30 thg 6, 2013

Hẩm hiu - Đào anh Dũng

Hẩm hiu



 (Tạp chí Văn Hữu, số 20, mùa Xuân 2013)

Sau 30 tháng 4 xóm ngoại của tôi có mọc lên một quán chè chui. Quán không tên do dì ba làm chủ nên bọn học sinh chúng tôi đặt tên là “quán chè dì ba”. 
  Quán chè dì ba mở cửa vào buổi tối, leo lét một ngọn đèn dầu, có khoảng chục khúc cây làm bàn ghế. Chén chè thưng của dì nhỏ xíu, thiếu ngọt, hơi mặn nhưng hạp với túi tiền học sinh. Vì thế, quán chè của dì là chỗ hẹn hò của bọn chúng tôi. Một lần tôi ngồi một mình vì “hai đứa giận nhau”; lúc vắng khách dì đến hỏi thăm, an ủi, chỉ vẽ cho tôi cách làm hòa. Hỏi ra mới biết trong số bạn bè chúng tôi, trai gái đứa nào cũng được dì “gỡ rối tơ lòng”. 
Dì ba sống một mình. Nghe nói dượng ba đi tập kết, dì ở vậy nuôi con, chờ dượng. Hai người con của dì đi quân dịch, chẳng may tử trận. Dượng về, trách dì giết con rồi dượng bỏ đi, sống ở thành phố với người vợ khác.
Thời gian ấy, vải sồ khan hiếm nên ban ngày dì có thêm nghề vá, sửa quần áo. Dì mạng chỗ rách bằng tay, rút sợi chỉ của món đồ ra mạng nên rất khéo, nhìn kỹ mới thấy vết mạng.
Tội nghiệp dì. Vết thương của dì ai mạng dùm đây?

 đàoanhdũng
Apple Valley, Minnesota
Đông 2013

Canada và Quan hệ Thế giới - Võ hà Thu Giang viết từ Canada

July 1 -2013 là ngày mừng sinh nhật thứ 147 của Canada .(Canada  đã được thành lập  vào July 1-1867) . Ngày nầy được coi như là ngày quốc lễ của 10 tỉnh (10 provinces) và 2 lảnh thổ ( 2 territories ) của Canada .Cả nước được nghĩ 3 ngày ( long weekend):  từ thứ bảy June 29, đến thứ hai   July 1
.Ngay từ đầu  thang 6,tất cả  các  cửa hàng đều bày bán nhiều sản phẩm có in hinh lá cờ Canada ,nền màu trắng ,đỏ với lá phong (  MAPLE LEAF) màu  đỏ ở giữa
 .Nhựa cây maple được dùng  để tinh chế đường  ( ỏ Viet Nam chúng ta  làm ra đường từ cây mía )và si- rô ( syrup ), nguồn taì nguyên phong phú của Canada .
Hàng năm, vào mùa Xuan , các trường học tổ chức những buổi du ngoạn-  cho hoc sinh dến thăm những nông traị chế tao đường , chứng kiến mật ngọt rút từ cây maple , chảy ngọt ngào trên những bẹ cây lót  trên băng tuyết trắng . Du khách được quyền nếm để tận hưởng chất mật ngọt ngào từ nhựa cây maple. Sau đó họ có thể mua  dường khối , đường thẻ trắng tinh hoặc những viên kẹo  syrup vàng óng ánh.
(quốc kỳ Canada).



Hàng năm ,Canada có một số taì trợ không nhỏ cho Viet Nam về kinh tế và kỷ thuật bao gồm lãnh vực giáo dục . Canada tiếp nhận một số lớn sinh viên học sinh Việt Nam vào các trường Cao  Đẳng va Đai hoc , đặc biệt về khoa học và kỷ thuật
 
Canada hiện có dự án 75 tỉ đô la để cải thiện môi trường thế giới ,chủ yếu  giúp đỡ các nước đang trên đà phát triển , trong số đó có Việt Nam.

Trong mot buổi hội thaỏ ( breakfast conference ) với các nhân vật quan trọng trong chánh quyền Canada  ở thủ đô Ottawa vào đầu tháng 6 -2013, tôi có cơ hội phát biểu bằng tiếng Anh ý kiến cá nhân của mình để xin chính phủ Canada khi naò bắt đầu thực hiện dự án trên , xin để tên VN trên đầu danh sách các nước được ưu tiên  giúp đỡ, nhất là về  giáo duc : Trong chuyến về thăm quê hương 2012-2013 , tôi thấy rất nhiều trẻ em Viet Nam phải bỏ học sớm ( lớp 2,3 , 4 ...) để ở nhà phụ cha me ,làm mọi việc để tìm cơm ăn hàng ngày..
Tôi rất vui mừng vì ý kiến và phát biểu của tôi tai buổi hội thảo nầy được  giới thẩm quyền Canada lắng nghe  và ghi nhận với thái độ tích cực, hứa hen
 .....
VHTG (k.9SPSG)
Ottawa- Canada


29 thg 6, 2013

Mẹo : Thông bồn rửa mặt,rửa chén

Giải pháp như sau:

Lấy 1cup baking soda (Bicarbonate de Soude), 1 cup muối, và ½cup dấm trắng.
        Những thứ này chắc là luôn luôn có sẵn trong nhà phải không?
·         Hòa trộn 3 thứ đó với nhau, để tạo thành một thứ dung dịch “cây nhà lá vườn”, rồi đổ xuống lỗ thoát nước trong bồn.
·         Chờ khoảng 30 phút, rồi nấu một ấm nước sôi lớn dội thêm vào lòng cống.
 Rác rến, tóc tai, và các chất phế thải lưu cữu lâu đời trong đó, sẽ rã mềm và tơi ra dưới tác dụng của dung dịch baking soda+muối+dấm trắng. Tiếp đó là luồng nước sôi rót xuống, mọi sự sẽ trôi đi tất tần tật, bảo đảm không còn “em” nào to gan trụ lại được để gây tắc nghẽn lưu thông nữa. Sink, bồn sẽ sạch trơn.
Cần phải nói thêm rằng, sẵn cây nhà lá vườn, lâu lâu bạn nên xả bồn một lần cho dù nó chưa kẹt, để tránh những trường hợp nan giải cần nhiều công phu hơn. Bởi vì cái dung dịch tự chế này còn có một lợi ích phụ, đó là không làm hư hại đường cống, như những thứ hóa chất thương mại khác. Tuy nhiên, nếu đã đổ hóa chất thương mại xuống rồi, và cái chất ấy vẫn còn đọng trong nước cống, thì phải chờ cho tiêu hết, và đường cống sạch trơn mới có thể dùng lại được
Nói thêm về dấm chua:

Dấm chua, ngoài lợi ích như đã nói ở trên, lại còn có nhiều công dụng khác, chẳng hạn như chế xà bông dùng trong máy rửa đĩa chén. Đi chợ, chỉ cần mua loại xà bông rẻ tiền nhất. Mang ra dùng, mình sẽ đổ thêm vài muỗng dấm vào trong nước rửa chén là xong. Bao nhiêu dầu mỡ cũng bị tẩy ra hết, chén đĩa sẽ sạch bóng, sáng choang, lại tiết kiệm được tiền.
(st và chuyển Annie) 



Kỷ Niệm Thời Thơ ấu - Bút ký Nguyễn Cang

Xin giới thiệu 1 bút ký của bạn Nguyễn Cang,anh là 1 cựu giáo sinh SPSG,k.2 (1963-65), người Tây Ninh hiện định cư tại Mỷ...
Những hồi ức của anh là một chia sẽ quí báu để các bạn nhớ về những tháng ngày gian khó của một tuổi thơ không yên ả: còn nhỏ mà phải xa cha mẹ đi trọ học và  cách Thầy cô dạy,phạt hồi xưa (195...lúc ngành GD VN đang chuyển từ chương trình Pháp sang Việt....
nhưng mà mọi việc rồi cũng vượt qua được...



  THUỞ ẤU THƠ    (Hồi ức của CHS /GC : Nguyễn Cang)
        ( Nhớ về thầy cũ trương xưa)
            
       Sau cùng rồi ba má tôi cũng quyết định đưa chị em tôi về Trảng Bàng để đi học, đó là năm 1949. Quyết định nầy sẽ ảnh hưởng tới cuộc đời không những của chị em chúng tôi mà còn cho cả gia đình về sau nữa.  Má tôi gởi gấm chị em tôi cho cô dượng chín để rồi sáng hôm sau má vội vả quay về quê lo công việc hằng ngày vì ba , các chị lớn và đứa em tôi vẫn còn ở nơi đó (làng Rừng Da thuộc huyện Bến Cầu , tỉnh Tây Ninh)..Má tôi cứ căn dặn chị tôi là phải chăm sóc cho tôi,  coi chừng đừng để tôi hư hỏng. Đối với cô dượng thì phải tuyệt đối vâng lời vì dượng là thầy giáo nên những gì dượng nói đều đúng. Tôi và chị ba đều "dạ ". Má có vẽ an tâm   rồi đưa tay vò đầu tôi mấy cái.
      Cô dượng chín có tất cả 8 người cọn , 5 trai 3 gái. Ngoài ra còn có thêm mấy người cháu bên dượng , họ ghé nhờ buổi trưa còn chiều lại thì họ đi về nhà. Nhà họ ở đâu tôi không biết, tôi thấy mỗi người đều có một chiếc xe đạp  để  đi học. Hai người anh lớn con cô chín  và người con gái thứ sáu thì đi học ở Sài Gòn thỉnh thoảng mới về thăm nhà.Trong những ngày đầu vì lạ chỗ lạ nhà nên tôi không ngủ được. Đêm nào tôi cũng  úp mặt vào gối khóc rấm ra rấm  rứt, tôi không dám khóc lớn vì sợ anh bảy nằm kế bên hay được rồi  mách lại cô dượng . Sáng ra tôi rờ cái gối thấy nó ướt đẵm trên mặt, tôi lật đật lấy tay chùi cho khô . Tôi không biết chị  ba tôi có khóc hay không vì chị ngủ chung với mấy chị lớn ở phòng bên kia.
       Sáng sớm cô chín cho điểm tâm bằng một chén cháo trắng ăn với nước mắm kho quẹt có khi tốp mở kho khô hoặc tương hột nấu chao. Vì nhà đông nên bửa ăn thật đơn sơ để tiết kiệm tiền. Buổi trưa có bửa ăn chính, gạo mua ở chợ từng bao chỉ xanh lớn. Bửa cơm chánh thật là vui, mọi người  đều đứng chung quanh cái bàn  thật to. Người nào ăn hết  thì tự động cầm chén đến đầu bàn để xúc cơm. Trong nháy mắt thức ăn  hết sạch và nồi cơm cũng chẳng còn gì. Ăn xong chúng tôi tự động giải tán, còn chén bát dơ thì có chị hai rữa. Ở nhà được vài ba ngày thì dượng chín dẫn tôi vô trường để ghi danh học. Dượng nói vì tôi đã biết đọc biết viết rồi nên xếp tôi vào lớp tư ( tức lớp hai sau nầy). Dượng  dẫn tôi tới  khu trung tâm có bậc tam cấp, gồm 4 lớp từng cặp đâu lưng với nhau. Vì nó có cấu trúc đặc biệt, các phòng học  được cất  trên cao , chân đế  bằng xi măng thật chắc , nên người ta còn gọi trường nầy là trường cao cẳng. Các dãy khác thì xếp thành hàng ngang và dọc theo hình chữ U thật khang trang và sạch sẻ. Dượng chín dẫn tôi tới lớp cô Chi rồi giao cho cô xếp chỗ ngồi. Cô xếp tôi ngồi bàn chót. Tôi nhìn quanh lớp học mà thấy khớp vì phòng học rộng rãi, học trò đứa nào đứa nấy trông thật sạch sẻ, áo quần tươm tất,  mặt mày sáng sủa thông minh,còn tôi thì áo quần lượm thượm tay chân khẳng khiu còn in dầu bùn ở ruộng ; đầu tóc  bờm xồm, dài tận mép  tai  còn nghe mùi khét nắng. Tự dưng tôi thấy mình thua kém hẳn các bạn. Trong giờ học mà có đứa lén quay mặt về phía sau để nhìn tôi, chắc nó thấy tôi khác lạ hơn mọi người. Vì nhập  học trễ nên ngày đầu cô giáo   không đá động  gì tới tôi hết, cô cứ để tôi ngồi  cho quen với sinh hoạt  của lớp .
  
        Ngày thứ hai, khi tiếng trống trường ngừng hẳn, báo hiệu giờ học bắt đầu thì cô Chi cũng có mặt tại lớp  rồi. Học trò tất cả đứng dậy chào cô, cô bảo "Assayez- vous". Cô vừa nói xong thì tất cả học sinh đều ngồi xuống, tôi bắt chước làm theo. Lần đầu tiên nghe cô nói tiếng Tây tôi không hiểu gì hết, thấy bạn ngồi xuống thì mình cũng  ngồi theo. Sau khi điểm danh xong cô đi thẳng xuống bàn tôi ngồi, cô bảo tôi lật tập ra, rồi bảo đề ngày vào. Tôi nắn nót chữ viết cho đẹp  kẻo cô rầy. Cô nghiêng mặt nhin tôi viết bỗng cô quát: “Đề bằng chữ Tây , hôm nay là thứ ba!” Tôi chưng hửng không biết chữ Tây nào, thứ ba ở đâu? Vì trước kia tôi học trường làng đâu có ai dạy tôi học tiếng Tây . Cô bảo : “Nhìn trên bảng kìa!”,  tới chừng đó tôi mới thấy  cô giáo  đã viết sẵn “mardi” (thứ ba)  bằng tiếng Tây trên bảng rồi. Mới vô đầu mà  sao tôi thấy khó quá, không biết các bạn khác học hồi nào mà bạn nào cũng rành rọt hết. Bây giờ mới là bài học chánh thức cho tiết  nầy.  Cô nhìn xuống bàn chót rồi gọi một bạn lên bảng làm một bài tập nhỏ, đổi 10m ra dm. Bạn nầy thêm một con số 0  bên phải rồi đứng đợi, cô nhìn lên , gật đầu khen giỏi  rồi   bảo về chỗ. Kế tiếp cô rà rà cặp mắt về phía tôi, tôi cảm thấy hồi hợp ,bất ngờ cô kêu tôi lên bảng làm bài khác, tôi riu ríu bước lên, cô viết :đổi 1dm ra cm. Tôi cầm cục phấn mà không viết được chữ nào, toàn là tiếng Tây cả nên tôi đâu có biết, mà tại sao phải đổi chứ? Thấy tôi đứng lâu quá mà chẳng viết được chử nào cô nổi giận quát : “Quỳ gối xuống đó!” Tôi vừa ái ngại vừa mắc cở ,thân tôi to lớn hơn các bạn mà quỳ gối như vầy coi  sao được? Nhưng rồi tôi cũng miễn cưởng  quỳ xuống cạnh chân bảng đen. Hết tiết học cô bảo tôi đứng dậy xoẻ bàn tay ra cho cô đánh 5 thước. Tôi bậm môi chịu đòn 5 thước kẻ. Giờ đầu tiên học môn toán cô giáo chào mừng "đệ tử" bằng 5 thước kẻ , đau quá là đau! Cuối giờ cô bảo tôi ở lại để cô dặn dò, cô nói : “Ngày mai em phải đi học sớm ,mượn bài của bạn , chép lại những bài học cũ cô đã dạy qua”. Cô còn dặn về nhà nhờ thầy Lý (đồng nghiệp của cô tại trường) dạy thêm để tôi theo kịp các bạn. Tôi "dạ" rồi lầm lủi bước ra khỏi lớp.
     Trên đường về nhà tôi suy nghĩ miên man :việc học ở đây sao khó quá , làm sao tôi "nuốt" được mấy chữ Tây và mấy bài toán về đơn vị đo lường? Ở nhà, tôi thấy dượng chín  có nhiều sách học để trong tủ khoá lại cẩn thận.  Nhớ lời má dặn  "Không được  đòi hỏi gì ở cô dượng, ai cho  thì lấy không xin xỏ hay ăn cắp",nên tôi  không  dám mượn sách . Dượng là thầy còn tôi là học trò,  hơn nữa thân tôi là kẻ ăn nhờ ở đậu làm sao tôi dám đòi hỏi ? Sau cùng tôi nghĩ ra , chỉ còn cách nầy thôi : tôi đi học sớm mượn tập bạn, chép bài cũ rồi nhờ bạn  chỉ dùm những bài cô đã dạy qua. Mỗi ngày tôi học một chút. trở ngại nầy tôi phải trả một giá khá đắt bằng những lần bị phạt trước khi bắt kịp bạn bè .  Thời gian nầy khỏi nói các bạn cũng biết là tôi bị đòn liên miên nào quỳ gối, nào thụt dầu .xách lỗ tai, khẻ bằng thước có khi  5 thước có khi 10, thú thật tôi không nhớ mình "ăn" bao nhiêu thước cho  niên học nầy. Giờ ra chơi đáng lẽ tôi phải vui lắm mới phải nhưng không! vì tôi bị mặc cảm do  học kém, do bị đòn nhiều  nên tôi ìt khi bước xuống sân  chơi đùa với các bạn. Đứng trên bậc tam cấp tôi đưa mắt nhìn xuống sân: chỗ nầy vài bạn chơi đánh đáo chỗ kia chơi tạt dây thun, chỗ nọ đám con gái chơi nhảy dây, đánh đủa thật ồn ào náo nhiệt, riêng  tôi tôi vẫn thờ ơ. Nhìn lên cây gõ già cằn cỗi, cành lá sum sê cạnh bờ rào, tôi chợt nhớ những ngày tôi và má tôi vô rừng ngủ bên cạnh cây gõ cũng to lớn như cây gõ nầy để trốn tránh kẻ gian ác hãm hại, rồi lại nhớ tới  chị, em và những kỷ niệm đã qua, sao nó êm đềm dễ thương quá mà nay tôi đành bỏ lại tất cả sau lưng, còn chăng là trong giấc mộng mà thôi. Tôi đang thả hồn về quê cũ, bỗng vang lên tiếng trống báo hiệu giờ học kế tiếp, tôi sực tỉnh, bước vào đứng trước cửa lớp, sắp hàng để vào học…
        
                        Nguyễn Cang  (Trích đoạn từ tập hồi ký "Thời thơ ấu của tôi")


28 thg 6, 2013

Cao Tuổi hay già ???


Mời Quý Bạn đọc để thử nhận xét xem mình là : người “CAO TUỔI” hay người “GIÀ”
 Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là trở thành “cao tuổi” thôi, trong khi người khác thì thành “già” ? Là bởi vì cao tuổi khác với già
 
 
 Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, đi du lịch, thì người già lại nghỉ ngơi, thụ động nằm 1 chỗ.
 Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho, thì người già lại tích luỹ lòng ganh tỵ và oán hờn.
 Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai, thì người già luyến tiếc quá khứ.
 Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những “ngày mai”, thì quyển nhật ký của người già chỉ chứa những “ngày hôm qua”.
 Trong khi người cao tuổi thích những ngày sẽ tới, thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình.
 Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao đẹp khi ngủ, thì người già lại gặp những cơn ác mộng.
 Có thể chúng ta cao tuổi, nhưng chúng ta không già bởi chúng ta còn có nhiều tình yêu, nhiều dự tính để thực hiện, và lắm thứ để làm.  Bởi chúng ta không có quyền và cũng chẳng mong muốn già đi. Dù thế nào đi nữa, đó là cái mà tôi muốn chúc cho những năm tháng sắp tới nầy của bạn.

          
HÃY LÀM KHI CÓ THỂ.
 
Bạn có từng nghĩ rằng một ngày nào đó những người thương của bạn sẽ không còn sống bên bạn nữa không.
 Chúng ta không một ai có thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Thậm chí chúng ta cũng không thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào một giờ sắp tới đối với những người thân của chúng ta, hay thậm chí đối với bản thân mình.
 Khi chúng ta giao tiếp, cư xử với người xung quanh với ý thức rằng có thể ngày mai ta sẽ không có cơ hội nghe được giọng nói của người đó nữa. Có thể ngày mai ta sẽ không còn thấy được nụ cười tươi trên khuôn mặt người đó nữa. Thì tự nhiên ta sẽ trân quí sự có mặt của người đó, và ta sẽ không nỡ nói hay làm những gì có thể gây tổn thương cho người đó.
 Điều mà tôi khám phá ra trong cuộc đời của mình cho đến tận bây giờ, điều mà làm cho tôi hạnh phúc đó là tình thương, sự tha thứ, bao dung. Có thể tôi thực tập yêu thương còn kém, có thể sự tha thứ, bao dung trong tôi còn kém nhưng đó là con đường mà tôi sẽ nguyện đi trên ấy mỗi ngày.
 Tôi tự nói với chính mình “hãy thương yêu khi có thể, hãy tha thứ, bao dung khi có thể, bởi vì chỉ một giây phút thôi thì những điều này sẽ trở thành không thể.”


*Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm .

*Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ*
(st và chuyển Pham Toàn) 



Xa lộ ở Mỷ (st và chuyển Trần Lâm Phát).

Nói đến Hiệp Chủng Quốc, chúng ta không thể nào không nói đến hệ thống xa lộ, tiếng Anh gọi là super highways hay giản dị hơn: freeways (chúng được gọi là 'freeway' vì xa lộ không có ngã tư, người lái xe được 'free' không phải bị đột nhiên dừng lại), một hệ thống giao thông có thể được xem là hoàn hảo nhất thế giới.Hầu hết mọi người trong chúng ta hằng ngày đều xử dụng hệ thống xa lộ này để đi làm, đi học, đi chơi, đi thăm người yêu, bạn bè…tuy nhiên, rất ít người biết về lịch sử của chúng hoặc dùng một vài phút để suy nghĩ hoặc cảm ơn công sức của hằng trăm ngàn người đã chung sức để tạo nên công trình tuyệt diệu này mà chúng ta là những người may mắn đang được thụ hưởng ngày hôm nay.

Tác giả xin được mạn phép trình bày cùng bạn đọc sau đây một vài vấn đề liên quan đến hệ thống xa lộ tại Hoa Kỳ, một hệ thống giao thông xuyên thành phố hoặc tiểu bang được xem như an toàn và hữu hiệu nhất.Lịch sử hệ thống Freeway 


Xa lộ hiện đại nhất thế giới: California (USA) do Caltrans thiết kế, xây dựng, quản lý và bảo trì 
freeway-interchanges-1
freeway-interchanges-2
freeway-interchanges-4
freeway-interchanges-5
freeway-interchanges-6
freeway-interchanges-7
freeway-interchanges-8
freeway-interchanges-9Liên Tiểu Bang (Interstate Highways)  
Vào tháng 7 năm 1919, một viên đại úy trẻ tên Dwight David Eisenhower cùng 294 bạn đồng đội đã thực hiện một cuộc hành trình xuyên bang đầu tiên từ đông sang tây bằng xe hơi khởi hành từ thủ đô Hoa Thịnh Đốn. 
Xa lộ đi từ Bắc xuống Nam được đánh số lẻ(ví dụ: Xa lộ đi từ Bắc/ Washington giáp biên giới Canadaxuống Nam/ San Diego của California tới biên giới Mexico); xa lộ đi từ đông sang tây được đánh số chẳn(ví dụ: Xa lộ 10 đi từ đông/ bờ biển Jacksonville của Florida sang tây/Pacific Coast Hwy 1 sát bờ biển của Santa Monica, California). Những xa lộ nối với các xa lộ này sẽ có số cuối tận cùng là tên xa lộ sẽ nối vô( (ví dụ: Xa lộ 105 nối xa lộ 5 với xa lộ 10, Xa lộ 210 nối với xa lộ 10,Xa lộ 405 nối với xa lộ 5, v.v...)
Shanghai, Yanan east interchange

Highway 401/DVP Interchange
Phoenix interchange
higashiosaka_birdsview
Kite Over the High Five Interchange
Choices and the beginning of the Great Flatness
Ramps 19
PCH at the 710
Shanghai, Yanan east interchange
Highway Interchange - Tokyo - Japan 9
interchange
DNT at PGBT Acronymland
Trois-Rivières : Échangeur 55/40 Ouest
City interchange
daikoku08
Passing Over the Overpass
US 52 and Koch Refinery
half clover
Road construction coming
Bécancour : Échangeur 30/55
Vì đường xá quá xấu, đoàn xe chỉ đạt được tốc độ trung bình là 5 dặm một giờ và phải mất hết 62 ngày mới đến được Union Square tại San Francisco.Sau khi Thế giới Đại Thế Chiến lần thứ Hai chấm dứt, tướng Eisenhower rất thán phục hệ thống xa lộ Autobahn của người Đức khi nghiên cứu về những báo cáo tổn thất trong trận chiến. Trong khi một quả bom có thể cắt đứt và làm tê liệt sự chuyển vận của hệ thống hỏa xa, thì hệ thống xa lộ Autobahn của Đức có thể được sửa chữa và xử dụng ngay tức khắc. Bom đạn khó có thể huỷ hoại hoàn toàn một con đường rộng được tráng với một lớp nhựa đường thật dày.Hai kinh nghiệm trên đã giúp tướng Eisenhower nhận thức ra sự quan trọng của hệ thống xa lộ. Sau khi đắc cử Tổng thống Hoa Kỳ năm 1953, ông đã vận động và đẩy mạnh dự án xây cất hệ thống Xa lộ Liên Bang gồm 42 ngàn dặm đường xuyên qua 50 tiểu bang. Tổng thống Eisenhower và các nhân viên của ông làm việc ròng rã 2 năm trời và đệ trình dự án công cộng lớn nhất thế giới để Quốc hội Hoa Kỳ phê chuẩn.Vào ngày 29 tháng 6 năm 1956, bộ luật Federal Aid Highway Act (FAHA) được ban hành và hệ thống Xa lộ Liên Tiểu bang bắt đầu được thành hình. Theo bộ luật này, chính phủ liên bang sẽ đài thọ 90% kinh phí xây cất và mỗi tiểu bang phải đóng góp 10% còn lại.Tiêu Chuẩn Của Một Xa LộTiêu chuẩn của xa lộ đã được quy định rõ ràng. Mỗi lối đi phải rộng 12 feet, lề đường phải rộng 10 feet, chiều cao tối thiểu dưới gầm cầu là 14 feet, độ dốc không quá 3% và được nghiên cứu để xe hơi có thể chạy an toàn với vận tốc 70 dặm một giờ.Không đầy 5 tháng sau khi bộ luật FAHA được phê chuẩn, đoạn xa lộ đầu tiên dài 8 dặm, thuộc thành phố Topeka, Kansas được khánh thành ngày 14 tháng 11 năm 1956.Dự án xây cất hệ thống Xa lộ Liên Tiểu bang (Interstate Highways), gọi tắt là Liên bang, được dự tính hoàn thành trong 16 năm (1956-1972) nhưng trên thực tế nó đã kéo dài đến 37 năm khi đoạn xa lộ cuối cùng trong dự án, xa lộ I-105, nối liền xa lộ I-605 và phi trường Los Angeles được khánh thành năm 1993. Chỉ riêng đoạn xa lộ dài 17.3 dặm này, Cal Trans đã mất gần 35 năm (24 năm đề án và 11 năm xây cất) để hoàn thành với tốn phí lên tổng cộng lên đến 2.22 tỷ đô la.Một vài dữ kiện khá lý thú về đoạn xa lộ được xem là tối tân nhất của Hoa Kỳ- Xa lộ 105, còn được gọi là Century Freeway hay Glenn Anderson Freeway, được đề án vào năm 1958, và được thêm vào dự án Interstate Highways cuối thập niên 1960s. Một đơn kiện của cư dân địa phương và các nhà hoạt động bảo vệ môi sinh được nạp năm 1972 xin huỷ bỏ dự án này. Dầu vậy, một phát quyết của thẩm phán Harry Pregerson đã được phê chuẩn và ban hành năm 1979, sau đó được tu chính năm 1981, đã cho phép khởi công xây cất xa lộ I-105.- Lễ đặt viên đá đầu tiên diễn ra ngày 1 tháng 5 năm 1982 và đoạn xa lộ này được chính thức khánh thành cho công chúng xử dụng lúc 3 giờ 13 phút ngày 14 tháng 10 năm 1993, sau 11 năm 5 tháng và 13 ngày xây cất. Từ sáng sớm ngày hôm đó, cả ngàn người đã đậu xe sắp hàng để chờ được 'cắt chỉ' khai trương, để được vinh dự là những người đầu tiên được lái xe trên xa lộ I-105.- Xa lộ I-105 có 3 làn đường (lanes) chính mỗi chiều, cộng thêm hai làn đường phụ dành cho những người đi chung xe, thường được gọi là diamond lanes hay car pool lanes. Ngoài ra, chính giữa xa lộ còn được thiết bị với hệ thống đường xe điện hai chiều.- Tổng số xe cộ xử dụng xa lộ I-105 những ngày sau khi khánh thành là 155,000 chiếc mỗi ngày. Con số này đang trên đà gia tăng và Cal Trans ước lượng rằng vào năm 2010, tổng số xe cộ xử dụng xa lộ I-105 sẽ lên đến 230,000 chiếc mỗi ngày.- Trong 17.3 dặm của xa lộ I-105, chỉ có 0.5 dặm của xa lộ được xây bằng mặt đường. Còn lại, 10.7 dặm được xây cao hơn mặt đường và 6.1 dặm thấp hơn mặt đường.- Xa lộ I-105 có 4 giao điểm nối với xa lộ I-405, I-110, I-710, và I-605. Riêng chỗ giao điểm của xa lộ I-105 và xa lộ I-405 là một công trình xây cất giao điểm xa lộ lớn nhất tại California. Giao điểm này rộng 100 mẫu, gồm 5 tầng và có độ cao hơn một cao ốc 7 tầng, với kinh phí xây cất lên đến 134 triệu đô la. Chỉ riêng đoạn xa lộ tạm thời trên xa lộ I-405 để xe cộ có thể lưu thông trong thời gian xây cất giao điểm, tốn phí đã lên đến hơn 20 triệu đô la.- Để hoàn thành xa lộ I-105, Cal Trans đã mua lại nhà, đất của 25,000 cư dân địa phương.- Cal Trans đã xử dụng 930 mẫu đất, 2.3 triệu cubic yards xi-măng, 115,000 tấn thép, đào xới 16 triệu cubic yards đất và lấy đi 500,000 cubic yards đất bị ô nhiễm.- Công trình này là công sức của 200 nhân viên tiểu bang, và hơn 1500 nhân viên thuộc các hãng thầu.- Công trình xây dựng xa lộ I-105 đã mang lại hơn 18,000 công việc, cùng gián tiếp hỗ trợ hơn 27,000 công việc khác.Những quy luật về đặt danh số cho xa lộCó khi nào bạn tự hỏi những danh số đặt tên cho Xa lộ Liên bang và Tiểu bang có ý nghĩa gì không ? Xin thưa, chúng đều có ý nghĩa và buộc phải theo một hệ thống nhất định.Vào năm 1957, dấu hiệu và danh số dành cho Xa lộ Liên bang được phổ biến. Theo quy luật này, dấu hiệu của Xa lộ Liên bang sẽ có hình khiên, mũi nhọn quay xuống, gồm ba màu xanh dương, trắng và đỏ (màu đỏ ở trên, xanh dương ở dưới, nền trắng, chữ trắng). Cũng theo quy luật này, những Xa lộ Liên bang mang hai con số sẽ được xem như những xa lộ chính. Nếu một xa lộ chính chạy theo hướng Nam-Bắc, nó sẽ mang số lẻ, và ngược lại, nếu một xa lộ chính chạy theo hướng Đông Tây, nó sẽ mang số chẵn. Số nhỏ dành cho những xa lộ bắt đầu từ miền Tây và miền Nam và số lớn dành cho những xa lộ bắt đầu từ miền Đông và miền Bắc. Thí dụ như xa lộ liên bang 5 (số zero được hiểu ngầm), sẽ chạy theo hướng Nam-Bắc và bắt đầu từ Nam California, trong khi đó, xa lộ liên bang I-10, sẽ chạy theo hướng Đông-Tây và cũng bắt đầu từ Nam California.Những xa lộ liên bang có 3 con số là những xa lộ vòng đai hoặc xa lộ phụ thuộc vào xa lộ chính. Chẳng hạn như xa lộ liên bang I-405 là xa lộ phụ của xa lộ liên bang I-5 và xa lộ liên bang I-210 là xa lộ vòng đai của xa lộ liên bang I-10. Xa lộ vòng đai hoặc xa lộ phụ cũng phải theo quy luật chẵn, lẻ như xa lộ chính, tuy nhiên vẫn có nhiều trường hợp ngoại lệ. Trường hợp ngoại lệ điển hình là Xa lộ Liên bang I-110 hoặc Xa lộ Liên bang I-710, hai xa lộ phụ của Xa lộ Liên bang I-10, tuy mang số chẵn nhưng chúng lại chạy theo hướng Bắc-Nam.Dấu hiệu cho Xa lộ Tiểu bang có hình dáng và màu sắc tùy mỗi tiểu bang quyết định. Tại California, xa lộ tiểu bang có màu xanh lá cây trên nền trắng, chữ trắng, cũng hình khiên nhưng với mũi nhọn chỉ lên trời, thí dụ như xa lộ tiểu bang CA-91 hoặc xa lộ tiểu bang CA-22. Xa lộ Tiểu bang không nhất thiết theo quy luật chẵn lẻ, điển hình là xa lộ Tiểu bang CA-91, tuy mang số lẻ nó lại chạy theo hướng Đông-Tây.Ngoài hai hệ thống xa lộ liên bang và tiểu bang như đã đề cập, chúng ta còn có một hệ thống xa lộ nữa được gọi là Xa lộ US (US Highways). US Highways là một loại hệ thống Xa lộ Liên bang nhưng đã tồn tại trước khi bộ luật Federal Aid Highway Act (FAHA) ra đời. Hệ thống xa lộ này được thành lập đầu tiên vào năm 1925 bởi Federal Aid Highway Act để thay thế sự lẫn lộn của những xa lộ dùng tên gọi (chẳng hạn như xa lộ Lincoln Highway nối liền New York với San Francisco, đã được thay thế bằng US40, sau này trở thành Xa lộ liên bang I-80 tại California). Xa lộ Hoa Kỳ có dấu hiệu cũng hình khiên, màu trắng, viền đen, chữ đen với mũi nhọn quay xuống. Hiện nay, phần lớn những Xa lộ Hoa Kỳ đã được thay thế bằng những Xa lộ Liên bang hay Tiểu bang, nhưng một số vẫn còn tồn tại, chẳng hạn như xa lộ US-101, hoặc xa lộ US-395.Nhiều người thường lầm tưởng rằng Xa lộ Liên bang (Interstate Highways) là xa lộ nối liền các tiểu bang còn Xa lộ Tiểu bang (State Highway) là xa lộ chỉ chạy trong phạm vi tiểu bang mà thôi. Điều này không hoàn toàn đúng như vậy. Chỉ có xa lộ chính mới chạy xuyên tiểu bang, thí dụ như xa lộ Liên bang I-10 hoặc I-40. Còn những xa lộ Liêng bang phụ hoặc xa lộ vòng đai chỉ chạy trong phạm vi tiểu bang. Điển hình là Xa lộ liên bang I-105 chỉ chạy từ Norwalk đến El Segundo, thuộc tiểu bang California.Sự khác biệt giữa Xa lộ Liên bang và Xa lộ Tiểu bang ở chỗ Xa lộ Liên bang được tài trợ và chi phối bởi liên bang, trong khi đó Xa lộ Tiểu bang hoàn toàn do tiểu bang chi chuẩn. Một điều đáng được ghi nhận là tiểu bang Alaska không có xa lộ Liên bang nhưng tiểu bang Hawaii thì có, được biết dưới tên là xa lộ Liên bang H1.Như đã thưa ở trên, xa lộ tại Hoa Kỳ được xem như con đường an toàn và hữu hiệu nhất cho những người lái xe ô tô. Đúng vậy, so với các đường trong thành phố, số tai nạn tử vong trên xa lộ rất thấp và thời gian để đi từ điểm A đến điểm B rất ngắn. Thời gian di chuyển trên xa lộ so với đường trong thành phố, nhất là nếu bạn phải đi xa, thường chỉ bằng một nửa hoặc ngắn hơn. 
Tricuspoid
Interchange
Ramps 18
Traffic trails of interchange 國道3號-台中系統交流道,清水交流道
Tuy vậy, lái xe trên xa lộ không phải là không nguy hiểm vì tốc lực xe chạy trên xa lộ rất cao, có thể lên đến 75 hay 80 dặm/giờ. Với một tốc lực cao như vậy, nếu bạn lạc tay lái đâm vào thành xi măng chắn hoặc đâm vào xe ngược chiều thì kể như tiêu đời.Tác giả xin chúc các bạn một ngày thật vui và xin lái xe thật cẩn thận.

27 thg 6, 2013

Chẳng muốn xa cõi mộng ...-Thơ QNN

Chẳng muốn xa cõi mộng
*Không viết cho anh, không có nghĩa là em không nhớ
Làm thơ t
ình tặng người nào đó…
 không có nghĩa là em yêu người ta
Mới sáng sớm ra đ
ã nghĩ đến anh
T
ình em yêu anh.. thật lãng đãng,  dịu dàng
*Tiếng chim hót vang lừng qua cửa sổ
Trời âm u chưa có nắng vàng
Một ngày mới bắt đầu bằng nỗi nhớ
Em làm thơ, em lại làm thơ

*Đến khi nào em mới hết mộng mơ
Sẽ m
ãi mãi, chẳng muốn xa cõi mộng
Thế giới của riêng em có nghìn hoa rực rỡ
Có vầng tr
ăng liêu trai, có sao sáng ngập trời
Có b
ãi biển hoàng hôn, có mặt hồ tỉnh lặng
Có hai ng
ười, nhớ chới với, chơi vơi….   
*Thế giới của riêng em, anh dám vào thám hiểm?
Mơ thôi mà, có ai chết v
ì mơ??!



*Anh nói anh thương em, cũng chỉ là câu nói
Cũng mông lung, cũng ảo huyễn khôn cùng
Anh im lặng, muốn xa em, cũng chả lạ lùng
Đâu phải mối t
ình nào cũng chấm dứt bằng nước mắt?
*Em nói em thương anh, tự đáy lòng, là nói thật
Chuyện tình mình, thật giả, cũng là không
Mình ở quá xa nhau, không thể, chẳng thể gần
Không  ...be there cho nhau, chỉ là tình diễm ảo
Yêu qua không gian, mình sống trong ảo mộng
Hai chúng mình hợp nhau quá, cùng m
ơ...
Quách Như Nguyệt
June 24th, 2013