CẢM XÚC
Lại cuối tuần rồi, ngồi ở góc quán cà phê quen thuộc ngắm dòng người và xe qua lại ngã ba đường. Cảm giác như cả thế giới đang trôi qua như một khúc phim kinh điển. Tôi đang sống đây.
Nghe loáng thoáng có tiếng của cô chủ quán và một anh già nào đó bật lên : " Từ từ, coi chừng rớt... " và tiếng trả treo của cô nàng " Còn lâu mới rớt, tui không sợ đâu... " và một trận cười bung nóc chen lẫn tiếng góp ý lộn lạo lào xào. Dù không lên tiếng nhưng tôi vẫn thấy vui. Ra cuộc sống là thế, người ta vẫn còn sức để chém gió, để ý kiến ý cò về mọi thứ trong đời. Đúng hay sai không cần biết. Vui, khoẻ là chính...
Sau cùng, bỗng có ai đó nói : " Ông già bảo vệ hay ghé mua cà phê take away đem đi đã mất rồi..." Trận cười im bặt đi vài phút rồi thông tin về sự kiện được cập nhật dần dần. Hoá ra ông già đó là người tôi biết. Nhà y ở xéo góc phía sau nhà tôi trong hẻm Chùa Chánh Giác. Y áng chừng nhỏ hơn tôi vài tuổi. Những ngày đầu sau tháng 5, y đeo băng đỏ, rồi áo ka ky xanh áng chừng sinh hoạt Đoàn hay Thanh niên gì đó. Tôi rời Saigon ra đi nhiều năm, khi quay trở lại, vẫn bắt gặp y đi ra từ con ngỏ nhỏ đó, vẫn bộ đồ ka ki xanh nhưng có thêm huy hiệu dân phòng. Tôi áng chừng người này là nhân viên ủy ban phường tôi ở ?
Mấy mươi năm qua đi, vẫn con người đó, dáng đi đó, vóc vác đó chỉ có gương mặt là già đi theo dấu thời gian. Để rồi hôm nay nghe tin ông ấy đã đi bán muối. Nghe đâu xác còn ở bệnh viện chờ đưa về tống táng. Thế là xong 1 kiếp người.
Mai chắc ghé qua thắp một nén nhang, chia buồn, tình làng nghĩa xóm mà...
TRẦN PHONG VŨ
12/6/26

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét