8 thg 12, 2025

MÀU THỜI GIAN TÍM NGÁT- Phạm Bắc - SPSG K.13

MÀU THỜI GIAN TÍM NGÁT

Hai tiếng "thời gian" gợi lên trong lòng người những suy nghĩ miên man. Vậy thời gian là gì?
Theo Isaac Newton, thời gian là một cái gì đó bất biến trôi đi một chiều trong một không gian bất biến. Tất cả vật chất trong vũ trụ, tất cả cõi nhân gian đều ở trong không gian và thời gian ấy. Thời gian qua đi không bao giờ trở lại. Thời gian cứ vô tình, cứ lạnh lùng, cứ âm thầm trôi qua từ ngàn xưa cho đến ngàn sau trên những cuộc đời, trên những phận người, cho dù vui sướng hay buồn tủi, hạnh phúc hay khổ đau. Có vẻ như thời gian không có liên quan gì đến cõi nhân sinh muôn màu muôn sắc. Thời gian không có mùi vị, không có màu sắc. Thời gian không dài hơn, không ngắn hơn ở bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào đối với bất cứ ai...
Nhưng theo Albert Einstein thì không phải như thế. Vật chất chuyển động tạo nên thời gian và không gian. Thời gian và không gian không bất biến, mà co giãn theo trạng thái của vật chất... Có lẽ vậy, nên khi chờ đợi, khi đau khổ, khi nhìn đến tương lai thì thời gian dường như dài lê thê vô tận. Khi hạnh phúc, khi vui sướng, khi nhìn lại quá khứ, thì thời gian như một chớp mắt thoáng qua. Thời gian cũng không trôi đi một chiều, và thời gian của thuở ngàn năm trong quá khứ vẫn phảng phất, vẫn vương vất đâu đây trong hiện tại.
Thời gian cũng có màu sắc, cũng có hương vị theo cảm nhận của mỗi người. Nhà thơ Đoàn Phú Tứ gần một thế kỷ trước đã thấy được cái hương, cái sắc của thời gian như trong bài thơ "màu thời gian" của ông :
Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh...
Và trong bài hát "Em ơi! Hà Nội phố", lấy ý thơ Phan Vũ của nhạc sĩ Phú Quang, cũng nhắc về màu thời gian :
Ta còn em, một màu xanh thời gian
Một chiều phai, tóc em bay, chợt nhoà, chợt hiện...
Rồi một ngày cuối năm 2021, màu xanh thời gian đã không còn phủ trên cuộc đời của ông nữa. Ông đã mãi đi về phương trời miên viễn, bỏ lại phía sau một chuỗi thời gian đủ mọi màu sắc và hương vị của đời mình.
Đối với ai đó, màu sắc, mùi vị của thời gian hiện tại cứ mơ hồ nhạt nhòa, nhưng càng trở về quá khứ, thời gian càng rõ từng mảng màu khác nhau, từng mùi hương khác nhau. Thời gian có lúc nhẹ nhàng, mong manh như sương khói, có lúc nặng nề, đậm quánh như keo sơn. Nhưng dù gì đi nữa, thời gian vẫn làm cho ai đó khắc khoải mỗi khi nghĩ về nó. Thời gian luôn ở bên trên, ở chung quanh, và trộn lẫn với đời người. Nghĩ đến thời gian, ai đó nghĩ đến những tháng ngày đã qua, những khoảnh khắc hiện tại và những gì sắp tới. Con người lúc nào cũng chơi vơi, ngụp lặn trong thời gian, và khi không còn trên thế giới này, thì đối với người ấy thời gian dừng lại.
Thời gian cùng với màu sắc và hương vị của nó, vẫn mãi mãi gắn liền với vật chất, với con người để tạo nên quá khứ, hiện tại và tương lai cùng với muôn ngàn những câu chuyện vui buồn trong nhân thế.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét