17 thg 9, 2026

Chùm thơ Từ Kế Tường



Chùm thơ Từ Kế Tường


Con đường có hoa trâm ổi

Con đường có hoa trâm ổi thơm hoang dại
Tôi đã từng ngồi đợi em dưới một mảnh trăng
Dòng nước dưới chân cầu vẫn chảy
Bầu trời cao ngất ngưỡng hương đêm

Những tàn cây rung lá chở bóng mưa
Bầy đom đóm lơ ngơ chơi trốn tìm với những hồn ma ánh sáng
Tiếng dế mèn trong cỏ
Vẫn một giọng u buồn thả suốt tháng năm
Ngôi nhà ấy trong vườn cây
Vuông cửa sổ mở
Sự im lặng đến lạc loài những cánh chim bay qua
Khoảng thời gian đợi chờ bỗng dài như dòng sông trước mặt

Mảnh trăng ấy nhô lên bầu trời thành đường cong khuyết tật
Em làm vỡ nát tôi bằng những phím đàn
Cuộc hẹn hò không tái hiện
Cùng giấc mơ đã mất
Và tôi cứ ngồi đợi như thế gần hết một đời người
Hoa trâm ổi vẫn thơm hoang dại
Trong khu vườn có tiếng cú kêu
Một mùa trăng nữa đã chết.


2/Để lại Đà Lạt

Những năm tháng đã qua trên dốc sương mù
Không nhớ hết con đường nào hoa vẫn vàng như mới nở
Buổi sáng cà phê Tùng
Chiều lang thang dạo phố
Tối lạnh ghê người đi dọc hồ Xuân Hương
Tôi của thủa yêu em và làm thơ bằng trái tim tươi đỏ

Thơ tôi là những quả thông khô bay theo mùa gió
Xoáy vào thời gian không bến không bờ
Như chuyến tàu vượt đại dương
Chở không hết được những tro than kỷ niệm
Vẫn sót lại một màu phượng tím
Rụng đầy mắt em dưới chân dốc buổi chia tay

Nhà trên đồi cao
Cửa sổ mở ngang mây
Tôi ngước nhìn lên một khoảng không quay quắt
Thủa ấy dã quỳ vàng mặt đất
Không hướng về tôi
Chỉ rực rỡ một nền trời

Tôi để lại Đà Lạt một nửa tôi, một nửa đời
Một nửa trái tim tươi rói
Một em nguyên vẹn chẳng hề phai
Những ngọn đèn vàng thắp bên khung cửa sổ
Không áo len nào che được gió
Không mái tóc nào bồng bềnh trên vai

Những đêm tôi một mình
Lặng lẽ trở về
Lòng hiu hiu buồn
Như đóa tường vi bên rào nhà ai vừa nở.


3./ Yêu em thời lận đận

Những quán cà phê, những ngày mưa
Chiếc xe đạp cũ chở bao mùa
Ở phía sau em nhiều góc phố
Cây dài thả xuống tiếng ve trưa

Chẳng thiếu thời gian để đợi chờ
Cứ xoáy lòng theo trái sao khô
Cánh hoa bay mãi trong trời gió
Ngược phía dòng sông chẳng bến bờ

Em cũng xuôi từng sợi tóc buồn
Mắt đầy sương khói giấu môi hôn
Tình như áo mỏng phơi thềm nắng
Tôi bóng chiều nghiêng dế gáy khan

Đã lỡ lầm như những nẻo đường
Chẳng về suông sẻ một mùi hương
Mượn bóng hoàng lan làm hư ảo
Soi mắt sầu qua nửa mảnh gương

Những mắt môi người hiện rất sâu
Nửa mảnh trăng rơi chệch gối sầu
Quán cũ, ngày mưa, vòng xe cũ
Chở thời lận đận áo phai bâu.

Từ Kế Tường >

Từ Kế Tường tên thật là Võ Tấn Tước, sinh ngày 2-3-1946; quê quán tại xã Phú Vang, Bình Đại, Bến Tre. Ông sống ở Sài Gòn trước 1975. Từ 1969 đã bắt đầu viết văn, làm báo. Ông là Thư ký tòa soạn tuần báo Tuổi Ngọc, một trong những tờ báo văn nghệ dành cho lứa tuổi mới lớn. Rồi làm chủ bút tuần báo Mây Hồng - một dạng như báo Tuổi Ngọc.Tính đến 1975, ông xuất bản nhiều sách gồm: Thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết, trong đó có các sách viết cho nhi đồng. 

Từ Kế Tường viết tác phẩm "Đường phượng bay" trước 1975; sau 1975 lại viết thêm đoạn cuối rồi sửa thành "Bờ vai nghiêng nắng". Nhiều người cứ tưởng lầm đây là truyện của Nguyễn Nhật Ánh - có lẽ vì bút pháp hai nhà văn này có phần giống nhau; tuy vậy tác phẩm "Đường phượng bay" mang dáng dấp bút pháp riêng của Từ Kế Tường, bút pháp khá quen thuộc với thanh thiếu niên từ trước.

Nếu như nhiều độc giả truyện kiếm hiệp luôn băn khoăn giữa hai nhà văn Cổ Long và Kim Dung, ai xuất sắc hơn thì ở Sài Gòn, một thời gian dài, người ta cũng tranh cãi về những truyện dài của Từ Kế Tường và Nguyễn Nhật Ánh. Nói nôm na, họ là những "ông vua" không ngai trong dòng sách văn học dành cho tuổi thiếu nhi và tuổi mới lớn trên thị trường hiện nay.

Ông đã viết trên 200 đầu sách gồm nhiều thể loại, truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết tâm lý xã hội, tiểu thuyết hình sự, thơ, kịch bản phim... Thế nhưng, ông bảo, sau tất cả, ông là một nhà báo, nhà văn mưu sinh bằng nghề báo. Những tác phẩm nổi tiếng khác:

  • Áo vàng qua ngõ.

  • Hoa lưu ly không về.

  • Mùa áo vàng

  • Một mình tôi bước đi

Bầu trời màu trứng sáo, 10 tập, NXB Kim Đồng.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét