Ở Bhutan, đất nước nhỏ bé giữa dãy Himalaya hùng vĩ – người ta không chạy theo thành tích, cũng chẳng ép con cái mình trở thành “người giỏi nhất lớp”.
Tại đây, trẻ con không bị hỏi:“Hôm nay con được bao nhiêu điểm?”
mà là:
“Hôm nay con đã khiến ai mỉm cười chưa?”
Người Bhutan tin rằng, trước khi học toán hay ngoại ngữ, trẻ cần học cách làm người. Và “làm người” ở đây được bắt đầu bằng những bài học về yêu thương và tử tế.
Ngay từ nhỏ, con trẻ được dạy:
Cúi đầu chào cụ già bên đường.
Chia đôi miếng bánh với bạn đang đói.
Nhẹ nhàng nhặt một con kiến lạc đường và thả về tổ.
Không sách vở nào, không điểm số nào, chỉ là những hành động nhỏ lặp lại mỗi ngày. Và rồi, chúng trở thành một phần tính cách, sự tử tế tự nhiên không cần ép buộc.
Người Bhutan hiểu rằng:
Nếu một đứa trẻ biết mỉm cười khi thấy ai buồn, biết chìa tay khi ai đó vấp ngã… thì mai này dù làm nghề gì, nó cũng sẽ là một con người hạnh phúc.
Đó là lý do ở Bhutan, nụ cười của trẻ con trong sáng đến lạ. Bởi các em không phải gánh trên vai những áp lực “phải giỏi hơn bạn”, mà được nuôi dưỡng bằng những bài học sống cùng nhau.
Có lẽ, chúng ta không cần nuôi con để trở thành thủ khoa hay người đứng đầu.
Chỉ cần con biết:
Không giẫm lên bông hoa bên đường.
Không cười khi bạn khóc.
Biết nói lời xin lỗi khi làm ai tổn thương.
Thế là đủ để một đứa trẻ lớn lên thành một người tử tế, và tử tế chính là nền móng của hạnh phúc.
Ở Bhutan, trẻ con được dạy yêu thương trước khi dạy chữ.
Còn bạn, nếu có một bài học đầu tiên muốn dạy con mình,
bạn sẽ chọn điều gì?
Hoa Huỳnh chuyển

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét