình xuyến xao
Chiều nay khói tỏa trời cao
Mười năm tình vẫn ngọt ngào đắm say
Chia ly là cuộc an bày
Khi nao hạnh ngộ, đọa đày hết căn
Trăng sầu, ngọn gió băn khoăn
Mười năm hoà quyện còn chăng, hỏi lòng
Trách chi hờ hững gió đông
Thành cơn bão giữa mênh mông đất trời
Trách chi đại dịch, cạn lời
Mười năm chăm chút, một đời khắc ghi
Phù vân ý nghĩa là chi?
Nay chìm mai nổi ra gì bền lâu
Trăng xưa rụng xuống chân cầu
Đá mòn, nước chảy vẹn câu thệ nguyền
Dương gian ca tụng sấm truyền
Đường xa thiên lý hữu duyên Tấn Tần
Chớ là một thoáng phù vân
Mười năm vàng đá, tình trần luyến lưu...
Gió Biển
16-8-2023

Mời Xem :

 

DỔI HỜN , Thơ Gió Biển Lời bình, Ngân Triều  


BẾN BỜ HẠNH PHÚC - Thơ Gió Biển

23 thg 1, 2015

Giới thiệu tập thơ Bích Hải 20/1/2015

Ngày 20/1/2015,tại nhà hàng Biển Ngọc, Bình Thới Q.11. Nhà thơ  nghiệp dư Gió Biển hay   Bích Hải có tổ chức gặp mặt bạn bè : Mạc Đỉnh Chi,Sư Phạm Saigon để ra mắt tập thơ đầu tay của em viết trong thời gian qua để tặng người thân,bạn bè.
Sách in khổ 14x20cm.Thiết kế và minh họa : Xuân Lộc.
Đây là 46 bài thơ được viết theo nhiều thể loại : lục bát,thất ngôn,thơ mới... với  những tình cảm nhẹ nhàng,bâng khuâng.
Nhiều bài thơ chỉ có tưa là một chữ thôi: Thèm,Mộng Thực,Chờ ,Yêu,Ghét....chính là tâm trạng ,cảm xúc rất thực của tác giả

Tai buổi tiệc nầy,Khuyen Đang ,1 bạn SPSGk.11 đã ngâm tặng  các bạn tham dự 1 bài thơ trong tập "Ánh mặt trời có thật"  là bài "Biển" Bài thơ  rất hay và giọng ngâm nhiều cảm xúc.
Trưa, các bạn dùng cơm  thân mật.
Sau đây là một vài hình ảnh Bich Hải cùng nhóm hoainiemtayninh



Ban bè gửi đến những lẳng hoa tươi thắm để chúc mừng

Chúc Bích Hải nhiều sức khỏe  để tiến vững trên con đường yêu thích Thơ của mình

Xin tặng các bạn một bài thơ trong  tập thơ của BH:
Thèm.
Thèm mùi thuốc lá thân quen
Thèm tay anh nắm tay em dịu dàng
Môi hôn ngấu nghiến miên man
Vòng tay ôm giữa nắng vàng mùa xuân
*
Hân hoan góc phố reo mừng
Nghiêng đầu em nép sau lưng nụ cười
Thèm tia nắng ấm xinh tươi
Sánh đôi đi giữa dòng đời đông vui
*
Thèm đêm chia sẽ ngọt bùi
Ngày thêm nồng thắm dưỡng nuôi ân tình
Êm êm dỗ giấc phiêu linh
Thèm từng giây phút chỉ mình với ta
*
Bình yên ngắm bóng chiều tà
Cỏ đan lối mộng cũng là trăm năm
Thèm đường đi mãi xa xăm
Nụ hôn hạnh phúc thoáng trần hương say
*
Thèm bờ lưng rông thật dày
Chở che gió lộng những ngày phiêu lưu
Choàng tay siết chặt thiên thu
Thèm nhau trong chuyến viễn du một đời

                     Xin gửi các bạn xem tiếp 1 bài cảm tác của CCN.
                     Những chữ in hoa là tựa các bài thơ của Bích Hải.

GIÓ BIỂN ĐONG ĐƯA 
*
Thương gởi về Bích Hải
***
Chưa QUEN, biết tiếng đã THƯƠNG
Dù LẠ, anh vẫn cứ thường xem thơ
ÁNH MẮTsao lại thờ ơ?
Để anh TIẾC nuối ĐỢI CHỜ tình xưa
DƯỜNG NHƯ GIÓ BIỂN đong đưa
Gieo thêm chút NẮNG cho vừa mùa THU
GHÉT sao cái cảnh mưa ngâu
THỜI GIAN KHOẢNG CÁCH mở đầu chia phôi
Em nói CHỈ CẦN ANH THÔI
MƠ thành hiện THỰC lứa đôi sum vầy
MAI ANH VỀ , TÌNH ngất ngây
DỖI HỜN quên hết, đắm say hương nồng
ANH VÀ BÓNG NẮNG mênh mông
NGÀY VUI XUÂN đến MỘNG lòng nở hoa
Saigon 10/9/2014

20 thg 8, 2017

Góc Việt Cổ Thi : Về Bài "ĐỘ LONG VĨ GIANG" Của Nguyễn Du

    Độ Long Vĩ Giang *
                                   Nguyễn Du (1796-1802)
Cố quốc hồi đầu lệ,
Tây phong nhất lộ trần.
Tài qua Long Vĩ thủy,
Tiện thị dị hương nhân.
Bạch phát sa trung kiến,
Ly hồng hải thượng văn.
Thân bằng tân khẩu vọng,
Vị ngã nhất triêm cân.
Dịch nghĩa:
Ngoảnh nhìn quê hương nước mắt rơi,
Gió tây thổi bụi suốt dọc đường.
Vừa qua sông Long Vĩ,
Đã là người đất khách.
Đi giữa bãi cát, càng trông càng rõ mái tóc bạc,
Nghe chim hồng lìa đàn ngoài biển kêu.
Bạn bè thân thích đứng trên bến nhìn theo,
Vì ta mà nước mắt ướt khăn.
 *Long Vĩ giang: chỉ khúc sông Lam ở gần quê hương của cụ Nguyễn Du phía gần biển
 Dịch Thơ:
 Qua  Sông Long-Vĩ
 Ngoảnh nhìn lại quê nhà lệ ngấn,
Gió tây về bụi vẩn đường mờ.
Vừa qua Long-vĩ bến bờ,
Đã nghe thân khách bơ vơ vương sầu.
Giữa cát vàng bạc đầu rõ nét,
Nhạn hồng lạc thảm thiết biển khơi.
Thân quen dõi mãi bóng người,
Vì ta khăn ướt lệ rơi khôn cầm.
                             Mailoc phỏng dịch.
Quê nhà mặt ngoảnh lại,

Gió tây tung bụi đường.

Vừa qua bến Long Vĩ

Thân khách đã sầu vương.

Cát vàng rõ đầu bạc,

Hông nhạn lạc kêu sương.

Người thân còn đứng ngóng,

Vì ta lệ cảm thương .

                           ML

                       8-16-17
Bài của Mai Xuân Thanh

Qua Sông Long Vĩ

Nhìn lại cố hương đẫm lệ tràn
Dặm đường bụi bốc gió tây sang
Qua sông Long Vĩ còn chân ướt
Dừng bước quê người cũng ngỡ ngàng
Đầu bạc nổi lên vàng bãi cát
Chim hồng lạc giữa biển kêu đàn
Bạn bè dõi mắt xa bờ khuất
Giọt lệ thấm khăn dạ xốn xang


Quê hương ngoãnh mặt lại
Bụi đường bay gió tây
Qua sông mới Long Vĩ
Xa xứ lạ chân mây
Cát vàng bạc đầu tóc
Hồng nhạn biển khơi bay
Anh em nhìn khuất bóng
Ướt khăn đẫm lệ này

Mai Xuân Thanh
Ngày 16 tháng 08 năm 2017
 Bài của Đỗ Chiêu Đức
1. Nguyên bản chữ Hán của bài thơ :  

            Độ Long Vĩ Giang 

,      Cố quốc hồi đầu lệ,
西。      Tây phong nhất lộ trần.
,      Tài qúa Long Vĩ Thủy,
便。      Tiện thị dị hương nhân.
,      Bạch phát sa trung kiến,
。      Li hồng hải thượng văn.
,      Thân bằng tân khẩu vọng,
。      Vị ngã nhất triêm cân.
          阮攸                                Nguyễn Du

2. Chú Thích :
    * CỐ QUỐC  : là Nước Cũ, cũng có nghĩa là Quê Cũ.
    * LỆ  : là Nước mắt. Động từ có nghĩa là : Rơi nước mắt.
    * TRẦN  : là Cát Bụi. Nhất Lộ Trần là Dọc đường gió bụi.
    * TÀI  : là Mới, là Mới vừa.
    * TIỆN 便 : là Bèn. Tiện Thị : Bèn là ...
    * TÂN KHẨU  : là Bến nước, Bến đò.
    * TRIÊM CÂN  : là Ướt Khăn, ý nói lệ rơi thấm ướt khăn. 
3. Nghĩa Bài Thơ :
                          Qua Sông LONG VĨ
LONG VĨ GIANG là khúc sông Lam gần quê hương của Nguyễn Du, cạnh biển. Sông Lam từ nguồn cho đến ngã ba Hưng Nguyên còn có tên gọi là Thanh Long giang.
         Ngoảnh đầu trông lại quê hương mà khôn ngăn hai hàng lệ nhỏ. Lại thêm gió tây thổi suốt dọc đường gió bụi. Vừa qua khỏi sông Long Vĩ thì thân ta đã là người tha hương rồi. Làn tóc bạc in rõ trên bãi cát trắng và tiếng chim hồng nhạn lìa đàn còn oang oác ở ven sông. Bạn bè thân thích còn đứng ngóng trông ta bên bến nước, vì ta mà lệ rơi ướt cả khăn là.
         Tình cảm luyến lưu ướt át đến thế là cùng, thảo nào người ta thường bảo Nguyễn Du thuộc "túp" nòi tình chính hiệu !

4. Diễn Nôm :

           Ngoảnh đầu quê cũ lệ rơi,
           Dọc đường cát bụi tơi bời gió tây.
           Vừa qua Long Vĩ mới đây,
           Thoát đà đã hóa ra người tha hương !
           Tóc mây cát trắng còn vương,
           Lìa đàn tiếng nhạn kêu thương não lòng.
           Thân bằng bến nước vời trông,
           Vì ta ướt cả khăn hồng lệ rơi ! 

                                                 Đỗ Chiêu Đức 

Bài Của Song Quang.

Qua bờ sông Long Vỹ
(Phỏng dịch qua nguyên bản"Độ Long Vỹ giang " của cụ Nguyễn Du)
   và phần diển giảng của Mai Lộc

Ngó lại quê nhà,nước mắt tuông
Gió Tây thổi bụi mịt mờ đường
Qua sông Long Vỹ thành thân khách
Đất lạ ,xứ người dạ vấn vương
Giữa cát,bạc đầu càng hiện rõ
Chim hồng lạc bạn phải tha phương
Người thân dõi mắt nhìn theo mãi
Khăn lệ khôn nhoà dấu cố hương

songquang.
Baì của Mai Thắng.
QUA SÔNG LONG VĨ 

Ngoãnh mặt nhìn quê cũ 
Gió tây cuốn bụi đường 
Thanh Long vừa quá bến 
Lữ thứ đã ly hương 
Cát trắng in màu tóc 
Chim hồng lạc khúc thương 
Bến quê bè bạn tiễn
Khăn lệ dầm hơi sương 
Mai Thắng.
1795-1802)Bài của Quên Đi .
Qua Sông Long Vỹ

1/

Lệ đổ nhìn quê hương
Gió Tây tốc bụi đường
Vừa qua Long Vỹ bến
Thành khách lạ tha phương
Trên cát trơ đầu bạc
Tiếng chim ngoài đại dương
Người thân còn đứng tiễn
Buồn ướt đẫm khăn hường.

2/
               Ngoái nhìn quê cũ lệ sa
    Gió Tây theo bước đường xa bụi mờ
            Qua sông Long Vỹ thẩn thờ
       Chỉ vừa mới đó mà giờ tha hương
              Trên bãi cát rõ tóc sương
Biển khơi vẳng tiếng bi thương chim Hồng
          Người thân trên bến còn trông
    Khăn đầm nước mắt đau lòng tiễn ta.
                                      Quên Đi

Bài của Danh Hửu
Hôm nay cuối tuần, đọc mấy bản dịch của quí bạn trong vườn thơ, dịch một bài Tâm Thi của Nguyễn Du. Tôi thấy mình cũng nên đóng góp một chút và nhất là để tặng các anh : Lộc Nguyên, Trí Khắc Phạm, lý do là tôi đã dịch nhiều thơ của Nguyễn Du, nhất là đã dịch trọn cả tập Bắc Hành Tạp Lục của ông nên cũng phần nào hiểu thơ ông. Tất nhiên thơ Nguyễn Du không dễ dịch, vì ông là một trong số 5 người nổi tiếng nhất đương thời, mà thơ ông lại phần lớn chỉ là thơ bày giải tâm sự, ông không làm thơ tả cảnh, thơ tả cảnh chỉ có ở trong Kiều.
Mời quí bạn thưởng thức :

                    Độ Long Vĩ Giang
          Cố quốc, hồi đầu lệ;
西           Tây phong, nhất lộ trần.
          Tài quá Long Vĩ thủy,
便           Tiện thị dị hương nhân.
          Bạch phát, sa trung kiến;
          Ly hồng, hải thượng văn.
          Thân bằng tân khẩu vọng;
          Vị ngã, nhất triêm căn.
                                          Nguyễn Du

  Qua cuối khúc sông rồng
Triều Lê, nhớ rơi lệ !
Tây sơn, khổ một thời :
Mới qua khúc Long vĩ,
Đã thành khách quê người.
Cát lầm, tóc trắng xóa;
Biển xa, hồng chơi vơi.
Ngó bà con trên bến;
Khiến ta, khăn đẫm rồi.

Ghi chú :
Bài thơ này nằm ở phần cuối tập Thanh Hiên tiền hậu tập, là tập thơ gồm hai tập, tập đầu, thơ làm trong vòng 10 năm sống ở quê vợ, tập này còn 26 bài, và tập sau, là làm trong những ngày ông về sống ở quê cha vùng Nghệ Tĩnh, tập này còn 33 bài và đây là bài thứ 31. Theo nội dung, ta có thể thấy, bài thơ này làm lúc ông đang sắp muốn rời Nghệ Tĩnh để đi Huế làm quan.
Thơ Nguyễn Du đa số là thơ tâm sự, bài này cũng là bài giải bày tâm sự của ông. Nó thể hiện nỗi lòng của ông đối với chuyện quá khứ mà ông đã phải chịu đựng trước khi ông rẻ bước qua một đời sống khác, phục vụ một thể chế mới.
Bài thơ này ông làm khi sắp tách bến, vào đầu bài thơ, ông đã rơi lệ khi nhớ về nhà Lê (cố quốc) và một thời (nhất lộ) sống dưới phong trào Tây sơn (Tây phong), một triều đại mà cha, anh của ông đã phục vụ, kể cả ông dù trong thời gian không dài. Cuối bài thơ, ông cũng để lệ rơi. Một bài thơ mà câu đầu, câu cuối đều nói đến sự mũi lòng, là một bài thơ khá đặc biệt. Câu đầu, ông khóc cho Triều đại nhà Lê mà ông đã phục vụ, câu cuối, ông khóc, mừng cho bản thân đã sắp chấm dứt những ngày khổ ải.
Ngoài ra, tựa bài thơ là Độ quá Long Vĩ Giang, do đó các sách đều dựa theo Lời chú của các ông Lê Thước, Trương Chính, bảo đó là tên chỉ khúc sông Lam từ ngã ba Hưng Nguyên trở xuống vùng quê tác giả, còn khúc sông đi qua làng Tiên Điền (làng của Nguyễn Du) thì có tên là Long vĩ giang. Chúng ta không ở Nghệ Tĩnh, nên không biết lời chú đó có đủ tin cậy không. Tại sao sông Lam lại có một khúc mang tên là Long Giang, rồi khúc khác gần biển lại có tên Long vĩ giang ? Nếu đã có Long vĩ tất phải có Long đầu chứ ! Vậy Long đầu là ở khúc sông nào ? Tôi cho đây chỉ là ông Lê Thước tưởng tượng ra thôi vì bài thơ này ông đã dịch không thoát. Cụm từ "Long Giang" ở đây, theo tôi là từ ám chỉ "non sông Việt" chứ không có khúc sông nào tên là Long giang và Long giang vĩ cả. Long có thể hàm ý Thăng Long, vĩ là cái đuôi, là cuối đường. Độ quá Long vĩ giang = Đã đi qua hết thời của Thăng Long (hàm ý nhà Lê). Nghĩa là dù có luyến tiếc chế độ cũ (non sông nhà Lê), nhưng nó đã qua rồi, ta nên đoạn tuyệt thôi.
Bài thơ này, tóm lại, tôi nghĩ, là một bài ông trình bày nỗi lòng của một trí thức đang có ý định qua sông : từ một thể chế cũ, Triều Lê, bước sang phục vụ một thể chế mới, Triều Nguyễn (Gia Long). Giữa 2 thể chế đó là Triều đại Tây Sơn của 15 năm ông phải chịu đựng mà ông tóm lược trong 2 cặp đối. Ở Triều đại đó, ông chỉ là người khách lạ trên chính quê hương của mình, ông đã sớm bạc đầu vì khổ cực, ông phải sống im ắng như con chim hồng lìa bể khơi, không còn đất vùng vẫy.
Danh Hữu
(Paris, 19 août 2017)