29 thg 7, 2026

Trang Thơ Bùi Thị Đà : BIỂN CHỜ .HỒN THĂM NHÀ CU, CON ĐƯỜNG PHƯỢNG TÍM

 BIỂN CHỜ

Thơ : B. T. Đ.
Anh vượt sóng ra khơi
Thương Em hoài mong đợi
Ngờ đâu đời thay đổi
Khiến tình ta chơi vơi
Biển trào dâng muôn nơi
Xô bờ cơn sóng lội
Lòng Em như đá sỏi
Lần theo tháng ngày trôi
Rồi một ngày sớm mơi
Sóng tràn về bến đợi
Tìm Em trong cuồng vội
Đá sỏi trôi buông lơi
Lặng tâm Anh tự hỏi
Em cần chi trên đời

Hồn thăm nhà cũ
Thơ : B.T. Đ.
Chiều về thăm nhà cũ
Giàn thiên lý thơm thơm
Chuồn chuồn bay trước giậu
Cửa ngõ kín then gài
Anh thả hồn lững thững
Biết Em còn nhớ chăng!
Chiều nay mưa sắp rơi
Cho Anh vào nhà với
Để hồn bớt đơn côi
Sao nhìn Anh chẳng nói
Mưa
đong đầy mắt ai.
Mưa rơi ,rơi rơi rơi.....
Ngôi nhà hồi đôi ta
Giữa tủ thờ hình Anh!
Bình hoa sen rủ cánh
Người góa phụ thương ai
Mà đi xa quên zìa !!!
Con đường Phượng tím
Thơ : B.T.Đ.
Tím thơ ngây cả con đường
Phượng tím trên phố mùa thương đã về
Hình như nức nở tiếng ve
Nắng vàng dịu nhạt mùa hè sắp sang
Có nàng trơ mắt ngỡ ngàng
Ôi màu quyến rũ hàng ngàn người qua
Đẹp lắm muôn bướm cánh hoa
Dịu dàng mỏng mảnh tuyệt là dễ thương
Tô thêm nét đẹp con đường
Góc trời hoa tím vấn vương lòng người
Hoa tươi quyến rũ muôn nơi
Bao dung dành tặng cuộc đời vô tư
Mộng mơ thương nhớ chiều xưa
Đà Lạt quên những chen đua tháng ngày
Giữ lại hương sắc mê say
Giữ lại sắc tím Phượng này mãi yêu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét