Phố Cũ – Tranh: MAI TÂM
THUỞ EM LÀ CÔ GIÁO
Thuở em là cô giáo
Yêu tiếng trống sân trường
Tôi xin làm hạt phấn
Rơi trên tóc người thương.
.
Nắng mùa thu vàng rộm
Hồng thơm khắp nẻo về
Gió heo may vừa chớm
Còn thương lọn tóc thề.
.
Thuở em là cô giáo
Nắn nót chữ thật mềm
Tôi ước làm góc bảng
Nâng đỡ bàn tay em.
.
Giáo án phơi trước mặt
Mơ màng có nhớ anh
Ban mai lùa nắng sớm
Mắt chớp bờ mi xanh.
.
Thuở em là cô giáo
Buổi sáng tờ mờ sương
Tôi mong làm chim hót
Đón đưa em đến trường.
.
Có tiếng cười thật khẽ
Dưới bóng cây sầu đông
Tình theo làn gió nhẹ
Bay giữa trời mênh mông.
.
Thuở em là cô giáo
Tiếng giảng bài trong veo
Tôi đứng ngoài cửa lớp
Ngơ ngẩn còn trông theo.
.
Áo dài xinh quá đỗi
Điểm trang theo từng mùa
Mong em đừng gian dối
Ngoan hiền như ngày xưa.
THUỞ XA TRƯỜNG
*Nhớ về trường trung họcPhan Thanh Giản& Đoàn Thị Điểm- Cần Thơ
và những điều chưa bao giờ kể.
Mười năm cứ ngỡ cơn gió thoảng
Nhớ từng bụi phấn rớt trên vai
Thuở ấy tình tôi – tờ giấy trắng
Ghi từng con chữ – rất thơ ngây.
.
Ngôi trường ngày đó em theo học
Tôi về làm thầy giáo bao năm
Chỉ mong một lần nghe tiếng guốc
Bên cầu thang gỗ thuở xa xăm.
.
Khi trống rộn vang giờ tan lớp
Tôi ngỡ em cười – ở đâu đây
Ngày xưa – tôi nhớ – em mười tám
Vết mực còn thơm từng ngón tay.
.
Bóng thời gian mờ theo bụi đỏ
Vô tình rơi chiếc lá sầu đông
Vắng tiếng chim sâu sau vòm lá
Tình mãi trôi hoài bao nhánh sông.
.
Trường cũ của em và tôi nữa
Sỏi đá đâu còn để reo vui
Mười năm – những điều chưa thể kể
Khi tóc hoàng kim đã ngậm ngùi
NGUYỄN AN BÌNH

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét