ÁNH TRĂNG NGÀY XA XƯA ẤY
Năm học 1980-1981, mình đến dạy học tại trường A Đức Hạnh, thị trấn Võ Đắt, huyện Đức Linh, tỉnh Bình Thuận. Cái nhìn đầu tiên đó là một ngôi trường khang trang, rộng rãi, rợp bóng cây xanh, khác hẳn ngôi trường tranh tre đơn sơ ở Huy Khiêm mà mình vừa từ đó đến.
Khung cảnh sân trường A Đức Hạnh vào những đêm trăng thật yên bình và thơ mộng. Không gian thoáng đãng, hương đêm quyện vào ánh trăng, tràn ngập khắp nơi, len lỏi vào tận nơi sâu thẳm của những tâm hồn cô quạnh. Từng làn gió nhẹ lướt qua những tán cây làm cành lá lao xao, lòng người cũng nao nao lay động. Những đêm đó mình thường đem cây đàn guitar ra cột cờ giữa sân ngồi một mình thả hồn vào những bản nhạc trữ tình. Những lúc như vậy mình lại nhớ đến những đêm trăng ở Huy Khiêm trước đó. Huy Khiêm cách A Đức Hạnh gần 50km đường bộ, là một xã vùng rừng núi hoang vu giáp với tỉnh Lâm Đồng.
Những đêm trăng ở Huy Khiêm rất vắng lặng, cảnh vật đẹp mê hồn như đang ở trong cõi mơ hồ nào đấy. Lòng người lâng lâng trước vẻ huyền ảo, quyến rũ của thiên nhiên, của trời đất. Những đêm trời trong, ánh trăng vằng vặc phủ vàng núi rừng, thấm sâu vào hồn người lữ thứ. Những đêm mây mờ, ánh trăng bàng bạc, thế gian chìm ngập trong một cảm giác u hoài lặng lẽ. Những đêm trăng ngày đó, mình thường cùng với một người bạn đi bộ ngắm cảnh trăng rừng, đến cầu Tàpao cách trường gần 4km rồi quay trở về thì trời đã khuya. Càng về khuya, ánh trăng làm lòng người càng thêm say đắm.
Ánh trăng thơ mộng của những ngày xa xưa đó bây giờ chỉ còn lại trong ký ức xa xôi.
PVB

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét